Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Chương 36: Lòng xao xuyến
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh thật sự muốn tôi đi đào than ở mỏ đen à?
"Sao thế?" Khương Hành không hiểu ý cậu nói.
Ngô Đồng kinh ngạc nhìn Khương Hành, trong lòng vô thức thốt lên suy nghĩ của mình.
Cậu ngượng ngùng nói: "Không có gì..."
Dừng một chút, cậu đưa màn hình điện thoại về phía Khương Hành.
"Thầy Khương... Có phải phòng tài chính đã chuyển nhầm tiền cho tôi rồi không? Chẳng lẽ họ chuyển nhầm một khoản vốn lưu động quan trọng của công ty cho cậu sao?"
Dù biết một công ty lớn như thế này khó mà mắc lỗi sơ đẳng như vậy, nhưng với số tiền lớn đến mức ấy thì không thể loại trừ khả năng đó.
Khương Hành cụp mắt xuống, ngón tay cầm điện thoại thon dài trắng nõn, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, trông vô cùng sạch sẽ khiến người ta có cảm giác muốn nắm lấy.
Trước khi Omega kịp nhận ra điều gì bất thường, hắn đã nhanh chóng dời mắt, nhìn vào điện thoại của cậu.
"Không sai." Khương Hành dừng lại một chút, hỏi: "Cậu thấy ít sao? Tôi sẽ bảo phòng tài chính chuyển thêm cho cậu một chút."
Hắn đã nói mà, với tính cách của Ngô Đồng, em ấy chắc chắn sẽ không hài lòng với mức giá này. Dù sao số tiền này cũng chỉ đủ để mua chiếc Bugatti mà Ngô Đồng đã dùng để đi du lịch ở kiếp trước thôi.
Khương Hành nói xong, định nhấc điện thoại lên.
Ngô Đồng vội vã ngăn lại.
"Đừng!"
Lòng bàn tay đang cầm điện thoại của hắn bị đầu ngón tay mềm mại, thon dài của Omega đè lên. Ngô Đồng vội vã lao về phía trước, không nhìn thấy chướng ngại vật dưới chân, vấp phải bàn trà, suýt chút nữa ngã nhào vào vòng tay Khương Hành.
"Không phải quá ít đâu!" Ngô Đồng gần như không giữ vững được dáng người: "Mà là quá nhiều!"
Cậu đột nhiên nhìn hợp đồng trên bàn vừa ký, nghiêng người cầm lên lật nhanh, rất nhanh đã tìm thấy mục chi phí ký hợp đồng.
Nó hoàn toàn trùng khớp với khoản thanh toán chín chữ số mà cậu thấy trên điện thoại!
Cậu chết lặng. Vừa rồi cậu cũng không nhìn kỹ, cứ nghĩ Khương Hành đồng ý ký hợp đồng với mình chỉ tùy tiện đưa ra một mức giá nào đó, chỉ cần không bị thiệt, Ngô Đồng sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì.
Nhưng đánh chết cậu cũng không bao giờ ngờ rằng Khương Hành lại đưa ra một cái giá cao ngất trời như thế cho mình.
"Sao lại cao như vậy được chứ?" Ngô Đồng cúi đầu nói: "Thầy Khương, thầy không sợ mất tiền oan sao? Tôi không xứng đáng với số tiền đó..."
Giá trị lớn nhất của cậu không gì khác ngoài một tài khoản blogger có hàng triệu người theo dõi. Hơn nữa, cậu chỉ tương đối nổi tiếng nhờ scandal trong thời gian gần đây. Ngoài ra, dù cậu học trong một lớp đào tạo chuyên nghiệp và tốt nghiệp Học viện Kịch nghệ thuật An Hải, nhưng cậu chưa từng có một tác phẩm nào. Ngô Đồng chưa bao giờ nghĩ rằng phí ký hợp đồng của mình lại là con số này.
"Tôi cảm thấy cậu có năng lực." Khương Hành khẳng định: "Tôi nghĩ cậu xứng đáng."
