Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 51: "Thời Dẫn, em không vui sao?"
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngực Thời Dẫn thấy tức bực. Cậu vặn vòi nước mở hết cỡ, thở dài một tiếng, cố gắng giữ giọng bình thường: "Hôm nay em đóng máy rồi. Anh Hình mời em ăn cơm. Anh không về ăn với bọn em à? Mai em đi rồi."
"Bao giờ đi?"
"Mười giờ sáng bay."
Dụ Duy Giang im lặng giây lát, rồi đột nhiên hỏi: "Thời Dẫn, em không vui sao?"
Thời Dẫn nhìn dòng nước ào ào chảy ra, thấy tiếc quá nên đóng vòi, ấn van xuống. Cậu không muốn nói dối nên im lặng.
Thời Dẫn không thể nói dối Dụ Duy Giang được. Cậu sẽ trốn tránh tình cảm của mình nhưng nếu Dụ Duy Giang hỏi thẳng: "Thời Dẫn, em thích anh chứ?" thì câu trả lời của cậu chắc chắn là có. Chỉ là không biết sau khi thừa nhận rồi sẽ ra sao. Cậu còn trẻ, ham chơi, chưa từng nghĩ đến tương lai, càng không hề nghĩ đến chuyện kết hôn lập nghiệp. Bởi cha mẹ cậu chẳng hề yêu cầu điều gì.
Thời Dẫn biết mình thật sự là người bình thường, chẳng có gì nổi bật, đôi khi còn nhát gan, gặp chuyện không muốn đối mặt là chọn trốn tránh.
Ngày qua ngày, mỗi khi cậu cảm thấy tình cảm dành cho Dụ Duy Giang càng lúc càng mãnh liệt, cậu lại nghĩ: tương lai của mình còn lười suy tính, liệu có làm rối tung cuộc đời Dụ Duy Giang không.
Giọng Dụ Duy Giang luôn khiến người ta an tâm. Thời Dẫn nghe anh bảo: "Bây giờ anh có chút việc, xong việc sẽ về."
"Ừ, anh bận đi." Thời Dẫn vốn rất hiểu chuyện.
Dụ Duy Giang nhiều lúc thấy phiền cái "hiểu chuyện" này của cậu.
Môi Dụ Duy Giang khẽ động, không nói thêm gì, rồi ngắt cuộc gọi.
"Có người trong lòng rồi à?" Cố Quân Thanh chớp mắt, hỏi anh.
Dụ Duy Giang và Cố Quân Thanh chưa thân đến mức có thể nói chuyện thoải mái. Anh im lặng không nói.
"Nếu không quá thích thì đừng nên lãng phí tâm sức." Giọng Cố Quân Thanh nhẹ nhàng như mây bay nhưng lời nói lại gay gắt và lạnh lùng.
"Nói chuyện sau đi." Cố Quân Thanh mỉm cười ung dung, tràn đầy hy vọng.
Cô không có cảm tình với Dụ Duy Giang nhưng Dụ Duy Giang rất anh tuấn, chỉ trong nửa năm quản lý Hưng Dụ đã thể hiện năng lực xuất sắc. Dù bây giờ làm diễn viên nhưng gánh vác công việc đến nơi đến chốn, kiên định tự do, đúng là đàn ông toàn diện.
Xét mọi mặt, Dụ Duy Giang chính là đối tượng kết hôn lý tưởng.
Cố Quân Thanh bắt đầu nói chuyện tương lai, bảo cô đã tìm được căn nhà bên bờ biển, có sân vườn. Họ có thể nuôi một con chó, tốt nhất là giống to. Cô nói vài năm nữa hãy sinh con, cô không muốn mất dáng nhanh, chỉ muốn sinh một đứa để toàn tâm toàn ý yêu thương.
Cố Quân Thanh còn nhắc tới chuyện trăng mật, muốn tới bắc Âu, tổ chức đám cưới trong giáo đường, chỉ có ba người: cha xứ, cô và Dụ Duy Giang.
Cô nói rất nhiều nhưng cũng chẳng bao nhiêu.
Cố Quân Thanh hiếm khi lộ nụ cười ngượng ngập, khi nhắc đến tương lai với Dụ Duy Giang cô bớt kiềm chế hơn.
Dụ Duy Giang nghe không mấy quan tâm, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng ra cửa sổ. Anh thay kế hoạch tương lai của Cố Quân Thanh thành kế hoạch của mình và Thời Dẫn.
Con đường đối diện có cụ già tóc bạc dắt chó Becgie đi qua. Trời dần tối. Đèn đường đúng giờ bật lên, chiếu ánh sáng dịu lên con đường phía trước.
Ảnh đại diện của Thời Dẫn là mèo, sau này họ có thể nuôi một bé mèo. Dụ Duy Giang thích chó hơn nên muốn nuôi thêm chó, chó to như chú Becgie bên kia.
