Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Chương 2: Thiếu niên trung học lật ngược cuộc đời
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Thanh Nguyên vốn là một thiếu gia nhà giàu nổi tiếng khắp cả nước, là chủ nhân tương lai của Tập đoàn giải trí Mục Đồng. Lúc nhỏ, hắn còn là ngôi sao nhí quay quảng cáo tã lót, từ khi sinh ra đã được ngậm thìa vàng, lớn lên mặc quần áo đắt tiền, ăn thức ăn mỹ vị, sống một cuộc sống được vạn người hâm mộ, có gì mà hắn chưa từng thấy qua.
Nhưng hắn thật sự chưa từng thấy qua cảnh tượng nào khiến người ta sốc nặng như lúc này.
Thế quái nào mình lại biến thành chó rồi???
Vị trí của hắn đối diện trực tiếp với cửa kính, Khương Thanh Nguyên ngẩng đầu lên, càng thêm sụp đổ.
Đã thế lại còn là một con husky ngáo ngơ!
Chắc chắn hắn tỉnh dậy không đúng cách rồi, Khương Thanh Nguyên lại nằm xuống trong trạng thái lơ mơ, lồng sắt bên dưới rung lên, trong lòng hắn không ngừng nghĩ phải nhanh chóng ngủ đi.
Nhưng hắn đã ngủ tận mười tiếng rồi, còn ngủ thế nào được nữa. Nếu giờ mà ngủ thì đó không còn gọi là ngủ nữa, mà càng giống chết giấc luôn rồi.
Khương Thanh Nguyên mở mắt ra vẫn thấy cái lồng sắt quen thuộc, quay đầu lại, phía bên kia có một con husky mẹ đang nhìn hắn vẫy vẫy đuôi.
Mi muốn làm gì? Tao lớn lên đẹp trai thế này, không có chút liên quan gì đến mi đâu nhé, chúng ta hoàn toàn không phải chó cùng một thế giới... Không, không phải người cùng một thế giới... Không không không, nói vậy cũng không đúng.
Khương Thanh Nguyên bị cha đánh giá là não hắn chẳng to hơn quả óc chó là mấy, đúng là hết thuốc chữa.
Hắn vừa mở miệng, miệng nó kêu vang những tiếng “Gâu gâu”.
Ngay cả những chú chó trong khu vực thú cưng cũng sủa như điên, khiến cho vài chú mèo con trong góc sợ hãi xù lông, cong lưng.
Trong phòng bệnh ồn ào quá mức, bác sĩ vội vàng chạy tới, mắng mấy con vật ồn ào xong, ông đứng trước lồng của Khương Thanh Nguyên.
Khương Thanh Nguyên liếc xéo ông ta.
Nhìn gì mà nhìn, nhìn nữa là tôi tính phí đấy.
“Gâu gâu gâu!”
Bác sĩ đứng trước lồng rồi nhìn xung quanh trong vài giây, sau đó cúi xuống nhặt một tấm thẻ thú cưng từ dưới đất lên.
Ông nói: “Hóa ra là cún của cậu Ngô.”
Ông ta cũng không ở lại quá lâu mà vội vàng ra khỏi cửa.
Khương Thanh Nguyên cảm thấy mình cần phải suy nghĩ về kiếp chó, không đúng, là kiếp người, cũng không phải... Thôi bỏ đi, cứ gọi là cuộc đời của mình cho dễ.
Nhưng hắn vẫn còn chưa kịp nghĩ thì bác sĩ vừa đi kia bỗng trở lại, theo sau là một chàng trai cao gầy.
Tầm nhìn bị lồng sắt che khuất, Khương Thanh Nguyên cũng không thể nhìn thấy khuôn mặt của người thanh niên, nhưng ngay cả trong mùa đông lạnh giá này, với nhiều lớp áo bông dày cộp khoác trong người, vẫn không khó để nhìn thấy vóc dáng cân đối của chàng trai.
Dựa vào kinh nghiệm tiếp xúc vô số người trong mười sáu năm qua, hắn đoán chàng trai này có ngoại hình không tệ.
Từ khi chàng trai bước vào cửa, một mùi hương cam quýt tươi mát liền xộc vào không khí ngột ngạt của phòng thú cưng, không khó để nhận ra đó chính là Omega đã ôm hắn trước đó.
Theo nhiều dấu hiệu cho thấy, Omega này chính là chủ nhân của hắn.
Không đúng, là chủ nhân của con husky này.
Khương Thanh Nguyên muốn lợi dụng khoảng cách giữa hai người, mở lồng rồi nhân cơ hội lao ra ngoài.
