52. Khai Mạc Thế Vận Hội: Bên Trong Và Bên Ngoài Sân Khấu

Ai Mới Là Ông Chủ?

Khai Mạc Thế Vận Hội: Bên Trong Và Bên Ngoài Sân Khấu

Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế vận hội sắp khai mạc, nhưng Lương Văn Kiêu lại đang bận rộn với công việc khác, không thể đồng hành cùng Dược Dương.
Thượng Phong có một quỹ mới đang bước vào giai đoạn gấp rút huy động vốn. Trước đó, anh đã điều hành thành công hai dự án trọng điểm, thu hút sự chú ý của một nhà đầu tư Bắc Mỹ, và phía đối tác đích thân yêu cầu anh tham gia buổi giới thiệu dự án (roadshow).
Muốn thăng tiến lên vị trí đối tác chính thức thì khả năng huy động vốn là yếu tố tiên quyết, đây cũng được xem như cơ hội để anh khẳng định năng lực bản thân. Thế nên, khi Phong Trọng Lễ hỏi liệu anh có thể dành một hai tuần đi công tác hay không, Lương Văn Kiêu cân nhắc kỹ lưỡng công việc hiện tại rồi chấp nhận.
Trần Tễ vô cùng không cam lòng, cảm thấy Phong Trọng Lễ đang cướp người của mình, dù là việc công hay việc tư, cậu cũng ghi mối hận này vào sổ.
Lương Văn Kiêu hứa chắc chắn rằng sẽ kịp tới Paris trước lễ khai mạc để gặp lại cậu.
Sự kiện Thế vận hội bốn năm mới có một lần, đối với những người làm trong ngành thể thao toàn cầu chính là dịp giao lưu không thể bỏ lỡ. Tại thành phố đăng cai, không chỉ có cơ hội tiếp xúc với quan chức Ủy ban Olympic Quốc tế, các thành viên đoàn thể thao các nước, mà còn là thời điểm tuyệt vời để cập nhật xu hướng và những thay đổi mới nhất trong ngành.
Mỗi kỳ Thế vận hội, các thương hiệu thể thao lớn đều cử đội ngũ lãnh đạo cấp cao đến tuyến đầu. Trước nay Trần Tễ chưa từng được tham gia, nhưng cậu vẫn còn ấn tượng sâu đậm về kỳ Thế vận hội được tổ chức ngay gần nhà mình khi còn nhỏ.
Năm đó, tuy Dược Dương không phải nhà tài trợ, nhưng cha Trần nhờ mối quan hệ trong giới đã có được vài tấm vé khu đặc biệt dành cho gia đình, đưa cả nhà vào phòng khách VIP xem lễ khai mạc cùng nhiều trận đấu, cậu hào hứng chụp rất nhiều ảnh kỷ niệm.
Cậu còn nhớ mang máng, hồi ấy mình từng hỏi cha tại sao không tài trợ cho đội tuyển quốc gia, để các nhà vô địch Olympic khoác trang phục Dược Dương bước lên bục nhận huy chương. Tiếc rằng, giờ đây cậu không thể nhớ nổi câu trả lời của cha Trần.
Sau khi tiếp quản Dược Dương, Trần Tễ từng đặc biệt hỏi một vị lãnh đạo cấp cao từng cộng tác với cha mình năm xưa, câu trả lời nhận được là: “Ngài Trần cho rằng tài trợ Olympic chỉ tốn tiền để đánh bóng tên tuổi, hiệu quả thu lại quá thấp.”
Trần Tễ và cha có quan điểm kinh doanh khác biệt. Là một thế hệ thứ hai sinh ra đã ngậm thìa vàng, cậu chưa bao giờ đặt “tính hiệu quả” lên hàng đầu. Trong hệ giá trị của cậu, thay vì tính toán chi li, chi bằng cứ mở rộng quy mô, làm một trận thật hoành tráng.
Ngay kỳ Thế vận hội đầu tiên sau khi nhậm chức, cậu đã quyết định tự mình dẫn đội đi chinh chiến, đồng thời suy nghĩ nghiêm túc một vấn đề: Dược Dương có thể vừa là hươu cao cổ, vừa là voi cùng một lúc không?
