Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Sống Lại Từ Đầu
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhịp tim bệnh nhân giảm xuống chỉ còn 59 nhịp, thân nhiệt giảm nhanh chóng, bệnh nhân đang nguy kịch vì mất máu quá nhiều...
Đến giờ phút này, Khương Thanh Nguyên mới hiểu rằng, sau khi bị thương nặng đến tột cùng, con người sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Nhưng lại cảm nhận rõ ràng sinh mạng mình đang trôi tuột từng chút một.
Khương Thanh Nguyên dốc hết sức lực chỉ để hé mở một khe mắt, cách đó không xa, một người đàn ông khác cũng đang nằm trong vũng máu.
Đó chính là phụ thân của nó, Khương Hành.
Hai cha con nó cãi vã ở cổng trường rồi gặp tai nạn giao thông.
Xung quanh hỗn loạn, những chiếc xe tải lật nghiêng, nhân viên y tế tất bật ngược xuôi, đám đông hiếu kỳ, cùng tiếng còi xe cảnh sát gầm rú để sơ tán mọi người, tránh gây tắc nghẽn giao thông.
Đây là cổng trường Trung học cơ sở số Một, may mắn vẫn chưa đến giờ tan học, nếu không hậu quả sẽ khôn lường.
Ý thức Khương Thanh Nguyên lúc tỉnh lúc mê, nhân viên y tế liên tục theo dõi tình trạng của nó, nhưng cuối cùng, chỉ còn lại tiếng thở dài của bác sĩ và âm thanh "bíp" sắc lạnh từ thiết bị y tế.
Một cảm giác choáng váng ập đến, bóng tối đột ngột bao trùm lấy Khương Thanh Nguyên, sau đó, nó đột nhiên rơi vào một vòng tay mềm mại, ấm áp, thoang thoảng mùi hương cam quýt.
Thân nhiệt mất đi quá nhanh, Khương Thanh Nguyên cảm thấy vô cùng lạnh, vì vậy nó không kìm được mà rúc sâu vào lòng người có hương cam quýt này.
Cái này thoải mái hơn nhiều so với chiếc cáng cứu thương cứng nhắc, lạnh tanh vừa rồi, nó cũng không biết mình đang ở trong vòng tay của y tá nào.
Chỉ là có chút hoảng hốt, toàn bộ đồ ăn trưa vừa nạp vào ở trường học đã bị nó nôn ra hết.
Nhưng giây tiếp theo, người đang ôm Khương Thanh Nguyên lại khựng lại.
"Chẩn đoán xong rồi." Trong tầm mắt mờ mịt của Khương Thanh Nguyên, một người mặc áo khoác trắng ngồi trên ghế nói: "Nôn mửa, tiêu chảy, thiếu năng lượng, cộng thêm báo cáo kiểm tra này, hẳn là suy thận cấp. Cậu đã cho nó ăn gì vậy?"
Ý thức suýt rơi vào vực thẳm lại hiếm hoi được kéo về, Khương Thanh Nguyên tỉnh táo lại đôi chút.
Suy thận cấp?
Không phải mình chỉ bị tai nạn giao thông thôi sao? Ngoại thương rõ ràng như vậy không những không phát hiện ra mà còn chẩn đoán ra nội thương? Lang băm nào nói thế?
Nó biết lão phụ thân Khương Hành đã không hài lòng với nó từ lâu, tên lang băm này nhất định là do ông ta phái tới để hãm hại nó.
Hay lắm, tốt nhất lão phụ thân nên cầu thần khấn phật để nó mau chóng thăng thiên, nếu không, việc đầu tiên làm khi tỉnh dậy là đồng quy vô tận với lão phụ thân!
"Nó ăn cái gì sao..."
Kế hoạch trả thù của Khương Thanh Nguyên bị gián đoạn, giọng nói này êm dịu đến lạ thường.
Hóa ra không phải y tá đang ôm nó mà là một chàng trai trẻ, có lẽ là một Omega vì vòng tay này thật mềm mại.
Thôi thì cứ nằm thêm một lát nữa rồi tìm lão phụ thân tính sổ cũng không muộn.
Giá trị cuộc sống của tiểu thiếu gia Khương Thanh Nguyên là không có gì quan trọng bằng việc bản thân được vui vẻ.
"Cậu đừng gấp, cứ bình tĩnh mà nghĩ, chúng ta phải loại trừ tất cả các khả năng thì tôi mới có thể kê đơn thuốc phù hợp." Bác sĩ kiên nhẫn nói, sau tai nạn, tâm trạng của người nhà bệnh nhân ông đã thấy nhiều rồi.
