Chương 37: Gặp gỡ

Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những chiếc lá rụng từ cây thường xanh bay lướt dưới chân, Điền Điềm đứng trước căn biệt thự theo phong cách hiện đại tráng lệ và sang trọng, tâm trạng cô hỗn độn hòa vào gió.
Cô đã xem đi xem lại lộ trình mà Ngô Đồng gửi qua WeChat hôm qua năm lần, nhưng lần nào cô cũng đến đúng cửa biệt thự này, không có ngoại lệ.
Điền Điềm nghiêm túc suy nghĩ về cuộc đời.
Nhưng bất cứ ai không quá kém thông tin đều biết rằng một vài biệt thự dành cho hộ gia đình không bán ra công chúng ở Hạc Tê Loan đã được chủ thầu phân cho vài người thân trước khi xây dựng, mà sếp lớn của cô là Khương Hành chính là cháu trai của chủ thầu.
Mà căn biệt thự trước mặt cô chính là của Khương Hành!
Điền Điềm ấn vào nhân trung, lấy điện thoại ra, tìm tên trợ lý Lạc – người luôn bên cạnh Khương Hành trong nhóm lớn của công ty, gửi cho hắn một tin nhắn riêng.
[Điền Điềm: Trợ lý Lạc... Bây giờ tôi đang ở trước nhà Ngô Đồng... Xin hỏi, mối quan hệ giữa Ngô Đồng và Khương tổng là như thế nào vậy...]
Lạc Dương, thân là một thanh niên nghiện mạng không bao giờ rời khỏi điện thoại, nhanh chóng trả lời.
[Trợ lý Lạc: Suỵt, câu không nên hỏi thì hỏi ít thôi, chỉ cần tự hiểu trong lòng là được.]
Luật ngầm trong giới này Điền Điềm hiểu rõ.
Cô vừa định cất điện thoại đi, lại thấy Lạc Dương gửi tin nhắn khác.
[Trợ lý Lạc: Cô đã gặp qua trợ lý được giao cho cậu Ngô chưa?]
[Điền Điềm: Chưa... Tôi không thể liên lạc được với cậu ta, sắp đến giờ rồi... Khi nào tôi gặp tôi sẽ chỉ trích tác phong sau.]
[Trợ lý Lạc: Đừng! Trợ lý này không phải là người bình thường có thể động vào đâu. Cô cứ để yên đó đi, điều quan trọng nhất là cậu ta vui là được.]
Điền Điềm bối rối trả lời “Ừm”.
Cô cực kỳ mơ hồ.
Nghệ sĩ mới của cô là người của ông chủ siêu sao của cô.
Trợ lý mới của nghệ sĩ của cô được tiết lộ là một nhân vật bí ẩn.
Trong đội hình này, cô là người duy nhất có địa vị thấp nhất.
Sau khi kịp thời cứu vớt một linh hồn vô tội và một cuộc sống mong manh, cũng như công việc của người nọ, Lạc Dương cảm thấy rất tốt.
Ngô Đồng và Khương Thanh Nguyên, một người là Omega mà Khương Hành đang theo đuổi, một người là Alpha mà Khương Hành thầm thích, không thể động vào bất kỳ ai trong hai người này được.
Lần đầu tiên biết Khương Hành thực sự đề nghị Khương Thanh Nguyên làm trợ lý của Ngô Đồng, Lạc Dương suýt chút nữa không hiểu kiểu thao tác này.
Nhưng sau khi xem xét lại, hắn phát hiện thủ đoạn của Khương Hành thực sự quá cao siêu.
Để Ngô Đồng và Khương Thanh Nguyên làm quen với nhau và hòa thuận với nhau, nếu chuyện của họ bị bại lộ trong tương lai, nó sẽ tương đối dễ giải quyết hơn.
Kiểu tình địch dần dần thâm nhập vào cuộc sống của đối phương để tìm cách đối phó này, Lạc Dương lớn đến vậy rồi đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cảnh này, phải nói Khương Hành có thể nghĩ ra phương pháp này đúng là đỉnh!