"Cảm ơn anh đã đánh giá tôi rất cao." Ngô Đồng cố gắng hết sức thuyết phục Khương Hành: "Nhưng bây giờ anh có thể đưa ra con số thấp hơn, dù là bao nhiêu tôi cũng sẽ chấp nhận. Nếu anh cho rằng tiềm năng phát triển của tôi tương đối tốt và phù hợp để đầu tư dài hạn, thì đến lúc đó cũng chưa muộn. Còn bây giờ, nó hoàn toàn là một khoản đầu tư rủi ro cao, thậm chí không thể thu hồi vốn gốc."
"Cậu cứ coi tôi là một nhà đầu tư thiên thần là được." Nụ cười trong mắt Khương Hành càng sâu hơn một chút.
Hắn luôn cho rằng mình có con mắt nhìn người rất chuẩn xác, đặc biệt là khi chọn vợ.
Mặc dù Omega của hắn coi tiền như mạng sống vì hoàn cảnh sống và áp lực sinh tồn từ thời thơ ấu đến tuổi trưởng thành, nhưng em ấy sẽ nhận đúng số tiền mình xứng đáng và dùng nó đúng mực, sẽ không chấp nhận bất kỳ khoản tiền nào không xứng đáng, trái với ý muốn của mình.
Khương Hành nhận lấy bản hợp đồng từ tay Ngô Đồng, xác nhận lại nội dung chính xác rồi đưa một bản cho Ngô Đồng, bản còn lại do công ty giữ.
"Tôi sẽ dành sự đối đãi tốt nhất cho các nghệ sĩ mà tôi cho là có tiềm năng, bao gồm tất cả những khía cạnh cậu có thể nghĩ đến và cả những gì cậu không thể nghĩ đến." Khương Hành nói.
Trong chốc lát, cơn gió như lùa vào từ khe cửa sổ không đóng kín của văn phòng, mây trên bầu trời ngoài cửa sổ không ngừng trôi. Ngô Đồng nghe vậy vô thức hỏi: "Thầy Khương, anh đã dành đãi ngộ kiểu này cho bao nhiêu nghệ sĩ rồi?"
Khương Hành bình tĩnh nói: "Cho đến bây giờ, cậu là người duy nhất."
"Số tiền mà cậu thấy là mức giá mà công ty có thể đưa ra, nhưng đó không phải là con số mà tôi nghĩ đến."
"Trong lòng tôi, cậu là vô giá."
Trong đời này, trái tim Ngô Đồng chưa bao giờ đập điên cuồng đến thế, nhịp tim gần một trăm mười tám như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu dâng tặng nhịp tim, hơi thở và dòng máu đang dâng trào như món quà quý giá nhất cho Khương Hành mà không chút do dự.
____
Khương Thanh Nguyên đang nằm thư thái bên hồ bơi trong sân biệt thự, đắm mình dưới ánh mặt trời mùa đông ấm áp. Đang lúc thiu thiu ngủ thì nó cảm thấy dưới bụng dường như có thứ gì đó rung lên, liền lấy chiếc điện thoại mới mua lúc nãy từ dưới bụng ra.
Khương Hành gửi tin nhắn cho nó.
[Ông già đểu cáng: Đã sắp xếp xong, có thể nhận việc được rồi.]
"Ông già đểu cáng" đúng là người già thật sự. Nhắn tin WeChat còn phải ghi dấu chấm.
Khương Thanh Nguyên khinh thường chế nhạo, nhưng Khương Hành vừa nói gì cơ, có việc làm rồi sao?
Giây tiếp theo, nó thấy một tin nhắn khác trong nhóm WeChat hiện lên, và nó được kéo vào một cuộc trò chuyện nhóm mới.
[Điền Điềm: Đây là nhóm làm việc của Ngô Đồng. Mọi sắp xếp công việc trong tương lai sẽ được thông báo tại đây. Tôi là người đại diện sau này của Ngô Đồng, tên là Điền Điềm, rất vui được hợp tác với mọi người.]
Ánh mắt Khương Thanh Nguyên dừng lại trên tên người đại diện thêm hai giây.
Điền Điềm?
Khương Hành cũng được đấy chứ. Nếu Khương Thanh Nguyên không nhầm, mặc dù bây giờ Điền Điềm không nổi tiếng, nhưng sau này cô ấy sẽ là người đại diện vàng ngang hàng với Lạc Mẫn, với khả năng giao thiệp rộng, phong cách làm việc quyết đoán, ánh mắt tinh tường, không ai qua tay cô mà không nổi tiếng.