Ngô Đồng hít sâu một hơi, nắm bàn tay lông xù của Khương Thanh Nguyên trong tay, tìm kiếm manh mối từ cảnh tượng lộn xộn sau khi cậu vào nhà.
Đột nhiên, mắt cậu sáng lên: "Tôi nhớ rồi, lúc tôi không có nhà, nó đã mở cửa phòng ngủ rồi ăn nho và sô cô la tôi để trên bàn cạnh giường!"
Khương Thanh Nguyên muốn nói: Các người mù thật đấy à! Thật sự không thấy tôi bị chiếc xe tải chết tiệt kia đè bẹp dí sao, sao lại nghiêm túc thảo luận xem tôi ăn gì. Tôi đường đường là thiếu gia của Tập đoàn giải trí Mục Đồng, là con trai duy nhất của cựu đỉnh lưu Khương Hành! Sáng nay tôi tìm bảo mẫu để ăn chùm nho và một thanh sô cô la của bà ấy thì đã làm sao? Đồ là tôi mua đó!
Nhưng nó không có thời gian để biện minh cho việc mình không ăn trộm, điều nó quan tâm chính là không ai để ý đến vết thương của nó sau khi bị xe đâm mà thay vào đó lại bàn về những chuyện không quan trọng, sau đó nó liền bất tỉnh nhân sự.
Ngô Đồng đặt sinh vật lông xù, lúc trước vẫn còn tung tăng chạy nhảy mà giờ đang hấp hối, lên giường bệnh, nhìn bác sĩ đẩy nó vào phòng phẫu thuật.
Trước khi vào phòng phẫu thuật, bác sĩ đưa hóa đơn cho cậu, Ngô Đồng đến máy tự phục vụ thanh toán, nhìn số dư trong tài khoản lại bị trừ, cậu thầm nghĩ, với số tiền còn lại không biết cậu có thể trụ được thêm một tuần hay không, cậu không tránh khỏi đau đầu.
Ngô Đồng lo lắng nhìn vào màn hình hiển thị số dư tài khoản do ngân hàng gửi đến, trên điện thoại hiện lên một tin nhắn, ánh mắt cậu hơi lóe lên muốn đóng cửa sổ khung chat nhưng tay lại trượt vào.
"Diễn biến vụ việc thức ăn cho chó bị ngộ độc của blogger thú cưng Ngô Đồng đã được phơi bày: Blogger thú cưng nổi tiếng Ngô Đồng đã bán hạt lậu cho chó khiến chú chó của fan chết vì suy thận. Phóng viên đã liên hệ độc quyền với bên @Muốn giúp cún yêu đòi công đạo, mời nhấp vào video để xem phía bên đó nói gì."
Nhanh chóng chạm vào đường link, bên dưới bài đăng trên blog là video phỏng vấn. Bìa video là hình chú chó của fan nạn nhân, một chú chó Akita xinh đẹp đang nhìn vào máy ảnh với đôi mắt đen mở to, thè lưỡi mỉm cười.
Ngô Đồng hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào chú chó Akita với vẻ mơ màng.
Cậu là một Omega nam, ngũ quan hài hòa khiến mọi người không thể rời mắt. Mặc dù lúc này cậu đeo khẩu trang y tế để che giấu ánh mắt của mọi người, nhưng từ cặp lông mày và ánh mắt thanh tú của cậu, vẫn không khó nhận ra rằng cậu rất ưa nhìn.
Lúc này, cô gái ấy như đang nhớ lại quá khứ, đôi mắt hoa mai ngấn nước lóe lên chút sững sờ, đứng trước khung cửa kính từ trần đến sàn, được tuyết mùa đông và ánh mặt trời ấm áp làm trắng xóa. Cây thường xanh ngoài cửa sổ hòa hợp với dáng người cô gái, như thể cô vừa bước ra từ trong tranh vẽ.
Ngô Đồng thất thần một lát, cậu chạm vào màn hình video.
Fan nữ trong video đeo khẩu trang đã bị làm mờ đi, chỉ có thể thấy đó là một cô gái trẻ gầy đang ngồi ở giữa khung hình phỏng vấn.
"Sau khi cô vạch trần chuyện này, đội ngũ của Ngô Đồng và nhãn hàng có hành động gì không?"
"Ngô Đồng và phía nhãn hàng đã liên hệ tôi, tôi ngầm hiểu rằng họ muốn xoa dịu mọi chuyện và chi tiền để bịt miệng tôi, nhưng tôi đã từ chối."
