Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 39: Xé toạc lớp vỏ bọc…
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe hay quá, Lâm Di Vụ nghe đến nỗi tai ù đi, tim cũng vừa đau vừa nhói.
Hắn và Tống Hung đã bên nhau 12 năm, cãi vã, làm mình làm mẩy, chia tay rồi lại làm lành, làm lành rồi lại chia tay, lần này có vẻ họ thật sự sắp kết thúc rồi…
Lâm Di Vụ mệt lắm rồi, hắn không muốn cử động chút nào, nhắm mắt lại dựa lên người Tống Hung, bàn tay vẫn vô thức túm chặt vạt áo Tống Hung, khi cảm thấy khó thở thì sẽ xoay xoay cổ, dụi mặt vào ngực Tống Hung.
Lâm Di Vụ thậm chí còn không biết mình ngủ thiếp đi từ bao giờ, đến khi hắn tỉnh dậy đã là giữa trưa. Sau khi mở mắt nhìn quanh một lúc mới xác nhận mình đang nằm trên ghế sofa trong phòng làm việc, trên người được đắp một tấm chăn mỏng.
Tống Hung ngồi ngay bên chân hắn, máy tính đặt lên đùi, còn đeo tai nghe và đang họp trực tuyến.
Ghế sofa trong phòng làm việc rất lớn, Lâm Di Vụ có thể duỗi thẳng tay chân trên đó, có thêm một người nữa nằm vẫn vừa.
Thật ra nhà của hai người không chỉ có ghế sofa trong phòng làm việc là lớn, khi đó cả hai sửa sang nhà cửa và chọn đồ nội thất, tất cả các ghế sofa đều được đặt làm riêng kích thước lớn.
Lúc đó Lâm Di Vụ tỏ vẻ khó hiểu, huých Tống Hung, nói rằng mông bọn họ đâu có lớn đến thế, không ngồi vừa ghế sofa lớn như vậy, hắn vừa ý một bộ ghế sofa khác nhỏ hơn.
Nhưng Tống Hung vẫn rất kiên quyết, nói rằng chọn loại to mới tốt, đến lúc đó nằm sẽ thoải mái, không gian cũng rộng hơn, hai người họ có thể lăn lộn tùy thích.
Vừa dứt lời, Lâm Di Vụ liền hiểu ý ngay, nhéo cánh tay Tống Hung một cái, nhân viên bán hàng ở bên cạnh quan sát, Lâm Di Vụ nói rất nhỏ: “Tống Hung, trong đầu anh có phải chỉ nghĩ đến mỗi chuyện đó thôi không? Anh không thể nghĩ đến chuyện gì khác à? Đầu óc toàn những chuyện đồi trụy.”
Tống Hung không cảm thấy nghĩ đến những chuyện này có gì là sai, còn hỏi ngược lại Lâm Di Vụ: “Chẳng lẽ chỉ có mình anh nghĩ, em thì không chắc?”
Câu hỏi của anh làm khó Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ cũng nghĩ, nói đúng ra thì suy nghĩ của hắn cũng chẳng kém gì Tống Hung, chỉ là mỗi lần đều không theo kịp thể lực và tần suất của anh mà thôi.
Một tay Tống Hung luồn xuống dưới tấm chăn, lòng bàn tay nắm lấy cổ chân Lâm Di Vụ, tay kia gập lại tựa lên tai nghe.
Lâm Di Vụ nhìn chằm chằm Tống Hung, dường như đã lâu lắm rồi hắn chưa nghiêm túc nhìn Tống Hung như vậy.
Tống Hung nói rằng hắn gầy đi, Tống Hung dường như cũng gầy đi, trời bên ngoài âm u, phòng làm việc cũng không bật đèn, quầng thâm hiện rõ dưới vành mắt Tống Hung. Anh trông có vẻ rất mệt mỏi, đôi lúc trong khi nghe, bàn tay đang đặt trên tai nghe lại trượt xuống xương mũi, day day để xua đi sự mệt mỏi, hơi thở cũng lúc sâu lúc cạn.
Tống Hung nghe báo cáo dự án từ các phòng ban khác nhau trong tai nghe, anh sợ làm Lâm Di Vụ tỉnh giấc nên cố gắng dùng âm lượng nhỏ nhất có thể, câu từ ngắn gọn nhất để đưa ra chỉ đạo.