Nó hiếm khi thấy Khương Hành vừa mắt hơn một chút.
Khương Thanh Nguyên nằm thư thái trên bãi cỏ vẫn dày và mềm dù đang là mùa đông, sau đó dùng bàn chân chó không linh hoạt của mình gõ chữ trên màn hình.
[Quỳ xuống gọi tiếng thiếu gia là được: Khương Thanh Nguyên, trợ lý mới]
Có tiếng bước chân vội vã ở đầu kia biệt thự. Khương Thanh Nguyên quay đầu lại thì thấy Ngô Đồng đang bước vào từ cửa nhà, nó vội vã nhét điện thoại xuống gầm băng ghế bên cạnh, vẫy đuôi chó đón Ngô Đồng về nhà.
"Gâu!" (Ba vất vả rồi, bé ngoan xoa bóp đấm lưng cho ba nhé, giống như hồi nhỏ con đi học mẫu giáo về, Khương Hành thỉnh thoảng có lương tâm thấy con vất vả ở trường liền bóp chân cho con)
Ngô Đồng ngồi trên ghế sofa, rót một ly nước rồi uống cạn, sau đó bắt đầu ngẩn ngơ.
Khương Thanh Nguyên đang làm bộ dạng nịnh nọt trên mặt đất, khều khều chân Ngô Đồng một lúc lâu mới phát hiện cậu đang thất thần, ngồi đó cứng đờ với vẻ mặt chán nản, như thể vừa bị bắt nạt.
Khương Thanh Nguyên sững sờ.
"Nếu không nhầm, sáng nay ba nó đến chỗ Khương Hành ký hợp đồng mà?"
Lẽ nào ba cảm thấy điều kiện hợp đồng quá khắc nghiệt, không muốn ký với Khương Hành, nhưng vì Khương Hành cầm thú sẽ không để ba đi mà không ký, nên ba phải ký một bản hợp đồng bán thân bất bình đẳng?
Ánh mắt Khương Thanh Nguyên mở to.
"Trong một xã hội được cai trị bởi pháp luật, còn có những kẻ buôn người như vậy sao???"
Khương Thanh Nguyên tức giận: "Gâu gâu gâu!" (Khương Hành, ông là đồ bỉ ổi!!!)
Khương Thanh Nguyên muốn cắn người: "Gâu gâu gâu!" (Khương Hành, ông đâu rồi, hôm nay lão tử không cắn ông đến mức đoạn tử tuyệt tôn thì lão tử chính là cháu trai của ông!)
Và hiển nhiên, Khương Thanh Nguyên liền bị Ngô Đồng tát mạnh vào mặt sau khi cậu tỉnh táo lại.
Ngô Đồng cúi đầu xuống, cùng đôi mắt chó xanh của Khương Thanh Nguyên nhìn chằm chằm vào nhau một lát. Khi Khương Thanh Nguyên chuẩn bị nghĩ rằng ba mình muốn bù đắp khoảng thời thơ ấu đã bỏ lỡ bằng cách chơi trò 321 đứng hình làm người gỗ* cùng nó, thì nó đã mất cảnh giác bị Ngô Đồng ôm chặt vào lòng.
*Trò chơi đếm ngược 321, sau khi đếm xong mọi người đều bất động. Ai cử động trước là thua.
Giọng nói như đang khóc, chất chứa một sự kìm nén cảm xúc mãnh liệt.
"Xong rồi, xong rồi, Bì Đản, ta xong thật rồi!"
Mặt Khương Thanh Nguyên bị Ngô Đồng đè lên vai, nó nghiến răng: "Xong rồi, xong rồi! Khương Hành, ông xong thật rồi! Ông thế mà dám bắt nạt ba tôi! Tối nay ông sẽ được nếm mùi!"
"Ta thật sự rất thích thầy Khương, ta rất thích thầy Khương! Làm sao có thể có một người tốt như thầy Khương cơ chứ? Anh ấy là người tốt nhất đối với ta trên thế giới này, ngoại trừ bà nội Dương! Ta cực kỳ thích thầy Khương!"