Hắn chỉ không biết Khương ca sau này dự định để ai làm chủ đây?
Lạc Dương nghĩ hẳn là Ngô Đồng. Trong thời đại này, mặc dù không thiếu tình yêu đồng giới như AA, OO, nhưng suy cho cùng, nó chỉ là một nhóm thiểu số, tình yêu dị giới vẫn là chủ đạo, thân phận chính thất của Ngô Đồng sẽ tốt hơn một chút. Có điều như vậy thì Khương Thanh Nguyên sẽ chịu thiệt thòi rồi, nhưng Hành ca rất cưng chiều cậu ta, cứ nhìn lần trước Hành ca sủng cậu ta ở văn phòng như thế nào thì biết...
Lạc Dương nghe thấy Khương Hành gọi mình cách đó không xa, vừa suy nghĩ vừa lắc lắc đầu và áo khoác trong tay rồi chạy tới.
Sau khi biết nghệ sĩ của mình có mối quan hệ không thể giải thích được với ông chủ của mình, Điền Điềm càng thêm lo lắng. Nếu cô không dẫn dắt Ngô Đồng cho tốt làm ông chủ không hài lòng thì sao? Nếu Ngô Đồng bị ông chủ bỏ rơi thì cô và Ngô Đồng sẽ làm gì?
Cô lo lắng bấm chuông cửa biệt thự.
Một lúc sau, cánh cửa trước mặt cô mở ra. Khi nhìn thấy người, Omega mặc áo len cổ lọ màu be mảnh khảnh, khuôn mặt xinh đẹp của cậu sững sờ trong giây lát, sau đó lộ ra một nụ cười dịu dàng xinh đẹp.
“Là chị Điền Điềm sao?”
Khi nhìn qua ảnh của Ngô Đồng, Điền Điềm chỉ cảm thấy đây là một Omega trông đẹp hơn người bình thường một chút, không phải tự luyến mà trong làng giải trí còn có nhiều ngôi sao tuyệt vời hơn cậu ta.
Sau khi nhìn thấy Ngô Đồng, Điền Điềm đột nhiên hiểu vì sao sếp lớn của cô lại mạo hiểm việc để lộ scandal và đưa Omega này về nhà sống rồi.
Người này dường như được nhuộm bằng nước sương trong suốt dưới ánh sáng ban mai, khiến mọi người không thể rời mắt khỏi nó ngay cả khi cậu không trang điểm. Rõ ràng là một vẻ ngoài lộng lẫy có thể dùng để giết người, nhưng khí chất sạch sẽ và rõ ràng hóa giải sự khoa trương của ngoại hình, không phải là quỷ dị hay quyến rũ, cậu cực kỳ dễ làm cho mọi người cảm thấy thư giãn.
Điền Điềm đột nhiên cảm thấy nếu Khương Hành bỏ rơi một Omega như vậy, vậy hắn nhất định là bị mù.
Là một người đại diện đã đắm chìm trong làng giải trí với mỹ nhân quá lâu, dẫn đến một thời gian dài không phản ứng, ngay lúc đó, Điền Điềm đột nhiên cảm nhận được nhịp tim mà đã lâu không gặp, chỉ giới hạn ở nhịp tim trên khuôn mặt.
Ánh mắt cô sáng lên nở nụ cười: “Xin chào.”
“...” Không biết có phải là ảo giác của Ngô Đồng hay không, cậu luôn cảm thấy Điền Điềm dường như đang nở nụ cười xấu xa, giống như muốn nuốt sống chính mình.
Không đúng, đây rõ ràng là lần đầu tiên họ gặp nhau, họ sẽ phải làm việc cùng nhau trong vài năm tới. Cậu chớp chớp mắt, vứt bỏ cảm giác kỳ lạ ra khỏi đầu, xoay người sang một bên nhường đường để Điền Điềm vào cửa.
