Alaska Của Anh – Tạp Liễu Năng Toa
Màn ra mắt ba Thẩm và bức tranh bị thất lạc
Alaska Của Anh – Tạp Liễu Năng Toa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau gần một tháng ở bên Thẩm Thư Lâm, Khương Nhất Nguyên mới thực sự thấu hiểu: công việc tổng giám đốc quả là bận rộn vô cùng!
Trước đây, ba cậu luôn rảnh rỗi, không có việc gì làm thì gọi điện thoại khuyên răn con trai hoặc chia sẻ vô số bài viết trên mạng, chẳng hạn như “Bí quyết dưỡng sinh mùa thu đông, bí mật nằm ở bí đao”, “Mười điều chỉ khi trung niên mới hiểu, điều cuối cùng bạn sẽ không bao giờ ngờ tới”, “Ba người phụ nữ trong cuộc đời của Tô Thức”… Lúc rảnh rỗi, ông lại đi chơi golf, tập gym, khiến Khương Nhất Nguyên luôn nghĩ rằng làm tổng giám đốc là một công việc nhàn hạ.
Nhưng Thẩm Thư Lâm lại hoàn toàn khác.
Mỗi ngày, anh phải tham dự ít nhất ba cuộc họp, xem xét hàng đống hợp đồng hoặc tài liệu. Vừa ngồi vào văn phòng là đã có người liên tục đến tìm, rất hiếm khi anh rời khỏi công ty trước khi trời tối. Thỉnh thoảng về sớm thì thường là đi tiếp khách, và những buổi tiếp khách đó chắc chắn sẽ không kết thúc trước nửa đêm.
Trước đây, Khương Nhất Nguyên cứ tưởng anh trả lời tin nhắn chậm là vì muốn cố tình trêu chọc mình, nhưng bây giờ cậu đã tin rằng đối phương thực sự rất bận. Thậm chí, cậu còn nghĩ việc Thẩm Thư Lâm có thể trả lời mình vài tin nhắn mỗi ngày quả thật là một đặc ân lớn.
Bây giờ nghĩ lại, việc họ liên tiếp gặp nhau ở quán bar Echo, KTV, Tùng Đào Viên, và phòng triển lãm đúng là kỳ tích.
Dần dà, từ lạ thành quen, từ lần đầu tiên lên tầng cao nhất của tập đoàn Thẩm thị, Khương Nhất Nguyên cứ không có tiết là lại quanh quẩn ở văn phòng tổng giám đốc. Trước cửa sổ đã nhiều thêm một bộ giá vẽ và tấm canvas, một chiếc bàn nhỏ để màu vẽ cùng bảng pha màu. Thỉnh thoảng, cậu thanh niên còn ngủ ở căn phòng nhỏ bên trái, tiện thể để vài bộ quần áo dự phòng ở đó.
Thẩm Thư Lâm bận đến mức không có thời gian quản thúc cậu. Anh ngầm cho phép đối phương làm những hành động này, nhưng từ chối đề nghị về việc thay đổi màu sắc của ga giường.
Ban đầu, mọi người ở Thẩm thị đều thấy kỳ lạ, tự hỏi tại sao bên cạnh tổng giám đốc luôn có một chàng trai trẻ vẽ tranh. Thẩm Thư Lâm giải thích: “Giúp bạn trông con.”
Câu nói này thực sự cũng có lý. Nhưng Khương Nhất Nguyên không chịu thua, thấy người vừa đi khuất là kéo cà vạt Thẩm Thư Lâm lại đòi hôn, còn ấm ức nhấn mạnh: “Trông con cái gì chứ?! Tôi là người lớn rồi, có cần xem căn cước không?”
Thẩm Thư Lâm chỉnh lại cà vạt bị xô lệch, ám chỉ sâu xa: “Còn phải cố gắng nhiều.”
Khương Nhất Nguyên lập tức tức giận, lại bị trêu chọc rồi! Cậu lao tới muốn hôn thêm lần nữa, nhưng bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa nên đành hậm hực bỏ qua.