Khương Thanh Nguyên: "..."
Xong rồi, xong rồi!
Ba đúng là xong thật rồi...
Đây là triệu chứng Stockholm đúng không?
Khương Hành bắt nạt ba, chẳng lẽ ba còn thích ông ta đến mức không thể không muốn sao?
Khương Hành là người đối xử với ba tốt nhất trên thế giới này, ngoại trừ bà nội Dương sao?
Bà nội Dương lại là ai nữa??
Khương Thanh Nguyên hoàn toàn ngớ người ra.
Sau khi thổ lộ với Bì Đản, cuối cùng Ngô Đồng cũng trút được nhịp tim đã bị kìm nén suốt quãng đường từ lúc còn ở trước mặt Khương Hành, không còn chút dư âm nào, đồng thời cậu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thầy Khương đẹp trai, có giọng nói hay và có nền tảng giáo dục tốt. Người ta nói anh ấy sinh ra trong một gia đình học giả, cha mẹ là giáo sư đại học, người thân đều là những người phát triển bất động sản nổi tiếng.
Trình độ học vấn của anh ấy thuộc hàng đầu trong ngành giải trí Trung Quốc, tốt nghiệp khoa Tài chính của một trường đại học hàng đầu, có kiến thức uyên bác. Làm người có phong thái, có nội hàm.
Anh ấy chăm chỉ, tài năng trong diễn xuất và không bao giờ kiêu ngạo, đặc biệt là khi ở trong đoàn làm phim.
Anh ấy có nhân cách tốt, hào phóng, cho cậu mượn nhà để ở khi cậu gặp khó khăn nhất, không thu bất kỳ khoản phí nào. Anh ấy còn sắp xếp trợ lý gửi cho cậu tất cả các loại nhu yếu phẩm hàng ngày, chăm sóc cậu gần như 360 độ, không bỏ sót góc khuất nào.
Hơn nữa...
Nếu Ngô Đồng muốn liệt kê ưu điểm của Khương Hành, cậu có thể nói liền ba ngày ba đêm không hết.
Tóm lại, trong mắt cậu, toàn thân Khương Hành tràn đầy ưu điểm, tất cả mọi phương diện đều hoàn toàn hợp với gu thẩm mỹ của cậu.
Nếu là trước đây, Ngô Đồng nhiều nhất cũng chỉ coi Khương Hành là nam thần đỉnh cao không thể với tới trên truyền hình, trên màn ảnh rộng và trên sân khấu trao giải.
Nhưng hôm nay... Ngô Đồng đột nhiên có chút suy nghĩ vượt ra ngoài ranh giới thông thường đối với Khương Hành.
Ý nghĩ này thật không thể tưởng tượng nổi, nhưng nó lại đến một cách tự nhiên và không thể ngăn cản.
Biết rằng đây chỉ là một giấc mộng, nhưng cậu vẫn đắm chìm vào đó không chút do dự, không có bất kỳ ý chí thoát ra nào.
Phải mất một lúc lâu cậu mới bình tĩnh lại được cơn tim đập thình thịch đang khuấy động. Cậu nhớ điện thoại mình dường như đổ chuông khi trên đường về nhà vừa nãy, vì vậy cậu cầm điện thoại trên bàn lên mở khóa màn hình.
Hóa ra là tin nhắn từ người đại diện và trợ lý do thầy Khương sắp xếp cho mình.
Khi Ngô Đồng mở khóa màn hình, là thông báo công việc từ người đại diện.
[Điền Điềm: Hai giờ chiều thứ Bảy có một buổi chụp ảnh áp phích cá nhân, đến giờ tôi sẽ qua đón cậu.]
[Điền Điềm: @Ngô Đồng, địa chỉ hiện tại của cậu ở đâu?]
Ngô Đồng gõ trên màn hình một cách thành thật.
[Ngô Đồng: Ở Hạc Tê Loan, nếu vào từ cổng chính phía Tây sẽ nhanh hơn.]
[Điền Điềm: Được, Hạc Tê Loan đúng không? Ngày mai tôi sẽ qua đón...]
[Điền Điềm: Khoan đã, cậu nói cậu sống ở đâu cơ?]
[Điền Điềm: Hạc Tê Loan???]