Mặc dù giọng Tống Hung không lớn, tông giọng cũng hạ xuống rất trầm nhưng sự hiện diện và uy nghiêm vẫn không hề giảm sút. Không gấp không vội, từng lời nói ra đều trúng trọng tâm, khi lọt vào tai người khác cứ như tự động được khuếch đại lên, mọi người tham gia cuộc họp video đều tập trung 120% tinh lực.
Chân Lâm Di Vụ hơi tê, hắn cử động chân dưới chăn, Tống Hung cảm nhận được lòng bàn tay bị cọ xát, anh liền quay sang, bắt gặp ánh mắt đang hé mở của Lâm Di Vụ.
Tống Hung xoay người cúi thấp xuống: “Dậy rồi à?”
Người trong cuộc họp video tưởng là mình nghe nhầm, mới nãy giọng nói của sếp còn sắc lạnh như dao, giờ lại dịu dàng như dòng suối mát.
Trưởng phòng đang báo cáo tiến độ dự án lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, chắc là sếp đang nói chuyện với người nhà, anh ta biết điều im lặng, những người khác cũng không dám thở mạnh, đều nín thở lắng nghe, còn mang theo chút tâm lý hóng chuyện.
Dù sao thì một thời gian trước, lùm xùm giữa ông chủ và trợ lý cũ đã gây xôn xao, sau Tết còn thường xuyên đưa người nhà đến công ty mỗi ngày, vậy nên bọn họ cũng thật sự tò mò. Ai nấy đều ghé sát tai, muốn nghe xem lúc riêng tư Tống Hung sẽ đối xử với bạn đời như thế nào.
Lâm Di Vụ thấy anh vẫn đang họp, lại nhắm mắt và trở mình: “Anh họp tiếp đi, cứ mặc kệ em.”
Tống Hung không tắt video, micro vẫn bật, tiếp tục nói chuyện với Lâm Di Vụ: “Bảo bối có đói không? Có muốn dậy ăn chút gì không?”
Những người khác nghe sếp gọi “bảo bối” mà ai nấy đều có biểu cảm vô cùng phong phú, bọn họ thật sự không ngờ sếp mình lại khác đến thế khi ở riêng.
Lâm Di Vụ lắc đầu, cố tình hạ giọng: “Em không ăn, không đói.”
“Không đói cũng phải ăn một ít, em đã nôn hết những gì ăn sáng nay ra rồi.”
“Trời ơi.” Lâm Di Vụ bực bội, đạp Tống Hung một cái dưới tấm chăn: “Em đã nói là không cần anh quan tâm rồi, anh cứ họp đi.”
Tống Hung vẫn nắm cổ chân Lâm Di Vụ: “Được, sắp xong rồi.”
Tống Hung lại lên tiếng nói qua video, giọng nói lại trở về vẻ uy nghiêm ban đầu. Anh tăng tốc cuộc họp, chỉ chọn lọc những điều quan trọng để hỏi, họp xong là ngắt cuộc gọi video ngay lập pức.
Lâm Di Vụ đã ngồi dậy, vai rũ xuống dựa vào ghế sofa, đến khi Tống Hung lại gần, hắn nhìn vào quầng thâm dưới mắt Tống Hung, hỏi: “Tống Hung, anh có mệt không? Ở bên em 12 năm, anh có mệt không?”
Đây không phải lần đầu tiên Lâm Di Vụ hỏi câu này, Tống Hung xoa đầu Lâm Di Vụ: “Ngày nào cũng nghĩ linh tinh đâu đâu, đừng nghĩ nhiều quá, anh chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi khi ở bên em cả.”
“Anh nói dối, anh rất mệt.”
“Đừng nghĩ linh tinh.”
Lâm Di Vụ vẫn chỉ ăn hết nửa bát cháo là đặt đũa xuống, Tống Hung sợ hắn lại nôn tiếp nên không ép hắn ăn những thứ hắn không muốn nữa.
Sau khi ăn xong, Tống Hung lấy “vitamin” cho hắn uống, Lâm Di Vụ cũng không phản kháng. Toàn thân hắn cứ như một khúc gỗ, bảo làm gì thì làm nấy, Tống Hung đưa cho hắn nước và vitamin, hắn nhận lấy uống ngay.
Thứ bảy, Tống Hung lại đến khách sạn Phong Lâm lần nữa, Lâm Di Vụ đợi rất lâu ở hành lang, hút ba điếu thuốc nhưng từ đầu đến cuối, chỉ có một mình Tống Hung đi vào phòng và một mình Tống Hung ra khỏi phòng.
