Chương 8: Anh có nói với hắn không?

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 8: Anh có nói với hắn không?

Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mắc kẹt trong băng tuyết quá lâu, Lâm Di Vụ dường như đã quên mất cảm giác ấm áp ngoài cái lạnh buốt. Đêm hôm đó, cậu không gặp ác mộng, không mộng du, cũng không giả vờ mộng du. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu mơ hồ nghe thấy một tiếng gầm gừ trầm thấp vang vọng từ sâu thẳm trong tâm trí, kèm theo một sự rung chuyển dữ dội.
Rất nhiều năm sau, cậu mới nhận ra đó là âm thanh thế giới băng giá trắng xóa của mình đang dần tan chảy.
Tống Hung ở lại, ngày ngày túc trực bên Lâm Di Vụ không rời, bảo vệ cậu từng giây từng phút.
Khi qua đường phải đặc biệt cẩn trọng, bởi cậu chủ thường xuyên ngẩn ngơ khi đi bộ. Nhất là khi đến cột đèn giao thông, Tống Hung phải nắm chặt tay Lâm Di Vụ, ngăn cậu lao vào dòng xe cộ đang qua lại khi đèn tín hiệu giao thông vẫn còn màu đỏ.
Lâm Di Vụ muốn hất tay Tống Hung ra nhưng Tống Hung sẽ nắm chặt tay cậu cho đến khi đèn chuyển xanh, dắt cậu đi hết vạch kẻ đường màu trắng.
Tống Hung cũng không rõ từ khi nào, anh bắt đầu mong chờ những vạch kẻ đường. Mỗi khi buông cổ tay cậu chủ nhỏ ra, anh vẫn cảm thấy dường như ngón tay mình còn lưu lại hơi ấm và hình dáng của cổ tay ấy. Cho đến khi gặp vạch kẻ đường tiếp theo, bàn tay anh, vốn thường nắm hờ hững, lại được một cổ tay mềm mại và ấm áp lấp đầy.
Lâm Di Vụ đang học trong lớp, Tống Hung đứng đợi bên ngoài.
Lâm Di Vụ học tại một trường tư thục, các học sinh trong lớp đều là con nhà quyền quý. Một bạn trong số đó ngày trước còn từng bị bắt cóc, ngày nào cũng luôn có hai vệ sĩ đi theo, Tống Hung đứng cùng hai vệ sĩ mặc đồ đen kia.
Có bạn cùng lớp cười nói: “Một đứa con nuôi thôi mà cũng cần vệ sĩ theo sát vậy sao?”
Cha mẹ của một bạn cùng lớp khác rất thân với cha mẹ Lâm Di Vụ nên giải thích: “Các cậu không biết thôi, cha mẹ tớ và cha mẹ Lâm Di Vụ là bạn bè thân thiết. Dù cậu ấy là con nuôi của Lâm gia, nhưng cha mẹ cậu ấy rất mực cưng chiều, theo dõi sát sao từng li từng tí, sợ cậu ấy gặp phải bất trắc gì.”
Lâm Di Vụ nghe thấy hết những lời bàn tán của mọi người. Trên mặt cậu không có biểu cảm gì nhưng đầu bút lại chọc thủng tờ giấy thành những lỗ nhỏ.
Cha mẹ nuôi của cậu rất giỏi diễn kịch. Chỉ cần có người ngoài, Lâm Di Vụ lập tức trở thành báu vật trong tay họ, thậm chí còn được ưu ái hơn cả đại thiếu gia Lâm Dương.
Cha mẹ nuôi thường xuyên đưa Lâm Di Vụ đến các sự kiện và tiệc tối, âu yếm ôm Lâm Di Vụ. Cứ gặp người ta là sẽ giới thiệu đây là con trai út của họ.
Khi đến các sự kiện từ thiện cần Lâm Di Vụ làm hình ảnh quảng cáo sống động biết đi, bọn họ cũng sẽ đưa cậu ra ngoài để thể hiện sự hào phóng và lương thiện của mình với công chúng.