“Xin lỗi chị Điền Điềm, em còn có một chút chuyện vặt phải giải quyết, chị có thể chờ em một lát được không?”
“Không sao, là chị đến sớm, cậu cứ tranh thủ thời gian đi.” Cô nhất định phải kiên nhẫn với mỹ nhân, Điền Điềm hào phóng nói.
Ngô Đồng đưa cho cô một ly sữa, để cô ngồi trên ghế sofa một lúc, rồi trở lại phòng bếp tiếp tục rửa bát. Trong lòng cậu không khỏi tự hỏi tại sao chị ta lại không hỏi cậu tại sao lại sống ở nhà Khương Hành, dù sao Khương Hành sống ở Hạc Tê Loan cũng không phải là bí mật, người có chút thân hơn còn biết hắn sống ở tòa nhà nào nữa kìa.
Nhưng cậu cũng rất vui vì Điền Điềm không hỏi thêm, nếu không vấn đề này giải thích sẽ rất phiền phức, mà Ngô Đồng là một người sợ phiền phức.
Sau khi rửa bát rồi lại bỏ vào tủ khử trùng, nghĩ lát nữa mình sẽ phải ra ngoài, Ngô Đồng đổ thức ăn khô cho chó mèo, mặc áo khoác: “Chị Điền Điềm, chúng ta đi thôi.”
Điền Điềm thu hồi ánh mắt đang nhìn chằm chằm khỏi con husky dưới ánh mặt trời trong sân, gật đầu: “Đi thôi.”
Chiếc xe chuyên dụng ở cửa biệt thự, tài xế đã đợi bên trong từ lâu. Điền Điềm mở cửa ghế sau, chỉ sau khi Ngô Đồng lên xe, cô mới giơ chân bước lên. Chiếc xe chuyên dụng trầm thấp và sang trọng chậm rãi lái ra khỏi cổng Hạc Tê Loan hòa vào dòng xe tấp nập.
____
Khương Thanh Nguyên ngủ một giấc, biệt thự tĩnh lặng không tiếng động. Nó lấy điện thoại từ dưới bụng ra xem, đã qua thời điểm Điền Điềm nói muốn đón Ngô Đồng.
Có vẻ như nó đã ngủ quên.
Khương thiếu gia chẳng vội vàng, lăn lộn trên tấm thảm Hermes sang trọng, sau đó chậm rãi đứng dậy, trở lại biệt thự và đi đến phòng thay đồ trên lầu hai. Một lúc sau, một thanh niên cao lớn, phong độ, ăn mặc chỉnh tề bước ra khỏi đó.
Vừa đi, nó vừa gọi điện thoại.
“Là con chứ còn ai nữa?”
“Ba con chiều nay có lịch, con ngủ quên, cho người đến đón con đi, con muốn chiếc McLaren màu đỏ trong gara của cha ấy, mã xe con cũng không rõ nhưng nó là con xe nhìn ngầu nhất ấy.”
Yêu cầu về phương tiện đi lại của Khương thiếu gia quả thực rất cao.
Nghe thấy người bị lợi dụng tên Khương Hành ở đầu bên kia điện thoại, đau đầu, bất lực đáp “Được” rồi. Mục đích đã đạt được, Khương thiếu gia lập tức cúp điện thoại không chút do dự.
Khi nó đi xuống cầu thang, nó thấy bát chó của nó đã được đổ đầy thức ăn khi đi ngang qua, vì vậy nó lại quay lại.
Có rất nhiều chó mèo đi lạc ở Hạc Tê Loan, Khương Thanh Nguyên đổ tất cả thức ăn cho chó lên bục đá, khi trở về biệt thự đặt bát thức ăn, tài xế đã chờ sẵn.
