11. Chương 11: “Em thích anh thôi.”

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em

Chương 11: “Em thích anh thôi.”

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Dẫn chẳng phải chờ lâu lắm, chỉ khoảng mười lăm phút sau đã có tiếng gõ cửa. Thời Dẫn mở cửa, Hình Kiêu bước vào với vẻ mặt đầy lo lắng: “Xin lỗi, để em chờ lâu rồi.”
Từ phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy ào ào. Hình Kiêu ngạc nhiên nhìn về phía đó: “Ai đang tắm?”
“Là thầy Dụ. Anh ấy bảo bình nóng lạnh ở phòng mình hỏng.” Thời Dẫn gãi mũi, tỏ vẻ ngượng ngịu.
“Thế à, suýt nữa anh tưởng chết khiếp.” Hình Kiêu nhìn Thời Dẫn với vẻ ân cần, “Ha ha, chắc đã làm em giật mình lắm nhỉ?”
“Giật.” Thời Dẫn trả lời ngay, “Còn hơn thế nữa.”
Hình Kiêu cười: “Lỗi của anh, xin lỗi nhé.”
Vừa dứt lời, tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng. Hình Kiêu kéo Thời Dẫn ngồi xuống bàn, rồi quay sang gõ cửa phòng tắm: “Có cần lấy áo choàng tắm không?”
“Không cần, anh mặc quần áo rồi.”
Một phút sau, Dụ Duy Giang bước ra khỏi phòng tắm, quần áo chỉnh tề, chỉ có tóc hơi ẩm. Anh quay lại nhìn Thời Dẫn thoáng qua. Thời Dẫn đã trấn tĩnh, ngồi ngay ngắn trên ghế cười với anh.
Cậu ấy cười với ai cũng như vậy, đôi mắt cong cong, khuôn mặt rất ưa nhìn. Cảm xúc rất tự nhiên, nhanh như vậy mà đã dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Dụ Duy Giang nhìn Thời Dẫn, rồi sang Hình Kiêu, hỏi: “Sao cậu ấy lại ở trong phòng cậu?”
“Em mời cậu ấy tới đây. Thầy Dụ, cậu ấy là fan của anh.” Hình Kiêu quay sang Thời Dẫn, “Đúng chứ? Em trai của Thời Dẫn.”
“À, vâng.”
Dụ Duy Giang nói: “Anh biết. Cậu tìm cậu ấy tới đây làm gì? Lại còn hẹn người trong khách sạn nữa.”
“Anh đừng hiểu lầm. Em muốn hỏi ý kiến em trai Thời Dẫn. Bên ngoài nhiều người nhiều mắt, đúng lúc anh cũng ở đây, chúng ta ngồi nói chuyện đi.”
“Trước hết, em xin giới thiệu một chút.” Hình Kiêu kéo Thời Dẫn ngồi đối diện với Dụ Duy Giang, nói nghiêm túc, “Thời Dẫn là quản trị viên phía sau blog ảnh “Dữ Sơn Gian”, là anh, là fan trung thành của Dụ Duy Giang. Anh ấy chụp những tấm ảnh đêm gala trung thu đó, phải không?”
Dụ Duy Giang ngạc nhiên, nhìn Thời Dẫn: “Nick Weibo đó là của cậu?”
“Dạ.” Thời Dẫn gật đầu.
“Ảnh cũng do cậu chụp hết?”
“Đúng vậy.”
Dụ Duy Giang nhìn chằm chằm cậu. Suy nghĩ lại, quả nhiên là như vậy. Với số hoạt động ít ỏi như vậy mà vẫn chụp không sót buổi nào, ngoài thanh niên từng xuất hiện vô số lần trong tầm mắt anh này thì còn ai khác được chứ?
“Cảm ơn.” Dụ Duy Giang nói.
“Ấy… Anh đừng nói thế.” Thời Dẫn bẽn lẽn mân mê ngón tay, “Tự nhiên nổi da gà.”
“Ha ha ha ha ha…” Hình Kiêu cười lớn.
Thời Dẫn cũng cười: “Anh cười gì? Em nói thật đấy, lúc đầu không để ý nhưng được chính chủ cảm ơn, cảm giác như bị xử công khai ấy.”
“Thôi, nói chuyện chính đi.” Hình Kiêu lấy một tập tài liệu trong túi ra, đặt trước mặt Thời Dẫn, “Em trai Thời Dẫn, anh nói thẳng nhé. Đây là bản thỏa thuận, hôm nay anh tìm em là muốn hỏi xem em có muốn làm việc trực tiếp với anh không?”
