Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh
Chương 53: Tấm Lòng
Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gió thổi, mặt hồ nhân tạo gợn sóng lăn tăn. Đôi mắt Omega trong veo như bầu trời xanh, rõ ràng đến tận đáy lòng, từng lời từng chữ như thể phơi bày hết tâm tư, không chút ngần ngại.
Nói xong, trên má Ngô Đồng đột nhiên ửng lên một mảng đỏ thẫm, màu đỏ này lan đến tận chóp tai, khiến cả người cậu nóng ran.
Cậu ngượng ngùng cúi đầu, nhìn chằm chằm vào những viên sỏi trên bãi cỏ, khẽ đá vào những ngón chân mình.
Sau một lúc, cuối cùng cậu cũng lấy hết can đảm nói: "Thầy Khương, thực ra tôi vẫn luôn là fan của anh."
Khi cậu cúi đầu, lộ ra những lọn tóc trên đỉnh đầu, mái tóc cậu bồng bềnh, ngay cả sợi tóc cũng mềm mại hơn người khác một chút.
Khương Hành bất ngờ nhíu mày khi nghe thấy điều này.
"Ồ?"
Ngô Đồng vô thức khoác chặt chiếc áo cardigan dệt kim trên người, dùng đầu ngón tay xoắn khóa kéo áo.
Gió mát thổi qua, nhưng cơ thể cậu lại nóng bừng, không biết là do sức nóng còn sót lại của kỳ phát tình hay vì sự ngượng ngùng khó chối bỏ trong lòng.
Nhưng bây giờ cậu chỉ muốn nói với Khương Hành rằng dù cả thế giới có đứng về phía cậu đi chăng nữa, lựa chọn duy nhất của cậu vẫn là đứng về phía anh ấy.
Ngô Đồng siết chặt áo khoác nói: "Tôi không biết anh có nhớ không, mấy năm trước anh tham gia lễ kỷ niệm của Học viện Điện ảnh và Truyền hình An Hải năm tôi tốt nghiệp... Thực ra, lần gặp anh trước cửa nhà tôi hôm đó không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau."
"Có lẽ anh không có ấn tượng gì về tôi, nhưng lần đầu tiên tôi gặp anh là tại lễ kỷ niệm của trường đại học An Hải."
"Tôi đã xem các tác phẩm của anh trước cả khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên."
"Tôi đã là fan nhỏ của anh trong nhiều năm, cũng giống như tất cả những người hâm mộ của anh, tôi âm thầm theo dõi và ủng hộ sự nghiệp của anh."
"Anh là người như thế nào, với tư cách là một fan hâm mộ, trong lòng tôi đều hiểu rõ."
"Vì vậy, chúng tôi sẽ luôn đứng vững phía sau anh."
Từ khi còn nhỏ, Ngô Đồng chưa từng tỏ tình với ai.
Mặc dù lần này, với tư cách là một fan nhỏ, cậu đã bộc bạch lòng mình với thần tượng mà cậu đã yêu thích bao năm qua, nhưng Ngô Đồng vẫn không thể tránh khỏi sự lo lắng.
Thầy Khương sẽ không coi thường mấy lời này chứ?
Thầy Khương có tin mình nói những lời này không?
Anh ấy có nghĩ cậu nói lời hay ý đẹp, vì cậu đang đối mặt với anh ấy lúc này nên mới nói những lời tốt đẹp như vậy không?
Đầu ngón tay Ngô Đồng siết chặt vạt áo trắng nõn, lòng bàn tay cậu lấm tấm mồ hôi nóng ẩm.
Khương Hành im lặng nghe lời nói của Ngô Đồng.
Khương Hành vốn dĩ vẫn luôn biết Ngô Đồng là fan của mình, mặc dù tính cách của Ngô Đồng mà anh gặp ở kiếp trước hướng nội hơn, nhưng anh đã thấy Ngô Đồng nhiều lần xem đi xem lại những bộ phim truyền hình và điện ảnh mà anh tham gia mấy năm trước, cậu xem một cách say mê.
