53. Chương 53

Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào ngày thứ năm của Thế vận hội, Dược Dương đón nhận một tin tức cực kỳ phấn khởi: vận động viên thể thao mạo hiểm do thương hiệu tài trợ đã xuất sắc giành huy chương vàng ở trận chung kết.
Trần Tễ, Lương Văn Kiêu cùng ba vị lãnh đạo cấp cao khác của công ty đã có mặt trực tiếp tại khán đài để chứng kiến khoảnh khắc vinh quang ấy.
Mặc dù đây là một môn thể thao ít được chú ý ở trong nước, và nhà vô địch cũng không thể mặc trang phục của Dược Dương khi lên bục nhận giải, nhưng Trần Tễ vẫn không giấu nổi sự phấn khích. Ngay tối hôm đó, cậu lập tức tổ chức một bữa tiệc mừng công cho "ngôi sao Tử Vi của Dược Dương".
Cậu đích thân mời nhà vô địch, gia đình và huấn luyện viên của vận động viên tham dự. Những việc còn lại, mọi người trong công ty phân công nhau lo liệu từ việc đặt địa điểm đến liên hệ truyền thông. Cậu còn đặc biệt mời thêm Phong Trọng Lễ – người cũng đang ở Paris để theo dõi Thế vận hội.
Trong lòng Trần Tễ, người thực sự giúp Dược Dương lột xác và tái sinh là Lương Văn Kiêu, chứ không phải Phong Trọng Lễ. Nhưng dù sao ông ấy vẫn là sếp của Lương Văn Kiêu, đồng thời cũng là nhà đầu tư của Dược Dương. Hơn nữa, ông ấy lại đang có mặt ngay tại Paris, một sự kiện lớn như việc vận động viên ký hợp đồng với công ty giành được huy chương vàng mà không mời thì quả là thiếu sót.
Bữa tiệc tối hôm đó diễn ra rất thành công, rượu được nâng lên cụng xuống, tiếng cười nói rộn ràng khắp nơi.
Theo điều khoản hợp đồng, vận động viên do Dược Dương tài trợ nếu giành huy chương vàng ở giải quốc tế sẽ tự động được nâng cấp thành gương mặt đại diện, hưởng đãi ngộ thương mại cao hơn. Đây chính là nhà vô địch Olympic đầu tiên mà Trần Tễ đã "đặt cược" thành công kể từ khi nhậm chức. Cậu còn đích thân trao bản hợp đồng đại diện để thể hiện thành ý.
Tuy theo quy định của Olympic, Dược Dương không thể lấy danh nghĩa nhà vô địch để quảng bá, nhưng Lương Văn Kiêu vẫn bảo Amber mời vài phóng viên thể thao thân quen đến tham dự. Chưa cần vội vàng tạo sóng truyền thông lớn, chỉ cần khiến báo giới chú ý hơn tới Dược Dương là đủ.
Trong lúc trò chuyện, một tổng biên tập tạp chí thể thao không biết nghe được câu chuyện Trần Tễ từng đánh cược nhảy cầu mười mét với người khác tại Tổng cục Thể thao từ đâu, liền kéo riêng cậu ra dò hỏi. Trần Tễ chỉ cười xòa, nửa đùa nửa thật, không xác nhận cũng không phủ nhận. Sau đó, cậu nhân cơ hội khéo léo lái câu chuyện sang định hướng phát triển của Dược Dương cùng giải đua việt dã mà công ty mới mua lại.
Nghe vậy, vị tổng biên tập tỏ ra hứng thú với chàng lãnh đạo trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết này, liền hẹn ngay khi về nước sẽ đến tận nơi phỏng vấn cậu.
Cũng chính Trần Tễ khiến Phong Trọng Lễ phải có một cái nhìn khác về cậu.
Tuy hai người từng gặp vài lần, nhưng chưa có nhiều dịp tiếp xúc, nên sự hiểu biết của Phong Trọng Lễ về Trần Tễ phần lớn đều đến từ Lương Văn Kiêu. Mà Lương Văn Kiêu cũng chỉ nói vài câu về ấn tượng ban đầu của mình với Trần Tễ khi cậu mới vào Dược Dương, sau này hầu như không nhắc lại, trừ khi bị hỏi đến các vấn đề liên quan đến công việc.
Tối nay, nhìn thấy người được Lương Văn Kiêu ví là "linh hồn của Dược Dương", cậu như một con bướm sặc sỡ bay lượn khắp nơi, trò chuyện, chào hỏi, lan tỏa sức hút tới mọi khách mời, Phong Trọng Lễ có thêm một cái nhìn mới về cậu.
