52. Thời Dẫn, anh chỉ trao cho em cơ hội lần này

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em

Thời Dẫn, anh chỉ trao cho em cơ hội lần này

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 52: "Thời Dẫn, anh chỉ trao cho em cơ hội lần này."
Editor: Chan
Dụ Duy Giang đưa tay ấn cửa. Cánh cửa mở, hai người chen vào phòng. Dụ Duy Giang vòng tay quanh eo Thời Dẫn, đẩy cậu vào trong, rồi đá cửa đóng lại.
Họ vẫn hôn nhau không ngừng. Dụ Duy Giang ép Thời Dẫn vào tường, bó hoa vàng nhạt rơi xuống đất. Hai tay anh đặt bên hông Thời Dẫn, véo vào xương hông cậu.
Có lẽ vì rượu nên người Thời Dẫn nóng ran. Cậu đột nhiên mở mắt, đẩy Dụ Duy Giang ra.
Môi Thời Dẫn sưng lên sau những nụ hôn. Đôi mắt cậu mở to, vẻ mặt như vẫn còn mê man.
Dụ Duy Giang nhíu mày, tiến lại gần, môi hé mở như muốn hôn cậu thêm lần nữa, vẻ mặt đầy ham muốn.
Thời Dẫn quay mặt sang một bên, tay giữ lấy vai anh ngăn anh lại, "Xin lỗi…"
"Xin lỗi gì chứ?" Sắc mặt Dụ Duy Giang không mấy vui vẻ.
"Em… uống rượu." Thời Dẫn đưa tay che mặt, cảm thấy bản thân thật tệ, lại còn mất hết liêm sỉ. Đầu óc cậu hỗn loạn, bản năng đã chiến thắng lý trí. Đến khi tỉnh lại thì mọi chuyện đã muộn màng… Cậu chủ động hôn Dụ Duy Giang, thậm chí còn muốn tiến xa hơn.
Chẳng biết có phải do rượu hay không mà khứu giác của Thời Dẫn trở nên nhạy cảm hơn. Cậu cảm nhận rõ mùi thơm nồng của Dụ Duy Giang, thứ mùi của hooc-môn đàn ông trưởng thành, thật cuốn hút.
Cơ thể Thời Dẫn càng lúc càng nóng, đến mức khó chịu. Cậu cố đẩy Dụ Duy Giang ra để thoát khỏi sự kìm kẹp của anh.
Thời Dẫn không biết mình mềm yếu đến thế nào, mềm đến nỗi Dụ Duy Giang có thể dễ dàng nắm giữ trong lòng. Chỉ một phản ứng nhỏ cũng có thể khiến cậu bại lộ hoàn toàn.
Dụ Duy Giang nhìn xuống chỗ kín của Thời Dẫn, khóe miệng nhếch lên với một nụ cười khó hiểu. Anh nâng cằm Thời Dẫn lên, hôn cậu.
Thời Dẫn đỏ mặt, quay đầu đi nói: "Đừng như vậy… Em… uống nhiều rồi…"
Dụ Duy Giang cảm thấy mình đã cho cậu đủ thời gian, giờ đây Thời Dẫn nên tỉnh táo hơn. Vì thế, thái độ của anh không hề nhẹ nhàng, thậm chí còn uy hiếp Thời Dẫn. Anh nói: "Thời Dẫn, anh chỉ trao cho em cơ hội lần này."
Trẻ con khi say rượu rất dễ bị lừa. Thời Dẫn bị dọa, sau giây phút ngỡ ngàng, cậu bỏ hết mọi nguyên tắc, lại lần nữa quấn quýt với Dụ Duy Giang.
Dụ Duy Giang kéo áo Thời Dẫn lên, tay véo lưng cậu.
Thời Dẫn hừ một tiếng, bị Dụ Duy Giang ôm lên giường.
Một chân Dụ Duy Giang đạp lên bó hoa vàng nhạt, rồi ôm Thời Dẫn ngồi xuống giường. Thời Dẫn hoảng hốt nhìn bó hoa rơi trên đất. Những cánh hoa tươi bị giẫm nát, vương vãi lả tả một bên.
Đó là bó hoa Dụ Duy Giang tặng cậu. Thời Dẫn thấy tiếc. Cậu đẩy Dụ Duy Giang ra một chút. Dụ Duy Giang nhíu mày nhìn cậu.
"Anh giẫm hỏng hoa rồi." Thời Dẫn có vẻ không vui.
Dụ Duy Giang nói "xin lỗi" rồi xuống giường nhặt hoa đặt lên bàn, phủi bụi bẩn trên cánh hoa.
Dụ Duy Giang quay lại ôm Thời Dẫn không chút sức lực, để cậu ngồi lên đùi mình.
Thời Dẫn quay mặt về phía Dụ Duy Giang, ngồi khoanh trên đùi anh. Dụ Duy Giang cử động nhẹ, chạm vào háng Thời Dẫn, nói: "Cứng rồi."
