Ai Mới Là Ông Chủ?
Chương 2
Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù vẻ ngoài rất giống hình mẫu tinh hoa ngành tài chính mà Trần Tễ hình dung, nhưng sự nghiệp của Lương Văn Kiêu lại khởi đầu từ một lĩnh vực hoàn toàn không liên quan đến tài chính.
Anh học chuyên ngành tài chính ở đại học, nhưng công việc đầu tiên của anh lại không phải ở bất kỳ doanh nghiệp hay tổ chức tài chính nào. Ngay từ năm hai đại học, anh đã bị người bạn thân cùng trường là Phong Thức, vốn đã rẽ ngang sang con đường diễn xuất, kéo vào giới giải trí, gia nhập đội ngũ quản lý của y, phụ trách mảng quan hệ công chúng.
Ban đầu, Lương Văn Kiêu vốn không hề hứng thú với giới giải trí, chỉ xem đó như việc giúp đỡ bạn bè và tiện thể lấy một chứng nhận thực tập. Nào ngờ, ngay ở bộ phim thứ hai, Phong Thức đã đoạt giải ảnh đế, sự nghiệp mở màn đầy thách thức, cộng thêm tính cách khó chiều. Đời tư phóng túng, y hoàn toàn không phải kiểu người có vẻ ngoài mà không có đầu óc, mà là biết mọi thứ nhưng chẳng thiết tha điều gì. Người có thể khuyên nhủ được y thực sự chẳng có mấy ai.
Quản lý không thể quản lý nổi Phong Thức, nhưng lại không nỡ buông bỏ nguồn lợi nhuận khổng lồ này, cuối cùng họ nghĩ ra một vị trí vô cùng quan trọng, một “tường lửa” bên cạnh y. Người này vừa phải được y tin tưởng, vừa không lợi dụng cơ hội để kích động mâu thuẫn với công ty, cần đủ trí tuệ để ứng phó với những tình huống phức tạp, đủ bản lĩnh giải quyết các mối quan hệ giữa Phong Thức với công ty và công chúng, lại phải giữ được sự tỉnh táo giữa chốn danh lợi phù phiếm.
Lúc này, năng lực của Lương Văn Kiêu mới thực sự có đất dụng võ.
Anh chính thức gia nhập công ty, bắt đầu từ vai trò chuyên viên PR cho nghệ sĩ. Với sự chín chắn vượt trội so với tuổi, anh nhiều lần giúp Phong Thức giải quyết rắc rối, duy trì hình ảnh ổn định trước công chúng, đồng thời còn góp sức đưa hai tân binh của công ty trở thành nghệ sĩ có sức ảnh hưởng lớn.
Dần dần, anh cũng tìm thấy thành công trong công việc. Chủ công ty thấy hiếm có nhân tài như vậy liền tìm mọi cách giữ chân anh bằng mức lương hậu hĩnh.
Sau vài năm làm việc trong giới giải trí, anh tích lũy được cả kinh nghiệm lẫn mối quan hệ, chứng kiến đủ loại thị phi. Dù đã thăng tiến lên chức phó tổng công ty, thu nhập cũng theo sự phát triển của nghệ sĩ và công ty mà tăng cao, nhưng anh chưa bao giờ xem đây là sự nghiệp lâu dài, anh biết mình không thuộc về nơi này.
Đúng lúc anh định rời đi, Phong Thức nhìn thấu ý định ấy, không muốn để nhân tài chảy vào tay người khác, liền giới thiệu anh cho chú mình là Phong Trọng Lễ, người sáng lập Thượng Phong Capital.
Thế là Lương Văn Kiêu gia nhập Thượng Phong, chuyển từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, mở ra chương mới trong sự nghiệp. Với phong cách đầu tư vững chắc nhưng linh hoạt, cùng khả năng quản lý hậu đầu tư ổn định, chỉ trong vòng chưa tới năm năm, anh đã thành công đầu tư ba dự án đáng chú ý, thăng tiến với tốc độ tên lửa lên chức MD.