Khương Mạnh Long biết con trai thường xuyên đến Thẩm thị, cứ tưởng cậu bé đang muốn học hỏi cách làm ăn từ Thẩm Thư Lâm nên rất vui mừng: “Con à, cuối cùng con cũng hiểu chuyện rồi.”
Vì vậy, ông đã đặc biệt mời Thẩm Thư Lâm đi ăn rồi tặng anh một thùng rượu quý, đồng thời liên tục dặn dò con trai: “Con phải học hỏi thật tốt từ anh Thẩm, nhưng đừng làm phiền người ta.”
Khương Nhất Nguyên nghĩ thầm, con đúng là đang học hỏi từ anh Thẩm đây, nhưng là học kỹ thuật hôn.
Tối thứ sáu tan làm đã là 10 giờ, hai người đi thang máy xuống tầng. Khương Nhất Nguyên hỏi: “Vẫn còn sớm, giờ anh định đi đâu vậy?” Nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau là ở quán bar tối thứ sáu, cậu có phần cảnh giác.
“Giờ này mà sớm?” Thẩm Thư Lâm hỏi lại. “Cậu mong tôi làm việc thâu đêm sao?”
Thấy đối phương không trả lời, trong lòng Khương Nhất Nguyên càng thêm lo lắng, lập tức hỏi dồn: “Anh định đi đâu? Có phải muốn đi bar không?”
Họ ra khỏi tòa nhà Thẩm thị, người đàn ông cầm chìa khóa xe đi về phía bãi đậu xe, liếc cậu nhóc bên cạnh một cái: “Về nhà nghỉ ngơi, mai còn có việc.”
Khương Nhất Nguyên thở phào nhẹ nhõm, sờ vào túi, bên trong có một chiếc thẻ đen kim cương của Echo mà cậu đã lén lấy từ ví của Thẩm Thư Lâm vào đêm ăn hoành thánh.
Dù có muốn cũng không đi được đâu.
Cậu thầm nghĩ, rồi như cái đuôi nhỏ bám riết lấy anh: “Tôi đi với anh.”
Thẩm Thư Lâm mở cửa xe ngồi vào, mệt mỏi xoa trán: “Cậu hai Khương, hôm nay tôi thật sự rất mệt rồi.”
“Được thôi.” Khương Nhất Nguyên chống khuỷu tay lên cạnh cửa sổ xe, lại hỏi: “Mai anh có việc gì vậy?”
Thẩm Thư Lâm thắt dây an toàn, điều chỉnh ghế ngồi. “Chơi cờ với ba.”
Khương Nhất Nguyên lập tức nói: “Tôi đi với anh.”
“Cậu đi làm gì?”
Khương Nhất Nguyên tắc họng, tự trách mình nói một câu quá nhiều hàm ý, nghe cứ như bản thân đang hăm hở đến gặp phụ huynh của người ta vậy, bèn nhanh chóng giải thích: “Tôi không có ý muốn gặp ba mẹ anh, ý tôi là… tôi có thể chờ ở ngoài.”
Thẩm Thư Lâm im lặng nhìn cậu một lúc, hỏi: “Cậu hai Khương này, thời gian qua cậu luôn theo tôi suốt, rốt cuộc là muốn làm gì?”
Khương Nhất Nguyên cũng không biết, bản thân chỉ là cảm thấy rất tò mò. Cậu từng thấy Thẩm Thư Lâm trong bộ dạng áo sơ mi cởi cúc, đôi chân nóng bỏng vào ban đêm, cũng từng thấy đối phương với cặp kính gọng vàng nghiêm chỉnh vào ban ngày, thấy anh tập trung đọc tài liệu, cũng thấy anh quở trách nhân viên. Loại khí chất vừa xa cách vừa gần gũi ấy như một thỏi nam châm hấp dẫn Khương Nhất Nguyên khiến cậu không ngừng muốn khám phá những khía cạnh khác của người đàn ông này.
Cậu thanh niên gãi đầu, đáp đại: “Đi theo anh, muốn xem thử cuộc sống của người có tiền như thế nào… Mai mấy giờ anh xuất phát? Gặp nhau ở đâu?”