Dụ Duy Giang cũng cứng lắm, phần dưới nhô cao, lớn hơn nhiều so với Thời Dẫn.
Khả năng kiềm chế của cả hai đều kém, chỉ hôn nhau thôi cũng đủ khiến họ cứng đờ.
"Làm không?" Dụ Duy Giang hỏi trước.
Thời Dẫn gục đầu vào vai anh, gật đầu, muốn làm.
Câu trả lời khiến Dụ Duy Giang khá bất ngờ, nhưng dục vọng của anh cũng mãnh liệt không kém, nên không kịp nghĩ nhiều đã lột áo Thời Dẫn.
Da Thời Dẫn rất trắng. Vì rượu nên từ cổ tới ngực đã đỏ bừng. Thời Dẫn nóng mặt quay sang một bên. Mái tóc xõa rơi trên vai. Xương quai xanh hiện rõ.
Dụ Duy Giang cởi áo mình, ôm Thời Dẫn cũng cởi trần ra.
Đèn lớn vẫn bật, phòng sáng trưng. Thời Dẫn xấu hổ lí nhí hỏi: "Có thể tắt đèn không?"
Dụ Duy Giang cầm điều khiển tắt đèn, chỉ để lại ngọn đèn đầu giường. Ánh sáng lờ mờ. Mặt và cơ thể Thời Dẫn không quá lộ liễu.
Rượu đã đẩy sự e thẹn của Thời Dẫn xuống thấp nhất. Cậu bị Dụ Duy Giang cởi quần áo, kéo xuống, thấy xấu hổ nhưng không hề phản kháng.
Dù say rượu, đầu óc không tỉnh táo, Thời Dẫn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể tuyệt đẹp của Dụ Duy Giang. Vóc dáng anh rắn chắc, cởi áo ra có thể nhìn thấy hết đường cong gợi cảm, khiến người ta không khỏi thở hổn hển.
Dụ Duy Giang đẩy Thời Dẫn không mảnh vải che thân xuống giường. Quần tụt đến mắt cá chân. Thời Dẫn giơ tay che mắt, hai chân cong cong. Dụ Duy Giang véo phía trước cậu, Thời Dẫn cắn môi run rẩy.
Thời Dẫn bắn rất nhanh. Khi tinh dịch chảy ra, Dụ Duy Giang hơi sững sờ.
Thời Dẫn xấu hổ cuộn người nghiêng sang một bên. Quần lót treo trên mắt cá chân lay động rơi xuống. Đã lâu lắm rồi cậu không tự sướng. Rượu và tay Dụ Duy Giang đều là tác nhân kích thích đối với cậu.
"Lâu rồi em không…" Thời Dẫn sợ Dụ Duy Giang cười cậu nên giấu mặt sau khuỷu tay, buồn bã giải thích.
Dụ Duy Giang cười khẽ, nghiêng người đè xuống. Ngón tay lần tới khe mông Thời Dẫn.
Thời Dẫn run lên.
Dụ Duy Giang đột nhiên nhớ ra điều gì. Anh chống tay xuống giường ngồi dậy, "Cần bôi trơn không?"
Thời Dẫn cũng không hiểu nhiều lắm. Cậu lơ mơ gật đầu: "Chắc là có."
Dụ Duy Giang im lặng một chốc, ngồi dậy, dừng động tác. Anh nhịn đến khó chịu nhưng vẫn giữ được lý trí: "Không làm nữa, chưa chuẩn bị gì cả." Thời Dẫn vội vàng kéo tay anh, "Có thể dùng sữa tắm."
Dụ Duy Giang nhíu mày, cảm thấy không được.
"Được mà," Thời Dẫn hoảng, nghĩ đây là cơ hội cuối cùng Dụ Duy Giang cho cậu nên dẹp hết xấu hổ: "Lúc sau làm sạch là được. Anh đừng đi, em muốn làm với anh…"
Chưa kịp đợi Dụ Duy Giang phản ứng, Thời Dẫn chạy vào phòng tắm, toàn thân trần trụi, rồi cầm chai sữa tắm khách sạn chuẩn bị sẵn ra ngoài.
Trước khi thích Dụ Duy Giang, Thời Dẫn chưa bao giờ nghĩ mình là gay. Đối mặt với Dụ Duy Giang, cậu cũng không hiểu sao mình lại tự nguyện nằm dưới thân anh, cam chịu phận bị người đè.
Dụ Duy Giang do dự thật lâu, dương vật vẫn cứng rắn, nhịn cũng khổ sở lắm. Thời Dẫn bắn rồi, biểu cảm khổ sở mà khó chịu. Cuối cùng anh vẫn vứt bỏ băn khoăn, lấy sữa tắm bôi trơn cho Thời Dẫn.
Thời Dẫn rất chặt, lúc đầu đến một ngón tay còn khó vào. Dụ Duy Giang cố gắng làm chậm nhất có thể, từ từ mở rộng lối vào của cậu. Sữa tắm bị ép ở nơi tiếp xúc giữa ngón tay và lối vào phát ra tiếng lép nhép, còn tạo ra một chút bọt.
