10. Tiết học đầu tiên

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngủ một giấc, tỉnh dậy đã thấy 7 giờ 10 phút. Mặt trời bên ngoài cao vút, nhưng trong phòng khách sạn tối om nhờ ba lớp rèm cửa dày cộp chắn sáng hoàn toàn.
Vệ Tiểu Trì vừa ngủ yên giấc, bỗng nhiên bật dậy như bị gọi về.
Chộp lấy điện thoại cạnh giường, nheo mắt nhìn.
Tàn canh chuyến này!
Vệ Tiểu Trì cuống cuồng tìm quần áo mặc vội, cử động mạnh khiến vết thương trên miệng nhăn nhó "hít hà".
Bên giường kia, chăn phồng lên, người dưới vẫn ngủ say như chết, chẳng có dấu hiệu tỉnh giấc.
Vệ Tiểu Trì mặc xong, bước xuống chân giường thì vấp phải tấm đệm cuối giường. Tối qua cậu thấy nó vướng víu nên cuộn lại, đặt sang bên. Không biết sao lại rơi xuống đất.
Vệ Tiểu Trì nhặt đệm lên, tiện tay ném lên giường rồi đến gọi Khương Trạm dậy.
Khương Trạm nằm trùm kín đầu, cuộn tròn trong chăn, tay chân không lộ ra chút nào. Vệ Tiểu Trì đứng bên giường, không biết làm thế nào.
"Sắp muộn rồi, dậy đi."
"7 giờ 10 phút rồi, không dậy ngay sẽ không kịp tiết đầu đâu."
Gọi hai lần, người trong chăn vẫn bất động.
Vệ Tiểu Trì sốt ruột. Dù đi học bao năm, chưa bao giờ dậy trễ, nhưng vị alpha thánh thần này vẫn nằm lì.
"Khương Trạm." Vệ Tiểu Trì khẽ đẩy anh qua lớp chăn.
Không nhúc nhích, cũng chẳng phản ứng gì.
"Dậy đi, muộn đến nơi rồi đấy." Vệ Tiểu Trì mạnh hơn.
Cuối cùng, đống chăn ấy cũng động đậy. Một cái đầu thò ra từ góc chăn hé mở, mái tóc bù xù, đôi mắt đen thẳm, mặt mày hầm hầm như nợ cả trăm triệu.
"Hi." Vệ Tiểu Trì gượng gạo nhếch môi, "Dậy thôi."
Cơn buồn ngủ buổi sáng của Khương Trạm thật kinh khủng. Anh trông như thể muốn nói "hi con mẹ mày" rồi chui sâu vào chăn ngủ tiếp.
Lúc này, Vệ Tiểu Trì không thể lo cho anh được nữa. Tiết đầu bắt đầu vào 8 giờ sáng, nếu còn chần chừ sẽ muộn mất.
Vệ Tiểu Trì lao vào phòng vệ sinh, tranh thủ rửa mặt đánh răng, tiện thể giải quyết nốt nhu cầu cá nhân.
Qua một đêm, vết bầm tím trên má trái đã bớt sưng, nhưng vẫn còn rõ. Đi chậm thì không đau, nhưng chỉ cần nhanh hơn chút là bụng tức ngay.
Vệ Tiểu Trì lúi húi trong phòng vệ sinh hồi lâu mới chỉnh đốn tươm tất. Khương Trạm cũng vừa dậy.
Alpha ngồi trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào rèm cửa màu xám tro trong phòng, thần sắc trống rỗng như thể chỉ cần đưa cho anh một chuỗi tràng hạt là anh có thể cắt đứt ba nghìn phiền não, quy y cửa Phật.
Vệ Tiểu Trì bước ra thấy vậy, không biết nên phản ứng thế nào.
Khương Trạm liếc thấy cậu, thần sắc mơ hồ chút dao động, nghiêng đầu hỏi, "Mấy giờ rồi?"
Giọng hơi khàn, bên má phải còn để lại vệt hằn từ tấm chăn, nhìn ngu ngơ mà đẹp trai không thể chê.
Vệ Tiểu Trì nhìn điện thoại, thật thà báo, "7 giờ 18 phút."
"7 giờ 18 phút?" Khương Trạm lặp lại, giọng khàn khàn, vừa hoang mang vừa ngơ ngác.
Sau khi tỉnh táo, anh luồn tay vào vò mái tóc rối bù, buột miệng thốt ra một chữ, "Đệt."