Cứ xem đi xem lại những bộ phim này, Khương Hành cảm thấy bất lực, muốn đích thân giúp cậu đổi sang một bộ phim mới nổi tiếng vừa ra mắt gần đây, nhưng cậu lại gắt gao cầm máy tính bảng nhìn chằm chằm anh như bảo vệ lương thực của mình. Ngay sau đó, cậu vẫn như xem một bộ phim mới, vừa dán mắt vào máy tính bảng vừa ăn vặt, xem rất chăm chú.
Nhưng cảm giác nghe Ngô Đồng đích thân thừa nhận điều này hoàn toàn khác.
Trong trí nhớ, hình ảnh Ngô Đồng vốn tưởng rằng mình cực kỳ hung dữ bảo vệ máy tính bảng khỏi việc anh đổi phim dần dần chồng lên đôi mắt hoa mai trong veo của Ngô Đồng mà anh đang nhìn thấy trước mặt.
Trái tim dường như nhẹ bẫng theo làn gió, rung động và mềm mại.
"Cảm ơn sự yêu thích của cậu, đó là vinh hạnh của tôi." Khương Hành cười nhẹ.
Sau khi dừng lại, anh nói: "Tôi nhớ các fan dường như rất rõ ràng về các loại hình fan của mình, chẳng hạn như fan vợ, fan mẹ và fan sự nghiệp... Tiểu Đồng, tôi có thể biết cậu thuộc loại fan nào không?"
Ngô Đồng sững sờ, như thể bị hỏi một vấn đề nhạy cảm, ánh mắt vô thức chớp nhẹ, cậu hỏi: "Sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này?"
"Cho dù hình tượng của tôi có hoàn hảo, cao quý đến thế nào trong lòng cậu, nhưng dù sao tôi cũng chỉ là một người phàm bình thường, tôi cũng sẽ có người mình thích, chắc chắn sẽ có một ngày tôi kết hôn với người tôi yêu và thậm chí còn có con cái trong tương lai."
Dấu vết sau gáy lại một lần nữa nhói lên cảm giác nóng rát mơ hồ, Ngô Đồng đột nhiên giật mình.
Giọng nói của Khương Hành khàn khàn vì bệnh, không kìm nén được, nghe còn có sức hút hơn bình thường, ngay cả khuôn mặt tái nhợt nhưng điển trai của anh cũng lộ ra sự dịu dàng ấm áp.
"Tiểu Đồng, tôi chỉ muốn cậu nhìn thấy con người thật của tôi."
"Tôi không hoàn hảo như cậu nghĩ, một Alpha bình thường trông như thế nào thì tôi cũng như thế đó, bao gồm cả ngoại hình, sinh lý và thậm chí là nhịp tim không thể kìm nén khi đứng cạnh Omega mà tôi yêu thích."
"Tiểu Đồng, đừng nhìn tôi qua lăng kính hoàn hảo như vậy, tôi sẽ hổ thẹn đấy."
Ngô Đồng sững sờ nhìn anh, như thể đang cố gắng hiểu ý nghĩa ẩn chứa trong lời nói của anh, Khương Hành khẽ ho rồi cười nói: "Bên ngoài trời lạnh, mau vào nhà đi, đừng để bị cảm lạnh."
Anh đi trước về phía cửa, khi đi ngang qua Ngô Đồng, anh hơi lảo đảo nhưng vẫn giữ khoảng cách để cậu không cảm thấy khó chịu, nói bằng giọng chỉ đủ hai người họ nghe thấy:
"Hơn nữa, cậu không phải tôi, làm sao cậu biết, tôi không nhớ lễ kỷ niệm ở trường đại học An Hải mấy năm trước cũng là lần đầu chúng ta gặp nhau chứ?"
