Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 32: Anh đừng không cần em…
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Để thuyết phục Lâm Di Vụ nghỉ việc ở trường và dành thời gian nghỉ ngơi không hề dễ dàng. Ban đầu, dù Tống Hung nói thế nào, Lâm Di Vụ cũng không đồng ý. Sau đó, Tống Hung đưa cho hắn xem một bức ảnh chụp chung với lũ trẻ, nhưng không nói rằng ảnh đó do La Văn chụp.
Tống Hung phân tích cho hắn hiểu: “Anh biết em muốn tốt cho mấy đứa nhỏ, nhưng em phải đảm bảo có một tâm trạng tốt, một trạng thái khỏe mạnh cho mình trước thì mới có thể lan truyền năng lượng tích cực cho bọn trẻ được, đúng không nào?”
Lâm Di Vụ im lặng nhìn bức ảnh một lúc lâu. Người ngoài cuộc thường nhìn rõ vấn đề hơn, hắn không hề biết rằng mình lại căng thẳng và bất an đến mức nào khi ở trường.
Nếu những cảm xúc bất an này của hắn vô tình ảnh hưởng đến lũ trẻ, đây là điều Lâm Di Vụ tuyệt đối không muốn nhìn thấy.
Cuối cùng hắn cũng gật đầu: “Anh nói đúng, vậy em nghỉ ngơi một thời gian, em sẽ sớm ổn định lại bản thân.”
“Đừng tự tạo quá nhiều áp lực cho bản thân, đôi khi càng vội vàng thì kết quả càng dễ phản tác dụng, cứ để bản thân thư giãn trước đã, đừng nghĩ nhiều.” Tống Hung lại đề nghị: “Một thời gian nữa mình đi du lịch với nhau nhé? Em nghĩ xem muốn đi đâu trước đi.”
Lâm Di Vụ rúc vào lòng Tống Hung, nằm lên cánh tay anh: “Được, để em suy nghĩ đã.”
Mấy ngày đầu sau khi khai giảng là bận rộn nhất, Lâm Di Vụ vẫn đến trường. Sau khi hoàn tất công việc của những ngày đầu, hắn mới tự cho phép mình một kỳ nghỉ dài.
Các buổi trị liệu thôi miên của La Văn tăng từ một lần lên hai lần mỗi ngày.
Mỗi tối, trong phòng trà lại vang lên bản nhạc piano Lâm Di Vụ yêu thích nhất. Hương trầm và hương hoa lan tỏa khắp phòng, đầu tiên sẽ nhẹ nhàng vuốt ve đầu mũi hắn, sau đó len lỏi vào cơ thể qua khoang mũi.
Lâm Di Vụ bị thôi miên nằm trên ghế sofa nhắm mắt lại. Đèn sàn bên cạnh đã được Tống Hung điều chỉnh đến độ sáng thích hợp nhất, không quá tối cũng không quá chói.
Ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, mỏng manh như tấm lụa mềm mại, bao phủ phần lớn cơ thể Lâm Di Vụ, tạo thành một đường phân chia mờ ảo giữa cằm và cổ hắn.
Tống Hung ngồi bên cạnh ghế sofa, nhưng ánh sáng của đèn sàn chỉ chiếu vào một nửa người anh, cắt ngang người anh thành hai phần.
La Văn bảo Tống Hung ngồi ở một khoảng cách vừa phải so với Lâm Di Vụ, không làm phiền Lâm Di Vụ đang trong trạng thái thôi miên, đồng thời vẫn giữ được khoảng cách đủ để cả hai cảm thấy an tâm.
La Văn đã thử bảo Tống Hung di chuyển ra xa hơn một chút hoặc rời khỏi phòng trà, nhưng chỉ cần Tống Hung không ở bên cạnh, Lâm Di Vụ sẽ không thể bị thôi miên. Trong lòng hắn sẽ vô thức dựng lên một phòng tuyến kiên cố, vững chắc như tường đồng vách sắt, không ai có thể xuyên thủng.
Chỉ khi có Tống Hung bên cạnh, Lâm Di Vụ mới có thể hoàn toàn thả lỏng.