Thẩm Thư Lâm nói: “Cậu không có việc gì khác để làm sao? Đi theo tôi cũng không tiện.”
Tất nhiên cậu ta đâu chịu, nhất quyết nằm ườn trên cạnh cửa sổ làm nũng: “Có gì mà không tiện? Người ta có đòi gặp ba mẹ anh đâu! Anh có nói hay không, không nói là tôi cứ nằm đây sẽ không đi đâu đấy.”
Thấy bộ dạng bướng bỉnh kia, Thẩm Thư Lâm nhíu mày: “Nói trước nhé, cấm không được gây rắc rối.”
“Người ta thì có thể gây rắc rối gì chứ?”
“Tám giờ sáng, tôi sẽ lái xe qua cổng chính đại học A.”
Khương Nhất Nguyên lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Được ạ!”
Thẩm Thư Lâm khởi động xe: “Về sớm đi.”
Khương Nhất Nguyên leo lên chiếc xe yêu thích của mình, rời khỏi bãi đậu xe với tiếng động cơ ầm ĩ. Chiếc Lamborghini màu xám đậm cũng chạy ra theo sau, bấm còi một cái rồi lao vút đi, rất nhanh đã biến mất hút.
9 giờ sáng hôm sau, chiếc Lamborghini màu xám dừng trước biệt thự ngoại ô.
Thẩm Thư Lâm nói: “Trưa nay cậu tự lái xe đi ăn, quay lại trước 2 giờ chiều là được.”
Khương Nhất Nguyên buồn ngủ rũ rượi, ngáp một cái rồi ậm ừ đáp lời. Thẩm Thư Lâm tắt máy bước xuống, cầm theo trái cây và rau củ ở ghế sau rồi vào sân.
Cậu hạ thấp ghế ngồi, thoải mái tựa vào rồi ôm chặt áo khoác ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy đã gần 12 giờ. Trong WeChat có mấy tin nhắn mới, là Chu Hách hỏi cậu sáng sớm đi đâu.
Khương Nhất Nguyên trả lời: Đang đi stalk.
Tối qua Thẩm Thư Lâm nói sẽ đến chơi cờ với ba, nhưng cậu không tin, theo bản năng nghĩ rằng đối phương đang đi tìm thú vui khác nên cứ mặt dày bám riết theo.
Trên đường đi, người đàn ông ghé một cửa hàng rau quả, mua táo, lê, năm con cá chép còn sống, hai củ cải trắng và một hũ dưa muối. Đến lúc này, Khương Nhất Nguyên mới tin rằng đối phương thực sự về nhà ba mẹ.
Chu Hách: ???? đổi nghề làm thám tử à?! [anh da đen hỏi chấm]
Khương Nhất Nguyên lơ đễnh gửi một nhãn dán rồi mở khung chat của Thẩm Thư Lâm. Tin nhắn cuối cùng là từ sáng hôm qua: Tôi tan học lúc 12 giờ, ăn trưa xong sẽ tìm anh.
Đến 2 giờ chiều đối phương mới trả lời: Ừ.
Lúc nhận được tin nhắn này, hai người đã ở riêng trong văn phòng tổng giám đốc được nửa tiếng, hôn nhau hai lần. Thẩm Thư Lâm còn cố tình ngồi đối diện để trả lời tin nhắn, thật sự rất không cần thiết.
Khương Nhất Nguyên phát hiện người này có chút ám ảnh cưỡng chế, dù tin nhắn không cần thiết nhưng vẫn trả lời một cách cẩn thận.
Cậu nhắn: Anh chơi cờ thế nào rồi?
Cảm thấy hơi đói, Khương Nhất Nguyên liếc nhìn ghế sau, phát hiện đối phương quên mang trái cây vào, mới cầm một quả táo lên gặm thì điện thoại có tin nhắn mới.
Thẩm Thư Lâm: Tạm ổn.
Khương Nhất Nguyên: Tôi đi ăn đây, trước khi anh đi thì nhắn một tiếng nhé.