So với những MD khác trong công ty, anh trẻ hơn, kinh nghiệm ít hơn, không có chống lưng, khiến nhiều người cho rằng thành tích vượt trội của anh chẳng qua là nhờ may mắn, cộng thêm ngoại hình và hào quang hư ảo từ giới giải trí. Nhưng anh lại được ông chủ đặc biệt coi trọng, khiến đồng nghiệp vừa chướng mắt vừa không thể làm gì được. Có lúc còn phải nhờ đến chuyên môn PR của anh để giải quyết khủng hoảng, buộc phải giữ hòa khí bề ngoài.
Còn bản thân Lương Văn Kiêu cũng vui vẻ đeo mặt nạ, duy trì những mối quan hệ xã giao giả tạo, vì nhìn quanh không có ai đủ quan trọng để anh thực sự quan tâm.
Xét cho cùng, giới giải trí hay thị trường tài chính đều giống nhau, quan hệ xã giao chỉ là luật chơi, còn quyền lên tiếng và những con số trong tài khoản mới là kết quả cuối cùng.
Ba tháng trước, dự án tái cấu trúc Tập đoàn Dược Dương do anh làm chủ trì đã được hội đồng đầu tư thông qua. Thượng Phong rót 21,5 tỷ tệ vào Dược Dương, trở thành một trong những khoản đầu tư lớn nhất trong lĩnh vực tiêu dùng truyền thống của công ty.
Phong Trọng Lễ còn đưa ra một lời hứa hấp dẫn: nếu trong vòng hai năm giúp doanh nghiệp hồi sinh, đạt tỷ suất lợi nhuận nội bộ (IRR) >30% và thành công thoái vốn, anh sẽ trở thành đối tác trẻ nhất của công ty.
Dược Dương vốn là doanh nghiệp ở miền Nam, nhưng hơn hai mươi năm trước đã chuyển trụ sở chính lên Bắc Kinh, chỉ còn một số nhà máy giữ lại ở quê nhà.
Vì thế, Lương Văn Kiêu quay lại Bắc Kinh, mở văn phòng tại trụ sở Dược Dương. Với sự nhạy bén trong nghề nghiệp và kinh nghiệm tích lũy từ trước, anh nhanh chóng xác định được vấn đề cốt lõi của dự án.
Muốn giúp Dược Dương xoay chuyển tình thế, phải giải quyết được vấn đề Trần Tễ.
Trong mắt anh, Trần Tễ là kiểu người có tính cách thất thường, tiềm năng cực cao nhưng điểm yếu cũng rất lớn.
Nói cậu không lo việc chính cũng không đúng, cha qua đời đột ngột, cậu vẫn gồng mình tiếp quản công ty, đối đầu với đám tư bản như bầy cá mập, cuối cùng chọn hợp tác với Thượng Phong, giữ lại quyền kiểm soát cho gia đình, kéo doanh nghiệp cũ kỹ này từ bờ vực phá sản trở về.
Nhưng nói Trần Tễ là ông chủ trẻ tài năng lại càng thấy khó. Ông chủ nào mà đang giờ làm lại mất tích, hai tiếng sau lại xuất hiện ở công viên trượt ván, vừa trượt ván vừa gọi video với nhà đầu tư, còn giơ đầu gối trầy xước ra khoe để tránh một buổi họp báo sắp tới?
Chưa kể, tác phong không hề chuyên nghiệp chút nào. Có lần dẫn đội ngũ quản lý đi khảo sát cửa hàng lại mặc nguyên cây đồ hiệu quốc tế. Bảo cậu thay sang sản phẩm của công ty thì không chịu, còn thẳng thừng chê mẫu mới xấu đến mức không thể cứu vãn, chẳng trách doanh số cứ lẹt đẹt.