Lâm Di Vụ có khả năng dùng ngôn ngữ ký hiệu và chữ nổi để giao tiếp với trẻ em thiểu năng trí tuệ, điều này cũng gián tiếp trở thành một điểm cộng, tô điểm cho hình ảnh của cặp vợ chồng kia.
Nhưng đứa “con trai út” Lâm Di Vụ biết rằng Lâm gia là một gia đình điên rồ, cả gia đình đều bệnh hoạn.
Bọn họ chưa bao giờ thật sự sử dụng bạo lực thể xác, bởi vì bạo lực tinh thần của họ còn kinh khủng hơn gấp ngàn lần, vạn lần so với những tổn thương thể xác trực tiếp từ những trận đòn roi.
Họ chối bỏ cậu, kiểm soát cậu, cố gắng tạo ra một con rối “con trai út” hoàn toàn mới, rồi sau đó lại bóp méo cậu theo ý mình.
Ngày nào “con trai út” cũng bị ép ăn món cá kinh tởm. Dưới tầng hầm còn có một căn phòng tối nhỏ được thiết kế riêng cho cậu, hễ mắc lỗi là bị bỏ đói, bất cứ lúc nào cũng phải quỳ xuống nhận tội.
Ngoài ra còn có ánh mắt dòm ngó không ngừng của đại ca Lâm Dương. Đôi mắt ấy, một khi đã dán chặt vào Lâm Di Vụ, thì cậu có muốn thoát khỏi cũng không thể.
Cậu muốn trốn, nhất định phải trốn, nếu không cậu cũng sẽ bị ép đến phát điên.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, giáo viên vừa rời khỏi, Tống Hung đã nóng lòng rướn cổ nhìn vào trong lớp.
Lâm Di Vụ ngồi ở góc xa nhất, luôn là người cuối cùng rời khỏi lớp học. Tống Hung bước theo sau cậu từng bước một.
Trường học không xa nhà lắm, Lâm Di Vụ toàn đi bộ đến trường và về nhà. Bọn họ phải băng qua năm vạch kẻ đường, bàn tay trống không của Tống Hung khi thì nắm hờ, khi lại siết chặt.
Cha mẹ nuôi đã đến công ty chi nhánh ở vùng khác. Dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối. Mỗi tối, trên bàn ăn luôn phải có một con cá, và cả con cá đó đều dành riêng cho Lâm Di Vụ.
Vì không muốn người khác nhìn thấy tình cảnh thật của “con trai út” ở nhà, vậy nên dì giúp việc và tài xế không bao giờ ở lại. Dì giúp việc nấu ăn xong liền rời đi ngay lập tức.
Sau khi dì đi, Lâm Di Vụ đẩy luôn con cá trước mặt cho Tống Hung, nói: “Anh ăn hết cá đi.”
Tống Hung lại đẩy đĩa cá về phía Lâm Di Vụ, lặp lại lời cha mẹ nuôi đã dặn: “Cha mẹ cậu nói rồi, cá này là để cậu ăn hết. Họ bảo cá rất tốt cho sức khỏe.”
Tống Hung cũng nghĩ ăn cá rất tốt cho sức khỏe. Anh và bà nội đều rất thích ăn cá, bà nội luôn đẩy cá về phía anh, bảo anh ăn nhiều hơn.
“Tôi bảo anh ăn thì anh ăn đi.” Lâm Di Vụ lại đẩy đĩa cá về phía Tống Hung: “Nếu anh không ăn, tôi sẽ nói với họ là anh bắt nạt tôi, bảo bọn họ đuổi việc anh đấy.”
Tống Hung thấy được vẻ ghê tởm với cá trong mắt Lâm Di Vụ, anh không đẩy nữa mà thử thăm dò: “Có phải cậu… không thích ăn cá không?”