Thẩm Thư Lâm: Ừ.
Điện thoại vừa cất vào túi lại rung lên lần nữa, Thẩm Thư Lâm nhắn thêm một câu: Trong hộc đựng đồ có tiền mặt.
Lo điện thoại mình hết pin sao?
Khương Nhất Nguyên cười tươi roi rói, trả lời: Ngài Thẩm đây là đang quan tâm người ta sao?
Cậu mở hộc đựng đồ, quả nhiên bên trong có một đống tiền lẻ đủ mọi mệnh giá, nụ cười càng sâu hơn: Nếu tôi lỡ làm trầy xước hay đụng xe của anh, liệu có bắt tôi bồi thường không?
Khung chat hiện lên “Đối phương đang nhập…” rồi nhanh chóng biến mất. Khương Nhất Nguyên chờ 5 phút vẫn không thấy phản hồi, đoán rằng anh nghĩ câu hỏi này thật nhảm nhí nên lười đáp. Cậu thanh niên bĩu môi, tắt điện thoại rồi chầm chậm lái xe tới một quán ăn nhỏ, gọi một tô mì bò lớn. Khi mì được bưng lên, cậu chụp hình gửi cho Thẩm Thư Lâm: “Nhiều thịt quá.”
Sau đó, anh ấy đáp lại bằng ba biểu tượng ngón tay cái giơ lên.
Ăn mà không thấy ngon miệng, Khương Nhất Nguyên lại nhắn tiếp: “Tối nay mình cùng ăn gì ngon ngon nhé.”
Lái xe trở lại bên ngoài biệt thự đã là 1 giờ chiều, Khương Nhất Nguyên duỗi thẳng chân, lười biếng tựa vào ghế bắt đầu chơi game. Chẳng biết bao lâu sau đó, bỗng có tiếng gõ vào cửa kính xe. Khương Nhất Nguyên ngẩng đầu, thấy một ông cụ ngậm tẩu thuốc lá đang nhìn mình qua lớp kính xe.
Cậu giật mình. Trên đường đến đây, cậu từng trò chuyện với Thẩm Thư Lâm, hỏi về sở thích của ba mẹ anh, và anh đã nói rằng ba mình thích hút thuốc.
Khương Nhất Nguyên vội mở cửa bước xuống: ” Cháu chào bác ạ!”
Ba Thẩm nhíu mày: “Cậu là ai?” Ông đang tưới cây trong sân thì thấy xe đã di chuyển, đến xem thì phát hiện có người ngồi bên trong.
“Cháu là…” Khương Nhất Nguyên lúng túng. “Cháu là…”
Cháu là người tình của con trai bác? Nhưng đã làm tình làm tội gì nhau đâu mà nhận vơ. Hay cháu là học trò của thầy Lâm chuyên ngành nghệ thuật hôn? Chắc chắn sẽ bị đuổi đi ngay.
Ba Thẩm nhìn cậu nhóc trước mặt đầy ngờ vực. Con trai ông chưa từng dẫn ai đến biệt thự ở ngoại ô, nếu đã dẫn đến mà lại giấu trong xe thì chắc chắn có điều gì đó mờ ám.
Khương Nhất Nguyên nhanh trí nghĩ ra: “Chào bác, cháu là tài xế của anh Thẩm.”
Ba Thẩm nhìn chiếc áo phông trắng cùng quần jeans trên người đối phương, nghi hoặc lặp lại: “Tài xế? Nó luôn tự lái xe, sao lại cần tài xế?”
Khương Nhất Nguyên thản nhiên nói dối không chớp mắt: “Anh Thẩm nói lâu rồi chưa có dịp uống rượu cùng ba mình, cảm thấy áy náy trong lòng nên tối nay định uống thỏa thuê, vì vậy mới mang theo tài xế riêng là cháu ạ.”
Ba của Thẩm nghe vậy liền giãn lông mày, xem chừng đã tin được phần nào: “Vậy sao lúc nãy nó không nói?”
