Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 18: Tại sao cậu thích Dụ Duy Giang?
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thời Dẫn, tại sao cậu thích Dụ Duy Giang?”
Edit + Beta: Chan + Yan
Ba diễn viên chính của phim “Anh tôi” là Dụ Duy Giang, Lương Tử Hưng và Thừa Nam đang trở nên rất nổi tiếng nhờ sự thành công của bộ phim.
Cả ba đều có ngoại hình bắt mắt, nên khi xuất hiện trong phim mang đậm hơi thở cuộc sống đô thị, khán giả đã có cái nhìn mới mẻ về họ. Dạo này, Dụ Duy Giang nhận được khá nhiều lời mời chụp hình tạp chí theo chủ đề ba người.
Những năm gần đây, tạp chí in ấn không còn được ưa chuộng như trước. Những tạp chí từng mời Dụ Duy Giang hầu hết đều không phải là tạp chí danh tiếng, doanh số bán không cao. Có lẽ vì thế mà ê-kíp của Lương Tử Hưng đã từ chối thẳng thừng. Chính vì vậy, trước đây chỉ có anh và Thừa Nam chụp hình chung với nhau.
Tạp chí lần này là WESPER, khá nổi tiếng nên cuối cùng ba người cũng đã đồng ý.
Thời Dẫn nhận được tin tức từ sớm rằng buổi chụp hình lần này sẽ được thực hiện ngoài trời, chủ đề là “Xuân”, tại một cánh rừng ngoại ô thành phố.
Câu tục ngữ “Tân quan nhậm chức tam cây đuốc” (tạm dịch: quan mới nhậm chức thường phải làm vài việc nổi bật để thể hiện năng lực) có vẻ không hợp lắm với Thời Dẫn, nhưng cũng gần giống tình huống của cậu. Kể từ khi cậu và Hình Kiêu ngầm đạt được thỏa thuận, mỗi khi phải đu idol, cậu lại hăng hái như được tiếp thêm sinh lực.
Có lẽ không chỉ vì thỏa thuận ngầm với Hình Kiêu, mà còn vì chiếc khăn quàng cổ màu xám đêm giao thừa ấy.
Thời Dẫn cảm thấy tâm trạng mình như quay trở lại thời cấp ba, khi mới thích Dụ Duy Giang. Dù sắp tới kỳ thi đại học, cậu vẫn không ngừng chạy nhảy khắp nơi chỉ để được nhìn thấy Dụ Duy Giang.
Đôi khi, cậu thích tự mình hành động theo ý mình.
Địa điểm chụp hình khá xa trung tâm thành phố, đi xe buýt mất hai tiếng đồng hồ, nên Thời Dẫn quyết định lái chiếc Cayenne trong gara nhà mình tới.
Từ năm mười tám tuổi, Thời Dẫn đã thi bằng lái xe, kỹ thuật lái khá tốt.
Không thể lái xe vào rừng, Thời Dẫn tìm một bãi đất trống bằng phẳng để đỗ xe. Xung quanh có vài chiếc xe của ê-kíp chụp hình và nhiều nhân viên làm việc. Khi Thời Dẫn bước xuống xe, cậu cảm thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về mình.
Thực ra, hiện trường có rất nhiều tay săn ảnh chuyên nghiệp, cả những người săn ảnh thần tượng, thậm chí còn có cả người đi theo ê-kíp của nghệ sĩ. Chỉ có Thời Dẫn là ngoại lệ, không ai biết cậu là ai, mọi người đều nghĩ cậu là nhà đầu tư.
Thời Dẫn tìm một nhân viên đang chuyển thiết bị chụp hình, hỏi: “Có biết anh Hình Kiêu ở đâu không?”
Người đó tỏ ra rất ngạc nhiên, thái độ vô cùng kính cẩn: “Hình Kiêu? Là trợ lý của anh Dụ phải không ạ? Để em dẫn anh tới.”
Thời Dẫn lúng túng, không biết phải làm sao, đành vẫy tay: “Anh cứ chỉ đường đi là được rồi, cảm ơn.”
Hình Kiêu tình cờ xuất hiện đúng lúc này, bị chiếc Cayenne phía sau làm giật mình.
Hình Kiêu dẫn Thời Dẫn tới địa điểm chụp hình, rồi nói: “Anh Hình, nhân viên kia sao lại kỳ vậy nhỉ.”
Hình Kiêu hiểu được thắc mắc của cậu, đáp: “Chắc họ nghĩ em là nhà tài trợ.”
Thời Dẫn ngẩn người.
“Em lái chiếc Cayenne,” Hình Kiêu quay sang nhìn cậu, “Người ta không nghĩ nhầm mới lạ.”
“Trong nhà em chỉ có chiếc SUV này thôi, chỗ này xa, lái xe lớn mới thoải mái chút.”
Câu nói này ngầm khoe giàu quá mức, Hình Kiêu là người làm thuê nên không thích nói chuyện này.