“Cá thật kinh tởm, kinh tởm, kinh tởm…” Lâm Di Vụ liên tục dùng đũa chọc vào cơm trong bát, miệng không ngừng lẩm bẩm từ “kinh tởm”. Cuối cùng, cậu cứ nói mãi, nói mãi cho đến khi thật sự cảm thấy ghê tởm đến buồn nôn, cúi người nôn thốc nôn tháo tất cả những gì vừa ăn ra ngoài.
Tống Hung vội vàng rút khăn giấy ra đưa cho Lâm Di Vụ, ngồi xổm xuống vỗ lưng cho cậu.
Sàn nhà đầy những chất bẩn do Lâm Di Vụ vừa nôn ra. Sau khi lau miệng xong, cậu lại rút thêm vài tờ giấy định lau sàn thì Tống Hung đã nhanh chóng bắt đầu dọn dẹp bãi nôn trước cả cậu.
“Để tôi làm cho.”
Lâm Di Vụ ngồi xổm trên sàn, cầm khăn giấy nhìn Tống Hung: “Anh không thấy… tôi ghê tởm sao?”
“Sao lại vậy được? Tôi biết là do cá làm cậu buồn nôn.”
Thu dọn sàn nhà xong, Tống Hung dẫn Lâm Di Vụ đi rửa tay và súc miệng. Khi hai người trở lại bàn ăn, Tống Hung bắt đầu dùng đũa gắp cá: “Nếu cậu thấy cá buồn nôn, từ giờ tôi sẽ ăn thay cậu.”
Lâm Di Vụ dùng mu bàn tay lau khô nước mắt do axit dạ dày kích thích. Từ giờ trở đi, cậu không còn phải tưởng tượng mình là một con mèo thích ăn cá nữa, bởi vì đã có một “con mèo” khác thích cá sẽ ăn thay cậu.
Một tiếng sau bữa tối trước khi đi ngủ là giờ bơi cố định của Lâm Di Vụ. Lần sau nếu cậu không thể vào chung kết hoặc giành huy chương thì sẽ không chỉ đơn giản là bị phạt quỳ gối nữa.
Nghĩ đến căn phòng tối nhỏ dưới tầng hầm, Lâm Di Vụ liền rùng mình.
Lúc Lâm Di Vụ bơi, Tống Hung cũng phải bơi cùng, điều này cũng đã được cha mẹ nuôi dặn dò. Tống Hung không ngừng bơi theo sau Lâm Di Vụ, thúc giục cậu bơi nhanh hơn nữa.
Vừa xuống nước, Lâm Di Vụ đã liều mạng bơi về phía trước. Tống Hung bơi đến trước mặt Lâm Di Vụ một cách nhẹ nhàng, thậm chí còn có thời gian dừng lại chờ cậu, thúc giục cậu thêm vài lần, còn hô lớn “Cậu chủ cố lên!”
Tống Hung tưởng là đang động viên cậu nhưng trong mắt Lâm Di Vụ, đây là một sự khiêu khích trắng trợn đối với cậu.
Lâm Di Vụ không có năng khiếu vận động, cậu chỉ vừa đủ điểm để vào đội tuyển bơi lội, đã bơi điên cuồng suốt tám năm nhưng chưa bao giờ giành được bất kỳ thành tích nào, chứ đừng nói đến huy chương.
“Giục, giục, giục! Anh giục cái gì mà giục?” Lâm Di Vụ nổi lên mặt nước, nói: “Bơi nhanh thì giỏi lắm sao?”
Tống Hung không hiểu vì sao cậu chủ nhỏ lại nổi giận. Anh không còn thúc giục hay hô “cố lên” nữa, mà giảm tốc độ bơi để bơi cùng cậu chủ nhỏ.
Bơi xong, Lâm Di Vụ trèo lên nằm bên mép hồ, Tống Hung cũng nằm xuống bên cạnh cậu. Nước trên người cả hai chảy xuống hòa vào nhau.