Thời Dẫn hơi hoang mang: “Ý anh là?”
“Như giới fan vẫn nói, là muốn em làm hội trưởng hội người hâm mộ của anh Dụ, kiểu trưởng fanclub ấy, hiểu không? Ví dụ khi anh Dụ có hoạt động gì, anh sẽ liên lạc với em trước, có thể giao cho em phụ trách một số hoạt động liên quan đến fan.”
Thời Dẫn đã hiểu ý của Hình Kiêu.
“Tất nhiên bên anh sẽ trả thù lao.” Hình Kiêu thỏa thuận, “Thật ra như anh nói với em, tình huống này rất hay gặp trong giới giải trí, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng đều có fan chuyên trách, giúp tổ chức hoạt động, em biết những chuyện đó chứ?”
Thời Dẫn gật đầu: “Em biết.”
Hình Kiêu thở phào: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, còn sợ em không hiểu. Fan chính là cơm áo của idol, là trụ cột phía sau, nhất định phải có người nòng cốt dẫn dắt.”
Hình Kiêu thấy Thời Dẫn ngơ ngác, bèn giải thích thêm: “Hôm nay tìm em là để hỏi ý em thôi. Quyền quyết định là ở em, em có thể suy nghĩ kỹ rồi trả lời sau cũng được.”
Thời Dẫn đã nghĩ tới nguyên do Hình Kiêu muốn gặp mình, trong đó có lý do này nên không quá ngạc nhiên. Nhưng có Dụ Duy Giang ở cạnh khiến đầu óc cậu cứ chậm hiểu sao ấy.
“Em…”
“Thời Dẫn.”
Thời Dẫn giật mình, quay sang Dụ Duy Giang.
“Cậu tên Thời Dẫn phải không?” Dụ Duy Giang hỏi.
“Dạ.”
“Cậu có thể sang phòng tôi ngồi một chút không? Tôi có lời muốn nói riêng với quản lý của mình.”
“Dạ? Anh không thích người khác vào phòng mình sao?”
Sắc mặt Dụ Duy Giang bỗng trở nên khó chịu, vùng mày hơi nhíu. Thời Dẫn lí nhí: “Anh… có chuyện gì ạ?”
Dụ Duy Giang không trả lời mà đưa thẻ phòng cho Thời Dẫn: “Phòng 907, qua đó chờ một lát, chỉ năm phút thôi.”
“À, vâng.” Thời Dẫn nhận thẻ phòng rồi ra ngoài.
Ánh mắt Dụ Duy Giang dừng trên bản thỏa thuận, tỏ vẻ tức giận: “Cậu làm gì vậy?”
Dụ Duy Giang rất ít khi trưng ra vẻ mặt khó chịu. Hình Kiêu hơi lo lắng: “Sao vậy?”
“Cậu chủ động tìm cậu ấy là vì chuyện này?”
“Đây không phải chuyện tốt sao?”
“Chuyện tốt? Cậu ấy mới bao nhiêu tuổi? Còn đang đi học phải không?”
“Đâu có, em không bắt cậu ấy trực 24/24 đợi lệnh đâu. Trong thỏa thuận viết hết này.” Hình Kiêu vội mở bản thỏa thuận ra chỉ cho Dụ Duy Giang xem, “Không giới hạn thời gian, không chiếm dụng thời gian học tập hay công việc. Anh Dụ, đương nhiên em hiểu ý anh nhưng bây giờ là giai đoạn đặc biệt, mọi kế hoạch đều tạm thời. Sau khi anh nổi tiếng, nhất định sẽ có fan chuyên trách thay cậu ấy.”
“Vậy cũng không được, cậu đừng gây rối.”
Hình Kiêu thở hắt ra, đứng dậy nhìn anh: “Anh Dụ, anh có thể đừng cứng nhắc như vậy không?”
Dụ Duy Giang ngẩng lên nhìn cậu chàng.
Hình Kiêu nhíu mày: “Trong giới này, nguyên tắc là thứ… không cần thiết nhất. Em thật sự rất tôn trọng anh. Trong mắt em, không một nghệ sĩ nào có thể so với anh nhưng anh không thể vì vài nguyên tắc nhỏ mà tổn hại lợi ích của chính mình.”
“Vấn đề này mà không đáng kể à? Cậu ấy là học sinh, việc theo đuổi idol là không quan trọng nhất trong cuộc sống của cậu ấy.”
“Chưa chắc người ta đã nghĩ như vậy.”
Dụ Duy Giang lại nhíu mày.