Cuối cùng Tống Hung trả phòng, Lâm Di Vụ lại bắt taxi đi theo anh về nhà.
Lâm Di Vụ bắt đầu nghi ngờ chính mình, tự hỏi liệu mọi chuyện trước đó có phải là ảo giác của hắn không, hay là Tống Hung thật sự không có người khác, người thứ ba kia không hề tồn tại.
Hắn có thể cảm nhận được dạo này mình không ổn lắm, ngủ li bì, chán ăn, thỉnh thoảng buồn nôn, phản ứng chậm chạp, suy nghĩ hỗn loạn, cơn thèm thuốc cũng ngày càng nặng nề, nhưng cho dù hắn có hút bao nhiêu đi nữa cũng không thể kìm nén được sự nóng nảy đang ngày càng tích tụ trong lòng.
Còn nữa, đêm nào hắn cũng mơ thấy mình bị nhốt trong một lớp vỏ, đêm đó cũng vậy, sau khi nằm xuống không lâu, Lâm Di Vụ lại cảm thấy như mình đã bị nhốt.
Lần này hắn không gọi Tống Hung, cũng không gọi ai khác.
Hắn đã tích luỹ được kinh nghiệm, rằng chỉ cần mình tỉnh dậy là được, sau khi tỉnh dậy, lớp vỏ đó sẽ tự động biến mất.
Bây giờ hắn ngược lại còn muốn ngủ một giấc thật ngon trong lớp vỏ đó, cũng không muốn tiếp tục theo dõi Tống Hung nữa, không muốn đoán mò thêm nữa, hắn định sẽ hỏi thẳng Tống Hung rốt cuộc sự tình là như thế nào.
Hắn muốn nghe từ chính miệng Tống Hung nói với mình, nếu Tống Hung nói không phải thì hắn sẽ tin anh, bọn họ vẫn sẽ lại như trước.
Còn nếu Tống Hung nói phải, vậy thì…đến lúc đó rồi tính…
Chỉ có điều Lâm Di Vụ không hề biết rằng, giấc ngủ lần này của hắn lại kéo dài suốt cả tuần liền, bị mắc kẹt trong lớp vỏ đó không thể thoát ra ngoài được.
…
–
–
Tống Hung nói rằng có tin tức về hai mẹ con kia không hoàn toàn là để lừa dối A Lạp, mà anh thật sự đã nhận được tin tức.
Lần trước sau khi hỏi được một ít manh mối từ đội trưởng Trương, anh đã cử nhiều người liên tục đi tìm kiếm Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh.
Hai ngày trước, anh nhận được một cuộc gọi, nói rằng vài ngày trước ở một lâm trường cách đây 300km, một người có tầm ảnh hưởng trên mạng đã đăng tải một video ngắn. Video được quay tại chợ buổi sáng ở lâm trường, trong đó ống kính có quay được một người đàn ông và một người phụ nữ lướt qua, nhưng do ánh sáng yếu và ống kính hơi rung lắc mà chỉ thấy được góc nghiêng của hai người họ.
Thật trùng hợp, một trong những người mà Tống Hung cử đi tìm lại là người hâm mộ của người có tầm ảnh hưởng trên mạng đó, anh ta xem đi xem lại từng video của người có tầm ảnh hưởng trên mạng đó nhiều lần, đêm đó anh ta càng xem càng thấy đáng ngờ, liền dừng lại ngay cảnh quay người đàn ông và người phụ nữ kia rồi đem đi đối chiếu với ảnh của Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh rất lâu, càng nhìn càng thấy giống nhau. Anh ta chụp ảnh màn hình đoạn video ngắn cho những người khác, bọn họ cũng cảm thấy giống nhưng lại không chắc chắn 100%, vậy nên đã báo lại cho Tống Hung trước.
Tống Hung lái xe đưa A Lạp đến lâm trường, theo sau bọn họ còn có một chiếc xe khác, bên trong xe là hai vệ sĩ.
Tống Hung không muốn người khác biết Lâm Di Vụ còn có một nhân cách khác tồn tại, vậy nên đã lái xe đi riêng với A Lạp và đi trước dẫn đường.