Khương thiếu gia hài lòng ngồi lên chiếc McLaren mà mình mong muốn, lắng nghe âm thanh chói tai của chiếc xe thể thao, nghĩ rằng hôm nay là cuộc gặp gỡ chính thức đầu tiên với ba. Nó muốn lấy thứ gì đó làm quà tặng cho lần gặp gỡ này, vì vậy nó đã đặt mua đồ ăn trên điện thoại với tâm trạng hứng khởi, địa chỉ giao tới là trường quay nơi ba nó sẽ quay chụp hôm nay.
____
“Cái gì? Người trước vẫn chưa chụp xong?” Điền Điềm tức giận hỏi ngay trong studio.
“Rất xin lỗi chị Điền Điềm.” Các nhân viên trường quay liên tục xin lỗi: “Chúng tôi đã cố gắng nhanh nhất có thể, xin hãy kiên nhẫn đợi một lúc.”
Ngô Đồng đứng sau lưng Điền Điềm im lặng, nhìn cô ấy. Lúc ở trên xe, cô ấy vẫn là một cô gái nhỏ ngọt ngào, mắt sáng rực hỏi cậu làm thế nào mà có làn da mịn màng, sáng bóng đến thế. Người đại diện với vẻ mặt lạnh lùng, gay gắt nói: “Để chúng tôi chờ sao? Nói nghe nhẹ vậy, chiếm dụng thời gian và địa điểm quay chụp, làm xáo trộn lịch trình đã định của chúng tôi?”
Các nhân viên nói: “Chúng tôi có thể giảm giá chi phí cho buổi chụp này...”
Điền Điềm gắt gao ngắt lời: “Chúng tôi đâu có thiếu tiền đến mức phải để ý đến số tiền này sao? Thời gian là thứ quý giá nhất! Đã đến thời gian mà chúng tôi thuê studio và nhiếp ảnh gia rồi!”
Lúc này không được mềm lòng, nếu không mọi người sẽ nghĩ mình dễ bị bắt nạt, nhưng cũng không thể gây thù chuốc oán cho Ngô Đồng trong giới giải trí quá sớm, dù sao giới showbiz rộng lớn, mọi người đều nhìn lên trên chứ không nhìn xuống dưới.
Điền Điềm nhíu mày hỏi: “Ở đây còn có chỗ trống nào khác không? Cậu đi gọi thầy Hoàng ra đi, chúng tôi có thể đến các phòng studio khác để chụp.”
Thầy Hoàng là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp mà họ đã hẹn chụp hôm nay, ông ta rất có tiếng tăm trong giới này, ông là người giỏi nhất trong việc bắt trọn những khoảnh khắc rực rỡ nhất của người mẫu.
Họ có thể thay đổi địa điểm hoặc một bộ thiết bị chụp ảnh khác, nhưng nhiếp ảnh gia phải là thầy Hoàng.
“Cái này...” nhân viên xấu hổ: “Tôi thực sự xin lỗi, hôm nay đều có người quay chụp ở tất cả các phòng rồi, nơi duy nhất có thể nhường chỗ nhanh nhất cho đến nay là nơi chị đã đặt trước. Còn nữa chị Điền, yêu cầu thầy Hoàng đang chụp dở lại ra chụp cho bên chị cũng hơi vô lý...”
“Vậy thì để người bên trong ra ngoài, chúng tôi sẽ chụp trước.”
Vì bên kia vi phạm hợp đồng trước nên Điền Điềm không cần phải lịch sự với họ, nhưng trước khi cô nói xong những lời tàn nhẫn của mình, cô thấy cánh cửa trước mặt bị đẩy mở từ bên trong, một người phụ nữ đi giày cao gót, cao ngang tầm mắt Điền Điềm, bước ra.
Người phụ nữ nhăn mày, liếc mắt ra ngoài với vẻ mặt không vui, nhưng khi ánh mắt chạm phải Điền Điềm, cô ta đột nhiên kéo khóe môi hơi thâm vì chưa tô son, lộ ra nụ cười khinh bỉ.
