Ai Mới Là Ông Chủ?
Lương tổng ra tay
Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thông thường, những người làm PR đều là kiểu người khéo ăn khéo nói. Nếu công việc yêu cầu, Lương Văn Kiêu chưa bao giờ ngại đeo lên chiếc mặt nạ, biến mình thành một người giao tiếp khiến ai gặp cũng cảm thấy dễ chịu như gió xuân.
Nhưng với một người ở đẳng cấp cao như anh, mặt nạ anh mang không chỉ có một. Đôi khi, việc bị người khác ghét lại mang lại hiệu quả cao hơn nhiều so với việc được yêu thích, bởi nó đánh trúng vào vấn đề cốt lõi.
Ngày thứ ba sau khi về nước, Lương Văn Kiêu đã hẹn gặp riêng cậu hotboy mạng của Trần Tễ.
Địa điểm gặp mặt là một phòng riêng ở tầng hai, bên cửa sổ trong một quán cà phê. Tết vẫn chưa kết thúc nên những quán vốn đông nghẹt khách vào ngày thường nay lại vắng vẻ lạ thường.
Cậu hotboy đến muộn, giả bộ xin lỗi. Lương Văn Kiêu không bận tâm, chỉ khẽ gật đầu rồi bấm chuông gọi nhân viên, giúp cậu ta gọi một ly mocha nóng.
Dùng chính thứ mình không ưa để mời người mình không ưa, đó cũng là một cách tự tìm thú vui trong công việc nhàm chán.
Cậu hotboy không ngờ người của Trần Tễ lại liên hệ nhanh đến thế. Vốn dĩ cậu ta định bụng tung thêm vài tin mập mờ khiến bên kia rối loạn, rồi mới nhân cơ hội đó mà ra giá cắt cổ để đòi phí bịt miệng.
Nhưng đã được mời gặp gấp gáp thế này, biết đâu lại càng có lợi thế để mặc cả.
Cậu ta đảo mắt đánh giá Lương Văn Kiêu, trực giác mách bảo người này chắc chắn có quyền hành, thế là mở miệng đưa ra yêu cầu về phí chia tay.
Lương Văn Kiêu không hề tỏ ra ngạc nhiên, thản nhiên hỏi: “Cậu muốn bao nhiêu?”
Cậu hotboy bắt đầu vòng vo: “Cái đó còn tùy thuộc vào Trần thiếu có thành ý đến đâu.”
Ánh mắt Lương Văn Kiêu nhìn thẳng vào cậu ta, nở một nụ cười nhàn nhạt: “Trong lòng cậu hẳn phải có con số rồi chứ.”
Cậu hotboy thẳng người, nuốt nước bọt, đôi mắt đào hoa chớp liên hồi: “Anh đẹp trai, nhìn người ta chằm chằm như thế làm người ta thấy hồi hộp quá.”
Thật ra, so với hình ảnh có filter trên mạng, ngoài đời cậu hotboy trông còn ưa nhìn hơn. Nếu chịu khó dùng đầu óc, có lẽ cậu ta còn có thể bước chân vào giới giải trí, tiếc là rõ ràng cậu ta không hề có tham vọng, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện moi tiền.
Lương Văn Kiêu càng thêm khinh bỉ gu thẩm mỹ kém cỏi của Trần Tễ; ngoài chuyện biết chọn ngoại hình, còn lại chẳng được tích sự gì.
Anh nhấp một ngụm cà phê, bỏ qua mấy câu vô nghĩa, đi thẳng vào vấn đề: “Chuyện có thể không giống cậu nghĩ, tôi nói rõ lợi hại cho cậu biết trước. Thứ nhất, tôi không phải nhân viên của Trần tổng, tôi là người đại diện cho phía đầu tư, điều tôi quan tâm là doanh thu và định giá của Dược Dương, không phải lợi ích cá nhân của Trần Tễ. Thứ hai, bản thân tôi vốn không hài lòng với vị trí CEO của cậu ta, từ lâu đã muốn tìm người thích hợp thay thế. Nếu tin cậu tung ra gây ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của Trần Tễ, vậy chẳng khác nào cho tôi một cái cớ để loại bỏ cậu ta. Thứ ba, nếu tôi dùng cậu để hất Trần Tễ khỏi vị trí, cậu đoán xem, cậu sẽ lấy được bao nhiêu tiền?”