Mãi đến ngày khai mạc, Lương Văn Kiêu mới kịp tới Paris, vừa kịp tham dự buổi lễ. Sau khi Trần Tễ cùng hai lãnh đạo cấp cao khác vào chỗ ngồi, anh mới thong thả xuất hiện.
Vốn dĩ hai lãnh đạo kia ngồi hai bên Trần Tễ, nhưng khi thấy Lương Văn Kiêu tới, một người tinh ý liền dịch sang chỗ khác, khéo léo nhường vị trí bên cạnh sếp cho Lương tổng – người vốn thân thiết hơn với Trần Tễ.
Xa nhau hơn mười ngày, nay gặp lại mà còn trong dịp công khai thế này, lòng Trần Tễ ngứa ngáy không chịu nổi. Ngoài mặt vẫn tỏ ra thản nhiên, cậu chỉ hơi nhếch cằm trêu chọc:
“Lương tổng bận rộn quá nhỉ.”
Lương Văn Kiêu ngồi xuống cạnh cậu, giọng bình tĩnh: “Xin lỗi, tôi đánh giá không đúng tình hình giao thông.”
Trần Tễ giơ lá cờ nhỏ trong tay che mặt, làm ra vẻ chuẩn bị nói chuyện cơ mật, nhưng mở miệng chỉ nói bốn chữ: “Có nhớ em không?”
Lương Văn Kiêu mỉm cười, không chút che giấu, gật đầu thẳng thắn: “Đương nhiên.”
Lần thứ hai trong đời được xem trực tiếp lễ khai mạc Thế vận hội, nhưng Trần Tễ lại vô cùng thất vọng.
Tấm vé 2.700 euro đổi lại chỉ nhận được một chiếc ghế nhựa ngoài trời chật chội, ngồi còn khó chịu hơn cả đứng. Trước mặt chẳng hề có sân khấu, chỉ có dòng sông Seine cùng một màn hình bên bờ đối diện, mà hình ảnh trên đó thậm chí còn không rõ bằng xem livestream trên điện thoại.
Trần Tễ không còn xa lạ với Paris, cảnh sông Seine ngay trước mắt hay tháp Eiffel xa xa đều chẳng còn gì mới lạ. Ngồi xem các đoàn vận động viên nối đuôi nhau chèo thuyền trên sông, cậu cảm thấy còn không thú vị bằng buổi hẹn hò trên “Seine Bắc Kinh” cùng Lương Văn Kiêu hôm trước.
Dù bên cạnh có người cậu thương, nhưng khi còn hai cái “bóng đèn” lấp lánh kia, cậu chẳng thể thoải mái hành động, chỉ có thể giả vờ như đồng nghiệp bình thường, trò chuyện vài câu xã giao, nghe xong là thôi.
Quả thật là chán đến tận óc.
Cứ thế cố gắng chịu đựng suốt hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi được đến khoảnh khắc duy nhất đáng mong đợi trong buổi tối – đoàn thể thao Trung Quốc xuất hiện.
Trần Tễ lập tức phấn chấn, chạy ra hàng rào bên sông cùng ba đồng nghiệp vẫy cờ nhỏ, hướng về đoàn thuyền vận động viên hò reo cổ vũ, còn hưng phấn huýt sáo mấy tiếng.
Vạn Lý, giám đốc marketing thể thao, chủ động chụp cho sếp một tấm ảnh, có đoàn Trung Quốc trong khung hình. Trần Tễ tiện thể kéo cả ba người vào chụp chung, lại còn cố ý tạo không khí trang trọng để chụp riêng từng tấm ảnh đôi với mỗi người, thuận tiện giữ lại một tấm ảnh kỷ niệm – ảnh hai người cùng nhau xem lễ khai mạc Thế vận hội.
Đưa tiễn đoàn Trung Quốc xa dần, Trần Tễ lấy cớ có hẹn với bạn bè để về trước. Lương Văn Kiêu cũng thuận tình, nói rằng mình còn phải điều chỉnh múi giờ rồi sẽ đi cùng.