“Tôi còn tưởng là người không có gia giáo gì cả, ồn ào chết đi được, hóa ra là Điền Điềm à, vậy thì cũng không có gì lạ.”
Ngay khi nhìn thấy người phụ nữ bước ra từ cửa studio, Điền Điềm sững sờ. Trong nháy mắt, cô đã chuyển sang vẻ mặt khinh thường, chế nhạo: “Tôi còn tưởng có người ở trong studio của người khác mãi không chịu rời đi khi thời gian đến là ai, hóa ra là Trần Thiếu Anh, này cũng không có gì lạ cả.”
Điền Điềm đã lâu không ưa Trần Thiếu Anh, hai người như nước với lửa, hễ gặp nhau là cãi vã.
Bọn họ là người quen cũ, từ nhỏ Điền Điềm đã là con nhà người ta trong lời cha mẹ Trần Thiếu Anh.
Sau này cô ta cũng là người đại diện. Trước kia Điền Điềm nổi tiếng đứng hàng đầu, nhưng sau đó lui về để lập gia đình, sinh con. Trình độ của các nghệ sĩ mà Điền Điềm dẫn dắt sau này không tốt lắm, cũng không đạt được nhiều thành tựu.
Mà Trần Thiếu Anh, vốn dĩ không giỏi bằng Điền Điềm, nhưng lại dẫn dắt một nghệ sĩ ra mắt với tư cách ngôi sao nhí tên là Bạch Thanh Phong. Người này rất thích cạnh tranh, tài nguyên trong tay ngày càng tốt, điều này làm Trần Thiếu Anh càng thêm kiêu ngạo. Cô ta gần như nhìn người bằng nửa con mắt trước mặt kẻ thù cũ Điền Điềm.
Bị cô ta châm chọc đến mức Trần Thiếu Anh gần như nghẹn lời.
“Cô...” Cảm nhận được có nhiều người như vậy, Trần Thiếu Anh nuốt ngược những lời sắp thốt ra.
Cô liếc nhìn Ngô Đồng đang đứng bên cạnh Điền Điềm, phát hiện đối phương chỉ là một người nổi tiếng trên mạng, không có tác phẩm nào đáng kể, không thể có chỗ đứng trong giới này, vì vậy cô ta kiêu ngạo nói: “Cậu muốn sử dụng studio này? Bây giờ chúng tôi đang sử dụng chỗ rồi và sẽ không trả lại cho đến khi quay chụp xong, vì vậy cậu tự liệu mà xem.”
Điền Điềm nghiến răng nghiến lợi định phun lửa nhưng lại bị Ngô Đồng ngăn lại. Cô tức giận quay đầu nhìn, chỉ thấy Ngô Đồng lắc đầu với cô: “Chị Điền Điềm, bỏ đi.”
Trần Thiếu Anh muốn nói “Cô còn không biết điều bằng nghệ sĩ của mình đâu.”
Nhưng sau đó lại nghe Ngô Đồng nói: “Với người không biết liêm sỉ thì không cần nói lý lẽ đâu.”
Nhân viên đứng ở bên cạnh cười phá lên.
Điền Điềm sững sờ, nhìn Ngô Đồng với vẻ mặt nghiêm nghị, rồi chợt hiểu ra: “Cậu nói có lý.”
Nhưng chiều nay dù sao cũng phải chụp xong bằng được.
Cô đang suy nghĩ làm thế nào để thương lượng với bên kia thì đột nhiên có tiếng ồn ào từ phía lối vào trường quay. Vài người quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một Alpha trẻ tuổi cao lớn dẫn năm sáu người mặc đồng phục nhà hàng Michelin bước đến.
Alpha cao ráo, mảnh khảnh, cao khoảng 1m85, mặc một chiếc áo khoác trench coat bằng len trông rất ngầu, tôn lên vóc dáng thanh thoát. Bờ vai rộng, đôi chân dài hơn bất kỳ người mẫu nào từng quay trong studio, xứng đáng với danh hiệu “móc áo di động”.