Đùa à, chưa từng có ai dám đối xử với Khương thiếu gia như súc vật thế này. Muốn hắn làm chó cho người khác ư? Nằm mơ đi!
Nhưng lại nghĩ đến chủ nhân của con husky này là một mỹ nhân Omega thì...
Khương Thanh Nguyên cảm thấy việc làm chó cho người khác vẫn có thể xem xét được.
Ít nhất cũng phải đợi đến khi hắn nhìn thấy mặt tiểu Omega kia mới đưa ra quyết định.
Dù sao hắn cũng là Khương thiếu gia, lại còn là một Alpha rất có nguyên tắc, những người quen biết hắn đều biết Khương thiếu gia sẽ không bao giờ thèm nói chuyện với Omega nào xấu hơn minh tinh hạng A của công ty cha hắn.
“Mặc dù husky của cậu đã ngủ rất lâu, nhưng khi tỉnh lại trạng thái có vẻ tốt, cậu có thể đi lấy thuốc với tôi rồi mang nó về được rồi.”
Bác sĩ dặn dò, Omega với pheromone mùi cam quýt chậm rãi ngồi xổm xuống, Khương Thanh Nguyên cuối cùng cũng nhìn rõ dáng vẻ của người nọ.
Đôi mắt xanh biếc của Khương Thanh Nguyên nhìn thẳng tắp.
Omega nam trước mặt có làn da trắng nõn, khuôn mặt thanh tú, đôi lông mày cong như sương mai, đôi mắt hoa mai toát lên vẻ quyến rũ vô thức, mũi cao thanh mảnh, đôi môi hồng hào. Người này đeo chiếc khẩu trang kéo xuống cằm, càng làm tôn lên khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn.
Khương Thanh Nguyên đành phải thở dài, người này còn đẹp hơn cả những minh tinh hạng A của Tập đoàn giải trí Mục Đồng nhà hắn.
Việc làm chó, Khương Thanh Nguyên đã quyết.
Đuôi Khương Thanh Nguyên lắc lư vẫy vẫy.
Nhưng sự xuất hiện của Omega này khiến Khương Thanh Nguyên có cảm giác quen thuộc đến lạ.
Trong đầu Khương Thanh Nguyên bỗng lướt qua một khuôn mặt khác, hắn đã nhìn thấy nhiều trên tường nhà, trên tủ, trong phòng cha hắn và trong phòng làm việc mỗi ngày, nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt ngoài đời của người đó.
Khuôn mặt đó thuộc về người ba Omega của hắn, người đã chết không lâu sau khi sinh hắn. Vào lúc này, khuôn mặt trong bức ảnh và khuôn mặt trước mặt này đang chồng chồng chéo chéo trong đầu hắn...
Chỉ là khuôn mặt trong trí nhớ của hắn sáng sủa và rực rỡ hơn, qua mài giũa theo năm tháng mà trở nên lạnh lùng và diễm lệ hơn nhiều, còn khuôn mặt trước mặt hắn vẫn còn có sự thuần khiết chưa từng bị vấy bẩn bởi xã hội.
Đậu má!
Thế này là thế nào??
Không phải ba hắn đã chết từ mười sáu năm trước rồi sao?
Khương Thanh Nguyên hoảng hốt.
Một mạch truyện không nên tồn tại bỗng nhiên được kết nối trong não hắn, Khương Thanh Nguyên nhận ra điều gì đó, lập tức xù lông lên.
Khương Thanh Nguyên: “Gâu gâu!” (Thế là sao? Tại sao mình lại biến thành chó? Hóa ra tiên nhân phái mình xuống đây thay trời hành đạo!)
Khương Thanh Nguyên: “Gâu gâu!” (Lão già Khương Hành đâu! Hình tượng của ông cuối cùng cũng bị tôi vạch trần rồi!)
Khương Thanh Nguyên: “Gâu gâu gâu!” (Cái gì mà Alpha giữ thân như ngọc. Cái gì mà yêu vợ đến chết không hối hận, mẹ nó, toàn là lừa người! Cái hình tượng người chồng thâm tình quả nhiên dễ sụp đổ!)
Khương Thanh Nguyên: “Gâu gâu gâu!” (Truyền thông đâu, đâu rồi cánh nhà báo! Ta sẽ vạch trần! Tình nhân của lão Khương cuối cùng cũng bị ta bắt được! Nghiệp chướng của các người sẽ do bổn thiếu gia đây ra tay trừng trị!)