Sau khi đến lâm trường, Tống Hung đặt hai phòng tại một khách sạn gần đó, A Lạp muốn ngủ một phòng riêng nhưng Tống Hung nói rằng không còn phòng trống nữa, khách sạn chỉ còn lại hai phòng tiêu chuẩn, hai vệ sĩ ở một phòng, hai người bọn họ ở một phòng.
Việc thiếu phòng chỉ là cái cớ của Tống Hung, anh cần phải để mắt đến A Lạp.
Tối hôm đó, hai người mỗi người ngủ một giường, nhìn thấy “bạn đời” nằm ngay bên cạnh, Tống Hung muốn ôm nhưng không thể ôm, anh không ngủ được nên nói chuyện phiếm với A Lạp, thử thuyết phục y từ bỏ.
“A Lạp, tôi biết muốn ở lại hay không đều phụ thuộc vào mong muốn của y, Di Vụ đang bị ốm, em ấy đã sợ hãi và đau khổ lắm rồi, đừng giày vò em ấy thêm nữa, có được không? Nếu như y thật sự muốn tốt cho em ấy, có thể giả vờ như chưa từng ở đây không? Tôi sẽ bảo vệ Di Vụ thật tốt, sẽ không để em ấy bị tổn thương thêm lần nữa.”
“Tôi sẽ không từ bỏ Di Vụ đâu.” A Lạp nói rất chắc chắn: “Mà ngược lại là anh kìa, tôi nghĩ người nên rời đi nhất là anh mới phải.”
Đến khi Tống Hung nói tiếp, A Lạp dứt khoát giả vờ ngủ và không trả lời.
Tống Hung hiểu rằng không thể tiếp tục mãi như thế này được nữa, anh nhắn tin cho La Văn, nói rằng sau khi trở về, anh sẽ đưa Lâm Di Vụ đến bệnh viện để tiếp nhận phương án điều trị đầu tiên mà La Văn đã đề ra.
Họ ở lại lâm trường một tuần, đặt những địa điểm mà người có tầm ảnh hưởng trên mạng đã quay video làm trọng tâm, hỏi han người dân xung quanh xem có người lạ nào đến đây trước hay sau Tết hay không. Có người dân địa phương nói rằng trước Tết đúng là có hai mẹ con đến đây, thuê một căn phòng ở góc lâm trường, bọn họ rất ít khi ra ngoài, cho dù có ra ngoài thì cũng bịt kín mít, bình thường sẽ không nói chuyện hay giao tiếp với ai.
Ngay tối hôm đó, Tống Hung chuẩn bị dẫn vệ sĩ đi xem xét, anh vừa mặc xong quần áo định ra ngoài thì A Lạp cũng cầm áo khoác lông vũ đi theo: “Tôi đi cùng anh, lần này tôi phải giết chết hai mẹ con đó mới được.”
Tống Hung hối hận vì đã dẫn A Lạp đi cùng, anh biết suy nghĩ của A Lạp rất cực đoan, liền giữ y lại: “Vẫn chưa chắc có phải bọn họ không, tôi đi kiểm tra và xác nhận trước, nếu không phải thì nửa đêm lại uổng công chạy một chuyến vô ích.”
“Không được, tôi đi cùng anh.”
“Y không biết Di Vụ sợ lạnh à?” Tống Hung viện cớ: “Bên ngoài bao nhiêu độ? Còn nổi gió thế này, lỡ Di Vụ bị tê cóng chân tay thì phải làm sao, em ấy sợ lạnh nhất đấy, y không quan tâm đến mình, chẳng lẽ cũng mặc kệ Di Vụ luôn sao?”
Nhắc đến Lâm Di Vụ, A Lạp cũng đành thỏa hiệp, xua xua tay: “Được rồi được rồi, tôi không đi với anh nữa, anh đi xác nhận nhanh lên, xác nhận xong thì báo cáo lại với tôi một tiếng.”
Tống Hung: “…Tôi không phải cấp dưới của cậu.”
“Thôi đi.” A Lạp rất mất kiên nhẫn: “Lúc này rồi mà còn bới móc từng câu chữ, mau đi tìm người đi, lề mề quá.”
Tống Hung để lại một vệ sĩ ở khách sạn để theo dõi A Lạp, dặn dò vệ sĩ không được để A Lạp ra ngoài một mình, y có đi đâu cũng phải đi theo cùng.
Cả đêm Tống Hung không về, sáng hôm sau, vừa thức dậy là A Lạp đã vươn tay lấy điện thoại ở đầu giường, không có cuộc gọi nhỡ nào.