Dụ Duy Giang vừa nghĩ "Bôi trơn bằng thứ này thật sự không sao chứ?" vừa tăng thêm một ngón tay.
Thật ra Thời Dẫn rất đau, trán toát mồ hôi nhưng cậu cắn môi, tiếng kêu đứt quãng tràn ra từ khóe miệng.
Phía trước Dụ Duy Giang vừa phồng vừa đau. Quần lót đen bọc dương vật căng cứng. Anh thật sự có phần không chịu nổi. Trong lúc bôi trơn cho Thời Dẫn, anh nâng chân cậu lên, kéo quần lót mình xuống, để dương vật ở khe mông cậu nhẹ nhàng cọ xát đồng thời ngón trỏ và ngón giữa liên tục chầm chậm ra vào lỗ nhỏ.
Dụ Duy Giang chợt nhớ ra bao cao su. Trong khách sạn không có bao cao su dành cho quan hệ đồng giới, chỉ có loại dùng tránh thai bình thường.
"Không có bao," Dụ Duy Giang dừng động tác, "Làm sao bây giờ."
"Trong ngăn kéo không có à?" Thời Dẫn ý thức mơ hồ.
"Chỉ có loại tránh thai," Ngón tay Dụ Duy Giang động đậy. Thời Dẫn ậm ừ một tiếng rất khẽ.
"Không sao… Dùng tạm đi."
Dụ Duy Giang lấy một hộp từ tủ đầu giường ra, rút ngón tay khỏi người Thời Dẫn, mở hộp tự đeo cho mình.
Kích cỡ bao cao su hơi nhỏ, đeo vào hơi chật một chút.
Ngón tay Dụ Duy Giang lại đi vào Thời Dẫn một lần nữa. Nơi đó đã mềm hơn. Khi ngón tay tăng lên đến ba ngón, Dụ Duy Giang nhìn Thời Dẫn đã không rõ thần trí, cúi người hôn lên môi cậu như vỗ về. Sau đó dương vật cọ ở cửa, chầm chậm lại hung hãn đẩy vào trong.
Thời Dẫn bất ngờ há miệng, thở dồn dập.
Dụ Duy Giang rất lớn, ba ngón tay mở rộng cũng chỉ đi vào được một chút.
Thời Dẫn đau đến chảy nước mắt.
Dụ Duy Giang bị kẹp hơi đau, trán toát mồ hôi.
Anh nâng chân Thời Dẫn, đẩy dần vào.
Lúc toàn bộ dương vật vào hết, Thời Dẫn cảm giác trước mắt tối sầm, mắt đỏ hoe, bụng dưới hơi phồng. Dụ Duy Giang nhỏ hoàn toàn lấp đầy lối vào của cậu.
Dụ Duy Giang như vỗ về hôn cậu, lâm trận cậu, nắm chân cậu liên tục đẩy vào. Lúc đầu Dụ Duy Giang còn chần chừ, tới khi thật sự vào trong Thời Dẫn rồi là không muốn dừng nữa.
Thời Dẫn bị Dụ Duy Giang đâm đến nỗi liên tục bị đẩy lên, ga giường hỗn loạn, sữa tắm giá rẻ hòa lẫn với chất lỏng chảy ra từ nơi kết hợp thấm xuống giường.
Huyệt thái dương Thời Dẫn đau nhức nhưng dần có khoái cảm. Tốc độ của Dụ Duy Giang rất nhanh, lực cũng mạnh. Thời Dẫn yếu ớt gọi anh: "Dụ Duy Giang, anh có thể chậm một chút không…"
Dụ Duy Giang dừng chút, giảm tốc độ lại.
Dụ Duy Giang làm Thời Dẫn rất lâu, bắn một lần, ném bao cao su đầy tinh dịch xuống, thay cái mới, lại làm Thời Dẫn một lần.
Dụ Duy Giang nằm trên giường, Thời Dẫn xiêu vẹo nằm trên người anh. Dương vật hai người dính chặt vào nhau.
Dụ Duy Giang biết Thời Dẫn bắt đầu thoải mái. Anh đẩy càng dùng sức hơn, Thời Dẫn kêu càng lớn. Tiếng kêu là sung sướng, không phải đau đớn.
Thời Dẫn không kiềm được giọng mình, có vẻ hơi lớn nên Dụ Duy Giang phải che miệng cậu lại, thầm thì: "Nhỏ thôi em."
Thời Dẫn uất ức rầm rì một tiếng, nhỏ tiếng lại.
Sau nửa đêm, Thời Dẫn đã hoàn toàn kiệt sức. Cậu nheo mắt nhìn vết nước loang lổ trên giường, thầm nghĩ, sau này phải bớt uống rượu.
Cậu còn nghĩ, sau hôm nay cậu phải làm gì đây.