Lời chê có phần đúng thật, nhưng Lương Văn Kiêu vẫn phải nhắc nhở: trước mặt nhân viên mà CEO nói năng không chừng mực sẽ dễ làm lung lay tinh thần nội bộ, nếu truyền ra ngoài sẽ thành chuyện bắt nạt ở chốn công sở.
Trần Tễ nhìn anh, cười mỉm rồi vỗ vai nhà thiết kế: “Tôi đùa thôi, đừng bận tâm, yên tâm đi, ông chủ của anh đẹp trai thế này, mặc bao tải vẫn đẹp.”
Sự tham gia của Thượng Phong mang đến cơ hội sống còn cho Dược Dương, nhưng muốn cầm máu nhanh thì không thể chỉ trông vào vốn đầu tư từ bên ngoài, mà còn phải chấn chỉnh nội bộ.
Giai đoạn khẩn cấp về dòng tiền có hai vấn đề cần giải quyết: thu hẹp các điểm bán hàng trực tiếp và giải quyết hàng tồn kho.
Vấn đề đầu tiên do đội ngũ vận hành phụ trách, còn Lương Văn Kiêu thì tập trung vào giải quyết hàng tồn kho, dẫn dắt bộ phận marketing xây dựng kế hoạch, dựa vào kênh online để giảm thiểu tối đa chi phí mà vẫn đạt được mục tiêu.
Đã thế, nếu Trần Tễ không ngại trở thành tâm điểm chú ý, anh quyết định xây dựng hình tượng thương hiệu cá nhân cho cậu. Về lâu dài, đây là một phần chiến lược trẻ hóa thương hiệu, còn trước mắt chính là dựa vào ngoại hình để tiêu thụ hàng tồn.
Nghe nói Lương Văn Kiêu định biến mình thành hotboy mạng, Trần Tễ chẳng thèm nghĩ ngợi đã gạt phắt ngay.
Cậu đường đường là thiếu gia thứ hai nhà họ Trần, từ nhỏ sống trong nhung lụa, nay đang ngồi ghế Chủ tịch kiêm CEO, cho dù có vì sự nghiệp mà hy sinh cũng đâu đến mức phải mặc đồ tồn kho lỗi mốt rồi ra trước ống kính rao bán chứ!
Không biết còn tưởng rằng nhà họ Trần sắp nghèo đến mức phát điên rồi ấy chứ!
Chuyện này vốn dĩ được giao cho bộ phận PR lo liệu. Lương Văn Kiêu sắp xếp xong việc thì quay sang lo liệu chuyện khác. Ai ngờ người bên PR căn bản không thể quản lý nổi ông chủ của mình, thử vài lần bất thành, cuối cùng đành chạy đến cầu cứu Lương tổng vạn năng.
Lương Văn Kiêu phải đích thân đến gặp Trần Tễ: “Không phải bảo cậu livestream bán hàng, mà là tận dụng thế mạnh của cậu, đưa sản phẩm của Dược Dương vào đời sống hằng ngày, làm nổi bật sức hút của trang phục.”
Trần Tễ nhướn mày: “Ồ? Thế mạnh của tôi là gì cơ?”
“Nhan sắc.” Lương Văn Kiêu đáp gọn lỏn.
Câu trả lời này khiến Trần Tễ khá hài lòng, nhưng cậu vẫn cảnh giác với ý đồ của Lương Văn Kiêu: “Đợi sang năm ra mắt bộ sưu tập xuân mới rồi tôi sẽ cân nhắc, chứ giờ toàn đồ tồn kho không bán được, xấu đến mức muốn chết, tôi không mặc đâu.”
Lương Văn Kiêu thản nhiên: “Kho hàng hai mùa trước tôi xem rồi, không phải tất cả đều xấu, nhưng bán không chạy, chẳng lẽ cậu không nên tự hỏi vấn đề nằm ở khâu marketing sao?”
Trần Tễ hừ lạnh: “Lương tổng đúng là bận quá nên quên nhiều chuyện rồi nhỉ. Khi đó tôi phải đàm phán với các người, bị dồn đến mức ước gì mình có thêm tám cái đầu, lấy đâu ra sức mà lo marketing?”