Hai vị lãnh đạo kia tuy cũng ngồi ghế nhựa đến mỏi nhừ người, nhưng dùng tiền công ty đi xem khai mạc vẫn được tính là công việc. Sếp thì có thể tùy hứng rời đi, nhân viên đành giữ một chút tác phong chuyên nghiệp.
Thế là Trần Tễ bỏ lại hai cái “bóng đèn”, vui vẻ cùng Lương Văn Kiêu trở về khách sạn.
Đoàn công tác Dược Dương tại Paris lần này có tổng cộng chín người, kể cả Lương Văn Kiêu. Công ty sắp xếp khách sạn chung nhưng phân phòng theo tiêu chuẩn công tác của từng cấp bậc. Chỉ có Lương Văn Kiêu ở cùng tầng với Trần Tễ.
Theo quy định, cố vấn chiến lược kiêm giám đốc điều hành như anh đáng lẽ ra được hưởng tiêu chuẩn tương đương VIP. Nhưng hồi đó, Trần tổng đã đích thân dặn dò: “Lương tổng không phải nhân viên Dược Dương, chi phí công tác tham khảo theo chế độ giám đốc thuê ngoài.”
Mà giám đốc thuê ngoài thường được ưu đãi cao hơn giám đốc điều hành, vì vậy Lương tổng và Trần tổng nghiễm nhiên ở ngay cùng tầng, phòng hạng sang, lại còn sát vách nhau.
Chỉ tiếc là thừa một phòng, bởi vì hai người ngủ chung một giường là đủ.
Lần xa cách quá một tuần gần nhất là dịp Tết, chuyến công tác lần này của Lương Văn Kiêu còn dài hơn kỳ nghỉ ấy. Nỗi nhớ hương vị quen thuộc của đối phương khiến cả hai gần như phát điên. Vừa bước vào phòng, họ đã lao vào nhau, ôm chặt, hôn ngấu nghiến, xé toạc quần áo, cuồng nhiệt như hai con dã thú đang khao khát chiếm hữu.
Nửa đêm Paris, tim đập dồn dập.
Sau một trận cuồng nhiệt, cả hai nằm trong bồn tắm, vừa thư giãn vừa chia sẻ tình hình gần đây.
Chuyến đi Mỹ lần này, Lương Văn Kiêu thu hoạch không nhỏ: số vốn huy động được vượt xa kỳ vọng, lại nhân cơ hội này để mở rộng thêm nguồn lực trên thị trường quốc tế. Tuy Trần Tễ tiếc nuối khi anh phải rời Dược Dương, nhưng nhìn thấy sự nghiệp của anh phát triển thuận lợi, cậu cũng hiểu Dược Dương thực sự không phải bến đỗ tốt nhất dành cho Lương Văn Kiêu.
Không sao cả, chỉ cần bản thân là lựa chọn tốt nhất trong mắt anh ấy là đủ.
Lương Văn Kiêu hỏi Trần Tễ về chiến lược cho Thế vận hội đã suy tính đến đâu rồi. Trần Tễ chia sẻ với anh một vài ý tưởng gần đây cùng kết quả thảo luận trong các buổi họp, rồi lại hỏi: “Anh thấy chúng ta có đủ tư cách không?”
Lương Văn Kiêu đáp: “Chỉ cần giữ vững tốc độ tăng trưởng hiện tại, chu kỳ Thế vận hội tiếp theo hoàn toàn đủ khả năng tham gia cạnh tranh.”
Trần Tễ liền hỏi: “Thế em có thể một lần là thành công ngay, giành được hạng mục hấp dẫn không?”
“Đáng để thử.”
Trần Tễ dưới nước đá nhẹ anh một cái: “Anh không thể nói dứt khoát hơn sao?”
Lương Văn Kiêu cười: “Dược Dương nhất định sẽ thắng, được chưa?”
“Vẫn chưa đủ!”