Y lẩm bẩm một mình: “Xác nhận hai người thôi mà, có cần phải xác nhận cả đêm không?”
A Lạp gọi điện cho Tống Hung, cuộc gọi được kết nối nhưng không có ai nghe máy.
A Lạp càu nhàu rời khỏi giường, định đánh răng rửa mặt rồi tự ra ngoài tìm người, lúc này tài khoản công khai trên điện thoại lại đề xuất cho y một bài báo địa phương.
Đây là tài khoản công khai của lâm trường địa phương mà bọn họ đã theo dõi vài ngày trước khi điều tra hai mẹ con, sáng nay tài khoản đã đăng một bản tin giao thông, nói rằng sáng sớm hôm qua lâm trường có vụ tai nạn tông đuôi xe, một tài xế xe tải lái xe khi mệt mỏi đã tông trúng đuôi một chiếc Mercedes.
Bản tin có kèm theo hai bức ảnh hiện trường vụ tai nạn, A Lạp mở tấm ảnh ra xem, sau khi nhìn rõ biển số xe Mercedes, A Lạp lập tức vui mừng hẳn lên, chiếc Mercedes bị tông đuôi vậy mà lại là xe của Tống Hung.
A Lạp nghĩ, bảo sao Tống Hung không nghe điện thoại, chẳng lẽ anh ta đã chết rồi?
A Lạp đội tóc giả cho mình, ngân nga một giai điệu đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, sau khi vệ sinh cá nhân xong còn xịt một ít nước hoa lên người.
Với tư cách là “bạn đời hợp pháp” trên danh nghĩa, y vẫn có nghĩa vụ đi kiểm tra tình hình, y rất muốn biết Tống Hung hiện giờ thế nào.
Bản tin chỉ đề cập đến vụ tai nạn xe hơi, không nói rõ số người thương vong, A Lạp lẩm bẩm một mình trước gương.
“Giá như Tống Hung chết trong vụ tai nạn xe đó thì tốt, không có Tống Hung thì sẽ chẳng ai tranh giành Di Vụ với mình cả.”
…
Lâm Di Vụ cảm giác như mình đã ngủ rất lâu, giấc mơ này dường như vô tận, khiến hắn chìm đắm vào hết lần này đến lần khác.
Hắn liên tục mắc kẹt bên trong lớp vỏ, thời gian tỉnh táo thì ít, mờ mịt thì nhiều.
Hắn không thể phân biệt được đâu là mơ, đâu là thật, đôi khi hắn có thể nghe thấy giọng nói bên ngoài vỏ, nhưng hầu hết thời gian đều không rõ ràng.
Nhưng bây giờ, hắn lại nghe thấy rõ câu nói “Giá như Tống Hung chết trong vụ tai nạn xe đó thì tốt” từ bên ngoài lớp vỏ, Lâm Di Vụ kinh hãi, rốt cuộc ai đang nói vậy?
Giọng nói đó nghe quá giống hắn, Tống Hung bị tai nạn xe sao? Nhưng tại sao “mình” lại muốn Tống Hung chết?
Nếu không phải là mơ, vậy lớp vỏ đang giam cầm hắn rốt cuộc là gì?
Lâm Di Vụ muốn thoát ra, hắn vừa đấm vừa đá vào lớp vỏ, dùng mọi cách có thể, tay chân không thể xuyên thủng, cuối cùng hắn dùng đầu húc vào, dùng răng cắn, dùng móng tay cạy ra.
“Bất kể cậu là ai, thả tôi ra, tôi phải đi tìm Tống Hung.”
Không ai đáp lại hắn, khao khát đi tìm Tống Hung không chỉ là một suy nghĩ đơn thuần, nó đã trở thành một cơn khát sinh lý mãnh liệt đối với Lâm Di Vụ, giống như một người đang thiếu oxy khao khát không khí.
Nếu không thể gặp được Tống Hung, hắn sẽ chết ngay bên trong lớp vỏ này.
Lần này Lâm Di Vụ không bỏ cuộc, hắn phải tìm được Tống Hung, sức mạnh trên ngón tay hắn cũng trở nên sắc bén và ngang tàng, không gì có thể ngăn cản được.
Cuối cùng, các ngón tay của Lâm Di Vụ đã cạy thủng lớp vỏ đó, một cách chậm rãi, xé ra được một vết rách trên lớp vỏ…