Ông cười và trêu Lương Văn Kiêu: "Vị Tiểu Trần tổng này, nhớ lần đầu gặp tôi còn thấy cậu ta giống một công tử ăn chơi, chẳng mấy đứng đắn. Giờ lại bị cậu 'cải tạo' thành ra dáng thế này, cũng không tồi chút nào đấy."
Lương Văn Kiêu chỉ cười: "Cậu ấy rất có tiềm năng, chỉ là khi mới tiếp quản Dược Dương vẫn chưa quen với vai trò của mình, giờ thì đã hoàn toàn có thể gánh vác được rồi."
Phong Trọng Lễ gật gù: "Hồi đó dự án này vốn là văn phòng Bắc Kinh tiếp xúc trước, đáng lẽ phải để họ thực hiện. Ai ngờ cậu lại quyết liệt đến thế, đưa ra con số táo bạo như vậy. Nói thật, lúc đó có vài thành viên trong ủy ban đầu tư không ủng hộ đâu, may mà cậu đã không phụ lòng tin của tôi, kiên trì làm được tới cùng."
Lương Văn Kiêu nâng ly: "Cảm ơn lãnh đạo đã tin tưởng, may mà tôi không làm hỏng việc."
Hai người cụng ly, Phong Trọng Lễ hỏi tiếp: "Đúng rồi, kế hoạch thoái vốn đã được chuẩn bị xong chưa?"
Lương Văn Kiêu đáp: "Khung sơ bộ đã có rồi. Đợi về nước tôi sẽ hẹn ngài để báo cáo. Sau Olympic, giá cổ phiếu ngành thể thao thường lên cao, thị trường cũng nhìn nhận Dược Dương rất tích cực, thời điểm này rất thích hợp, chắc có thể rút sớm hơn dự kiến."
Phong Trọng Lễ gật đầu: "Ừm, tôi vừa xem báo cáo tài chính quý hai hôm qua, tốc độ tăng trưởng rất ấn tượng. Nếu không có gì bất ngờ, tỷ suất lợi nhuận của cậu chắc chắn sẽ rất tốt."
Chuyến đi Paris lần này của Phong Trọng Lễ không chỉ để xem Olympic, ông còn tranh thủ gặp gỡ một số đối tác và bạn bè cũ. Một người bạn lâu năm của ông vừa mua một hầm rượu vang ở vùng Nuit, phía đông nước Pháp, kèm theo một mảnh vườn nho hạng nhất. Người bạn ấy cũng quen biết Lương Văn Kiêu, nghe nói anh đang ở Paris liền nhờ Phong Trọng Lễ gọi anh cùng đến chơi.
Đang trò chuyện thì con bướm sặc sỡ lại bay đến bàn này, nâng ly với Phong Trọng Lễ: "Phong tổng, cảm ơn đã đến ủng hộ. Bữa tiệc mừng được tổ chức vội vàng, chắc hẳn không được chu đáo, mong ngài thông cảm, tôi xin kính ngài một ly."
Phong Trọng Lễ mỉm cười nâng ly đáp: "Chúc mừng Trần tổng, đúng là đặt cược chuẩn xác, đã trúng được 'chú ngựa ô' rồi."
Trần Tễ uống cạn, lại cầm chai rót thêm cho mình và Lương Văn Kiêu, nói lời khách sáo: "Lương tổng, ly này kính anh. Cảm ơn anh trong suốt thời gian qua đã hết lòng vì Dược Dương, không có anh thì không có Dược Dương của ngày hôm nay."
Lương Văn Kiêu khẽ cụng ly với cậu: "Chúc Dược Dương sẽ có thêm nhiều vận động viên giành huy chương vàng."
Tiệc đã vào nửa sau, Trần Tễ hoàn thành xong các việc xã giao, liền dứt khoát ngồi luôn xuống bàn này, trò chuyện cùng Phong Trọng Lễ – chính là sếp lớn của Lương Văn Kiêu. Cậu khéo léo dùng danh nghĩa đối tác, bày tỏ đủ kiểu sự cảm kích và ngưỡng mộ với Lương Văn Kiêu, cố ý giúp anh ghi điểm trong mắt ông chủ.
Tuy Trần Tễ diễn cũng không tệ, nhưng Lương Văn Kiêu vẫn mong cậu nói ít đi một chút, kẻo lỡ lời.
