Chương 20: Lựa Chọn

Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng Ngô Đồng vẫn lo lắng gọi điện thoại cho Khương Hành.
Căn biệt thự này nếu Khương Hành cho cậu ở miễn phí, cậu sẽ cảm thấy mình không làm mà hưởng lộc, lương tâm không cho phép. Nhưng nếu Khương Hành cho thuê, e rằng cậu không đủ khả năng thuê dù chỉ một ngày. Thà ngủ trên ghế đá công viên còn tốt hơn, lông của Bì Đản và Tuyết Đoàn khá dày, cậu hầu như không cần lo cho chúng, thậm chí còn rất ấm.
Khương Hành có lẽ đã tỉnh dậy, hắn lập tức ấn nút nghe điện thoại mà không để Ngô Đồng phải chờ một giây nào.
"Xin chào, tôi là Khương Hành." Chất giọng trầm ấm, mềm mại của Alpha vang lên, truyền vào tai cậu, làm màng nhĩ chấn động đến tê dại, nghe mà muốn mang thai. Chóp tai Ngô Đồng gần như ngay lập tức đỏ bừng.
"Thầy Khương, tôi là Ngô Đồng." Ngô Đồng ngập ngừng hỏi: "Tôi có làm phiền giấc ngủ của anh không?"
Bây giờ chưa đến tám giờ sáng. Có lẽ vì sợ quấy rầy giấc ngủ của hắn nên Omega nhẹ giọng nói. Nghe được giọng nói mềm mại này, Khương Hành cảm thấy trái tim mình như mềm nhũn, khuôn mặt hơi mệt mỏi vì cả đêm không ngủ cũng thả lỏng một chút.
"Không có, tôi tỉnh rồi." Khương Hành khẽ nói: "Tìm tôi có chuyện gì sao?"
"Là như vậy, thầy Khương..." Đôi môi hồng hào của Ngô Đồng mím nhẹ, cậu đi thẳng vào vấn đề: "Tối hôm qua tôi hơi bốc đồng, sau khi bình tĩnh lại thì nghĩ đến chuyện này, tôi cảm thấy tốt hơn hết là nên tự mình tìm một phòng thuê khác, cảm ơn thầy Khương đã..."
Lông mày Khương Hành khẽ nhíu lại, hắn ngắt lời: "Cậu không hài lòng với căn nhà ở Hạc Tê Loan sao?"
Ngô Đồng chưa kịp phản ứng: "?"
Khương Hành ảo não trong lòng, hắn đã bảo trợ lý sắp xếp để Ngô Đồng dọn vào căn nhà mà hắn và cậu đã định ở sau khi kết hôn, nhưng lại quên mất ngôi nhà này chưa được sửa sang lại theo đúng kiểu nhà đó. Phong cách trang trí và đồ đạc lúc ấy đều được mua và thiết kế theo sở thích của Ngô Đồng.
Ngôi nhà này hiện đang mang phong cách sang trọng, trong khi Ngô Đồng lại thích phong cách hiện đại và đơn giản hơn. Khương Hành đã từng đến nhà của Ngô Đồng trong khu chung cư cũ, nó cũng đơn giản và được trang trí rất ấm áp.
Bây giờ biệt thự này vẫn chưa được trang trí lại, điều này có thể không phù hợp với sở thích của Ngô Đồng.
Nhưng lúc này chắc chắn đã quá muộn để cải tạo lại ngôi nhà ngay lập tức. Khương Hành liền liệt kê trong đầu hàng loạt bất động sản của mình ở thành phố An Hải, rồi bắt đầu kể ra để Ngô Đồng lựa chọn.
"Nếu cậu không thích Hạc Tê Loan, vậy thì đổi chỗ khác vậy." Khương Hành nói: "Ở khu Nam Hoa 1 tôi cũng có một căn hộ song lập, cậu có thích căn nhà này không? Nhưng diện tích của ngôi nhà đó có thể nhỏ hơn một chút so với căn này."
Ngô Đồng: "..." Nam Hoa 1 và Hạc Tê Loan nằm cạnh nhau cực kỳ nổi tiếng với người dân An Hải và thậm chí cả người dân Trung Quốc đấy.
Khương Hành: "Không thích cái này cũng không thành vấn đề."
Ngô Đồng: "?" Cậu chỉ im lặng một lát thôi, khi nào cậu nói là không thích đâu?