Dụ Duy Giang đợi Cố Quân Thanh dừng lại mới điềm tĩnh mở lời: "Hôm nay tới để nói chuyện hủy hôn ước với em."
Cố Quân Thanh sững sờ hai giây, biểu cảm vẫn bình thản: "Sự kết hợp của chúng ta có thể mang lại vô vàn lợi ích cho hai nhà Dụ Cố, là lựa chọn song phương cùng có lợi."
Quả thật là lựa chọn song phương cùng có lợi.
Dụ Duy Giang xuất ngoại năm mười lăm tuổi, học xong cấp ba ở Anh, sau đó theo yêu cầu của cha mẹ học đại học ở Hà Lan, vào trường kinh tế nổi tiếng. Anh lại chuyển đến quốc gia xa lạ, lần nữa thích nghi với cuộc sống và ngôn ngữ khác biệt, hoàn thành nhiệm vụ học tập một cách máy móc rồi tiếp tục thi cao học, chờ bố mẹ sắp xếp.
Bố mẹ anh chỉ có một đứa con. Anh không có lựa chọn, cũng không có tính cách tự do tự tại như Chu Đình Ngộ.
Hôn ước với Cố Quân Thanh được định ra khi anh còn học ở nước ngoài. Dụ Duy Giang chưa từng thích ai. Khi bố mẹ đơn phương thông báo anh phải đính hôn với Cố Quân Thanh, anh chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Bố mẹ Dụ Duy Giang là hôn nhân thương mại, không có tình yêu nhưng cũng không coi nhau như khách.
Những gì trải qua từ nhỏ đến lớn đã dạy Dụ Duy Giang một bài học: không có tình cảm vẫn có thể sống chung.
Vậy nên anh có thể quen với hôn nhân hình thức này.
Trước khi gặp Thời Dẫn, Dụ Duy Giang quả thật nghĩ sẽ lấy Cố Quân Thanh, sinh con, trở thành gia đình đáng ngưỡng mộ.
Đó là con đường anh tất yếu phải đi, không có Cố Quân Thanh thì cũng là cô gái khác.
"Anh biết." Dụ Duy Giang nhìn Cố Quân Thanh, "Nhưng anh không muốn kết hôn với em."
Tay Cố Quân Thanh dựng trên bàn hạ xuống, khẽ nắm váy, mặt không cười nhưng biểu cảm vẫn bình tĩnh: "Muốn kết hôn với người vừa gọi điện cho anh à?"
"Có lẽ vậy, nếu cô ấy đồng ý."
"Bố anh đồng ý không?"
Dụ Duy Giang cảm thấy Cố Quân Thanh can thiệp quá sâu nên không trả lời, chỉ bảo: "Anh sẽ nói rõ với bố chuyện hủy hôn, hôm nay làm lỡ thời gian của em rồi, xin lỗi."
Tay Cố Quân Thanh rời gậm bàn, đặt lên bàn. Cô mỉm cười: "Không sao."
Ngày cuối cùng trước khi rời đoàn, Thời Dẫn uống say.
Hình Kiêu không ngăn được cậu, Trương Tiệp thì lười cản. Anh ta bảo trẻ con cuối cùng cũng được thoát bể khổ, uống nhiều tí cũng được, ngàn chén quên sầu.
Thời Dẫn trên bàn cơm mượn cơn say lên án Trương Tiệp, bao nhiêu lời không dám nói đều phun ra khiến Trương Tiệp tức đến phải cười.
Dụ Duy Giang không về kịp trước khi bữa cơm kết thúc. Thời Dẫn say khướt được Hình Kiêu rước về khách sạn.
Hai người chào nhau trong thang máy. Hình Kiêu muốn đưa Thời Dẫn về phòng nhưng Thời Dẫn nhất định từ chối: "Không cần, có mỗi đoạn đường." Cậu đứng ở cửa thang máy chốc lát, bỗng quay lại, cau mày hỏi Hình Kiêu: "Rốt cuộc bao giờ Dụ Duy Giang mới về?"
Thái độ của cậu không tốt lắm, chẳng biết tức gì. Hình Kiêu dỗ: "Lát anh gọi cho anh ấy, ông tướng mau về nghỉ đi."
Thời Dẫn gặp Tiết Thịnh trên đường.
"Thời Dẫn?" Tiết Thịnh thấy cậu đi loạng choạng nên qua đỡ, "Cậu uống rượu à?"
Đến giọng Tiết Thịnh cũng giống Dụ Duy Giang. Thời Dẫn quay sang nhìn anh chàng.
Mũi, mày đều giống. Nếu là Dụ Duy Giang thấy Thời Dẫn thế này chắc sẽ nhăn tít lại.
Lúc Dụ Duy Giang nhìn người bên cạnh, tầm mắt luôn hơi hạ xuống, biên độ chuyển động mắt không nhiều, tốc độ chớp mắt khá chậm.