Lúc đầu, khuôn mặt người đó không rõ ràng trong ánh sáng nhưng khi đến gần hơn, họ nhận ra người này cực kỳ điển trai. Alpha dường như không lớn tuổi lắm, không quá hai mươi tuổi, nhưng các đường nét trên khuôn mặt cậu ta đặc biệt xinh đẹp và rõ ràng. Khuôn mặt vẫn còn nét trẻ con của cậu ta đơn giản, nhưng lại toát lên vẻ mạnh mẽ và tươi sáng.
Không nói quá khi bảo cậu ta là một người mẫu sàn diễn, bất chấp việc có vài nhân viên phục vụ của Michelin đi theo sau.
Ánh mắt Alpha đảo qua lại vài lần giữa những người này, rồi dừng lại trên người Ngô Đồng, người cũng đang nhìn hắn.
Liền thấy mắt Alpha sáng lên, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi: “Mình tìm mãi, hóa ra anh ở đây.”
Ngô Đồng phát hiện Alpha kỳ lạ này đang nhìn chằm chằm vào mình, nghi hoặc hỏi: “Xin lỗi, cậu là...”
Alpha dừng lại, giơ tay gãi đầu gãi tai ngượng ngùng như một đứa trẻ vừa làm chuyện sai trái, nói: “Em tên là Khương Thanh Nguyên, là trợ lý của anh sau này, rất vui được gặp anh!”
Lần đầu tiên cha con chính thức gặp nhau ở kiếp này.
Rất vui được gặp ba!
“Xin chào, tôi là Ngô Đồng...”
Lúc này Ngô Đồng mới nhớ ra trong chuyến đi của mình thiếu một người, trợ lý do công ty sắp xếp cho cậu cũng chưa xuất hiện.
Nhưng... đây là trợ lý của cậu ư?!
Ánh mắt kinh ngạc của Ngô Đồng đảo qua đảo lại trên người Khương Thanh Nguyên.
Cậu thấy người này toàn dùng đồ hiệu nổi tiếng, từ bộ quần áo, chiếc khuy cài hay thậm chí là chiếc đồng hồ trên người cậu ta đều có giá không dưới 100.000 nhân dân tệ.
Cùng với vẻ ngoài nổi bật và chiếc đồng hồ sang trọng này... đây rõ ràng là một thiếu gia con nhà giàu.
Ngô Đồng khó có thể không nghi ngờ rằng đây thật sự là trợ lý do công ty sắp xếp cho mình, chứ không phải là sắp xếp cho cậu một tiểu thiếu gia để cậu phục vụ?
Điền Điềm liếc nhìn Khương Thanh Nguyên, trong lòng thầm nghĩ may mà trợ lý Lạc đã nhắc nhở trước, nếu không nếu cô tức giận gọi điện hỏi vì sao tiểu thiếu gia này lại đến muộn, có lẽ ngày mai cô sẽ bị đuổi khỏi công ty.
Phía sau Khương Thanh Nguyên, một người đàn ông mặc đồng phục nhà hàng Michelin hỏi: “Cậu Khương, xin hỏi nên đặt đồ ở đâu ạ?”
“À đúng rồi, mọi người vẫn còn ở đây.” Khương Thanh Nguyên dường như nhớ ra chuyện mình đã gọi đồ ăn. Nó nhìn xung quanh: “Đúng rồi, sao mọi người vẫn còn đứng ngoài cửa vậy? Không phải anh nói hôm nay sẽ chụp poster sao? Em sợ mọi người trong lúc chụp sẽ đói nên đã mua một ít đồ ăn nhẹ mời mọi người ăn trong khi chụp này.”
Nói xong, nó ra hiệu cho người giao đồ mang vào trường quay.