Phong Trọng Lễ vốn đã đánh giá cao triển vọng phát triển của Dược Dương, cũng muốn giữ quan hệ tốt với Trần Tễ nên thuận miệng mời cậu cùng tham gia chuyến đi thăm hầm rượu vang.
Nghe nói Lương Văn Kiêu sẽ đi, Trần Tễ lập tức gật đầu đồng ý.
Đến ngày hẹn, Đỗ tổng – ông chủ hầm rượu – cho xe bảy chỗ đến Paris đón khách.
Phong Trọng Lễ mang theo thư ký cùng một lãnh đạo cấp cao khác của Thượng Phong, sau đó cùng Lương Văn Kiêu và Trần Tễ, tổng cộng năm người lên xe khởi hành.
Ở nơi làm việc, việc Lương Văn Kiêu đóng vai đối tác bình thường đã quá quen thuộc với Trần Tễ. Trước nay, hầu như mọi trường hợp công việc đều là sân khấu của cậu: cậu là ông chủ, còn Lương Văn Kiêu là khách quý. Dù giữa họ có một bầu không khí riêng tư mà người ngoài khó chen vào, nhưng chỉ cần nói chuyện công việc thì mọi thứ đều hợp lý, chẳng lo ai nghi ngờ.
Nhưng hôm nay, vừa bước lên xe, Trần Tễ liền nhận ra đây không phải là sân nhà của mình. Thư ký của Phong Trọng Lễ ngồi ghế phụ, Lương Văn Kiêu và một lãnh đạo khác của Thượng Phong ngồi hàng ghế sau. Hàng ghế giữa được dành cho cậu và Phong Trọng Lễ.
Thế là cậu trở thành khách của Thượng Phong, đành thuận theo hoàn cảnh, suốt cả chặng đường phần lớn thời gian đều trò chuyện với Phong Trọng Lễ.
Trong câu chuyện, Phong Trọng Lễ giới thiệu cho Trần Tễ về hầm rượu mà họ sắp đến.
Ông chủ tên là Đỗ Trường Nhạc, những năm đầu làm giàu nhờ khai thác mỏ. Vài năm gần đây ngành cũ gặp khó khăn, ông ấy bắt đầu chuyển sang các mảng đầu tư khác. Hầm rượu này là thương vụ mua lại hồi năm ngoái, tập trung vào thị trường rượu vang phân khúc tầm trung trong nước, chất lượng cũng khá tốt nhưng chưa có tiếng tăm. Nhân dịp Olympic, ông ấy mời bạn bè từ Trung Quốc sang Pháp đến chơi, cũng coi như một lần quảng bá.
Trần Tễ nghe cái tên này thấy quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã nghe ở đâu.
Từ Paris đến vùng Nuit khoảng ba mươi cây số, họ xuất phát vào buổi chiều. Trên đường vừa trò chuyện vừa ngắm cảnh, thời gian trôi qua cũng nhanh.
Khi đến nơi, ánh nắng chiều vừa đẹp, xe chạy qua con đường rải sỏi, tiến vào khu trang viên rộng lớn, dừng lại trước con đường vòng tròn lát đá vụn trước biệt thự.
Cửa xe mở ra, làn gió khô nóng mang theo hơi thở mùa hạ ập đến, xen lẫn mùi đất và cây cỏ.
Trần Tễ theo sau Phong Trọng Lễ bước xuống xe, đứng yên hít một hơi không khí trong lành, trong lòng khẽ thở dài: 'Đúng là một nơi hẹn hò tuyệt vời, tiếc là hôm nay lại có quá nhiều... "bóng đèn".'
Phong Trọng Lễ vỗ vai cậu, đưa tay chỉ về phía vị chủ nhân biệt thự đang ra cửa đón khách: "Đó chính là Đỗ tổng cùng gia đình ông ấy, nào, để tôi giới thiệu mọi người với nhau."
Trần Tễ nhìn theo hướng ông chỉ, vừa liếc mắt đã thấy một chàng trai trẻ mặc bộ đồ vải lanh màu nhạt, đầu đội mũ rơm vành phẳng màu be. Dáng người này... sao lại quen quen.
Người kia dường như cũng nhận ra Trần Tễ, lập tức nhanh chân bước lại, còn cởi mũ ra vẫy tay chào.
Trần Tễ nhìn kỹ, lập tức ngẩn người.