“Cậu có thể tự giới thiệu về bản thân không?” La Văn vừa hỏi vừa ghi chép: “Bây giờ cậu… là ai?”
Mí mắt Lâm Di Vụ khẽ run lên, rồi chậm rãi trả lời: “Tôi là… Lâm Di Vụ.”
La Văn hỏi: “Di Vụ, dạo này cậu cảm thấy thế nào?”
Lâm Di Vụ mím môi nói: “Tôi rất… phiền muộn.”
“Tại sao lại phiền muộn? Cậu có thể kể cho tôi nghe được không?”
“Có rất nhiều chuyện phiền muộn, tôi không được đến trường nữa, tôi phải điều chỉnh lại trạng thái của bản thân trước đã, tôi không được mang những cảm xúc tiêu cực đến cho bọn trẻ.”
“Thư giãn nào, ngoài chuyện này ra còn điều gì nữa không?”
“Còn, Tống Hung nói một thời gian nữa sẽ đi du lịch cùng tôi, tôi cũng rất phiền muộn, không biết nên đi đâu.”
La Văn dẫn dắt hắn: “Du lịch là một việc rất vui, có thể hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn những phong cảnh khác lạ. Việc lựa chọn và chuẩn bị ban đầu có thể hơi phiền phức, cậu có thể nói xem cậu thích những nơi nào không?”
Lâm Di Vụ trở nên im lặng. Hắn không trả lời câu hỏi của La Văn, hơi thở đều đặn, như thể hắn thực sự đang ngủ.
Tống Hung ở bên cạnh nhìn La Văn, La Văn cũng đang quan sát Lâm Di Vụ, rồi đưa cho Tống Hung một câu trả lời khẳng định: “Đừng lo lắng, cậu ấy không ngủ đâu, chỉ đang suy nghĩ nghiêm túc thôi.”
Đúng là Lâm Di Vụ đang suy nghĩ. Trước kia mỗi khi bọn họ đi du lịch đều sẽ chọn những nơi có núi, nơi nào có nước đều không được.
Lâm Di Vụ không thích bơi lội, vì thế hắn cũng ghét nước, thậm chí còn sợ những nơi có nước.
Họ sẽ không đến bờ sông, bờ hồ hay bờ biển, chỉ cần là nơi có nước thì sẽ không đi.
Tống Hung cũng nói với Lâm Di Vụ rằng anh cũng ghét nước, ghét cả bơi lội.
Lâm Di Vụ biết Tống Hung thích nước, thích bơi lội. Sau khi họ kết hôn, thỉnh thoảng Tống Hung lại đi tập gym một mình.
Một lần nọ, Lâm Di Vụ tình cờ thấy Tống Hung ở bể bơi, hắn đứng ở một góc, lén nhìn Tống Hung bơi trong bể.
Khi ở dưới nước, Tống Hung bơi lội thoăn thoắt như một chú cá. Mặc dù Lâm Di Vụ cực kỳ không thích ăn cá, nhưng Tống Hung lại giống hệt một chú cá.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hắn tạm thời thích cá, nghĩ rằng cá không phải là một thứ ghê tởm đến vậy, chú cá trong giây phút ấy thật đáng yêu.
“Tôi không thích bơi lội, tôi sợ nước, anh có biết không? Căn nhà này lẽ ra có một bể bơi ngoài trời rất lớn, nhưng ngay ngày hôm sau khi họ mua nhà, Tống Hung đã cho người lấp bể bơi đó.”
Bây giờ bể bơi đó trồng đầy hoa cỏ. Khi mùa đông qua đi và mùa xuân đến, tuyết vừa tan, cả khu vườn sẽ bừng nở sắc màu rực rỡ.
“Thật ra Tống Hung rất thích nước, cũng thích bơi lội, nhưng anh ấy nói với tôi là anh ấy cũng không thích.”
“Nhưng tôi biết anh ấy thích, cũng biết anh ấy nói dối để chiều theo tôi, nhưng tôi phải giả vờ như không biết.”