“Dược Dương là thương hiệu thể thao tốt nhất trong lòng anh, thế đã đủ chưa?”
“Chưa đủ!”
“Trần Tễ là vị sếp thiên tài giỏi nhất ngành thể thao, được chưa?”
Trần Tễ phá lên cười, hất nước tung tóe rồi nhào vào lòng Lương Văn Kiêu.
Tuần đầu tiên của Thế vận hội, gần như ngày nào cũng có một hai trận đấu phải đi xem.
Lịch thi đấu của chín người trong đoàn Dược Dương không hoàn toàn giống nhau, tùy theo trọng tâm công việc mà họ chia nhóm để lựa chọn trận đấu. Còn Lương Văn Kiêu, với tư cách nhân vật không thuộc biên chế nhưng được hưởng đãi ngộ VIP, không chỉ tiêu chuẩn công tác ngang bằng với Trần Tễ, mà lịch xem thi đấu cũng hoàn toàn trùng khớp.
Dù vậy, cả hai vẫn rất chú ý giữ gìn hình ảnh, ở chỗ đông người diễn vai đồng nghiệp bình thường một cách cực kỳ nhuần nhuyễn.
Mà khả năng diễn xuất của Lương Văn Kiêu còn cao tay hơn, thỉnh thoảng Trần Tễ quá phấn khích, anh sẽ khéo léo nhắc nhở.
Một vận động viên trượt ván phạm lỗi, Trần Tễ vỗ bộp vào đùi anh: “Ối! Suýt nữa thì được!”
“Trần tổng.”
Trần Tễ lập tức rụt tay lại: “À... tôi hơi phấn khích quá mức rồi.”
Tỉ số tennis căng thẳng, Trần Tễ nhíu mày, tiện tay cầm chai nước bên cạnh mở ra uống.
“Trần tổng, đó là nước của tôi.”
“À? Ờ... lấy nhầm rồi.”
Một pha đập cầu lông đẹp mắt, Trần Tễ hét lớn: “Trời ơi, đỉnh quá! Lão Lương, anh thấy không!”
“Cậu vừa gọi tôi là gì?”
“Khụ... ha ha, hơi kích động quá.”
Đội Trung Quốc thi đấu xuất sắc, ngày nào cũng có thêm huy chương, xem trực tiếp thú vị hơn gấp nhiều lần so với lễ khai mạc.
Mỗi lần thấy vận động viên Trung Quốc bước lên bục nhận huy chương, Trần Tễ vừa vui mừng từ tận đáy lòng, vừa tiếc nuối vì Dược Dương chưa thể ký hợp đồng với những gương mặt xuất sắc ấy.
Những năm trước là vì chưa đủ khả năng để nắm giữ những nguồn lực hàng đầu, nhưng giờ đây, tình hình đã hoàn toàn khác.
Dược Dương đã thành công thoát khỏi giai đoạn khó khăn, trở lại vị trí dẫn đầu ngành, đang vững vàng tiến từng bước đến đỉnh kim tự tháp. Theo đà này, chẳng bao lâu nữa sẽ đủ sức cạnh tranh sòng phẳng với hai đối thủ lớn trong top 2.
Ngước nhìn biểu tượng năm vòng tròn trên sân, trong lòng Trần Tễ bùng lên một ngọn lửa nhiệt huyết.
Ở kỳ Thế vận hội tiếp theo, Dược Dương nhất định phải ký hợp đồng với những vận động viên hàng đầu, đồng hành cùng họ trên sân tập đầy mồ hôi, cùng họ tiến bước không ngừng trên đấu trường.
Đến kỳ Thế vận hội sau đó, Dược Dương sẽ dồn toàn lực tranh quyền tài trợ của Ủy ban Olympic quốc gia, để logo thương hiệu sẽ đồng hành cùng đội tuyển quốc gia và các nhà vô địch thế giới, hiên ngang xuất hiện trên bục vinh quang được cả thế giới dõi theo.
Cậu hy vọng Lương Văn Kiêu sẽ ở bên cạnh mình, cùng chứng kiến từng mục tiêu trở thành hiện thực.