Cách Tiết Thịnh nhìn người cũng vậy.
Thời Dẫn lại sinh lòng cáu kỉnh. Cậu cản tay Tiết Thịnh: "Có thể đừng bắt chước anh ấy không? Làm chính mình không được à?"
Tiết Thịnh sững sờ.
Thời Dẫn quay về hướng phòng mình. Tiết Thịnh lo cho cậu nên đi theo sau.
Hai người dừng trước cửa phòng. Thời Dẫn đặt thẻ phòng vào khóa cửa, nghe tiếng "tích" vang lên. Cậu đứng ở cửa giây lát rồi quay lại bảo Tiết Thịnh: "Xin lỗi."
Tiết Thịnh tốt tính: "Không sao."
Mắt Thời Dẫn bỗng chua xót. Cậu dựa lưng vào cửa.
Tiết Thịnh và Dụ Duy Giang có nét giống nhau nhưng tính cách hoàn toàn khác. Tiết Thịnh ấm áp, Dụ Duy Giang lạnh lùng. Tiết Thịnh trẻ hơn Dụ Duy Giang nhiều. Trong mắt Tiết Thịnh còn sự non trẻ, không giống đôi mắt tình cảm lạnh nhạt của Dụ Duy Giang.
"Cậu có sao không?" Tiết Thịnh lo lắng hỏi.
Thời Dẫn lắc đầu.
Tiếng "ting" mở cửa thang máy vang lên. Tiết Thịnh ngẩng đầu thấy Dụ Duy Giang ra khỏi thang máy đi về phía này. Anh cầm một bó hoa màu vàng nhạt trên tay.
Dụ Duy Giang đến gần, Thời Dẫn chậm chạp ngẩng lên. Quanh người cậu nồng nặc mùi rượu, Dụ Duy Giang khẽ nhíu mày.
"Cậu ấy uống nhiều lắm." Tiết Thịnh bảo, "Không biết sao."
Dụ Duy Giang ừ một tiếng, bảo cậu chàng: "Cậu về nghỉ trước đi."
Tiết Thịnh đi. Thời Dẫn uể oải dựa cửa. Cổ và mặt cậu đều rất đỏ, tóc mai lung tung vén sau tai.
Dụ Duy Giang vuốt tóc bên tai cậu.
Thời Dẫn nghiêng đầu tránh né.
"Em còn trốn lần sau anh sẽ không chạm vào em nữa." Dụ Duy Giang nói bằng giọng lạnh lùng nhưng thái độ bình tĩnh.
Thời Dẫn run lên một cái rõ rệt. Cậu ngẩng lên nhìn anh, lông mi ướt.
Dụ Duy Giang đưa bó hoa trong tay cho cậu, giọng lại mềm mại: "Chúc mừng đóng máy."
Thời Dẫn cúi đầu nhìn bó hoa vàng nhạt trong tay anh, chậm chạp không nói gì.
"Sao lại uống nhiều thế?" Dụ Duy Giang cầm hoa, không nhịn được tới gần Thời Dẫn, "Toàn mùi rượu."
Anh tới rất gần, hoa kẹp giữa anh và Thời Dẫn, hương hoa thoang thoảng.
Thời Dẫn say rượu trông đáng thương, lông mi ướt, chẳng biết có phải đã khóc không.
"Vì sao nãy giờ không nói gì?" Dụ Duy Giang áp cậu vào cửa, "Lúc nãy hỏi em có phải không vui không cũng không trả lời. Em có thấy mình không lễ phép với anh không?"
"Có phải không vui không?" Dụ Duy Giang hỏi lại lần nữa.
Thời Dẫn không đáp, ngẩng đầu. Ánh mắt cậu nhìn Dụ Duy Giang mờ mịt. Sau đó kề sát, cánh môi mềm mại lướt qua môi Dụ Duy Giang.
Dụ Duy Giang giật mình giây lát.
Thời Dẫn nhắm mắt, hơi thở nặng trĩu. Đầu lưỡi vừa mềm vừa nhẹ liếm môi Dụ Duy Giang.
Nụ hôn này trúc trắc nhưng nóng bỏng. Dụ Duy Giang nhớ lại đêm sinh nhật Thời Dẫn hôm ấy, nhớ tới dáng vẻ Nguyên Dập quỳ trước Thời Tri Liên cầu hoan.
Dụ Duy Giang học Thời Tri Liên làm với Nguyên Dập, luồn tay vào tóc Thời Dẫn ấn đầu cậu rồi vội vã đáp lại nụ hôn của cậu sâu hơn.
Họ càng dựa càng gần, Dụ Duy Giang gần như đè lên người Thời Dẫn, đùi áp bên hông cậu.
Hoa kẹp giữa hai người bị ép rơi một cánh hoa.
Cảnh báo: Khu vực giới hạn độ tuổi. Đề nghị khách từ 18 tuổi trở lên mới được bước vào.