Hất tung chăn lên, Khương Trạm vừa mặc quần áo vừa trách móc Vệ Tiểu Trì, "Sao không gọi tôi dậy sớm hơn? Mẹ nó sắp muộn đến nơi rồi."
Vệ Tiểu Trì không dám hé răng.
Khương Trạm đúng là hối hận thì đã muộn. Lúc này, chẳng thể nói lý với anh được.
Alpha cử chỉ nhanh nhẹn, mặc quần áo, rửa mặt đánh răng chỉ mất sáu phút, còn nhanh hơn Vệ Tiểu Trì một phút.
Chỉ có mái tóc rối bù như bờm sư tử của anh là tốn thời gian. Độ dài này không phù hợp nội quy trường Nhị Trung. Mấy ngày trước, Ngụy Dân Chinh đã phạt anh đứng úp mặt vào tường vì tóc dài quá tai.
Giờ thì đúng chất "thời thượng" rồi, chải kiểu gì cũng bù xù như tổ quạ.
Không còn thời gian gội đầu sấy tóc tạo kiểu, trùm trường có gánh nặng hình tượng nên mặt đen như đít nồi.
Tối qua tắm xong ra ngoài, thấy Vệ Tiểu Trì đã ngủ nên Khương Trạm không sấy tóc, dẫn đến bi kịch ngày hôm nay.
Hết cách, Khương Trạm đành vuốt tóc mái lên buộc thành chỏm nhỏ trên đỉnh đầu.
Nhưng tóc có chủ kiến của nó. Khương Trạm buộc những sợi tóc cong vênh cứng đầu lại, chúng không hề theo ý muốn, biến thành bông hoa hướng dương nở rộ trên đỉnh đầu trùm trường.
Khương Trạm quạu đến mức suýt lật bồn rửa mặt, "Đệt."
Thấy sắp muộn, Vệ Tiểu Trì đành phải đánh liều vuốt lông trên đầu hổ.
Cậu mở vòi nước, vốc một nắm rồi ướt tóc Khương Trạm, buộc những lọn tóc đầy cá tính đoàn kết yêu thương nhau.
"Được chưa?" Vệ Tiểu Trì mong chờ nhìn Khương Trạm, "Chúng ta đi thôi."
Khương Trạm đá một cú vào bồn tắm, mặt đen thui quay người bước ra khỏi phòng vệ sinh, Vệ Tiểu Trì vội vã theo sau.
---
Vội vàng chạy hết tốc lực, Vệ Tiểu Trì kịp ngồi vào lớp trước khi tiếng chuông vào tiết đầu tiên vang lên.
Chạy lẹ quá khiến cậu bị đau sốc hông, bụng vốn đã đau giờ càng đau hơn. Vệ Tiểu Trì ngồi uể oải gần hết tiết mới đỡ.
Dù ngồi ở hàng thứ hai, Vệ Tiểu Trì vẫn không thể nhìn rõ bảng. Cả buổi sáng phải nheo mắt, đến tiết cuối mắt cậu vừa mỏi vừa khô.
Tan học buổi sáng, Vệ Tiểu Trì không vội đến căng tin lấy cơm mà đến chỗ Phương Trị Tín chặn cậu để tìm kính.
Tròng kính làm từ nhựa resin, chất liệu này rơi cũng khó vỡ. Nếu tìm được thì không cần mua lại, thay gọng kính cũng tiết kiệm được tiền.
Vệ Tiểu Trì tìm kiếm khắp nơi, ngay cả mảnh gọng vỡ cũng không thấy.
Vệ Tiểu Trì hơi thất vọng, xoa xoa đôi mắt đau nhức, thở dài.
---
Vệ Tiểu Trì gọi một phần cơm trắng và trứng xào cà chua, bưng khay đồ ăn tìm bàn trống.
Đảo mắt một vòng, cậu phát hiện ở góc xa có bàn chưa ai ngồi. Vội vàng đến chiếm chỗ, sợ chậm một bước sẽ phải ngồi chung với người lạ.
Buổi sáng không ăn gì, Vệ Tiểu Trì đói đến mức bụng dính vào lưng. Cậu mắc chứng hạ đường huyết, đói quá dễ hoa mắt chóng mặt.
Bàn trống nằm trong góc, khi Vệ Tiểu Trì đi qua trung tâm căng tin, chợt nhìn thấy đầu khác biệt giữa biển đầu người đen kịt... trên đỉnh đầu buộc chỏm tóc nhỏ.
Căng tin Nhị Trung có món đại trà giá rẻ và vài món xào thơm ngon giá cao. Những học sinh có điều kiện thường chọn ăn đồ khu số ba.