Cậu hotboy nghe mà hiểu lờ mờ, cậu ta vốn không am hiểu chuyện đầu tư hay quản trị doanh nghiệp, chỉ nghe được điều bất ngờ là người này không đại diện cho Trần Tễ, mà ngược lại còn muốn lợi dụng mình để lật đổ Trần Tễ.
Trong lòng cậu ta thầm khen mắt nhìn người của mình cũng không tồi, quả nhiên đây là người lão luyện. Khuôn mặt này cộng với giọng nói dễ nghe, thật sự rất có sức thuyết phục.
“Vậy là tôi sắp giúp các anh một việc lớn rồi.” Cậu ta cười híp mắt, “À mà, anh đẹp trai, xưng hô sao cho tiện đây?”
“Tôi họ Lương.”
Cậu hotboy cười tủm tỉm: “Lương tổng, tôi tin anh chắc chắn hào phóng hơn Trần Tễ.”
Lương Văn Kiêu cũng mỉm cười đáp lại: “Cậu chưa hiểu ý tôi. Tôi nói là cho dù cậu có tung hay không tung tin của Trần Tễ, với tôi đều chẳng sao cả. Vì thế tôi không có lý do gì phải đưa tiền cho cậu.”
Cậu hotboy sững sờ.
Một giây trước còn mơ tưởng hợp tác vui vẻ, thậm chí xin thêm WeChat, giây sau đã bị dội một gáo nước lạnh, kèm theo cả sự mỉa mai không hề che giấu.
Cậu ta nhận ra đối phương không hề coi mình ra gì, nỗi thất vọng và giận dữ trào lên ngay lập tức.
Lương Văn Kiêu rút từ túi tài liệu màu đen đặt bên cạnh ra một tờ chi phiếu và một bản thỏa thuận bảo mật, đặt lên bàn: “Tất nhiên, trên danh nghĩa tôi vẫn là cố vấn của Trần tổng. Đã được ủy thác thì việc phải làm vẫn cứ phải làm.”
Cậu hotboy rướn người nhìn con số trên chi phiếu, tức tối gào lên: “Năm mươi ngàn? Các anh coi tôi là ăn mày à?!”
“Đây là Trần Tễ cho cậu, giờ cậu ta thật sự không còn tiền, trước đó còn phải bán cả siêu xe đi.”
Cậu hotboy mạng gắt lên: “Anh tưởng tôi ngốc chắc?!”
Lương Văn Kiêu thản nhiên như đã nắm chắc cục diện: “Cậu có hai lựa chọn: Một là ký vào thỏa thuận bảo mật, nhận chi phiếu. Hai là từ chối rồi đăng ảnh nóng của hai người lên mạng. Với tôi, kết quả nào cũng chẳng hề hấn gì.”
Cậu hotboy mạng trừng mắt nhìn gã đàn ông xấu xa này, bỗng thấy gương mặt điển trai kia trở nên đáng ghét: “Nếu tôi gọi cho Trần thiếu, kể lại hết những gì anh vừa nói thì sao?”
“Có lẽ cậu ta đã chặn số của cậu rồi.”
“Tôi đổi số gọi!”
Lương Văn Kiêu đẩy điện thoại của mình sang: “Dùng máy tôi gọi đi, cậu ta chắc chắn sẽ nghe, không cần cảm ơn.”
Nói rồi, anh còn thay cậu ta bấm số luôn của Trần Tễ.