Một lúc sau, Hình Kiêu đột nhiên mở lời: “Thời Dẫn, thật ra anh thấy anh Dụ nói đúng.”
“Dạ?” Thời Dẫn không kịp phản ứng.
“Hồi mới bắt đầu làm quản lý không lâu, anh Dụ cũng là nghệ sĩ đầu tiên của anh. Quả thật có lúc anh cảm thấy bất lực, anh… quá kém cỏi. Lúc trước nói chuyện ký thỏa thuận với em là anh không đúng. Em còn trẻ, đúng là không nên phí thời gian đu idol. Anh cũng không nên lấy tiền bạc ra so sánh với tình cảm của em dành cho anh Dụ.”
“Nhưng chúng ta có ký thỏa thuận gì đâu.” Thời Dẫn đáp.
“Ngay từ đầu anh đã có ý định này, tìm một fan thực sự yêu thích anh Dụ, dần dần bồi dưỡng thành fan chuyên nghiệp.”
Thời Dẫn im lặng giây lát, rồi nói: “Em thấy việc này rất bình thường, chỉ là em không phải là người thích hợp nhất.”
“Sau này những chỗ xa thế này không cần phải tới nữa.” Hình Kiêu, dù còn rất trẻ nhưng khuôn mặt lúc này tràn ngập nỗi buồn, “Anh cảm thấy mình đang lỡ dở mầm non của tổ quốc.”
Thời Dẫn cười: “Anh không làm lỡ, nếu có thì cũng là em tự làm.”
Quá trình chụp hình bắt đầu. Từ khi công ty bố trí trợ lý mới cho Dụ Duy Giang, những bóng người chạy tới chạy lui trước mặt Dụ Duy Giang bây giờ không còn là Hình Kiêu nữa.
Rừng vào đầu xuân vẫn còn rất hiền hòa. Tán cây mới bắt đầu xum xuê. Ánh nắng không quá gay gắt, cả khu rừng ngập trong không khí ấm áp, thậm chí mặt đất cũng đầy mùi thơm của cỏ cây.
Thời Dẫn cảm thấy có lẽ Dụ Duy Giang không chú ý đến mình. Anh rất bận, thay đồ, dặm lại lớp trang điểm, tạo hình, chưa từng liếc mắt sang chỗ cậu lấy một lần.
Ngay từ đầu Thời Dẫn đã biết mình không hợp làm fan chuyên nghiệp. Ở một góc độ nào đó, Hình Kiêu như một cầu nối giúp cậu đến gần Dụ Duy Giang hơn.
Không biết có phải vì lần trước Dụ Duy Giang cứu Lương Tử Hưng trong sự kiện tuyên truyền “Anh tôi” mà Thời Dẫn cảm thấy mối quan hệ giữa Lương Tử Hưng và Dụ Duy Giang dường như thân thiết hơn nhiều.
Nhưng có vẻ chỉ là từ một phía. Bởi thái độ của Dụ Duy Giang chẳng thay đổi gì nhiều. Anh đối xử với mọi người đều như nhau.
Thời Dẫn nhớ tới một video cắt ghép về cặp đôi Dụ Duy Giang và Lương Tử Hưng mà cậu xem trên Bilibili. Đó đều là những đoạn ngắn cắt từ những cảnh tranh cãi giữa Dụ Duy Giang và Lương Tử Hưng trong “Anh tôi”. Nhìn rất có cảm giác yêu nhau lắm cắn nhau đau, đúng khẩu vị của hầu hết các hủ nữ hiện nay.
Thời Dẫn cầm máy ảnh chụp mấy tấm Dụ Duy Giang và Lương Tử Hưng chung khung hình, sau đó lại lấy điện thoại quay video, camera hướng về hai người.
Lông mi Dụ Duy Giang rất dài, đường nét khuôn mặt rõ ràng đẹp mắt, đúng là một yêu tinh mặt mũi thâm tình.
Hiện tại đang là cảnh chụp chung của Dụ Duy Giang và Lương Tử Hưng. Họ đang thảo luận về tư thế chụp thế nào, thợ chụp ảnh đứng cạnh chỉ đạo.
Không biết họ nói chuyện gì mà cả thợ chụp ảnh lẫn Lương Tử Hưng đều bật cười, chỉ có Dụ Duy Giang hơi cong khoé miệng, nụ cười không rõ như hai người kia.
Thời Dẫn muốn biết họ đang cười gì, lại muốn hỏi Dụ Duy Giang: “Anh không thấy em à? Em đã đứng đây nhìn anh hơn một giờ rồi.”
Bất chợt, Dụ Duy Giang ngẩng lên.
Ngay lúc anh ngẩng đầu, Thời Dẫn suýt thì nghi ngờ mình đã nói lời trong lòng ra ngoài. Cậu ngẩn người, ngơ ngác đối diện với người trong màn hình điện thoại.
Một lúc sau, Dụ Duy Giang thu lại ánh mắt, tập trung chụp hình.