“Bận đến thế cơ à?” Lương Văn Kiêu thoáng hiện một nụ cười nhạt, “Thế mà Trần tổng vẫn còn thời gian yêu đương đấy chứ.”
Trần Tễ: “Có những chuyện vốn là để giải tỏa áp lực. Đàn ông với nhau, Lương tổng chắc hiểu rõ mà.”
Lương Văn Kiêu: “Trần tổng, những lời này gây hại đến hình ảnh, xin cân nhắc.”
Trần Tễ cười khẩy: “Đám làm đầu tư các anh sau lưng còn chơi bời hơn nhiều ấy chứ?”
Lương Văn Kiêu không phí lời tranh cãi, lại quay về vấn đề chính: “Xả kho đại hạ giá sẽ làm tổn hại đến thương hiệu. Để cậu đích thân quảng bá hàng chính là để bù đắp phần tổn hại ấy. Không chỉ vì doanh số, mà còn là một tuyên bố rằng Dược Dương đang ở giai đoạn bước ngoặt, tiến lên hay tụt dốc nhiều khi chỉ cách nhau một ý niệm. Với tư cách người đứng đầu, nếu ngay cả cậu cũng không tin tưởng sản phẩm của mình, sao có thể mong nhân viên hết lòng vì cậu?”
Gần Tết, sau một hồi giằng co, cuối cùng Trần Tễ cũng gật đầu đồng ý, với điều kiện Lương Văn Kiêu phải mời được đội ngũ stylist và nhiếp ảnh khiến cậu hài lòng.
Lương Văn Kiêu chấp nhận ngay, lập tức đưa công việc này vào lịch trình.
Thế nhưng kế hoạch mãi chẳng theo kịp những biến số. Khi sự nghiệp ra mắt với tư cách hotboy mạng của Trần tổng còn chưa kịp khởi động, cậu bạn trai cũ đã ném ra một quả bom. Một buổi livestream nửa úp nửa mở, cố tình ám chỉ, rõ ràng là muốn biến mối quan hệ mập mờ giữa tình yêu và bao dưỡng kia thành tiền.
Lương Văn Kiêu bận rộn cả năm, hiếm khi được nghỉ Tết vài ngày để đưa bố mẹ đi du lịch Sri Lanka, vậy mà anh lại phải cắt ngang kỳ nghỉ, quay về giải quyết mớ rắc rối của Trần Tễ.
Công bằng mà nói, so với những trường hợp khó nhằn anh từng xử lý khi còn làm PR trong giới giải trí, vụ hotboy của Trần Tễ chỉ là chuyện vặt.
Có điều, nghĩ đến việc vì cái rắc rối vớ vẩn này mà mất trắng kỳ nghỉ, Lương Văn Kiêu thật sự không muốn để Trần Tễ sống yên ổn.
Thế là sáng mùng ba Tết theo giờ Bắc Kinh, tức ba giờ sáng ở London, Trần Tễ bị đánh thức bởi một cuộc gọi từ trợ lý Daniel của Lương Văn Kiêu.
Daniel vòng vo vài câu xã giao, sau đó báo: Lương tổng cần anh lập tức về nước, đã đặt xong vé máy bay vào buổi trưa.
Trần Tễ mơ màng, mắt còn chưa buồn mở, lúc đầu còn ậm ừ cho qua chuyện, cho đến khi nghe thấy ba chữ “ghế phổ thông”, cậu bỗng trợn mắt, tưởng mình nghe nhầm: “Cậu nói gì cơ?”
Daniel cố gắng giữ bình tĩnh, lặp lại đúng lời dặn dò: “Thời gian gấp quá, không mua được vé hạng nhất, đành làm phiền Trần tổng chịu thiệt thòi một chút.”
“Lương – Văn – Kiêu.” Trần Tễ nghiến răng ken két mà gọi thẳng tên, “Anh ta cố tình!”