Cậu hotboy mạng tức đến mức đầu óc trống rỗng, cảm giác như mình bị trêu ngươi, nhưng lại không rõ ai mới là người thật sự đang giở trò.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, giọng Trần Tễ vang lên: “Alo, Lương tổng, việc xử lý thế nào rồi?”
Lương Văn Kiêu khẽ hất cằm, ra hiệu cậu ta nói.
Cậu hotboy giật lấy điện thoại, dán sát vào tai, hậm hực lườm người đối diện: “Trần thiếu, người anh cử đến không chịu làm việc cho anh đâu, chính miệng anh ta nói muốn lợi dụng tôi để đối phó với anh!”
Giọng Trần Tễ nghe không rõ là vui hay giận: “Ồ, vậy sao? Thế tại sao cậu lại dùng điện thoại của anh ta để gọi cho tôi?”
“Anh ta ngồi ngay đối diện tôi! Chính anh ta bảo tôi gọi! Anh ta đang khiêu khích anh đó!”
Trần Tễ im lặng.
“Alo? Anh nói gì đi chứ!”
“Cậu muốn tôi nói gì?”
“Tôi… tôi chỉ muốn nói, dù chúng ta đã chia tay nhưng tôi chắc chắn vẫn đứng về phía anh.”
“Ồ, rồi sao nữa?”
Cậu hotboy mạng liền đánh bạo ra giá: “Một triệu phí chia tay, lần này tôi sẽ giúp anh.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó Trần Tễ khẽ cười: “Cậu gan thật đấy.”
Cậu hotboy mạng ngượng ngùng: “Chút tiền nhỏ thôi mà… với anh chắc không đáng gì đâu.”
“Cưng à, đây tuyệt đối không phải là chút tiền nhỏ.”
Cậu hotboy mạng hơi giật mình, nhưng vẫn cố giữ giọng cứng rắn: “Anh vô cớ đá tôi, làm tôi tổn thương, chẳng lẽ không nên bù đắp cho tôi chút gì sao?”
Trần Tễ thở dài, giọng trầm xuống: “Không phải đá cậu, mà là không còn kham nổi việc bao dưỡng nữa rồi.”
Cậu hotboy mạng sững sờ, tắc họng, theo phản xạ liếc nhìn người đối diện.
Người kia vẫn như không liên quan gì đến mình, ngồi rất thoải mái, gương mặt thảnh thơi, nhàn nhã nhấp cà phê, mắt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Cậu hotboy mạng nhắc nhở bản thân không được mềm lòng trước loại đàn ông tệ bạc, hít sâu một hơi rồi cố gắng đòi hỏi thêm: “Đùa cái gì chứ, lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, hơn nữa anh có phá sản đâu, chẳng phải năm ngoái còn gọi vốn thành công sao?”
Lời còn chưa nói dứt, cậu ta thấy người đàn ông đối diện nghiêng đầu nhìn mình, cuối cùng cũng bắt đầu thấy thú vị với cuộc trò chuyện này.
Cùng lúc đó, giọng Trần Tễ vang lên từ ống nghe điện thoại: “Cậu đang ngồi với Lương Văn Kiêu đúng không? Anh ta chính là nhà đầu tư của tôi, cậu cũng thấy thái độ của anh ta rồi, cậu nghĩ anh ta sẽ cho phép tôi rút một khoản lớn từ công ty để đưa cho cậu sao?”
Cậu hotboy mạng nhìn Lương Văn Kiêu, lúng túng hỏi: “Vậy… anh có thể cho tôi bao nhiêu?”
Sau một khoảng im lặng, giọng Trần Tễ trầm nặng vang lên: “Thôi, tôi cố gắng vô ích cũng chẳng được ích gì, cứ đưa chuyện của chúng ta lên mạng đi, dù sao họ Lương kia cũng đã nắm được nhược điểm của tôi, sớm hay muộn kết cục cũng thế thôi. Cậu chỉ là…”
Giọng nói như cánh diều đứt dây, ngừng lại một chút rồi bật ra mấy lời cuối cùng: “Sợi rơm cuối cùng đè gãy tôi thôi.”