Cho dù là kiếp trước hay kiếp này, đó mới là điểm khởi đầu thật sự trong lòng anh đối với Ngô Đồng.
Nói xong, anh sải bước đi vào nhà. Khi Ngô Đồng tỉnh táo lại, đột nhiên xoay người, cậu chỉ kịp bắt gặp vạt áo khoác trench coat vừa vặn lướt qua góc tường.
Vạt áo khoác nhẹ như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng lướt qua trái tim cậu, hơi ngứa ngáy, khiến người ta không thể chịu đựng được.
Vào thời điểm cậu đưa tay ra cố gắng nắm lấy, nó đã biến mất.
Ngô Đồng đã giỏi đọc hiểu từ khi còn nhỏ, khi cậu học tại Học viện Điện ảnh và Truyền hình, giáo viên cũng khen ngợi cậu giỏi nắm bắt tâm lý nhân vật, những vai diễn cậu thể hiện cũng có hồn hơn bạn bè cùng lớp.
Nhưng cậu phát hiện hôm nay mình đã bị Khương Hành làm cho bối rối.
Thầy Khương có ý gì khi nói những lời này?
Anh ấy hỏi mình là kiểu fan gì?
Ngô Đồng thích Khương Hành, cậu rất thuần khiết, thích một cách chân thành, thuần túy, nếu không phải Khương Hành hỏi, cậu cũng chưa bao giờ nghĩ đến câu hỏi này.
Bản thân mình... Có lẽ là fan sự nghiệp đi?
Nhìn Khương Hành đi lên từ con số không, từ mờ nhạt đến nổi tiếng, từ việc bị chất vấn khắp nơi đến việc khiến mọi người phải câm nín trước năng lực và doanh thu phòng vé của anh, Ngô Đồng chắc chắn rất tự hào.
Cảm giác như có một loại niềm vui khi viên ngọc quý mình giữ trong lòng bàn tay được phát hiện và mài giũa.
Nhưng...
Ngô Đồng nhớ lại những điều ngổ ngáo mà cậu đã nói ở những diễn đàn ẩn danh trên mạng với những người hâm mộ khác.
Cái gì mà... Hành ca thị tẩm em, Hành ca, em muốn sinh 108 đứa cho anh...
Lại nói tiếp kiểu như, α là Alpha, β là Beta, và ε là nụ hôn của tôi lên đôi môi Hành ca (Hôn sâu) (Hôn hôn đến nghẹt thở).
Mặc dù quá khứ có hơi trẻ con, nhưng là fan của anh ấy với tư cách là một fan sự nghiệp dường như cũng không còn thuần khiết lắm.
Đặc biệt là... Đầu ngón tay Ngô Đồng nới lỏng vạt áo cardigan dệt kim rồi đưa tay chạm vào sau gáy.
Dấu vết này sâu đến mức gần như chạm thấu xương, Ngô Đồng gần như có thể tưởng tượng được Khương Hành đã dùng bao nhiêu lực khi cắn vào tuyến thể của mình.
Như thể nhiệt độ còn lại vẫn còn nóng, đầu ngón tay cậu nhanh chóng rút lại ngay khi chạm vào dấu răng trên tuyến thể đó.
Ngô Đồng cảm thấy gió hôm nay quá yếu, không những không thể thổi bay hơi nóng trên mặt cậu, mà còn không thể làm dịu nhịp tim đang loạn nhịp của mình.
Nhịp tim này dường như đã bắt đầu tăng khi Khương Hành nói rằng anh có nhớ đến lễ kỷ niệm ở trường An Hải, khiến cậu hoàn toàn hỗn loạn.
Trong chốc lát, Ngô Đồng cảm thấy những lời tình yêu đẹp nhất có lẽ không phải là anh thích em, mà là anh nhớ em.
Nhưng đây có phải là một câu chuyện tình yêu?
Trong lòng Ngô Đồng đã hiểu ra ý nghĩa lời nói của Khương Hành.