“Chắc là muốn tạo bất ngờ cho bác.” Khương Nhất Nguyên liếc thấy bóng dáng cao lớn của Thẩm Thư Lâm đang bước vội tới, nâng giọng nói: “Cháu là tài xế riêng của anh Thẩm, tay lái rất tốt. Tối nay anh ấy muốn uống bao nhiêu cũng không sao, cháu đảm bảo sẽ đưa anh ấy về nhà an toàn.”
Thẩm Thư Lâm lập tức hiểu ý, mỉm cười với ba mình: “Ba, rượu ở trong cốp xe.”
Cậu thanh niên mở cốp lấy ra hai chai rượu trắng không nhãn mác. Thẩm Thư Lâm giải thích: “Ba, đây là rượu của công ty bạn con sản xuất nguyên chất từ ngũ cốc, uống ngon mà không say, tối nay ba thử nhé.”
Ba Thẩm hoàn toàn tin tưởng, nhận rượu rồi khẽ hừ một tiếng: “Coi như cũng có chút hiếu thảo.” Sau đó, ông quay sang Khương Nhất Nguyên: “Vào nhà ngồi chơi đi, còn nhỏ mà đã đi làm tài xế rồi, chắc vất vả lắm nhỉ?”
Thẩm Thư Lâm giới thiệu: “Ba, đây là Tiểu Khương, cậu ấy đang vừa học vừa làm, mới được con tuyển làm tài xế tạm thời.”
“Là tài xế riêng ạ.” Khương Nhất Nguyên đính chính lại: “Cháu chỉ lái cho mỗi anh Thẩm thôi.”
Thẩm Thư Lâm liếc cậu một cái đầy cảnh cáo. May mà ba Thẩm không nghe ra điều gì lạ, chỉ hỏi Khương Nhất Nguyên đang học ở đâu với chuyên ngành gì.
Cậu nhóc lễ phép trả lời, miệng ngọt như mía lùi, hoàn toàn chẳng còn cái vẻ cứng đầu, đanh đá trước mặt Thẩm Thư Lâm.
Trước bữa tối, mẹ Thẩm kéo con trai vào bếp, thì thầm hỏi nhỏ: “Khai thật với mẹ đi, cậu bé đó có phải là người yêu của con không?”
Thẩm Thư Lâm bất lực: “Mẹ à, mẹ đang nghĩ gì vậy?”
Mẹ Thẩm tỏ vẻ không tin: “Trước giờ con chưa từng dẫn ai đến đây.”
“Chỉ là để uống rượu với ba nên con mới dẫn tài xế theo.” Thẩm Thư Lâm ngừng lại một chút rồi nói thêm: “Dù có tìm người yêu, con cũng sẽ không chọn người nhỏ tuổi như vậy, không phù hợp.”
Thấy con trai nói một cách thản nhiên, bà đã tin phần nào: “Vậy tại sao sáng nay không để người ta vào nhà ngồi, làm gì phải trốn trong xe? Cũng đâu phải chuyện gì to tát.”
Đúng là không phải chuyện gì to tát. Ở tầm tuổi này, đã ít có việc cần anh phải giấu giếm. Nhưng tối qua ở bãi đỗ xe, Khương Nhất Nguyên đã quả quyết chắc nịch rằng mình đến không phải để gặp ba mẹ anh. Nếu người ta đã nói vậy, anh đương nhiên sẽ không chủ động mời vào nhà ngồi.
Buổi tối, Thẩm Thư Lâm ngồi uống rượu trò chuyện với ba, hai cha con uống sạch hai chai rượu. Ba Thẩm đã ngủ gật ngay tại bàn ăn, còn người đàn ông thì vẫn tỉnh táo, nhấm nháp ly trà trong tay.
Khương Nhất Nguyên hỏi: “Anh Thẩm cần tôi đỡ không?”
Anh lắc đầu, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài. Cậu nhanh chóng theo sau, nắm lấy tay anh ngay cửa.
“Làm gì vậy?” Có rượu vào, giọng anh hơi khàn.