Nói xong, điện thoại bị cúp máy.
Cậu hotboy mạng ngẩn người, sững sờ.
Lương Văn Kiêu đặt tách cà phê xuống, mỉm cười thân thiện: “Trao đổi xong rồi chứ?”
Cậu hotboy mạng không cam lòng liếc nhìn sang tờ chi phiếu trên bàn, chỉ mong vừa rồi mình nhìn nhầm mất một con số 0.
Nhưng hiện thực thật phũ phàng, chỉ có 50 nghìn, phí chia tay, cậu ta chỉ lấy được đúng 50 nghìn.
Lương Văn Kiêu đẩy chi phiếu lại gần cậu ta:
“Thật ra tôi cũng không muốn dùng cách hèn hạ này để đối phó với Trần Tễ. Muốn đẩy cậu ta khỏi vị trí có nhiều cách, không cần đến màn kịch này của cậu. Thôi thì cậu nhận đi, nhân lúc lương tâm tôi vẫn còn.”
Cậu hotboy mạng nhíu mày: “Có phải hai người cố ý diễn trò lừa tôi không? Nếu anh thật sự muốn hạ bệ cậu ta, căn bản đâu cần phải đưa tôi tiền.”
Lương Văn Kiêu khẽ cười: “Tôi là người có đạo đức nghề nghiệp.”
“Vậy nếu tôi không hợp tác thì sao?”
“Vậy thì người không có đạo đức… không phải là tôi.”
Cậu hotboy mạng giằng co trong lòng mãi, cuối cùng vẫn không còn cách nào khác, đành buông xuôi mà đưa tay cầm lấy tờ chi phiếu.
Lương Văn Kiêu đè chi phiếu xuống, gõ gõ lên bản thỏa thuận bảo mật bên dưới, đưa cho cậu ta một cây bút: “Trước tiên ký vào đây đã.”
Đầu óc cậu hotboy mạng rối bời, mơ mơ màng màng ký tên.
Sau đó, Lương Văn Kiêu lấy điện thoại của cậu ta kiểm tra, xóa sạch ảnh và những nội dung liên quan đến Trần Tễ trong album và các ứng dụng mạng xã hội, còn xóa cả số của Trần Tễ khỏi danh bạ.
Làm xong, anh đưa lại điện thoại: “Chỉ có thế này thôi? Không còn bản sao nào khác chứ?”
Cậu hotboy mạng xụ mặt, bĩu môi: “Hết rồi, đưa chi phiếu cho tôi.”
Trước mặt cậu ta, Lương Văn Kiêu gọi cho Trần Tễ để chắc chắn không bỏ sót gì.
Cuộc gọi không bật loa ngoài, giọng Trần Tễ bên kia lại hoàn toàn khác hẳn so với lúc nãy, thản nhiên đáp: “Lương tổng coi tôi là loại người gì thế, tôi đâu có sở thích chụp ảnh nóng, tất cả đều là cậu ta chụp lén. Với lại tôi cũng không gặp cậu ta mấy lần, mấy tháng gần đây ở bên cạnh anh còn nhiều hơn bên cạnh cậu ta.”
Lương Văn Kiêu cúp máy, đưa chi phiếu cho cậu hotboy mạng, sau đó đưa thêm một bản thỏa thuận bảo mật: “Khuyên cậu về nhà đọc kỹ các điều khoản, tiền phạt vi phạm cao đến mức… ngay cả tôi cũng thấy rùng mình.”
Cậu hotboy mạng nhận lấy tấm chi phiếu, tức tối bỏ đi.
Lương Văn Kiêu cầm theo bản thỏa thuận bảo mật quay lại xe, trên đường lái xe về nhà lại gọi cho Trần Tễ.