Nhưng cơn gió lạnh thổi qua hồi lâu đã khiến tay chân cậu lạnh lẽo đến tê dại, cậu vẫn không thể nghĩ ra đáp án.
Cánh cổng nặng nề của biệt thự là ranh giới giữa mùa đông và đầu mùa hè, khi Ngô Đồng cởi áo khoác dệt kim ra treo lên giá áo khoác ở cửa, cậu phát hiện áo khoác của Khương Hành cũng đã được treo trên đó.
Cậu mím môi, treo áo khoác của mình và Khương Hành ở cạnh nhau.
Vụ hot search chấn động nổ ra vào buổi sáng, vào thời điểm này, bên ngoài đang dậy sóng, cậu không biết có bao nhiêu tay săn ảnh đang rình rập ở cổng Hạc Tê Loan.
Cũng may mà bộ phim anh quay đã đóng máy từ mấy ngày trước, và phần còn lại là chỉnh sửa hậu kỳ. Lạc Mẫn nhìn lịch trình của Khương Hành, đẩy lùi tất cả những lịch trình không quan trọng gần đây, để anh có thể hồi phục sức khỏe ở nhà, tránh ánh đèn sân khấu.
Lạc Dương đã giao phòng ngủ chính cho Ngô Đồng, vì vậy Khương Hành tìm một phòng dành cho khách đối diện phòng ngủ chính. Dựa theo chỉ dẫn của Lạc Dương, anh tìm được nến thơm hương cam quýt mà mình đã mua trong kho.
Nến thơm được thắp lên, hương thơm thơm mát, dịu nhẹ và kéo dài của cam và quýt lan tỏa khắp phòng.
Nhưng đồ thay thế thì vẫn chỉ là đồ thay thế, dù sao cũng không thể thơm bằng pheromone của Ngô Đồng. Nhưng bây giờ anh chỉ có thể tạm thời dùng tạm, Khương Hành cũng chẳng thể nào ghét bỏ được.
Nghe thấy tiếng Ngô Đồng gọi ngoài cửa, Ngô Đồng đang gọi tên anh, Khương Hành đẩy cửa đi ra ngoài.
"Tôi ở đây."
Ngô Đồng đột nhiên xoay người lại, cầm một bát cháo gà nấm vừa mới múc ra khỏi nồi.
Khương Hành hỏi: "Cậu nấu món này cho tôi à?"
Đi lại trên tầng hai của biệt thự một lúc lâu không tìm thấy ai, Ngô Đồng tự hỏi tại sao Lạc Dương không giải thích cách bố trí của biệt thự cho cậu khi cậu chuyển đến vào ngày đầu tiên, ít nhất cũng chỉ ra phòng ngủ chính ở đâu.
Vì vậy, cậu đành phải gọi tên "Thầy Khương" ở hành lang.
Cũng may Khương Hành chưa nằm xuống nghỉ ngơi nên nhanh chóng đáp lại.
Alpha có lẽ vừa mới đi tắm, mặc quần áo dài màu xanh đậm sạch sẽ và mềm mại, mái tóc hơi dài và vài sợi tóc trên trán rủ xuống che mắt. Trông lười biếng và giản dị, không có chút phong thái của đỉnh lưu nào, càng giống một sinh viên đại học trẻ trung, đầy sức sống.
Nghe thấy câu hỏi của Khương Hành, Ngô Đồng vội vàng chớp chớp mắt, thu lại ánh nhìn, gật đầu nói: "Ừm, đây là bữa trưa tôi nấu cho anh, tôi sợ anh bị ốm sẽ không có cảm giác thèm ăn, cho nên tôi đã thêm chút nấm hương yêu thích của anh vào."
Khương Hành thích cái gì, không có Tiểu Hành Hinh* nào không biết.
*Tên fan của Khương Hành
"Đúng rồi." Cậu lấy thêm vài vỉ thuốc từ trong túi áo ra: "Đây là thuốc do bác sĩ kê đơn, anh nhớ uống thuốc sau khi ăn xong cháo đấy."