“Không phải tôi đang trách anh ấy, tôi chỉ… đau lòng thôi.”
“Mấy năm qua, anh ấy luôn chiều theo ý tôi, nhưng càng chiều chuộng tôi, tôi lại càng không biết phải làm sao.”
“Tôi sợ anh ấy chiều ý tôi, nhưng cũng sợ anh ấy không còn chiều ý tôi nữa, có phải tôi tệ lắm không? Rõ ràng tôi mới là người mâu thuẫn, vậy mà cuối cùng lại giày vò anh ấy.”
“Lần này, tôi muốn chọn một nơi mà Tống Hung thích.”
Lâm Di Vụ nói rất chậm, giọng nói nhẹ như lông vũ, như một lời thì thầm đứt quãng bên tai Tống Hung, trêu chọc vành tai anh.
Sau khi Lâm Di Vụ nói xong, phòng trà im lặng. Tống Hung chậm rãi thở ra một hơi, cúi xuống hôn lên vành tai Lâm Di Vụ.
Tống Hung muốn nói gì đó nhưng lại bị La Văn ngăn lại.
Buổi trị liệu thôi miên vẫn đang tiếp diễn, La Văn tiếp tục hỏi: “Có chuyện gì khiến cậu cảm thấy mâu thuẫn tương tự không? Bây giờ có nhớ ra được không?”
“Nếu bây giờ bảo tôi phải kể ra một chuyện, thì chắc là…”, Lâm Di Vụ ngập ngừng một lúc lâu, rồi nói: “…Chắc là vào lần đầu tiên tôi kết hôn với Tống Hung.”
La Văn cầm bút trên tay, vẫn liên tục ghi chép: “Cậu có thể kể cho tôi cảm giác lúc đó được không? Cứ nói bất cứ điều gì cậu nhớ được, hoặc điều gì để lại ấn tượng sâu sắc nhất.”
…
Ngay khi Lâm Di Vụ vừa đủ tuổi theo quy định của pháp luật, Tống Hung đã kéo cậu đi đăng ký kết hôn.
Lúc đó, Tống Hung vừa mới lập nghiệp không lâu, vẫn còn thuê nhà sống chung với Lâm Di Vụ. Để có một mái ấm nhỏ của riêng mình sau khi kết hôn, anh đã liều mạng làm việc, liều mạng nhận đơn đặt hàng, liều mạng tham gia các bữa tiệc rượu chỉ để mua được một căn nhà trước khi Lâm Di Vụ đủ tuổi.
Khoảng thời gian trước khi đăng ký kết hôn, chứng rối loạn giấc ngủ của Lâm Di Vụ trở nên vô cùng nghiêm trọng. Cậu sợ ngủ nên thức trắng cả đêm, Tống Hung cũng thức trắng đêm bầu bạn với cậu.
Ban ngày Tống Hung bận rộn với công việc, tối đến còn phải chăm sóc Lâm Di Vụ. Khoảng thời gian đó cả người anh gầy rộc đi, mắt lúc nào cũng hằn đầy những tia máu, mỗi sáng trước khi đi làm đều phải tắm nước lạnh.
Lâm Di Vụ rất lo lắng, cậu muốn san sẻ gánh nặng với Tống Hung, nhưng càng lo lắng, càng muốn chăm sóc tốt cho Tống Hung thì lại càng dễ mắc nhiều sai sót.
Cậu cảm thấy mình như một kẻ vô dụng, ngay cả việc cơ bản nhất là có một giấc ngủ bình thường cũng không làm được.
Cậu xót Tống Hung vô cùng, vậy nên tối đến bắt đầu giả vờ ngủ. Nhưng Tống Hung có thể nhận ra liệu cậu có thật sự đang ngủ hay không.
Mỗi lần cậu trở mình, Tống Hung sẽ giật mình tỉnh giấc, vỗ nhẹ ngực cậu, nắm tay cậu hỏi có phải cậu không ngủ được không, có khó chịu ở đâu không.