Trần Tễ nghe máy: “Xong rồi chứ?”
Lương Văn Kiêu: “Xong rồi, để cho chắc ăn tôi còn thu âm lại.”
Trần Tễ: “Diễn xuất của tôi cũng đâu có tệ, đúng không?”
Lương Văn Kiêu: “Thiên phú trời cho.”
Trần Tễ: “Vậy tốn của tôi bao nhiêu?”
Lương Văn Kiêu: “500 nghìn, trong đó 50 nghìn đưa cho bạn trai cũ của cậu, 450 nghìn còn lại tôi chuyển vào tài khoản quỹ dự phòng của phòng PR.”
Trần Tễ cạn lời: “Lương tổng, anh ngang nhiên biển thủ công quỹ như vậy sao?”
Lương Văn Kiêu: “Công quỹ gì chứ? Không phải từ tài khoản cá nhân của Trần tổng chuyển cho tôi à? Còn ký cả giấy ủy thác nữa.”
Trần Tễ: “Là tại anh nói phải cần 500 nghìn mới lo xong vụ này!”
Lương Văn Kiêu: “Bạn trai cũ của cậu mở miệng đòi một triệu, tôi giúp cậu tiết kiệm được một nửa còn gì.”
Trần Tễ: “Nhưng sao tôi thấy anh còn thâm độc hơn cả cậu ta?”
Lương Văn Kiêu: “Trần tổng không cảm ơn tôi thì thôi, còn nói khó nghe như vậy.”
Trần Tễ: “Lương tổng, trước thì bắt tôi ngồi hạng phổ thông mười tiếng, suýt gãy cả lưng, về nước mới bảo thật ra tôi không cần ra mặt, sau đó lại chặt chém thêm một khoản. Tôi chưa đến đập vỡ cửa kính nhà anh đã là có tu dưỡng lắm rồi.”
Lương Văn Kiêu: “Còn trẻ mà lưng đã yếu thế sao?”
Trần Tễ: “Cái gì?”
Lương Văn Kiêu: “Vừa nãy chính cậu nói suýt gãy lưng còn gì.”
Trần Tễ cười khẽ: “Sao nghe câu này mập mờ thế nhỉ, chẳng lẽ đang tán tỉnh tôi?”
Lương Văn Kiêu: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”
Trần Tễ: “Hừ, yên tâm, lưng tôi khỏe lắm, không tin thì hôm nào thử xem?”
Lương Văn Kiêu: “Thử cái gì?”
Trần Tễ nắm lấy thời cơ ngắt lời: “Anh nói thử xem là cái gì? Tất nhiên là thử ngồi mười tiếng hạng phổ thông rồi!”
Đùa thì đùa, nhưng Trần Tễ thật sự rất tò mò về xu hướng của Lương Văn Kiêu.
Người đàn ông này từng hoạt động trong cả giới giải trí lẫn giới đầu tư, ở đâu cũng nổi bật. Theo lý mà nói, anh ta phải là người quen hưởng thụ xa hoa, vậy mà trên người lại chẳng vương chút bụi trần, mùi rượu thịt nào, sạch sẽ tinh tươm như một cục xà phòng hình người.
Còn Trần Tễ vốn quen ăn tạp, tính tình lại thích khám phá. Mấy năm nay chẳng làm được chuyện đứng đắn gì, đủ loại khẩu vị đều đã nếm qua, chỉ riêng kiểu “xà phòng hình người” này là chưa.
Có điều cũng không phải thứ đáng để lưu luyến, cục xà phòng này là loại ngoài trắng trong đen, đã thế còn cao hơn cậu cả một cái đầu. Trần Tễ vốn không thích đàn ông cao hơn mình, tuy nhìn thì đẹp mắt nhưng ôm ấp lại có vẻ gượng gạo, đánh nhau cũng không tiện.