Khương Hành: "Ở thành phố Tây An Hải tôi có biệt thự vườn, môi trường không tệ, nhược điểm là mùa hè có nhiều muỗi, có thể dễ bị cắn."
Ngô Đồng: "Không phải, thầy Khương tôi chỉ ở tạm thôi, sẽ không ở đến mùa hè đâu."
Khương Hành: "Cũng có một trang viên nhỏ, nhưng lại tương đối hẻo lánh ở ngoại ô thành phố, có thể không tiện cho việc cậu di chuyển làm việc."
Khương Hành nói rất nhiều.
Khi Ngô Đồng dần dần chuyển từ sốc sang tê liệt, cậu gần như nghĩ rằng trái tim mình lạnh lùng như người mổ cá mười năm kinh nghiệm.
Khương Hành lại ném thêm một quả bom nữa: "Nếu không ngại thì ngoài ra còn có nhà của bố mẹ tôi, họ là giáo sư Đại học Kinh Tế An Hải nhưng sống bên cạnh Đại học Giao thông. Bố mẹ tôi là những người rất tốt, họ luôn hoan nghênh bạn bè của tôi đến chơi ở nhà."
Ngô Đồng: Tôi chỉ muốn tìm một nơi ở trọ, làm thế nào mà bỏ qua hết các bước, tiến thẳng đến việc ra mắt cha mẹ Khương Hành thế này...
Kiếp trước, sự quen biết của hắn với Ngô Đồng bắt nguồn từ lần ph*t t*nh vô tình của Ngô Đồng. Chịu sự tương thích pheromone và tình trạng pheromone mất kiểm soát ở cả hai bên cao hơn người thường, đêm đó Khương Hành hoàn toàn đánh dấu Ngô Đồng.
Sau đó, Khương Hành cầu hôn Ngô Đồng. Trước khi đưa người về gặp cha mẹ, hắn sợ cha mẹ sẽ tin vào những tin đồn trên mạng về đời tư hỗn loạn của Ngô Đồng. Khương Hành đã thú nhận với cha mẹ toàn bộ quá trình quen biết của họ, điều này làm dấy lên sự đau lòng của cha mẹ hắn đối với Omega vô tội bị chính con trai nhà mình làm ô uế. Cha Khương không thèm để ý đến hắn là con trai ruột mà liền dùng gia pháp quất cho hắn hai roi.
Sau khi cha Khương và mẹ Khương gặp Ngô Đồng, bọn họ phát hiện Ngô Đồng ngoan ngoãn, xinh đẹp, thông minh, cái miệng nhỏ ngọt ngào khiến hai người vui vẻ, họ càng thích cậu hơn.
Cha mẹ của Khương Hành đã tiếp nhận Ngô Đồng tươi sáng và trong sạch của kiếp trước, mà kiếp này Khương Hành cũng chắc chắn rằng họ cũng sẽ thích Ngô Đồng không biết gì về sự đời này.
Ngô Đồng nghe thấy Khương Hành vừa nói vừa như muốn gọi điện: "Cậu chờ một chút, tôi sẽ gọi điện thông báo cho cha mẹ nhờ giúp việc đến dọn dẹp căn phòng trống trong nhà."
"Không cần, thầy Khương, không cần đâu..." Đồng tử của Ngô Đồng run rẩy. Cậu quá sợ hãi với việc nói là làm của Khương Hành.
Mặc dù là fan của Khương Hành, cũng không phải là dạng fan trên mạng luôn miệng nói muốn về ra mắt phụ huynh của Khương Hành, nhưng cậu cũng không thể trực tiếp sống ở nhà cha mẹ người ta được.
Ngô Đồng nói: "Thật ra tôi cảm thấy nhà ở Hạc Tê Loan rất tốt, không cần thay đổi. Cảm ơn thầy Khương đã có ý tốt. Anh còn có chuyện gì không? Nếu không thì tôi sẽ không làm phiền anh nữa. Thầy Khương bận việc trước đi, tạm biệt."
"?" Tôi không có việc gì để làm... Khương Hành còn chưa nói gì, Ngô Đồng đã vội vàng cúp điện thoại như đang chạy thục mạng.
Cất điện thoại đi, Ngô Đồng chợt nhận ra một chuyện.
Không phải cậu muốn nói với thầy Khương rằng mình muốn tự mình tìm một ngôi nhà phù hợp khác sao, tại sao cuối cùng mình vẫn sống trong biệt thự vậy?
Ngô Đồng: "..."