Còn nhớ Khương Hành từng nói trong một chương trình game show rằng anh không thích uống thuốc, Ngô Đồng lấy giọng dỗ trẻ con nhấn mạnh: "Chỉ có thể uống thuốc mới nhanh chóng khỏe lại được."
Nhưng Khương Hành không muốn uống thuốc chút nào.
Trước đây, anh ghét thuốc vì đắng miệng.
Mà bây giờ anh chỉ muốn ở nhà thêm vài ngày, bị cảm lạnh thêm vài ngày nữa, yên tâm hưởng thụ sự chăm sóc của Ngô Đồng.
Nhìn thái độ nghiêm túc của Omega, Khương Hành cố nén cười, trái với lòng mình nói: "Được, tôi sẽ uống."
Ngô Đồng tiến lại gần vài bước, đưa bát cháo gà nấm nóng cùng thuốc cho Khương Hành.
Ánh mắt lướt qua, cậu nhìn thấy bố cục chung của phòng ngủ phía sau Khương Hành.
Ngô Đồng hơi ngạc nhiên.
Nó cũng sang trọng và tinh tế theo phong cách châu Âu, nhưng "Phòng ngủ chính" nhỏ hơn một phần ba so với "phòng cậu đang ở".
Có một phòng làm việc nhỏ thanh lịch ở lối vào cửa phòng ngủ, cậu có thể nhìn được toàn bộ đồ nội thất trong phòng.
Ngô Đồng trầm ngâm.
So sánh, sao cậu cứ cảm thấy phòng mình đang ở trông giống như phòng ngủ chính hơn ấy nhỉ.
"Tiểu Đồng." Khương Hành gọi. Ngô Đồng ngước mắt lên, hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Khương Hành cười nhẹ: "Đây không phải là bữa ăn cậu từng nói sẽ mời tôi đấy chứ?"
Ngô Đồng sững sờ một lát, mất vài giây mới phản ứng lại, sau đó nhanh chóng phủ nhận: "Không phải, bữa ăn tôi muốn mời thầy Khương ăn không phải là một bát cháo đâu."
Cậu kiễng chân nhìn xuống: "Thầy Khương khi nào muốn ăn đồ ăn tôi nấu thì cứ nói với tôi, nếu anh không cảm thấy hài lòng với hương vị, tôi sẽ mời anh ăn cho đến khi nào anh hài lòng thì thôi."
"Cậu nói rồi đấy nhé." Khương Hành hài lòng nói.
Sợ rằng Ngô Đồng sẽ không thoải mái trong một không gian có pheromone của mình, Khương Hành không cho cậu vào phòng.
Buổi chiều Ngô Đồng có việc phải làm, Khương Hành đưa cậu xuống lầu rồi mới trở về phòng cầm bát cháo.
Cháo vẫn còn bốc hơi, hương thơm tràn ngập cả căn phòng. Cho dù Khương Hành không có khứu giác nhạy bén vì bị cảm lạnh nhưng anh cũng có thể ngửi thấy mùi thơm ngon miệng này.
Khương Hành ngồi vào bàn một lúc lâu như thể đang chuẩn bị tâm lý, anh cầm thìa lên, múc một thìa cháo, thổi nhẹ, đưa lên miệng, nhấm nháp một ngụm.
Gạo thơm, gà mềm, mùi thơm của nấm hương tan chảy trong miệng, độ mặn vừa phải.
Hương vị quen thuộc trong trí nhớ khiến trái tim Khương Hành đột nhiên co rúm lại.
Một bát cháo gà nấm nóng hổi, dạ dày ấm áp và thoải mái, ngay cả cơ thể buồn ngủ và mệt mỏi cũng như được thư giãn rất nhiều.
Ánh mắt Khương Hành dừng lại ở vài hộp thuốc cảm lạnh bên cạnh bát cháo.