“Em cũng muốn tìm một bạn fan chuyên trách nhưng mấu chốt là em trai Thời Dẫn có tình cảm với anh, éc…”
Nói thế có vẻ sai sai, Hình Kiêu dừng lại, “Ý em là, fan chuyên trách là fan chuyên trách nhưng người một lòng vì chủ quá ít. Huống chi lực lượng fan của anh bây giờ còn yếu, biết tìm ở đâu một bạn fan thật lòng yêu mến anh, một lòng vì anh? Có em trai Thời Dẫn là ứng cử viên sáng giá nhất.”
Thái độ của Dụ Duy Giang rất kiên quyết, mặc cho Hình Kiêu nói lý nói tình đến đâu vẫn nhất định giữ quan điểm, “Không cần nói thêm, anh không đồng ý.”
“Anh Dụ… Hội trưởng hội người hâm mộ quan trọng lắm đó…”
Dụ Duy Giang lấy quần áo thay ra từ phòng tắm, “Sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa. Anh đưa Thời Dẫn về, gọi cho anh một suất cơm, đói rồi.”
“Ơ? Anh đưa cậu ấy về? Em đưa là được rồi.”
“Không cần.” Dụ Duy Giang quay lại liếc cậu chàng, “Đỡ cho cậu nhiều lời thêm chuyện.”
“… Dạ.”
Khi Dụ Duy Giang quay lại phòng mình, Thời Dẫn vẫn dựa vào tường nghịch điện thoại.
“Sao cậu không kiếm ghế mà ngồi?”
Thời Dẫn cất điện thoại: “Anh bảo không thích người khác vào phòng mình nên em không động vào đồ gì.”
“Bình thường trông cậu không rụt rè như vậy mà.” Dụ Duy Giang bỏ quần áo vào sọt.
“Lần đầu gặp thần tượng ở khoảng cách gần thế, hơi kích động.”
Dụ Duy Giang mỉm cười nhẹ: “Đi thôi, tôi đưa cậu về.”
Thời Dẫn ngạc nhiên: “Dạ? Anh đưa em về? Không cần đâu, em bắt xe về là được.”
“Hình Kiêu gọi cậu tới nên chúng tôi có trách nhiệm đưa cậu về an toàn.”
Dụ Duy Giang bỏ qua chủ đề ban nãy. Thời Dẫn đoán có lẽ anh không muốn mình làm hội trưởng hay gì đó của anh nên cũng không chủ động nhắc tới.
“Anh đối với fan đều tốt thế này ạ? Thầy Dụ.” Thời Dẫn không nhịn được hỏi.
“Sao cơ?”
“Còn chủ động đưa em về nhà.”
Dụ Duy Giang cầm chìa khóa xe trên bàn, đứng trước mặt Thời Dẫn: “Cậu đối với thần tượng mình thích đều tốt thế này à?”
“Dạ?” Thời Dẫn ngẩn người ra, “Em thích mỗi anh thôi.”
Dụ Duy Giang im lặng giây lát, rồi bảo: “Đối xử tử tế là lẫn nhau.” Anh mở cửa phòng. Thời Dẫn bỗng kéo anh lại, lục balo tìm gì đó.
“Thầy Dụ cứ ra ngoài như vậy à?”
“Sao vậy?”
“Ít nhất cũng phải đeo khẩu trang chứ, nếu bị người ta nhận ra thì sao.”
“Chắc không ai nhận ra đâu.”
“Ai dám nói.” Thời Dẫn lấy ra một chiếc khẩu trang đen dùng một lần, hai tay dâng lên, “Đeo vào, phòng khi bị người ta thấy, ảnh hưởng đến anh.”
Dụ Duy Giang nhận khẩu trang, lại thấy Thời Dẫn lấy ra một chiếc mũ lưỡi trai đen đưa cho anh, trang bị rất đầy đủ.
“Cậu cứ không để tôi đưa về là được.” Dụ Duy Giang nhìn chiếc mũ trong tay nói.
Thời Dẫn không vui: “Ơ… Vậy không được, thầy Dụ, làm người phải giữ lời. Là anh bảo đích thân đưa em về.”
Dụ Duy Giang bật cười, khóe mắt hơi cong. Anh rất ít khi cười, khi cười hàng mi sẽ rung nhẹ. Thời Dẫn thấy thích nên nhìn thêm mấy giây, đến khi nhận ra đang nhìn nhau với Dụ Duy Giang mới thẹn thùng.
Thời Dẫn thu hồi ánh mắt, vành tai đỏ lên.