Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 5: “Pinduoduo 29,9 freeship”
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi trưa, sau khi tắm rửa xong trong phòng, Dụ Duy Giang chuẩn bị xuống nhà hàng buffet tầng dưới ăn trưa.
Nhà hàng có phong cách trang nhã, hầu hết diễn viên trong đoàn phim đều đến đây dùng bữa. Dụ Duy Giang cầm đĩa, chợt nhìn thấy một bóng tóc vàng giữa dòng người.
Dáng người đó mảnh khảnh, balo đeo bên vai trái, mặc một chiếc áo hoodie đen rộng, dưới mặc quần bò bạc màu sờn rách, tràn đầy khí chất học sinh. Cậu hơi nghiêng người, cúi đầu chăm chú chọn thức ăn trên đĩa.
Trên cổ cậu có một chiếc dây chuyền ngọc hình vuông. Khi cậu cúi xuống, nó thõng trước ngực một cách tự nhiên.
Mái tóc vàng óng ánh khiến nhiều người chú ý nhìn về phía cậu.
Lần này không đeo khẩu trang, Dụ Duy Giang nhìn rõ khuôn mặt cậu. Mặc dù đã gặp qua一次 tại buổi họp báo nhưng lần đó chỉ thoáng qua, không kịp quan sát kỹ.
Đánh giá một cách khách quan, fan nam này của anh rất đẹp trai.
Mái tóc vàng tôn lên làn da trắng, vừa bắt mắt lại không hề phô trương. Dụ Duy Giang vừa thầm đánh giá khuôn mặt cậu, vừa ngạc nhiên sao lần nào ra ngoài cũng gặp phải cậu.
Năm trước anh ra mắt, từng trải qua cảm giác được người hâm mộ săn đón, nhưng phần lớn đều là fan nữ. Lần đầu tiên gặp được một fan nam trung thành như thế này.
Thời Dẫn chọn món này món kia, cái này không thích, cái kia cũng không ưng. Lòng hối hận sao không chọn chỗ nào vừa ý mà đến đây ăn cho khổ sở.
Trên đĩa còn lại miếng sushi gan ngỗng cuối cùng. Thời Dẫn định lấy, bỗng thấy một bàn tay năm ngón thon dài chìa ra trước mặt.
Cổ tay người đó đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe Celestial Moon Age. Bàn tay dày rộng, khớp ngón rõ ràng. Tay anh ta dừng lại, Thời Dẫn ngẩng lên nhìn xem tay của vị đại gia nào lại đẹp thế.
Patek Philippe Celestial Moon Age (đâu đó tầm chục tỷ VND)
Thời Dẫn sững người đối mặt với ánh mắt "nhà giàu" kia.
Dụ Duy Giang thì ngược lại rất thản nhiên.
Thời Dẫn mở miệng, đầu óc quay cuồng, biểu hiện vô cùng hào phóng, khéo léo: "Mời anh mời anh." Thời Dẫn ra dấu nhường miếng sushi gan ngỗng, trông như đang diễn hề.
Dụ Duy Giang nửa cười nửa không nhìn cậu: "Tới đây ăn à?"
Câu nói có ý ám chỉ, Thời Dẫn hiểu. Trời xanh làm chứng, cậu biết Dụ Duy Giang ở khách sạn này nhưng không ngờ lại gặp mặt anh ấy ở đây.
Cậu chỉ muốn ăn trưa gần đây thôi.
Thời Dẫn ngượng ngùng, sợ Dụ Duy Giang nghĩ mình là fan cuồng nên vội vàng giải thích: "Thầy Dụ, em không phải fan cuồng đâu." Nói xong còn chủ động lui lại vài bước giữ khoảng cách, lại bổ sung: "Nhưng em vẫn theo dõi hoạt động của anh nên sau này chắc anh vẫn sẽ gặp em."
Dụ Duy Giang lấy miếng sushi gan ngỗng cuối cùng trong đĩa, bước tới trước mặt Thời Dẫn, đặt miếng sushi vào đĩa của cậu.
Thời Dẫn kinh ngạc, cầm đĩa đầy lo sợ, sau đó cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ trên tay Dụ Duy Giang.
Dụ Duy Giang cũng nhìn theo ánh mắt cậu, tiện miệng nói: "Giả thôi, Pinduoduo 29,9 freeship."
Thời Dẫn cúi đầu nén cười, thầm nghĩ anh lừa trẻ con.
"Sao cậu gọi tôi là thầy Dụ?" Dụ Duy Giang thắc mắc.
Thời Dẫn mặc cả: "… Thế 'Giang Giang' thì sao?"
Cách xưng hô này nghe có vẻ thân mật quá, Dụ Duy Giang không quen nên gạt tay: "Thôi."
"Vậy vẫn là thầy Dụ."
Thừa Nam thấy Dụ Duy Giang ở không xa nên bưng đĩa tới: "Anh Dụ, ăn cùng không?" Cậu nhìn sang Thời Dẫn. Thời Dẫn chủ động chào tạm biệt Dụ Duy Giang, tới bàn khác dùng bữa.