“Anh ở trong đội tuyển bơi hả?” Giọng điệu của Lâm Di Vụ không mấy thân thiện.
Tống Hung nói: “Không có.”
Lâm Di Vụ ngây người. Cậu có thể nhận ra vừa rồi Tống Hung chưa hề dùng hết sức. Nếu anh bơi nghiêm túc, chắc chắn sẽ còn nhanh hơn cả vận động viên bơi giỏi nhất trong đội tuyển của họ.
“Vậy sao anh bơi nhanh thế?”
“Từ nhỏ tôi đã biết bơi rồi.” Tống Hung thấy chuyện này chẳng có gì đáng nói.
Lâm Di Vụ: “…”
Sau căn nhà cũ của Tống Hung là một dòng sông. Anh đã biết bơi từ khi còn rất nhỏ, hơn nữa kỹ năng bơi còn cực kỳ tốt. Với thân hình cao ráo, chân dài, anh bơi cực kỳ nhanh, thậm chí còn biết lặn. Mỗi mùa hè, anh đều mò cá bắt tôm dưới sông.
Trước khi đưa bà nội đi khám bệnh, Tống Hung còn cứu một cô gái không may rơi xuống nước.
Hôm sau, cô gái đó tìm một bà mối đến tận nhà, nói rằng muốn cảm tạ ơn cứu mạng của Tống Hung, thậm chí còn muốn gả cho anh để đền ơn.
Lúc đó, Tống Hung sợ đến nỗi đánh rơi chậu rửa mặt xuống đất, phát ra tiếng “choang” lớn. Anh quay đầu định đóng cửa lại.
Bà mối chen vào trước khi anh kịp đóng cửa. Bà nội nghe thấy tiếng động liền đi ra đuổi bà ta: “Cháu tôi cứu con bé kia, sao nó có thể lấy oán báo ơn như vậy chứ?”
Bà mối là cô ba của cô gái kia, nghe vậy thì mất hứng, chống nạnh đứng đó chửi rủa.
“Bác gái ơi, bác ăn nói kiểu gì vậy? Tống Hung đã mười chín tuổi rồi chứ? Giờ nó cũng không đi học nữa, chỉ là một thằng nhà quê. Ở làng ta, tuổi đó cũng không còn trẻ nữa rồi. Thằng hai nhà lão Tôn năm nay cũng mười chín mà người ta đã có con rồi kìa. Còn nữa, nhà cửa bác xập xệ thế này thì có con gái nhà nào đàng hoàng ưng ý nhà bác không? Tiểu Yến nhà chúng tôi nói rồi, Tống Hung đã cứu mạng nó, lại còn sờ mó nó dưới nước nên phải cưới nó.”
Mắt bà nội không tốt lắm, chỉ nhìn thấy lờ mờ nhưng chân vẫn nhanh nhẹn. Nghe bà mối nói xong thì bà tức muốn nhảy dựng lên, cầm chổi bắt đầu vung vào bà mối.
“Tao đánh chết mày cái thứ tàn dư phong kiến! Mày vẫn còn sống ở thời nhà Thanh à? Đang là thời đại nào rồi! Cứu người mà bọn mày không tặng cờ thi đua thì thôi đi, còn bắt bọn tao phải cưới, thế mấy người làm cảnh sát ngày nào cũng xả thân cứu người kia kìa, sao nào, cảnh sát cứu ai thì lấy người đó luôn chắc?”
Bà nội là một bà cô đanh đá có tiếng trong làng, chưa chịu thiệt một trận nào khi đánh nhau với người khác. Nhà bọn họ ầm ĩ hết cả lên, chẳng mấy chốc đã có một đám đông tụ tập xem trò vui.
Tống Hung cũng không xông lên đánh hội đồng, mà chỉ đứng bên cạnh dang tay ra bảo vệ bà nội. Nếu bà mối định phản đòn, anh sẽ đẩy một cái, kiểm soát tình thế sao cho có lợi cho bà nội.