Tối qua, Vệ Tiểu Trì đã tận mắt chứng kiến sự kén ăn của Khương Trạm. Anh không thèm để mắt mấy món xào thơm ngon, gẩy gẩy khay thức ăn như không có chút khẩu vị.
Vệ Tiểu Trì hơi ghen tị. Kén ăn mà vẫn cao được, quả nhiên là nhờ gen tốt.
Chỉ nhìn thoáng qua, Vệ Tiểu Trì thu hồi tầm mắt lại ngay.
Vệ Tiểu Trì biết mình và Khương Trạm vốn không chung đường, cũng chẳng định nhân cơ hội này kết thân với trùm trường. Cậu đã cứu Khương Trạm một lần, đối phương cũng cứu cậu, hai bên huề nhau.
Vệ Tiểu Trì không chào hỏi Khương Trạm, cúi đầu đi lướt qua anh, ngồi xuống bàn trống mình ưng rồi trộn trứng xào cà chua vào cơm.
Bắt đầu chiến đấu với đồ ăn.
---
Chưa lập hạ nên trường vẫn chưa đổi lịch học. Buổi trưa chỉ có một tiếng để nghỉ ngơi.
Vệ Tiểu Trì ăn cơm xong thì về lớp ngay.
(Lập hạ là một trong 24 tiết khí, đánh dấu sự bắt đầu của mùa hè. Thường rơi vào khoảng ngày 5-7 tháng 5 dương lịch hàng năm.)
Thuốc kháng viêm ngày uống ba bữa. Vệ Tiểu Trì uống một búng nước lớn rồi nuốt hai viên thuốc vào bụng.
Không biết có phải vì vết thương trên mặt hay không, Vệ Tiểu Trì phát hiện hôm nay Trương Minh Dương thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu suốt, cả buổi sáng cứ vậy.
Vệ Tiểu Trì vặn nắp bình giữ nhiệt, đặt mạnh lên bàn học, giọng đầy khí thế, "Nhìn cái gì mà nhìn?"
Ánh mắt Trương Minh Dương lóe lên, miệng vẫn không chịu thua, "Nhìn thằng ngốc bị ăn đòn."
Vệ Tiểu Trì giận tím người, "Cậu mới là thằng ngốc."
"Không ngốc bằng cậu."
"Chỉ có thằng ngốc mới nhìn ai cũng thấy ngốc."
"Nên cậu mới là thằng ngốc đấy."
Hai người cãi nhau về vấn đề ai là thằng ngốc suốt hai ba phút, cho đến khi Hứa Dương ngồi ở dãy sau ngẩng đầu khỏi cánh tay quát, "Thằng ngốc nào đang láo nháo đấy", Vệ Tiểu Trì và Trương Minh Dương lập tức cúi đầu, im lặng.
Mọt sách như họ xưa nay chỉ động khẩu không động thủ. Không giống Khương Trạm hay Hứa Dương, động tay thì tuyệt đối không nhiều lời.
Bốn tiết học buổi chiều, Vệ Tiểu Trì lại trở thành người mù. Chữ trên bảng đen nhìn cứ mờ mờ ảo ảo. Thỉnh thoảng cậu lại lén liếc sang vở của Trương Minh Dương, ai ngờ đối phương keo kiệt đến thế, còn lấy tay che lại.
Bây giờ đã học đến chương trình lớp 12, không thể bỏ lỡ một tiết nào. Vệ Tiểu Trì đành giơ tay xin giáo viên cho mình lên ngồi hàng đầu tiên cạnh lối đi.
Tan học, Vệ Tiểu Trì vội vàng đạp xe đến cửa hàng mắt kính để cắt cặp kính mới.
Chuyên viên đo thị lực phát hiện độ cận hai mắt cậu mỗi bên lại tăng thêm 1 độ.
Cặp kính này Vệ Tiểu Trì cắt hồi học lớp 10, chưa đến hai năm đã tăng một độ. Vệ Tiểu Trì bực bội day day sống mũi.
Sau khi đo độ cận xong, chuyên viên đo thị lực hỏi cậu muốn chọn mức giá nào. Vệ Tiểu Trì bèn chọn loại rẻ nhất.
Tròng kính hơn năm độ khá dày, đeo lên sống mũi có thể cảm nhận rõ sức nặng. Vệ Tiểu Trì không quen nên cứ đẩy gọng kính lên suốt.
Vật giá ở thành phố A cao. Mặc dù Vệ Tiểu Trì chọn loại rẻ nhất nhưng cửa hàng mắt kính vẫn lấy tám trăm năm mươi tệ.