Rốt cuộc cậu cũng nhớ ra vì sao tên của Đỗ tổng nghe quen quen. Thì ra con trai ông ấy là Đỗ Hâm Lâm, chính là một người quen trong vòng bạn bè thời du học của cậu... nói chính xác hơn, là bạn giường cũ.
Bạn giường cũ vẻ mặt mừng rỡ chạy ngay tới trước mặt cậu: "Terry! Trùng hợp quá đi! Không ngờ lại gặp cậu ở đây!"
Những người Trần Tễ từng lên giường cùng đủ mọi kiểu dáng, điểm chung duy nhất là đều rất đẹp trai. Cậu thiếu gia họ Đỗ này cũng không ngoại lệ, mấy năm không gặp, nhan sắc vẫn không hề giảm sút, toàn thân được chăm chút kỹ lưỡng, chỉn chu đến từng sợi tóc.
Khóe môi Trần Tễ giật giật. Cậu nhớ lại năm ngoái cậu chàng còn gửi cho mình ảnh nóng táo bạo, mà cậu đã không thèm trả lời.
Phong Trọng Lễ cũng bất ngờ: "Hai người quen nhau à?"
Trần Tễ nghe thấy tiếng cửa xe phía sau khép lại, biết Lương Văn Kiêu cũng đã xuống xe, lập tức thu lại nét mặt, gạt bỏ cảm giác lúng túng khi chạm mặt bạn giường cũ, vờ như chỉ là bạn bè bình thường: "Ừ, chúng tôi là bạn cùng đại học, Aaron, đúng là trùng hợp, lâu quá không gặp."
Đỗ thiếu gia mỉm cười ẩn ý, chủ động ôm lấy Trần Tễ, còn thì thầm bên tai cậu một tiếng: "Welcome."
Đỗ tổng cũng cười niềm nở tiến lại, lần lượt bắt tay với Phong Trọng Lễ, Lương Văn Kiêu và một lãnh đạo cấp cao khác của Thượng Phong, sau đó Phong Trọng Lễ giới thiệu Trần Tễ cho ông ấy.
Ôm Trần Tễ xong, ánh mắt Đỗ Hâm Lâm lập tức chuyển sang Lương Văn Kiêu, hồ hởi bắt chuyện: "Hi, anh là Lương tổng đúng không? Nghe danh đã lâu, nay mới được gặp."
Lương Văn Kiêu lịch sự đưa tay: "Chào cậu Đỗ."
Đỗ Hâm Lâm nắm tay anh, ra vẻ như gặp tri kỷ: "Ôi, đừng khách sáo thế, gọi tôi là Hâm Lâm được rồi. Tôi có thể gọi anh là Văn Kiêu chứ?"
Trần Tễ lập tức dựng thẳng một bên tai, vừa ứng phó với sự nhiệt tình của Đỗ tổng, vừa ngầm để ý thái độ của Đỗ Hâm Lâm với Lương Văn Kiêu.
Người khác có thể không nhìn ra, nhưng cậu thì biết quá rõ: bạn giường cũ này trong đời thường lẳng lơ và chủ động đến mức nào, hễ gặp trai đẹp là muốn 'ăn', chiêu trò nhiều không đếm xuể, năm đó bản thân cậu còn chẳng bì kịp.
Quả nhiên Đỗ Hâm Lâm không làm cậu thất vọng, rất nhanh đã tìm được lý do để tiếp cận: "Văn Kiêu, tôi phụ trách mảng marketing cho hầm rượu này tại thị trường trong nước, sớm đã nghe nói anh là chuyên gia trong lĩnh vực đó. Hôm nay khó khăn lắm mới đợi được anh đến, đúng lúc có thể xin anh chỉ giáo một phen. Tôi vốn lắm lời, nhất là gặp người hợp ý thì càng thích nói chuyện, mong anh đừng thấy phiền nhé."
Ban đầu Trần Tễ chỉ thấy việc để "bạn giường mới" và "bạn giường cũ" cùng chung một chỗ hơi gượng gạo. Ai ngờ giờ nhìn thấy bạn giường cũ có ý đồ với Lương Văn Kiêu, lập tức cảm giác trong lòng như có cả thùng rượu bị lật úp, đủ loại vị trộn lẫn: vừa chua, vừa cay, vừa nóng, lại còn phảng phất một mùi men ghen tuông nồng nặc.
Bản thân còn phải dè chừng tránh né trước mặt bao nhiêu người, vậy mà cậu ta lại dám công khai 'thả thính' luôn rồi sao?!