Bà mối bị chổi đánh mấy cái sưng vù, tức đến nỗi lỗ mũi phập phồng: “Tống Hung nhà bà là cảnh sát à? Tôi thèm vào! Chỉ là một thằng nghèo ở vùng quê xa xôi. Tiểu Yến nhà tôi vừa ý nó thì mấy người nên cảm thấy may mắn mới phải, còn kén cá chọn canh nữa. Tiểu Yến nhà tôi không xứng với nó chỗ nào?”
“Cút mau cút mau, Tiểu Hung nhà tao vẫn còn nhỏ, bây giờ chưa kết hôn.” Một người phụ nữ như bà nội một mình nuôi cháu trai không hề dễ dàng, vậy nên bà không thích nói chuyện thị phi về người con gái khác. Bà chỉ đuổi bà mối ra ngoài, rồi xua đuổi cả những người đứng xem trò vui bên ngoài đi.
Bà nội không muốn nói chuyện thị phi nhưng những người hóng chuyện thì lại muốn, từng người một đều mồm năm miệng mười nói sau lưng bà mối.
“Tôi không có ý gì đâu, nhưng mà nhà bà cũng chẳng ra gì hết. Năm nay Tống Hung mới mười chín tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ con mà.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Tống Hung người ta đã cứu mấy người, sao lại còn lôi nó vào hố lửa nhà mình chứ.”
“Thế còn đứa bé ở nhà Tiểu Yến thì sao? Mấy người vẫn chưa cho nó gọi Tiểu Yến là mẹ à?”
Người phụ nữ tên Tiểu Yến lớn hơn Tống Hung một con giáp. Mấy năm trước đi làm ở phía Nam rồi lúc về mang theo một đứa bé.
Cả nhà nói với bên ngoài rằng đó là con nuôi nhặt về, nói rằng Tiểu Yến nhà mình tốt bụng, sợ đứa bé ở bên ngoài sẽ chết cóng hoặc chết đói nên mới bế về. Nhưng đứa bé càng ngày càng lớn, khuôn mặt của đứa nhỏ trông như đúc từ mặt Tiểu Yến ra, ai cũng biết đó là con trai ruột của cô ta.
Để tìm một người cha đáng tin cậy cho đứa trẻ, tất cả những người đàn ông đến tuổi xung quanh đều bị để mắt. Bây giờ thì lại nhắm vào Tống Hung, người chỉ mới mười chín tuổi.
Bà nội đã bị ho rất lâu rồi, các bệnh viện nhỏ quanh vùng không chữa được. Tống Hung nói muốn đưa bà lên thành phố lớn để khám.
Bà nội sợ tốn kém. Mắt bà cũng yếu, nói bệnh viện lớn như một cái động không đáy, còn làm khổ Tống Hung. Dù nói thế nào bà cũng không chịu đi.
Tống Hung đã trưởng thành, bà cũng ít phải lo lắng hơn. Bà cảm thấy mình sống đến tuổi này là đã mãn nguyện lắm rồi, sống chết có số, khi nào chết cũng đã được định sẵn.
Nhưng hôm đó, sau khi bị bà mối đến gây chuyện, bà nội đã thu dọn hành lý ngay trong đêm, khóa cửa lại rồi dắt Tống Hung bỏ chạy.
Trên đường đi, bà nội còn trêu anh, hỏi anh thích mẫu con gái như thế nào.
Tống Hung không trả lời. Cho dù là Tiểu Yến hay bất kỳ người phụ nữ nào khác, anh cũng sẽ không thích.
Mấy năm trước, anh đã nhận ra rõ xu hướng tính dục của mình: anh thích đàn ông!
Lâm Di Vụ nằm bên hồ bơi rất lâu, sau đó đột nhiên quay sang hỏi Tống Hung: “Này, anh có biết tôi học bơi ra sao không?”