Cậu lời được một trăm năm mươi tệ tiền chênh lệch, dựa trên tiền đề Khương Trạm đã trả tiền thuốc cho cậu.
Xem ra trận đòn này cũng không thiệt thòi mấy, còn giúp cậu kiếm được một trăm năm mươi tệ, haiz.
---
Vì có vết thương trên mặt nên Vệ Tiểu Trì không dám về nhà quá sớm, gọi điện cho Phương Viện nói tối nay không về ăn cơm.
Vệ Tiểu Trì mua hai cái bánh bao, sau đó tìm quán KFC, vừa ngậm bánh bao vừa làm bài tập.
Mãi đến 9 giờ tối, Vệ Tiểu Trì mới về đến nhà. Đèn trong phòng khách đã tắt, Phương Viện đang dỗ hai đứa trẻ sinh đôi ngủ trong phòng, nghe thấy tiếng mở cửa đi ra.
Vệ Tiểu Trì nhân lúc cúi đầu thay giày nói chuyện với Phương Viện vài câu, không để cô nhìn thấy vết bầm tím trên mặt mình, về đến phòng mới thở phào nhẹ nhõm.
Vết bầm tím trên mặt không thể tan ngay được. Vệ Tiểu Trì định tiếp tục giấu giếm, sáng hôm sau trời còn chưa sáng cậu đã chạy đôn chạy đáo rời nhà đến trường.
Dọc đường, cậu ghé vào quán bánh bao khiến dạ dày trùm trường khó chịu để mua bữa sáng.
Người bị hạ đường huyết rất dễ đói, không thể bỏ bữa. Sáng hôm qua nếu không có hai thanh chocolate thì có lẽ cậu đã ngất xỉu rồi.
Tối qua, bài tập của Hứa Dương lại do Vệ Tiểu Trì làm hộ. Tiết đọc sáng nay đối phương "thưởng" cho cậu nửa hộp chocolate. Vệ Tiểu Trì thò tay vào túi, nhân lúc Trương Minh Dương không chú ý lén nhón một viên.
Cậu vừa đếm xong, trong đó có 14 viên chocolate kích thước bằng đồng xu. Vụ làm ăn này hơi lỗ. Viết cả đống bài tập mà chỉ được nhiêu đây thù lao.
Dù sao Hứa Dương cũng có đạo đức hơn đám bạn cấp hai của cậu nhiều. Ít ra người ta không bóc lột cậu không công.
Hai đứa khác trong lớp không chịu học hành đàng hoàng. Thấy ngày nào Vệ Tiểu Trì cũng giúp Hứa Dương làm bài tập, chúng nảy sinh ý đồ xấu.
Buổi trưa tan học, hai người họ xán lại. Một đứa giữ chặt cánh tay Vệ Tiểu Trì, "Học sinh giỏi, trưa nay có rảnh không? Tôi mời cậu ăn cơm."
Vệ Tiểu Trì cảnh giác lùi lại một bước.
Đứa còn lại cười nói, "Đương nhiên bọn mình có thể vừa ăn cơm vừa bàn chuyện làm ăn. Yên tâm đi, chắc chắn sẽ không để cậu chịu thiệt đâu."
Làm ăn? Vệ Tiểu Trì khẽ động tâm, nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác.
"Mấy món ở căng tin khu số ba, cậu cứ gọi thoải mái đi, bọn tôi mời."
Hai người họ kẻ tung người hứng. Đứa thì khoác tay lên vai Vệ Tiểu Trì, đứa thì ôm chặt lấy cánh tay cậu, nửa kéo nửa đẩy dẫn cậu đi về phía căng tin.
Trên đường, hai người luôn tìm cách lấy lòng. Vệ Tiểu Trì nghe ý của hai đứa là muốn bỏ tiền thuê cậu làm bài tập hộ. Lúc này mới buông lỏng cảnh giác.
Nhưng hai đứa này ôm cậu chặt quá. Với một con gà bệnh khí huyết hư nhược như Vệ Tiểu Trì, cánh tay vòng qua cổ khiến cậu khó chịu.
Vừa đến cửa căng tin, một bàn tay to lớn vươn ra từ đằng sau Vệ Tiểu Trì, gạt phăng cánh tay đang choàng trên cổ cậu.
Cổ tay người đang khoác cổ Vệ Tiểu Trì lập tức có thêm vết bầm, vừa định mở miệng chửi nhưng quay đầu lại nhìn thì sợ đến mức tái mặt.
"Khương, Khương Trạm?"