"Ngô Đồng và phía nhãn hàng có chịu trách nhiệm rõ ràng không?"
"Họ nói rất hùng hồn, chủ yếu là xin lỗi, hai bên đùn đẩy trách nhiệm cho nhau."
Ngô Đồng năm nay 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học đã là một người nổi tiếng trên mạng. Cậu ký hợp đồng với một công ty môi giới, đóng phim truyền hình, đồng thời từng làm trợ lý công ty và blogger thú cưng bán thời gian.
Cậu nuôi một con mèo Anh lông dài dị hợp năm tuổi và một con Husky sáu tuổi.
Khi Ngô Đồng mười sáu tuổi, lần đầu tiên cậu đăng video cuộc sống hàng ngày của mình với hai thú cưng trên APP Tỏa Vân. Nửa năm sau, video lên xu hướng, trở nên phổ biến trên Internet với hàng loạt video về một con mèo Anh lông dài đánh bại một con Husky.
Năm mười bảy tuổi, khi đang livestream chó mèo, Ngô Đồng vô tình lọt vào ống kính máy quay, khuôn mặt còn đẹp hơn cả ngôi sao. Điều này khiến phòng phát sóng trực tiếp của cậu đứng đầu trong danh sách phát sóng trực tiếp video ngắn trên APP Tỏa Vân tối hôm đó, người hâm mộ khuôn mặt của cậu tăng vọt, không ngờ nhờ ngoại hình của mình mà cậu lại nổi tiếng.
Cuộc sống luôn có những thăng trầm, về mặt này Ngô Đồng là người giỏi nhất trong việc tự thu hút những chuyện không may mắn về mình.
Một số công ty môi giới lần lượt tìm đến cậu, có ý định ký hợp đồng. Ngô Đồng nghe theo lời khuyên của bạn bè mà chọn một công ty có quy mô và danh tiếng trung bình, nhưng cũng có hai ngôi sao tuyến đầu.
Sau đó, cậu đóng vai trò làm nền cho hai ba bộ phim truyền hình dài tập.
Mặt cậu trong phim cũng không được nhìn rõ.
Sau ba, bốn năm trở thành người nổi tiếng, tài khoản blogger thú cưng với năm triệu người theo dõi giờ đây lại sa lầy trong vụ bê bối thức ăn cho thú cưng bị ngộ độc.
Cuộc phỏng vấn trên video về thức ăn cho chó bị độc sắp kết thúc.
Ngô Đồng sững sờ một lúc, không để ý phóng viên hỏi gì, chỉ nghe cô gái nói:
"Trong quá trình liên lạc với Ngô Đồng và phía nhãn hàng, một trong những điều nực cười nhất mà tôi cảm thấy chính là vài ngày trước có người nhắn tin riêng cho tôi trên Weibo, nói rằng cậu ta là Ngô Đồng, tài khoản của cậu ta đã bị công ty lấy đi từ lâu và giao cho người khác quản lý..."
Cô gái hít sâu một hơi, vừa cảm thấy buồn cười vừa tức giận: "Cậu ta nói rất nhiều, tôi có thể tóm gọn lại trong ba câu: 'Tài khoản đó bây giờ không liên quan gì đến tôi, thức ăn cho chó bị ngộ độc không phải là việc của tôi và tôi vô tội.'"
"Tôi không biết bản thân cậu ta có phải là Ngô Đồng hay không, tôi hy vọng là không. Nếu là thật, tôi thực sự rất thất vọng về Ngô Đồng. Tôi thích Ngô Đồng vì cậu ấy không lộ mặt trong buổi phát sóng trực tiếp. Trước đây, tôi cũng mua tất cả những mặt hàng mà cậu ấy quảng cáo cho cún cưng của tôi."
"Tôi đã ủng hộ cậu ấy vì sự tin tưởng, nhưng cậu ấy lại đối xử với tôi và những người hâm mộ chúng tôi như vậy. Vậy những nạn nhân của thức ăn cho chó bị ngộ độc sẽ như thế nào?"
"Sau khi sự việc xảy ra, tôi phát hiện trong đó có một thành phần không phải thức ăn cho chó. Đội ngũ của cậu ta thối nát, không trải qua bất cứ khâu chọn lọc sản phẩm nào, các người xem xem có xứng đáng với chúng tôi hay không!"