“Học như thế nào?”
“Lúc đầu, tối nào tan học xong tôi cũng phải ngâm mình trong bể bơi. Không bơi thì sẽ không có cơm ăn. Tôi đói quá, vì miếng cơm mà phải học bơi. Tôi không có năng khiếu vận động nên không hợp với bộ môn này, cho dù có bơi thế nào cũng không thể vào nổi đội tuyển bơi lội.”
Nhưng bây giờ Lâm Di Vụ đã vào đội bơi, Tống Hung liền hỏi: “Vậy sau này cậu vào đội bơi bằng cách nào?”
“Sau đó…” Lâm Di Vụ cử động cổ, liếc nhìn mặt nước xanh biếc phẳng lặng.
Sau đó, Lâm Dương mang một túi rắn đến, gã ném tất cả vào trong bể bơi. Đám rắn đó trườn bò khắp bể, Lâm Di Vụ chỉ có thể liều mạng bơi, liều mạng bơi, liều mạng bơi…
Lâm Di Vụ chống tay đứng dậy, xoay người bước ra khỏi hồ bơi. Cậu đang hồi tưởng lại, cũng là lần duy nhất trút bầu tâm sự với người ngoài.
“Tống Hung, anh có biết cảm giác bị rắn quấn quanh người sẽ như thế nào không? Tôi biết… Vảy rắn lạnh ngắt, dính nhớp, lưỡi rắn tanh hôi. Khi chúng uốn éo trên da, cảm giác cứ như linh hồn trong cơ thể mình đã chết đi vậy…”
Mỗi tối, Tống Hung đều báo cáo tình hình một ngày của Lâm Di Vụ cho cha mẹ nuôi. Mẹ nuôi hỏi qua điện thoại: “Tối nay ‘con trai út’ có ăn hết cá không?”
Tống Hung nhớ lại con cá mình đã ăn hết, im lặng hai giây rồi mới nói: “Cậu chủ đã ăn hết rồi ạ.”
“Buổi tối ‘con trai út’ có bơi chưa?”
“Bơi rồi ạ.”
“Tiểu Tống à.” Cha nuôi cầm điện thoại, bắt đầu dặn dò Tống Hung: “Nếu tối nay ‘con trai út’ lại mộng du, con phải để mắt đến nó, còn phải ghi chép lại mọi việc xảy ra trong lúc nó mộng du: mấy giờ, đi đâu, làm gì, nói gì. Đến lúc đó, hãy gửi ghi chép cho cô chú xem.”
……
Ngoài cha mẹ nuôi, Lâm Dương đang ở Pháp cũng sẽ gọi điện cho Tống Hung. Lâm Dương gọi thẳng tên Lâm Di Vụ.
“Tiểu Vụ ngủ chưa?”
Tống Hung sợ làm phiền Lâm Di Vụ nên đứng ở cửa phòng ngủ gọi điện thoại. Anh sợ Lâm Di Vụ xảy ra chuyện nên vẫn để cửa phòng ngủ mở hé.
Nhờ một ít ánh trăng le lói chiếu vào, Tống Hung liếc nhìn người đang nằm yên trên giường rồi nói: “Cậu ấy vừa mới ngủ.”
“Buổi tối nó bơi chưa?”
“Bơi rồi.”
Câu hỏi lúc đầu của Lâm Dương cũng giống như cha mẹ mình, sau đó càng hỏi càng lạc đề: “Lúc bơi, nó mặc đồ bơi loại gì? Dài hay ngắn?”
Tống Hung không hiểu tại sao gã lại hỏi câu này. Đồ bơi của Lâm Di Vụ là đồ bơi nam thông thường mà thôi.
“Loại dài.” Tống Hung trả lời.
“Dài tới đâu?”
“Tới đầu gối.”
