Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Chương 21: Nỗi Ngượng Ngùng
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Dương chào tạm biệt rồi rời đi, Ngô Đồng lấy Tuyết Đoàn ra khỏi túi vận chuyển mèo rồi đặt lên ghế sofa để nó ngủ. Sau đó, cậu tìm thấy Bì Đản đang đứng ngẩn ngơ trước cửa căn phòng lớn nhất tầng ba.
Ngô Đồng thắc mắc: "Bì Đản, mi bị làm sao vậy, cảm thấy không khỏe sao?"
Khương Thanh Nguyên ngước lên nhìn Ngô Đồng bằng đôi mắt xanh long lanh ngấn nước tủi thân, sau đó lại nhìn căn phòng lớn đang mở toang cửa trước mặt: "Gâu..." (Ba, ba xem Khương Hành kìa, cho con sống trong đống rác mười sáu năm).
Ngô Đồng đóng cửa lại, kéo Bì Đản đi xuống lầu: "Không được chạy lung tung trong nhà thầy Khương. Đừng nhìn đống rác trong căn phòng đó nữa, có khi có thứ còn đắt hơn chi phí y tế mà mi đã bỏ ra ở bệnh viện thú cưng trong ba năm qua đấy."
"Hú~" Khương Thanh Nguyên càng thêm bực bội.
Ngay cả ba nó cũng nghĩ đó là phòng chứa rác! Vậy tại sao lúc đó ba không ngăn cản Khương Hành khi chọn phòng cho em ấy chứ!
Cuối cùng, Khương thiếu gia vẫn là một đứa trẻ không cha không mẹ yêu thương.
Ngô Đồng xoa xoa đầu Bì Đản, cúi đầu nhìn nó đi xuống lầu. Cậu nghĩ có lẽ vì Bì Đản vừa khỏi bệnh hiểm nghèo, cộng thêm phải thay đổi môi trường mới, nên nó cần tìm một nơi an toàn để ở.
"Rẽ trái tầng hai, phòng thứ hai..." Ngô Đồng đi theo hướng dẫn của Lạc Dương về căn phòng mà cậu sẽ ở tạm trong một khoảng thời gian sắp tới.
Đẩy cửa ra, cậu kinh ngạc tột độ.
Đây... Thật sự không phải là phòng ngủ chính của Khương Hành chứ?
Chỉ là một phòng ngủ mà đã rộng hơn cả một căn nhà bình thường rồi, các cửa sổ sáng bừng, không một chút tì vết. Không biết có phải là ảo giác của Ngô Đồng hay không, hương thông trong phòng ngủ dường như rõ ràng hơn bên ngoài, nhưng lạ thay cậu lại không có phản ứng gì, mùi thơm thoang thoảng này khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Vừa bước vào cửa là một phòng làm việc nhỏ, nhưng chủ nhân lại không thường xuyên ở nhà, bàn làm việc trống rỗng. Trên kệ có rất nhiều sách gốc tiếng Anh, Ngô Đồng liếc qua, phần lớn đều là sách tài chính. Một kệ sách khác thì bày đầy các tập kịch bản mà Khương Hành từng đóng vai chính.
Phòng làm việc nhỏ và phòng ngủ được ngăn cách đơn giản bằng một bức tường sách. Thảm len thủ công mềm mại bao phủ toàn bộ căn phòng. Chiếc giường lớn được trải ga gối chăn bông thoải mái và gọn gàng, có cả phòng thay đồ nhỏ, phòng tắm, quầy bar mini và thậm chí là tủ rượu cao hai mét bên cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn.
Nhưng đây là căn phòng mà Lạc Dương đã nói với cậu, cậu có nên ở đây không?
Phòng ngủ phụ sang trọng như này, vậy phòng ngủ chính sẽ trông như thế nào đây...
Ngô Đồng rất tò mò, nhưng cậu không dám lục lọi trong nhà Khương Hành, đề phòng làm vỡ đồ hoặc bị nghi ngờ làm mất thứ gì đó trong nhà Khương Hành, đây không phải là chuyện cậu có thể giải thích rõ ràng được đâu.
Vì vậy, cậu chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng hạn hẹp của mình để hình dung cảnh Khương Hành thức dậy từ chiếc giường dài 800 mét vào sáng sớm, với cơ bụng tám múi và đường cơ tiên cá hằn sâu dưới chiếc khăn tắm quấn quanh eo.
Xong rồi, cố gắng nhịn đi, máu mũi sắp chảy ra rồi.
Trong phòng ngủ có áo choàng tắm và tủ quần áo. Ngô Đồng không định sử dụng phòng thay đồ, cậu mở vali đồ của mình trước tủ quần áo, lấy vài bộ đồ lót ra, sau đó mở ngăn kéo phía dưới cùng của tủ quần áo.
Ngô Đồng: "..."
Vừa liếc vào bên trong, cậu lập tức đóng sầm lại. Hai má trắng nõn đỏ bừng, thậm chí cả vành tai cũng hoàn toàn đỏ ửng.
Đây không phải là phòng dành cho khách, phòng ngủ phụ sao?
Tại sao trong tủ lại có quần áo? Lại còn có những chiếc quần nhỏ được xếp chồng chất đầy bên trong vậy?
Mà chúng lại còn rất lớn, trông lớn gấp đôi cậu.