Lạc Dương mang hành lý và balo mèo của Ngô Đồng lên lầu, quay trở lại gara thì thấy Ngô Đồng vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Bà chủ tương lai đang làm gì đó? Lạc Dương lẩm bẩm trong lòng, hô lên từ xa: "Bà... Không đúng, cậu Ngô! Cậu đang làm gì đó?" Hắn suýt chút nữa đã gọi một tiếng "Bà chủ", việc kịp thời sửa lại lời cũng khiến hắn suýt chút nữa cắn vào lưỡi.
Ngô Đồng hoàn hồn lại: "Không có gì."
Quên đi, có lẽ cậu sẽ không sống trong nhà Khương Hành lâu đâu. Bây giờ, phương án giải quyết vấn đề của cậu đã dần hình thành trong đầu. Hoàn thành càng sớm càng tốt, trở về nhà càng sớm càng tốt, để cậu không nợ Khương Hành quá nhiều.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngô Đồng cảm thấy tốt hơn rất nhiều, cậu đi theo Lạc Dương lên lầu.
"Ông chủ thường rất bận rộn và không thường xuyên về nhà, vì vậy cậu Ngô cứ tự nhiên ở đây đi." Lạc Dương lên tiếng. Cửa thang máy mở ra, nội thất rộng rãi, ngăn nắp của biệt thự hiện lên trong tầm mắt.
Ánh sáng ban mai mờ nhạt, qua cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn lớn của phòng khách, phản chiếu trên sàn sứ trắng loang loáng. Nhìn ra ngoài, mặt sông mịn màng rộng mở lấp lánh, thành phố với những tòa nhà cao tầng san sát.
"Mỗi lần đến ngôi nhà này, tôi đều ghen tị với ông chủ vì ngày nào cũng nhìn thấy cảnh sông đẹp như vậy đấy." Lạc Dương thở dài.
Ngô Đồng đồng ý với ý kiến của hắn.
Nhưng điều khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn chính là nhà Khương Hành rất sạch sẽ, không có mùi của người khác. Có lẽ hắn không thường xuyên sống trong căn nhà này, trong nhà thậm chí còn không bị nhiễm nhiều pheromone của hắn, chỉ có mùi hương làm mát không khí nhẹ nhàng, trong lành và sảng khoái.
"Chờ một chút, tôi đi nghe điện thoại." Tiếng chuông đột ngột vang lên, Lạc Dương lấy điện thoại ra nói.
Hắn đi đến góc tường, nhường lại không gian để Ngô Đồng quen thuộc với ngôi nhà mới của mình, rồi trả lời điện thoại: "Ông chủ, em đã dọn dẹp nhà cửa đêm qua rồi, cũng đã dẫn người của anh vào rồi. Bây giờ anh có chuyện gì muốn dặn dò sao?"
Khương Hành rất hứng thú với ba chữ "Người của anh", hắn nói: "Xong hết rồi còn không mau rời đi?"
Lạc Dương: "?"
Khương Hành: "Làm xong việc rồi thì đừng ở trong nhà làm phiền Ngô Đồng nữa, cậu ấy cả đêm không ngủ nên rất mệt."
Lạc Dương: Ông chủ, anh đã nghe qua câu người xưa nói 'dỡ cối xay ch.ết con lừa' bao giờ chưa?
Lạc Dương đột nhiên nhận ra điều gì đó: "Không đúng, sao anh biết cả đêm cậu ấy không ngủ... Douma, anh lại lẻn ra ngoài trong khi em không biết?! Đã thế lại còn lẻn đến nhà Omega?!"
Khương Hành không phủ nhận, mặc dù trong đầu hắn không biết Lạc Dương đang suy nghĩ cái gì, nhưng phỏng đoán của hắn cũng không hoàn toàn sai.
Hắn đã đến bên cạnh Ngô Đồng mà mọi người không hề hay biết và ở cùng cậu cả đêm.
Mà Lạc Dương vẫn còn đắm chìm trong sự kinh ngạc: hóa ra ông chủ cũng có mặt này, ông chủ cũng chỉ là một người bình thường như bao người bình thường khác.
Khương Hành suy nghĩ một lúc rồi ra lệnh: "Ở nhà không có nhiều nhu yếu phẩm, cậu đi siêu thị mua một ít cho Ngô Đồng đi, tôi sẽ đưa tiền cậu sau."
Mắt Lạc Dương trợn tròn: "Ok sếp, em lập tức đi ngay!\