Vừa ngồi xuống, một mùi nước hoa nữ tràn vào mũi, kèm theo bóng dáng của Phó Lâm.
Phó Lâm đội mũ lưỡi trai, vành che thấp. Cô bưng đĩa ngồi xuống trước mặt Thời Dẫn. Thời Dẫn ngẩng lên, vẻ mặt ngơ ngác.
Phó Lâm hỏi nhỏ: "Lại đến nhìn Dụ Duy Giang à?"
Thời Dẫn ăn đồ của mình: "Chuyện gì?"
Phó Lâm nhấm nháp thìa canh nấm, dáng vẻ tao nhã: "Thời Dẫn, cậu sắp xong rồi, chưa thấy thanh niên nào đu idol nhiệt tình như cậu."
Chẳng biết Phó Lâm uống thuốc gì mà lời nói khiến Thời Dẫn dù tốt tính cũng hơi khó chịu. Thời Dẫn lạnh nhạt: "Chị, chị nói nhảm à?"
Phó Lâm mím môi, không nói thêm, cúi đầu ăn.
Thật ra Phó Lâm không muốn thấy Dụ Duy Giang. Trước đây cô và Thời Dẫn chia tay, Dụ Duy Giang không tránh khỏi dính líu.
Phó Lâm thấy Thời Dẫn không né tránh mình, còn thản nhiên như không trước mặt cô nên hơi yên lòng. Cô kẹp miếng bánh kem hạt dẻ Thời Dẫn thích từ đĩa mình sang đĩa cậu.
Thời Dẫn ngẩng lên nhìn cô.
Phó Lâm cười duyên.
Cách hai bàn ăn, Dụ Duy Giang và Thừa Nam ngồi cách Thời Dẫn không xa. Thừa Nam nhận ra bóng người trước mặt Thời Dẫn là Phó Lâm nên nhìn sang vài lần, hỏi: "Anh, kia là Phó Lâm phải? Chị ấy và nhóc vàng… À nhầm, fan quen của anh quen biết à?"
"Chắc vậy." Dụ Duy Giang thong thả cắt miếng bít tết, xiên miếng nhỏ bỏ vào miệng.
Chắc còn là người quen cũ có quan hệ không tầm thường, Dụ Duy Giang thầm nghĩ.
Thời Dẫn không nhận tình cảm của Phó Lâm, đẩy đĩa sang bên, lấy giấy ăn lau miệng: "Chị, giờ chị nổi tiếng rồi, thật sự không sợ gây phiền cho mình à? Chị không sợ nhưng em sợ, chị đừng hại em."
"Độ nổi tiếng của chị giờ còn chưa đến mức đi đường người ta cũng nhận ra đâu, hơn nữa chị đội mũ rồi còn gì."
"Phó Lâm?"
Bầu không khí bỗng im lặng, Phó Lâm cứng người ngẩng lên. Khéo miệng cô vừa khai quang rồi đây, bây giờ bắt đầu thấy mặt hơi đau.
"Chị, chị Tinh…"
Người tới là quản lý của Phó Lâm – Từ Tinh. Chị nhìn Phó Lâm, rồi nhìn Thời Dẫn, đuôi mắt hơi nhếch lên, theo thói quen nghề nghiệp chăm chú quan sát Thời Dẫn, đánh giá đường nét trên khuôn mặt cậu.
"Bạn à?" Từ Tinh là người khéo léo, chị tìm bậc thang cho Phó Lâm xuống.
"À, vâng, là bạn."
Từ Tinh chỉnh lại tóc thừa ra sau tai giúp Phó Lâm, giục: "Ăn một chút thôi, chuẩn bị bắt đầu công việc rồi, ăn nhiều mặt to."
"Em biết rồi." Phó Lâm đứng dậy, Từ Tinh nhìn sang Thời Dẫn, đưa danh thiếp cho cậu: "Tôi là Từ Tinh, cậu là… bạn Phó Lâm phải không? Xin hỏi quý danh?"
Thời Dẫn lễ phép theo: "Tôi họ Thời."
"Cậu Thời, không biết có tiện hỏi cách thức liên lạc với cậu không?"
Thời Dẫn đáp "Được", sau đó lấy bút trong balo ra viết dãy số ở mặt sau danh thiếp.
Từ Tinh thấy Thời Dẫn thoải mái như vậy liền cầm danh thiếp cười rất tươi: "Vậy chúng tôi đi trước nhé, cậu từ từ dùng bữa."
"Hình tượng của em cậu rất tốt." Từ Tinh hài lòng nhìn số điện thoại mặt sau danh thiếp.
Phó Lâm cười gượng hai tiếng, lén nhìn dãy số trên danh thiếp…
Dãy số đó là mã sinh viên của Thời Dẫn.
Từ Tinh ừ một tiếng rất sâu: "Có thể phát triển được, chắc chắn là người rất có tiềm năng."