Không không không, đó không phải vấn đề. Vấn đề là tại sao trong phòng này lại có nhiều quần áo như vậy?!
Ngô Đồng mở cửa tủ quần áo phía trên, bên trong có vài bộ quần áo mới tinh mặc ở nhà được treo ngay ngắn. Dường như kích thước của chúng và những chiếc quần đùi nhỏ trong ngăn kéo phía dưới rất hợp nhau.
Nhà của các gia đình giàu có đều có những căn phòng như vậy sao, thậm chí còn chuẩn bị sẵn quần áo sạch cho khách? Mặc dù kích thước có thể không hoàn toàn phù hợp với khách?
Ngô Đồng thầm nghĩ, phần lớn những người đến nhà Khương Hành qua đêm đều là bạn bè Alpha nam của Khương Hành, cho nên trong tủ quần áo có rất nhiều quần áo cỡ lớn.
Đúng, cậu lấy lý do đó để thuyết phục bản thân.
Nhưng cậu vẫn cảm thấy kiểu dáng và đặc biệt là kích thước của những bộ quần áo này, trông giống như chúng được thiết kế riêng cho Khương Hành.
Mở một ngăn kéo trống, sắp xếp gọn gàng vài bộ quần áo mình mang đến. Ngô Đồng đi xuống lầu, nhìn thoáng qua bóng lưng đen trắng đang ngồi trước cửa biệt thự.
Ngô Đồng nghi ngờ, cất cao giọng hỏi: "Bì Đản, mi đang làm gì vậy?"
Khương Thanh Nguyên quay đầu lại: "Gâu!" (Con trông nhà!)
Trong cái biệt thự này, Khương Hành và muỗi không được phép vào!
Ngô Đồng không hiểu, nhưng vẫn mở một hộp hạt đồ ăn cho Bì Đản và Tuyết Đoàn, sau đó trở về phòng ngủ để tắm. Mọi việc đã xong, sắp đến giờ ăn trưa rồi.
Nên đặt cơm ngoài hay tự làm đây?
Trong lúc Ngô Đồng đang băn khoăn thì Bì Đản dưới lầu đột nhiên hú lên, sau đó chuông cửa vang lên.
Có người tới? Cậu vội vàng đi xuống lầu, quát Bì Đản rồi ra mở cửa. Lạc Dương đang đứng bên ngoài, tay xách một túi đồ lớn.
Ánh mắt Lạc Dương gần như đứng hình, tay vẫn giữ nguyên tư thế bấm chuông cửa mà quên rụt về.
Omega trong bộ quần áo mặc nhà màu xám nhạt trông ngoan ngoãn hơn nhiều so với dáng vẻ đẹp trai, lộng lẫy khi tham dự buổi tiệc tối qua. Có lẽ cậu vừa mới tắm xong, mái tóc ngắn mềm mại vẫn còn ướt, hai má trắng nõn bị hơi nước trong phòng tắm ám hơi nước.
Hắn dường như đột nhiên hiểu ra tại sao ông chủ lại yêu thích Omega này đến vậy.
Ánh mắt nhìn người thật chuẩn.
"Tiểu Lạc, đây là..."
Lạc Dương bị câu hỏi của Ngô Đồng kéo về thực tại. Hắn chỉ nhìn vị bà chủ tương lai thêm hai giây nữa. Hắn không được để ông chủ phát hiện ra, nếu không có thể bị ông chủ trực tiếp khoét mù mắt.
"Ông chủ bảo tôi mua cho cậu một số nhu yếu phẩm hàng ngày, cậu xem có thiếu thứ gì không, tôi sẽ đi mua lại."
Khương Hành còn mua đồ cho cậu? Ngô Đồng ngạc nhiên.
"Vậy thì ngại quá..."
"Đừng ngại với ông chủ." Lạc Dương phẩy tay nói không cần quan tâm: "Thứ ông chủ có chính là tiền, hơn nữa, số tiền này tiêu cho cậu là chuyện đương nhiên!"
"?" Ngô Đồng không hiểu hắn đang nói gì.
Những chiếc túi lớn túi nhỏ mà Lạc Dương mang theo có đủ mọi thứ, từ kem đánh răng, bàn chải đánh răng, sữa tắm đến đồ ngủ, mà đồ ngủ lại là những bộ trang phục cực kỳ tươm tất.
Ngô Đồng đưa tay ra muốn Lạc Dương trả lại những bộ quần áo này, nhưng Lạc Dương đã kiên quyết từ chối, nói rằng hắn chỉ đang nhận lương của ông chủ để làm việc.
Ngô Đồng không còn cách nào khác ngoài việc từ bỏ và xem tiếp đồ bên trong túi mua sắm mà Lạc Dương mang đến.
Lạc Dương xứng đáng là trợ lý tri kỷ đã ở bên cạnh Khương Hành từ lâu, nhu yếu phẩm hàng ngày mà cậu muốn mua đều có đủ cả.
Nhưng...
Mặt Ngô Đồng đỏ lên, từ dưới đáy túi đồ lấy ra hai hộp vuông nhỏ màu xanh đậm: "???"
"Tiểu Lạc, đây... là gì?" Ngô Đồng xấu hổ nói.
Sắc mặt Lạc Dương đột nhiên thay đổi, ánh mắt lóe lên vẻ mờ ám. Hắn đến gần Ngô Đồng thì thầm: "Là ba con sói đó~"
Ngô Đồng: "..."