"Cún của tôi chỉ mới ba tuổi, lẽ ra lúc này nó nên vui vẻ nằm trong tổ và gặm những món đồ chơi nhỏ yêu quý của nó, nhưng bây giờ nó chỉ có thể nằm một mình trong hộp và chờ tôi lấy lại công bằng cho nó. Vấn đề này, những người hâm mộ bị hại như chúng tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hy vọng mấy công ty rác rưởi và các blogger vô đạo đức như các người phải được khắc trên cột trụ mang tên đê tiện..."
Cô gái được phỏng vấn trở nên xúc động, thấy cuộc phỏng vấn đang diễn biến theo hướng không thể kiểm soát, phóng viên vội vàng ngừng quay, video phỏng vấn kết thúc đột ngột.
Hệ thống sưởi trong bệnh viện thú cưng dường như đã ngừng hoạt động, đầu ngón tay Ngô Đồng cứng đờ tái nhợt. Cậu tắt giao diện video, kéo khẩu trang xuống, run rẩy thở ra một hơi sương trắng, sương trắng trong nháy mắt tiêu tán vào không khí.
Sợ bị nhận ra, cậu lại nhanh chóng đeo lại chiếc khẩu trang xỉn màu thoáng khí, mở danh bạ tìm một người liên lạc tên là "Chị Vương" rồi bấm số điện thoại.
Đường dây bận.
Kể từ sau vụ này, điện thoại của người đại diện Vương Lị vẫn chưa thể liên lạc được. Ngô Đồng đã chuyển từ sự tức giận lo lắng khi bị vi phạm hợp đồng sang trạng thái bình thường.
Đây cũng chỉ là biểu hiện bên ngoài của cậu.
Có lẽ chỉ có cậu mới biết mình muốn đánh chết công ty môi giới, muốn đâm ngàn đao chúng đến mức nào.
Cậu hít sâu một hơi để đè nén cơn giận, ngẩng đầu nhìn thời gian trên màn hình LED phía trên, rồi xoay người đi về hướng phòng phẫu thuật.
"Ca phẫu thuật thành công." Bác sĩ đẩy giường bệnh nhỏ ra khỏi phòng phẫu thuật, thấy Ngô Đồng đi tới liền nói: "May mà chúng ta phát hiện sớm, sô cô la và nho vẫn chưa được tiêu hóa. Sau khi truyền dịch xong thì quan sát một lúc, nếu không có vấn đề gì liền có thể mang về nhà."
Ngô Đồng vội vàng cảm ơn ông.
Khi bác sĩ Alpha đi ngang qua đẩy chiếc giường bệnh nhỏ, Ngô Đồng lùi lại một bước nhỏ không để lại dấu vết.
____
Khương Thanh Nguyên bị tiếng ồn làm tỉnh giấc.
Bất cứ ai biết một chút về nó đều biết rằng điều cấm kỵ của Khương đại thiếu gia là phá hỏng giấc ngủ của nó.
Tiểu thiếu gia chuẩn bị đứng dậy, bên tai lại có thêm ba tiếng chó sủa vang lên, lông mày của Khương Thanh Nguyên giãn ra.
Hóa ra đó là tiếng ồn từ con chó Corgi của nó.
Khương Thanh Nguyên lật người lại tiếp tục ngủ.
Tại sao hôm nay giường lại cứng thế?
Nó vẫn còn mơ hồ.
Có gì đó không đúng...
Khương Thanh Nguyên đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
Không phải nó bị xe đâm sao, không phải nó đã phẫu thuật sao, không phải nó nên ở trong bệnh viện sao?
Tại sao trong bệnh viện lại có chó?
Cho dù phụ thân nó là Khương Hành thì bệnh viện cũng không thể phá vỡ nguyên tắc này chứ?
Khương Thanh Nguyên đột nhiên mở mắt ra, sau đó nó ngây người.
Thứ đập vào mắt nó là những thanh sắt thẳng đứng.
Không chỉ vậy, nó còn ngủ trên một chiếc kệ làm bằng song sắt.
Khương Thanh Nguyên: "..."
Nó bị chiếc xe tải hất tung lên trời bay như chim đó!!! Nó mới là nạn nhân, tại sao nó phải là người thức dậy sau song sắt và khóc lóc?
Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài song sắt, Khương Thanh Nguyên gần như trừng mắt nhìn mấy đôi mắt chó màu xanh ở phía đối diện.
Chết tiệt!
Sao toàn là chó thế này?
Còn có mấy con mèo nữa!
Khương Thanh Nguyên cúi đầu xuống, nhìn bàn tay mình.
Khương Thanh Nguyên: "..."
Chết tiệt!!!
Là chân chó hả!!!