Trên hộp thuốc cảm lạnh, Ngô Đồng viết liều lượng của từng loại thuốc bằng chữ viết tay tinh tế.
Anh không thích uống thuốc, anh không muốn khỏi ốm quá nhanh.
Khương Hành rót nước nóng, vài viên thuốc nhanh chóng được uống hết.
Nhưng anh vẫn không muốn làm Omega của mình phải lo lắng.
Ngô Đồng ăn vội bữa của mình, xe bảo mẫu đậu ở cửa nhà, cậu nhanh chóng lên xe rời đi.
Khương Hành đứng bên cửa sổ đang mở hé, nhìn chiếc xe bảo mẫu màu đen lái ra khỏi tầm mắt.
Sau khi uống thuốc cảm lạnh, tác dụng của thuốc đến rất nhanh, cơn buồn ngủ mãnh liệt ập đến. Khương Hành nhanh chóng không cưỡng lại được, trở lại giường ngủ.
Khi anh mở mắt ra lần nữa, bầu trời đã hoàn toàn tối sầm lại, màn đêm đã buông. Dưới ánh đèn đường màu vàng mờ ảo, có những bông tuyết mịn dày đặc, giống như đom đóm đang bay.
Tiếng chuông vang lên dưới lầu, Khương Hành vừa rửa xong mặt, liền lập tức bước xuống lầu khi nghe thấy âm thanh đó.
Ngoài cửa là một nhân viên giao hàng của một nhà hàng ở An Hải. Khương Hành ký tên nhận bữa ăn đã gọi từ nửa tiếng trước, mở túi ra đặt ngay ngắn trên bàn.
Anh gọi lớn: "Tiểu Nguyên?"
Không thấy ai trả lời, cũng không thấy con husky đáp lại.
Khương Thanh Nguyên đi đâu rồi?
Khương Hành nhíu mày, rẽ vào các phòng ở tầng một của biệt thự.
Cuối cùng, ở cửa phòng tắm cạnh phòng camera, anh tìm thấy Khương Thanh Nguyên, con chó đã tự làm mình tức đến mức ngất xỉu.
Nhìn thằng con nằm trên mặt đất, đầu cúi xuống, mông chổng ngược lên. Chân sau vẫn còn khẽ giật giật: "..."
Anh cúi xuống đưa một ngón tay ra dò xem hơi thở của con husky.
Thở phào nhẹ nhõm.
May mắn, vẫn còn sống, chưa bị tức đến mức ngất đi.
Khương Hành đẩy đẩy husky: "Tiểu Nguyên? Tiểu Nguyên? Dậy đi."
Khương Thanh Nguyên đang mơ thấy Khương Hành không quan tâm đến mình sau khi kết hôn với một người mẹ kế độc ác, mẹ kế của nó bắt mình phải lau sàn dọn dẹp mỗi ngày. Cuối cùng khó khăn lắm mới đi dự tiệc khiêu vũ nhờ sự giúp đỡ của đèn thần Aladin, sau đó lại đánh rơi đôi giày pha lê, được hoàng tử nhặt được. Mình đã thành công đổi đời, thấy cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn trong tương lai sắp tới, nhưng sau đó lại bị hạ độc do ăn phải quả táo độc mà người mẹ kế độc ác đem tới. Cuối cùng Khương Thanh Nguyên bị nguyền rủa biến thành một con dã thú, tỉnh dậy trong sự sụp đổ của thế giới quan của mình.
Nghe thấy Khương Hành gọi tên mình, Khương Thanh Nguyên lầm tưởng mình vẫn còn đang trong mơ, đau lòng đến mức nước mắt lã chã rơi.
"Gâu gâu gâu..." (Người cha vô dụng ông còn đến chỗ tôi làm gì? Đã bị đuổi ra ngủ ở cửa phòng tắm rồi, còn chê tôi chưa đủ thảm hại sao?)