Khương Thanh Nguyên: “Gâu gâu gâu!” (Khương Hành, đồ cặn bã, trên tường treo đầy ảnh ba tôi, bên ngoài lại tìm một người phẫu thuật thẩm mỹ trông giống ba tôi là được à? Ông không sợ nửa đêm ba hiện về bóp chết ông sao!)
Khương Thanh Nguyên tức mà không thể nói thành lời, nhưng hắn sợ hai người trước mặt sẽ cho rằng mình sẽ cắn họ, lỡ đâu bị đánh một trận thì tổn hại đến danh dự hắn, cho nên hắn co rúm lại trong góc lồng, bất lực hậm hực.
Ngô Đồng nhìn đôi mắt con husky và tiếng kêu quen thuộc thường ngày, cuối cùng cậu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu cho tay vào lồng, cố gắng an ủi con husky, nhưng husky lại nép vào góc khiến cậu không thể chạm vào, vì vậy cậu đành phải bỏ cuộc.
Chỉ nhỏ giọng: “Bì Đản*, ngươi khỏi bệnh rồi, ngoan, lát nữa ta sẽ đưa ngươi về nhà.”
*Bì Đản: Trứng vịt bắc thảo, một loại trứng muối sống của Trung Quốc có màu đen xanh.
Khương Thanh Nguyên: “...”
Con chó này lại tên là Bì Đản sao?
Cái tên quái quỷ!
Thế thân quả nhiên vẫn chỉ là thế thân, đến cái tên cũng không hay bằng người ba đã mất của hắn.
Bác sĩ và Omega bị nghi là tình nhân của Khương Hành lại biến mất.
Khương Thanh Nguyên nằm trong lồng, suy nghĩ về con đường tiếp theo của mình.
Cảnh tượng đường phố nhìn qua cửa sổ thủy tinh có chút quen thuộc, nhưng cũng có chút xa lạ, hắn không biết hiện tại mình đang ở đâu, tình trạng cơ thể ban đầu của hắn thế nào, Khương Hành bị tai nạn xe hơi cùng hắn còn sống hay không.
Khương thiếu gia quyết định sẽ hành động từng bước một.
Từ lâu hắn đã không ưa khi nhìn thấy vẻ đạo đức giả, trìu mến nhưng vô hồn mà Khương Hành tạo ra trước công chúng, ưu tiên hàng đầu của hắn bây giờ là xác nhận xem Omega này có phải tình nhân của Khương Hành hay không.
Cửa phòng thú cưng lại được mở ra.
Khương Thanh Nguyên nghĩ rằng Omega kia đã quay lại đưa mình về nhà, trong tiềm thức ngẩng đầu lên, chỉ thấy đó chỉ là một y tá.
Trong lòng hắn không nói nên lời, bệnh viện thú cưng này khá quy củ, ngay cả y tá cũng ăn mặc như làm việc trong bệnh viện nhân dân, mặc đồng phục y tá, đội mũ y tá, đeo khẩu trang kín mít từ đầu đến chân.
Không phải Omega kia đi vào, Khương Thanh Nguyên chán nản nằm xuống.
Bây giờ có lẽ là giờ cơm trưa, y tá đến đây chia bữa ăn, mở từng lồng và đổ một ít thức ăn hoặc thuốc theo đơn vào bát của những con vật nhỏ đang chờ được cho ăn.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt Khương Thanh Nguyên.
Khương Thanh Nguyên đăm chiêu nhìn y tá lấy ra một lọ thuốc từ xe đẩy, mở nắp và đổ vào bát trong lồng, nhưng sau khi làm xong, y tá không rời đi ngay lập tức.
Cô ta lấy từ trong túi ra một viên nang, mở ra, đổ bột vào hạt thức ăn trong bát không sót chút nào. Khương Thanh Nguyên đoán đây có lẽ là thuốc được kê cho con husky mà hắn đang chiếm cơ thể.
Y tá đóng lồng lại và tiếp tục cho những con vật khác ăn.
Hai tai Khương Thanh Nguyên trên đầu khẽ nhúc nhích.
Thật ra hắn rất đói.
Nhưng Khương Thanh Nguyên hắn cho dù hôm nay có chết, có nhảy xuống từ đây cũng không thể ăn thức ăn cho chó được!
Khương thiếu gia dù có ăn bánh bao thì cũng phải là bánh bao nhân Phật nhảy tường*.
____
Nửa giờ sau, Khương Thanh Nguyên bị xích lại đứng ở cửa nhà Ngô Đồng.