Để ngủ được, Lâm Di Vụ bắt đầu uống một lượng lớn thuốc ngủ, một viên không đủ thì hai viên, hai viên không đủ thì ba viên…
Cuối cùng, cậu đã uống hơn chục viên thuốc ngủ rồi cuối cùng cũng thiếp đi.
Lâm Di Vụ tỉnh dậy trong bệnh viện. Nửa đêm Tống Hung đã đưa cậu vào bệnh viện để rửa ruột. Lâm Di Vụ vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Tống Hung, nỗi sợ hãi vẫn còn hiện rõ trong mắt anh.
Bác sĩ đến thăm phòng bệnh, còn khuyên nhủ Lâm Di Vụ, nói rằng cậu còn trẻ, đừng có hở chút là nghĩ quẩn rồi muốn tự tử.
Lâm Di Vụ muốn nói là mình không muốn tự tử, cậu chỉ muốn ngủ một giấc thôi.
Bác sĩ vừa rời đi, Lâm Di Vụ đã ôm chầm lấy Tống Hung rồi khóc, khóc xong thì lại đẩy Tống Hung ra: “Tống Hung, mình không kết hôn nữa, không cưới nữa, anh đừng ở bên em nữa, anh vứt bỏ em đi, anh đừng cần em nữa.”
Vừa rửa ruột xong, giọng Lâm Di Vụ vỡ vụn, vừa nói chuyện là cổ họng đau rát, nước mắt và nước mũi cùng chảy dài.
Tống Hung lau mặt cho cậu, giọng nói đầy tức giận: “Tại sao lại không cưới?”
Lâm Di Vụ vẫn đẩy anh ra: “Mệt quá, anh mệt quá rồi, anh đừng kéo em theo nữa.”
Trên mu bàn tay của Lâm Di Vụ vẫn còn cắm kim truyền dịch. Lúc đẩy Tống Hung ra khiến máu chảy ngược trở lại. Tống Hung giữ cánh tay cậu lại không cho cậu cử động, còn dỗ dành: “Đừng cử động, cẩn thận kim bị tuột ra là phải cắm lại, đến lúc đó lại phải chịu đau một lần nữa, chẳng phải em sợ kim tiêm nhất sao?”
Lâm Di Vụ ngừng giãy giụa, nước mắt vẫn còn trên mặt, sụt sịt: “Vừa nãy em nói với anh, rốt cuộc anh có nghe thấy không? Em không cưới anh nữa.”
Bàn tay cắm kim truyền của cậu lạnh ngắt. Tống Hung đặt một túi sưởi vào tay Lâm Di Vụ, lại đắp chăn lên cánh tay cậu, giọng anh cũng khàn đặc: “Anh không nghe thấy.”
“Nếu không nghe thấy thì em nói lại lần nữa.” Lâm Di Vụ đã hạ quyết tâm, quyết tâm phải dối lòng, nhưng chưa kịp nói ra đã thấy đau đớn tột cùng, nước mắt không ngừng tuôn rơi: “Tống Hung, em không kết hôn với anh nữa, em không cưới nữa đâu.”
Tống Hung vẫn không chịu nghe, cầm dao lên bắt đầu gọt táo, hoàn toàn phớt lờ chuyện Lâm Di Vụ nói không kết hôn nữa, rồi bắt đầu lảm nhảm về cuộc sống sau hôn nhân.
“Anh đã chuẩn bị xong tiền đặt cọc mua nhà rồi, anh đã hẹn với bên môi giới, khi nào em xuất viện thì hai chúng ta cùng đi xem nhà.”
“Nhà trong khu vực vành đai hai ở nội thành đắt quá, tạm thời chúng ta vẫn chưa thể ở nhà lớn nên mua một căn nhỏ hơn trước đã, căn hộ hai phòng ngủ, vị trí có thể hơi xa một chút. Thật ra anh đã đi xem trước rồi, bên phía quận Đông có nhiều nhà máy quá, khói bụi ô nhiễm nên không khí không sạch. Quận Tây thì gần núi, môi trường tốt và không khí cũng trong lành, xa chỗ làm một chút cũng không sao. Dù sao chúng ta cũng đã có xe rồi, đợi vài năm nữa khi điều kiện tốt hơn, mình lại đổi một căn lớn hơn nhé.”