Lâm Dương ở đầu bên kia chậm rãi thở dài, dường như rất bất mãn: “Tôi đã dặn nó bao nhiêu lần rồi, phải mặc quần bơi ngắn, loại ngắn đấy, ngắn đấy! Mà nó chẳng chịu nghe gì cả.”
Tống Hung không học bơi lội chuyên nghiệp. Cả nhà đều quan tâm xem Lâm Di Vụ có bơi không, nên anh cứ tưởng kiểu đồ bơi sẽ ảnh hưởng đến thành tích bơi lội.
Lâm Dương càng hỏi càng nhiều: “Tiểu Vụ tắm chưa?”
“Tắm trước khi đi ngủ rồi.”
Lâm Dương rít lên một hơi: “Cậu có ở bên cạnh nhìn nó tắm không?”
“Tôi đợi bên ngoài.”
“Hôm nay nó mặc đồ màu gì?”
“Cậu ấy mặc đồng phục học sinh.”
Âm thanh bên kia điện thoại hơi hỗn loạn, hình như Lâm Dương đang nói chuyện với ai đó, một lúc sau mới yên lặng trở lại, sau đó lại hỏi: “Vậy… tối nay nó mặc quần lót màu gì?”
“Cái gì?” Tống Hung tưởng là mình nghe nhầm: “Anh vừa hỏi gì cơ?”
Lâm Dương cười lớn lặp lại lần nữa: “Tôi hỏi cậu, tối nay Tiểu Vụ mặc quần lót màu gì? Trắng, xanh nhạt hay là đen?”
Ngón tay Tống Hung vô thức siết chặt điện thoại, nghiến chặt răng hàm, gân xanh trên cổ nổi lên.
“Cậu chủ Lâm, đây là chuyện riêng tư của cậu ấy. Ông Lâm bà Lâm có biết anh quan tâm chuyện em trai mặc quần lót màu gì không?”
Lâm Dương nổi cơn thịnh nộ, dường như vừa đập vỡ thứ gì đó. Đầu dây bên kia vang lên một loạt tiếng loảng xoảng, tiếp theo là giọng nói chói tai của Lâm Dương truyền đến.
“Mẹ nó! Mày là cái thá gì? Một vệ sĩ thôi mà cũng dám lên lớp tao à? Mày có tin là ngày mai tao có thể khiến mày cút xéo luôn không?”
Tống Hung cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng. Bây giờ anh không thể bị đuổi việc, không chỉ vì lương cao, mà còn là vì…
Lâm Dương thở dốc vài hơi, nhanh chóng bình tĩnh lại: “Là anh trai nên tao chỉ lo cho em trai mà thôi. Còn nữa, mắc gì mày lại kích động thế? Chẳng lẽ… mày cũng muốn biết nó mặc quần lót màu gì à?”
Tống Hung thẳng tay cúp máy, chiếc điện thoại suýt chút nữa đã bị anh bóp nát.
Lâm Di Vụ vẫn chưa ngủ. Mặc dù Tống Hung luôn cố gắng hạ giọng, nhưng cậu vẫn nghe thấy hết: “Là điện thoại của Lâm Dương đúng không? Hắn ta hỏi gì anh vậy?”
“Không có gì, chỉ hỏi một vài chuyện ban ngày thôi.” Tống Hung cố gắng làm cho giọng mình nghe thật bình thường.
Lâm Di Vụ vén chăn xuống giường, chậm rãi bước ra cửa, giữ một khoảng cách với Tống Hung.
“Cái thằng bệnh hoạn đó hỏi tôi mặc quần lót màu gì, đúng không?”
Hai người không thấy rõ mặt nhau. Hai hơi thở, một nhẹ một nặng, từ từ quấn lấy nhau.
Âm thanh yếu ớt hòa lẫn vào bóng tối, như hóa thành thực thể dâm đãng lướt qua tai Tống Hung.
“Đồ lót tôi mặc tối nay… màu trắng. Tôi nói với anh rồi, anh có nói với hắn không?”