Căn nhà là một mớ hỗn độn, thùng rác và chậu hoa trên kệ đã bị đổ, vết bẩn, bụi bẩn và rác thải vương vãi khắp mặt đất như thể tận thế. Ghế sofa bị cắn rách toạc, rất nhiều lõi bông bên trong bị lôi ra ngoài. Phích cắm vẫn còn treo trên ổ cắm trên tường, nhưng dây điện thì đã mất...
Ngô Đồng chăm sóc Bì Đản trong bệnh viện hai ngày, trong thời gian đó cậu không trở về nhà. Nhà cậu vẫn giữ nguyên hiện trạng như trước khi ra khỏi nhà, mấy năm nay cậu đã nhìn thấy loại hình ảnh này không biết bao nhiêu lần từ khi nuôi Bì Đản rồi, nhưng thảm cảnh lần này vẫn khiến cậu không khỏi quay đầu nhìn thủ phạm.
Khương Thanh Nguyên nhìn lại cậu không chút do dự.
Nhìn gì mà nhìn, chuyện này liên quan gì đến Khương thiếu gia tôi? Nhìn Bì Đản của anh ấy kìa.
Bì Đản trông có vẻ ngây thơ vô số tội và mạnh mẽ, Ngô Đồng miễn cưỡng thu ánh mắt về, nhặt cây chổi lên và cam chịu dọn dẹp nhà cửa.
Căn nhà lộn xộn, khiến căn nhà nhỏ chỉ rộng hơn năm mươi mét vuông càng trở nên chật chội hơn. Khương Thanh Nguyên ngồi xổm ở lối vào – nơi duy nhất còn nguyên vẹn sau thảm họa phá nhà – và lẳng lặng nhìn xung quanh.
Đây là một khu chung cư rất cũ, trang trí của ngôi nhà này cũng rất cũ, thậm chí còn có những lớp sơn tường bị phong hóa và bong tróc ở các góc.
Khương Hành không mua nhà lớn hơn cho tình nhân à? Cái giường đơn trong phòng ngủ kia, một Alpha một Omega mà cũng nằm được sao? Huống chi khi làm một số động tác thân mật trên đó nữa, ông không cảm thấy rất chật chội sao?
Khương Thanh Nguyên đã tự động mặc định Ngô Đồng là người tình của Khương Hành nuôi ở bên ngoài.
Khương thiếu gia đang ở độ tuổi mười sáu, cũng giống như tất cả các thanh niên thiếu nữ mười sáu tuổi khác, hắn đang trong tuổi dậy thì, hay còn được gọi là tuổi nổi loạn.
Nhưng so với những người bạn đồng trang lứa khác, Khương thiếu gia quả thật không có kiểu phá gia chi tử. Cha hắn là cựu ảnh đế, hiện là CEO của Tập đoàn giải trí lớn nhất Trung Quốc. Còn ba hắn cũng từng là một minh tinh huy hoàng trong quá khứ nhưng đột nhiên lại sụp đổ. Thật đáng tiếc, từ khi Khương thiếu gia lần đầu tiên đọc tiểu thuyết Long Ngạo Thiên năm mười tuổi, liền tin chắc rằng mình đã có được kịch bản của nhân vật chính.
Mà bây giờ hắn lại xuyên vào một con chó.
Tất cả các loại dấu hiệu cho thấy trong thế giới quan đơn giản và ngây thơ của Khương thiếu gia rằng ông trời giáng hắn xuống làm nhiệm vụ. Mà Omega kia chính là tình nhân của cha hắn.
Chắc ông trời đã nghe những lời phàn nàn của hắn về Khương Hành trong nhiều năm qua, vì vậy ông ta đã sai hắn đến vì đại nghĩa diệt thân, để kẻ đạo đức giả Khương Hành thân bại danh liệt, sau đó hắn sẽ tiếp quản và vực dậy Tập đoàn giải trí Mục Đồng. Sau nhiều nỗ lực cố gắng, Tập đoàn của hắn sẽ nuốt chửng Hollywood trong tương lai, kể từ đó hắn được hưởng danh tiếng và đạt đến đỉnh cao cuộc đời.
Thậm chí Khương Thanh Nguyên đã nghĩ xong cả tên đầu đề trong sử ký của mình rồi.
Mãi cho đến khi Ngô Đồng nhặt chiếc đồng hồ treo tường điện tử kiểu cũ rơi xuống đất lên, Khương Thanh Nguyên mới nhìn thấy ngày tháng hiển thị trên đồng hồ treo tường.
Khương Thanh Nguyên sững sờ.
Sau đó, người hắn như chết lặng.
Tại sao ngày tháng hiển thị lại là 18 năm trước?????