Ngô Đồng và Điền Điềm lộ vẻ ngượng ngùng. Trần Thiếu Anh thấy những người này sắp xông vào một cách khó hiểu thì vội vàng chặn lại trước mặt bọn họ: “Bây giờ Tiểu Phong của tôi đang chụp, các người có biết là chúng tôi đến trước rồi mới đến lượt các người không? Nếu muốn chụp, chỉ có thể vào sau khi Tiểu Phong chụp xong!”
“Tiểu Phong của cô là ai?” Khương Thanh Nguyên ngơ ngác hỏi.
Mặc dù Bạch Thanh Phong không nổi tiếng lắm, nhưng hắn ta sinh ra đã là một ngôi sao nhí, rất nhiều người cùng trang lứa đều xem phim truyền hình cậu ta đóng mà lớn lên. Nhìn Alpha trẻ tuổi này rõ ràng bằng tuổi Tiểu Phong nhưng lại nói không quen biết, Trần Thiếu Anh đột nhiên cảm thấy tức giận đến mức kích động.
“Sao cậu có thể nói chuyện thô lỗ như vậy! Lại còn không biết Tiểu Phong, thôn của cậu còn chưa có internet à?”
“Nói thật với cô nhé, gia đình tôi còn đang dùng mạng 8G rồi đây, nhưng tôi thực sự không biết Tiểu Phong của cô là ai.” Khương Thanh Nguyên chân thành nói.
Nhưng sắc mặt nó đột nhiên thay đổi, nó quay đầu nhìn Điền Điềm: “Chị Điền Điềm, lịch hẹn của ba em là từ hai giờ đến bảy rưỡi tối đúng không?”
Ngô Đồng sững sờ, Điền Điềm khó hiểu hỏi: “Ba cậu ư?”
Xong rồi, lúc nói chuyện buột miệng quá quên mất cách xưng hô luôn.
Nhưng Khương Thanh Nguyên nhanh chóng chữa cháy. Nó nhìn Ngô Đồng, nói như một lẽ đương nhiên: “Đương nhiên ba em là Ngô Đồng rồi, người cho em tiền chẳng phải là ba em sao?”
Mặc dù Ngô Đồng và Điền Điềm cảm thấy câu nói này hơi lạ, nhưng giữa các cậu con trai cạnh tranh nhau, ai cũng muốn đối phương gọi mình là ba. Ngô Đồng khá thoải mái khi nghe nó gọi như vậy.
Điền Điềm gật đầu: “Đúng vậy, từ hai giờ đến bảy rưỡi.”
“Vậy tại sao những người này vẫn chiếm lịch của chúng ta?” Khương Thanh Nguyên bất mãn nhìn Trần Thiếu Oánh.
Nó lấy điện thoại từ trong túi ra gọi cho Khương Hành.
“Ba đang bị bắt nạt mà ông không quan tâm ư?”
“Chiếm chỗ chụp trong phòng mãi không chịu đi, còn không cho vào chụp ảnh nữa.”
“Được rồi, nhanh lên, đứng ở cửa lâu chân đau hết rồi đây này.”
Trần Thiếu Anh khinh thường nói: “Hôm nay cậu có tìm được ông trời đến cũng không được đâu, chúng tôi nhất định sẽ sử dụng cái studio này!”
Khương Thanh Nguyên dựa vào tường, từ trong túi lấy ra một miếng kẹo cao su đưa cho Ngô Đồng, nhưng bị từ chối, vì vậy nó tự nhét một miếng vào miệng, nhai rồi bình thản nói: “Ờ, cứ chờ một lát xem các người có thể ở trong đó được bao lâu.”
Trần Thiếu Anh sững sờ nhìn Khương Thanh Nguyên phàn nàn với người lạ trong điện thoại mà không nói một lời. Chưa đầy nửa phút sau, trong studio yên tĩnh phía sau cô ta đột nhiên có tiếng ồn ào, sau đó cánh cửa phòng quay chụp đóng sầm lại, nghệ sĩ Bạch Thanh Phong tức giận bước ra.
“Chị Anh, sao đột nhiên họ lại nói không cho chúng ta chụp nữa vậy?”