“Còn nữa, anh phải tìm cho em một bác sĩ khác, anh thấy bác sĩ kia không ổn từ lâu rồi, càng uống thuốc càng tệ hơn, chẳng có hiệu quả chút nào.”
“Khi nào đổi bác sĩ mới, lần sau em mà còn dám uống thêm một viên thuốc nữa thử xem, anh sẽ đánh nát mông em đấy.”
Trong lúc nói câu này, Tống Hung gần như nghiến răng, Lâm Di Vụ có thể nhìn thấy má anh phồng lên.
Sau khi gọt vỏ táo xong, Tống Hung cắt thành từng miếng nhỏ rồi đặt lên đĩa.
“Lâm Di Vụ, anh nói cho em biết, chuyện khác em muốn làm loạn thế nào cũng được, nhưng chuyện kết hôn này thì không được. Bây giờ em có thất hứa cũng vô ích thôi. Đến ngày đó, em mà dám không đi cùng anh hoặc là gây rối, cho dù có phải trói thì anh cũng sẽ trói em đưa đến Cục Dân chính.”
“Động phòng cũng trói lại luôn, để anh xem em có gan làm chuyện này không.”
Lâm Di Vụ không muốn khóc mãi, nhưng cứ nhìn mặt Tống Hung là lại không kìm được, trong lòng bức bối, tim cũng đau, không chỉ tim mà lục phủ ngũ tạng cũng đau theo.
Tống Hung đã gầy đi trông thấy, có lẽ anh còn chưa từng soi gương.
Ở bên cậu mệt mỏi như vậy, tại sao Tống Hung vẫn sẵn lòng kéo theo người bạn đời phiền toái như cậu?
Lâm Di Vụ vẫn còn nhớ lời Tống Hung nói, không dám cử động tay nhưng vẫn chậm rãi giơ tay lên chạm vào mặt Tống Hung.
Tống Hung nhắm mắt lại, dụi vào lòng bàn tay Lâm Di Vụ, sau đó lại hôn lên lòng bàn tay cậu: “Em rút lại lời vừa rồi cho anh.”
Những ngón tay của Lâm Di Vụ tiếp tục vuốt ve má Tống Hung, vừa khóc vừa nói: “Được, em rút lại.”
Tống Hung dùng tăm xỉa răng ghim một miếng táo đưa đến môi Lâm Di Vụ. Nước mắt Lâm Di Vụ nhỏ giọt xuống miếng táo. Tống Hung cho miếng táo dính nước mắt vào miệng mình, sau đó lại xiên một miếng khác cho Lâm Di Vụ. Nước mắt Lâm Di Vụ lại rơi.
Tống Hung cũng không lau nước mắt cho Lâm Di Vụ mà cứ để cậu khóc.
Nhưng cứ miếng táo nào bị dính nước mắt thì đều được Tống Hung cho vào bụng mình.
Cuối cùng Lâm Di Vụ cũng ngừng khóc, giơ tay lên dụi mắt, rồi dụi mặt thật mạnh.
Thấy Lâm Di Vụ đã lau khô nước mắt, Tống Hung lại đưa táo đến môi cậu. Lần này, Lâm Di Vụ cắn một miếng rồi nhai ngấu nghiến, tiếng nhai giòn tan vang vọng khắp phòng bệnh.
Tống Hung nhìn vào mắt cậu, hỏi dồn cậu: “Có lấy anh không?”
“Lấy, em sẽ lấy anh.”
Đợi cậu ăn xong một miếng, Tống Hung lại đút cho cậu thêm miếng nữa, véo cằm cậu: “Không đổi ý nữa chứ?”
“Không đổi ý nữa.” Lâm Di Vụ nằm sấp lên người Tống Hung, hôn lên môi anh: “Chúng mình sẽ kết hôn, anh phải ở bên em mãi mãi, anh đừng bỏ em, cũng đừng không cần em.”