Thời Dẫn cũng quay xong video rồi bỏ điện thoại xuống.
Kết thúc bộ ảnh thứ hai, Dụ Duy Giang ngồi nghỉ một bên, Lương Tử Hưng cầm chai nước tới bên: “Anh Duy Giang, uống nước này.”
Dụ Duy Giang nhận nước: “Cảm ơn.”
“Vết thương của anh thế nào rồi?” Lương Tử Hưng nhìn cánh tay anh.
Dụ Duy Giang vặn nắp chai uống một hớp nhỏ, chùi khoé miệng: “Vẫn thế thôi.”
“Có thể cho em xem chút không.”
Dụ Duy Giang giơ cánh tay bị thương lên cho cậu ta xem. Vết thương gần như đã lành nhưng vẫn còn để lại vết sẹo mờ.
Lương Tử Hưng lộ vẻ áy náy, dù đó có phải giả vờ hay không, Dụ Duy Giang cũng không quan tâm lắm. Anh chỉ chú ý đến việc không thấy Thời Dẫn đâu, trong khi mới nãy còn đang ngồi ở ghế gấp bên kia.
Thời Dẫn đi sâu vào trong rừng. Cậu thấy phong cảnh nơi đây đẹp, càng vào trong càng như một thế giới khác.
Có một hồ nước. Giờ đã là trưa, là thời điểm ánh dương gay gắt nhất trong ngày. Nhưng nắng mùa xuân dù gay gắt đến đâu vẫn dễ chịu. Nắng chiếu xuống mặt hồ hắt lên những tia sáng nhẹ nhàng.
Thời Dẫn ngồi trên một thân cây cạnh hồ, thư thái nhắm mắt lại.
Hành trình hai giờ đồng hồ, tới đây vừa được nhìn thấy thầy Dụ, vừa được ngắm hồ đẹp, không thiệt thòi chút nào.
Hôm nay cậu rất bốc đồng, bởi cậu đã trốn học cả một ngày.
Năm mới vừa sang chưa được bao lâu, khai giảng cũng mới chưa được bao lâu.
Chiếc khăn đêm giao thừa như có ma thuật khiến cậu trở nên không ngoan.
Ngồi đây một lát, Thời Dẫn định quay lại. Lúc đứng lên, bỗng cậu nghe tiếng sột soạt. Cậu cảm thấy cỏ dưới chân đang xao động, cúi xuống nhìn mới phát hiện có con rắn đang trườn qua.
Thời Dẫn cứng đờ, sởn cả gai ốc.
Cậu nuốt nước bọt, đứng im không dám động đậy, nhìn con rắn chầm chậm luồn qua dưới chân mình.
“Cậu ở đây làm gì.”
Phía sau truyền tới giọng Dụ Duy Giang. Cơ thể Thời Dẫn cứng còng, rón rén đứng dậy nhưng hai chân vẫn đóng đinh trên mặt đất không dám nhúc nhích.
“Thầy Duy Giang…”
Giọng Thời Dẫn run run. Dụ Duy Giang khẽ cau mày: “Cậu sao vậy?”
“Có rắn dưới chân em…”
Dụ Duy Giang sửng sốt, rồi quay đầu đi cười khẽ.
Thời Dẫn nghe được tiếng anh cười, “Anh đừng cười, em làm gì bây giờ?”
Bước chân Dụ Duy Giang tới gần vừa khẽ khàng vừa nhanh nhẹn.
Thời Dẫn cảm giác con rắn kia như bị dọa, còn đang trườn lên giày cậu. Cậu nhắm tịt mắt lại, cuống quýt ngăn Dụ Duy Giang: “Anh anh anh đừng qua đây, em cảm giác nó muốn cắn em rồi.”
Ngay lúc Thời Dẫn nhắm mắt, Dụ Duy Giang đã lẹ chân tới cạnh cậu rồi cúi xuống nắm đuôi rắn ném thẳng xuống hồ. Thời Dẫn cảm giác có thứ gì lành lạnh cưng cứng vụt qua đùi mình. Cậu cả kinh trượt chân một cái suýt thì ngã nhào xuống hồ.
Một chân Thời Dẫn đã rớt xuống nước, Dụ Duy Giang nhanh tay lẹ mắt túm tay cậu kéo mạnh về phía mình.
Động tác hiện tại của Dụ Duy Giang hệt như đang bọc Thời Dẫn từ phía sau vậy.
Anh đỡ bờ vai gầy của Thời Dẫn, không thể phán đoán được hành vi ngớ ngẩn vừa rồi của cậu có phải cố ý hay không.
Anh thấy có lúc Thời Dẫn rất thông minh, lại cũng có những khi rất ngờ nghệch.
Nhưng vẫn là thông minh nhiều hơn chút.
Hơi thở Thời Dẫn hơi loạn, cậu nghe Dụ Duy Giang khẽ khàng bên tai một câu:
“Thời Dẫn, tại sao cậu thích Dụ Duy Giang?”