“Cẩn thận bậc thềm, bước từ từ.” Khương Nhất Nguyên chỉ xuống đất. “Bình thường đã không nhìn rõ, uống rượu vào lại càng khó nhìn hơn.”
Thẩm Thư Lâm buồn cười: “Tôi chỉ cận nhẹ thôi, vẫn nhìn được hàng thứ ba từ dưới lên trên bảng thị lực.”
“Đó chính là khó nhìn đấy.”
Khương Nhất Nguyên dìu anh xuống bậc thang rồi mở cửa ghế phụ để anh ngồi vào trong, giúp anh thắt dây an toàn. Thấy mẹ Thẩm lo lắng bước ra, cậu thanh niên an ủi bà: “Dì yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho anh Thẩm, đảm bảo sẽ đưa anh ấy về giường an toàn. Trời lạnh rồi, dì vào nhà đi.”
Khi ngồi vào ghế lái, người đàn ông đã khoanh tay nhắm mắt ngủ.
“Anh Thẩm?”
Không có phản hồi.
Khương Nhất Nguyên lẩm bẩm vài câu, đạp ga, xe lao đi giữa màn đêm rồi dừng lại ở ngã tư. “Anh Thẩm ơi?”
Cậu nghiêng người lắc lắc vai Thẩm Thư Lâm, vẫn chẳng có phản ứng.
“Thế này không trách tôi được, là tự anh không tỉnh đấy nhé.” Khương Nhất Nguyên nói rồi cúi xuống cắn lấy môi Thẩm Thư Lâm, hôn sâu một cái.
Người đàn ông nhíu mày, mở mắt: “Làm gì vậy?”
“Dẫn đường đi, nhà anh ở đâu?” Khương Nhất Nguyên buông anh ra. “Hay chúng ta đi thuê phòng nhỉ?”
Thẩm Thư Lâm nhắm mắt lại: “Địa chỉ đầu tiên trên bản đồ xe.”
Khương Nhất Nguyên bật cười, ngoan ngoãn mở bản đồ rồi lái xe đi tiếp theo chỉ dẫn.
Khi đến nơi đã gần 1 giờ sáng. Cậu đỡ anh vào nhà, mượn cớ tìm mật ong đi vòng quanh quan sát.
Cả căn hộ được trang trí đơn giản, chủ yếu là tông xám nhạt, trên tường treo nhiều bức tranh trang trí. Khương Nhất Nguyên ngắm từng bức, sắc mặt dần trở nên khó coi.
Cậu thanh niên chạy vào phòng ngủ, nhảy lên giường đè Thẩm Thư Lâm xuống rồi bắt đầu hôn điên cuồng, không chỉ hôn mà còn cắn. Người đàn ông say đến mơ màng, tuy phản ứng chậm hơn bình thường nhưng cũng bị kiểu hôn như chó điên này lay tỉnh, vô thức giữ lấy gáy Khương Nhất Nguyên đẩy cậu ra, trầm giọng gắt: “Cậu phát điên gì vậy?”
“Tranh đâu rồi!” Khương Nhất Nguyên tức giận chất vấn, “Tranh tôi tặng anh đâu!!! Nhà anh treo 16 bức tranh, thế bức của tôi đâu hả?!”
“Quay lại mà nhìn.”
Khương Nhất Nguyên ngoái đầu, thấy bức tranh “Sắc Xuân” được treo ngay chính giữa phòng ngủ, trông như một đóa hồng nồng nhiệt nở rộ trên bức tường trắng.
“Bức ấy hợp với phong cách trang trí của phòng ngủ hơn.”
Khương Nhất Nguyên lập tức vui vẻ, rót một ly nước mật ong nóng, cung kính dâng đến miệng người đàn ông: “Anh hai ơi, anh uống đi, không đủ thì em pha thêm.”
Thẩm Thư Lâm bật cười, uống hết ly nước mật ong trong tay đối phương: “Về sớm đi.”
Khương Nhất Nguyên đảo mắt một vòng, rồi nhảy lên giường đè Thẩm Thư Lâm xuống: “Chúng mình cùng say rượu làm bậy đi!”