11. Chương 11: Kính mới, chuyện lạ

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 11: Kính mới, chuyện lạ

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Còn dám bắt nạt cậu ấy thử xem?" Alpha lạnh giọng.
"Nào có bắt nạt... đúng không Tiểu Trì, bọn tôi có bắt nạt cậu đâu?"
Khương Trạm thờ ơ bỏ ngoài tai, chỉ lạnh nhạt: "Đi đi."
Hai đứa kia bị uy thế của trùm trường áp đảo, lập tức cuốn gói bỏ chạy. Chỉ còn Vệ Tiểu Trì đứng ngẩn người, mãi mới nhận ra cơ hội kiếm tiền đã biến mất.
Dẫu sao Khương Trạm cũng có chút lòng tốt, mặc dù cậu không hiểu tại sao trùm trường lại tốt bụng thế, Vệ Tiểu Trì vẫn giải thích: "Bọn họ không bắt nạt tớ."
Lời giải thích của cậu bị Khương Trạm phớt lờ. Anh nhìn cậu từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
"Đây là cặp kính cậu chọn đấy à?" Khương Trạm hỏi, giọng đầy khinh miệt.
Vệ Tiểu Trì chột dạ đẩy gọng kính: "Ừm, sao vậy?"
Khương Trạm tháo chiếc kính vừa quê mùa vừa xấu xí khỏi mặt Vệ Tiểu Trì, cầm lên cân đo.
"Cái này chắc cũng phải hai, ba cân chứ nhỉ?" Anh chậc lưỡi, mỉa mai: "Tiệm kính khoét cho cậu hai cái đít chai bia đấy à?"
Vệ Tiểu Trì sững người, không ngờ Khương Trạm lại nói năng sắc sảo như vậy, định phản bác nhưng sợ rằng phía sau còn cả tràng lời châm biếm của anh.
Cậu đang định đổi một gọng kính màu tím sẫm thì...
Khương Trạm đột nhiên bẻ gãy luôn chiếc kính cũ.
"..." Vệ Tiểu Trì đứng chết trân.
Cậu định nói "đâu có đến mức đó" nhưng không dám, sợ rằng Khương Trạm sẽ còn mỉa mai nhiều hơn.
-
Hàn Tử Ương mua hai chai nước giải khát từ cửa hàng nhỏ bên cạnh căng tin, vừa bước ra đã thấy Khương Trạm đi về phía cổng trường, phía sau còn theo đuổi một người.
Hàn Tử Ương nhìn rõ, người đó là nhóc bốn mắt quen biết. "Anh Trạm, anh đi đâu thế, không ăn cơm à?"
Khương Trạm không thèm quay đầu, cứ thế bỏ đi. Hàn Tử Ương đứng ngơ ngác nhìn theo.
-
Vệ Tiểu Trì chẳng rõ chuyện gì, chỉ biết Khương Trạm đột nhiên bẻ gãy kính của cậu, giờ lại định dẫn mình đi mua kính mới.
"Không phải là rảnh rỗi sinh nông nổi à?" Cậu nghĩ thầm.
Vệ Tiểu Trì đi theo Khương Trạm ra khỏi cổng trường, băng qua đường rồi bước vào bãi đỗ xe ngầm.
Đi được hơn một phút, Khương Trạm dừng lại trước một chiếc mô tô sơn nhám, kiểu dáng bóng bẩy vô cùng.
Đây là món quà sinh nhật mười tám tuổi mà chị gái Khương Trạm tặng anh. Bình thường anh rất ít khi lái, nhưng mấy ngày nay mẹ anh đi công tác xa nên anh mới có thể tận hưởng niềm đam mê.
Hôm Vệ Tiểu Trì bị đánh, Khương Trạm để xe ở bãi đỗ đối diện trường. Khi ấy, anh không biết tình trạng của cậu nên không chở cậu đến bệnh viện bằng xe mà gọi taxi cho an toàn.
Anh rút chìa khóa từ túi quần, ngồi lên yên xe: "Lên xe."
Mô tô chạy nhanh, độ an toàn thấp, nhưng Vệ Tiểu Trì không thể tưởng tượng ra cảnh Khương Trạm chạy xe điện. Những kẻ như anh chẳng bao giờ quan tâm đến an toàn.
Vệ Tiểu Trì cắn răng leo lên, nhưng thiết kế của xe chẳng hề cân nhắc đến việc chở người. Cậu ngồi lên thấy chật chội không chịu nổi, tay cũng không biết để đâu.
"Tớ có thể..." Vệ Tiểu Trì định nắm vạt áo cậu.
Chưa kịp nói hết câu, bàn tay Khương Trạm đột nhiên rời tay lái, tiếng động cơ gầm rú, xe lao vút đi như mũi tên.
Vệ Tiểu Trì theo quán tính ngả người về phía trước, chưa kịp phản ứng đã ôm chặt lấy eo Khương Trạm, sợ hãi lắp bắp: "Chạy... chạy chậm... lại chút."
Trên đường có rất nhiều camera giới hạn tốc độ, dù Khương Trạm có muốn phóng nhanh cũng không được.
-
Vệ Tiểu Trì suốt chặng đường tim đập thình thịch, mãi đến khi đến tiệm kính mới thở phào.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn biển hiệu, cậu lại thấy tim mình đập loạn xạ.
Cửa hàng được thiết kế theo phong cách sang trọng, logo tiếng Anh màu vàng hồng trên nền đá cẩm thạch, lối vào kiểu tường kính, bên cạnh tủ trưng bày đặt ghế đu tua rua, bàn tròn kiểu châu Âu phủ khăn ren trắng, ánh đèn cam ấm áp.
"Đây là tiệm kính ư?" Vệ Tiểu Trì cảm thấy không phải, đây là chỗ chặt chém chuyên lùa mấy con gà giàu sang.
Hơn nữa còn là chỗ chuyên lùa mấy con gà nhà giàu, cậu định quay đi thì bị Khương Trạm túm cổ áo kéo vào.
Vệ Tiểu Trì sợ ánh sáng, bị Khương Trạm đẩy đến trước mặt nhân viên, sắc mặt trắng bệch.
Trong tiệm có ít nhất mười, mười hai nhân viên, tất cả đều nhìn chằm chằm Vệ Tiểu Trì, chứng sợ giao tiếp của cậu lập tức phát tác.
Khương Trạm chỉ vào cậu: "Cắt cho cậu ấy một cặp kính."
Nhân viên cửa hàng nở nụ cười ngọt ngào: "Vâng, mời quý khách theo tôi, trước tiên để kỹ thuật viên kiểm tra thị lực."
Vệ Tiểu Trì bị nhân viên đưa sang chỗ chuyên viên đo thị lực, sau khi đo xong độ cận, lại trở về vòng tay của nữ nhân viên.
Nữ nhân viên cầm máy tính bảng, trên đó là kết quả kiểm tra thị lực của Vệ Tiểu Trì.
"Mắt trái của anh là 4,5 độ, mắt phải là 4,7 độ, còn có tình trạng loạn thị, độ cận không nhỏ nên tôi khuyên anh nên chọn loại tròng kính có chiết suất cao."
Vệ Tiểu Trì ngẩn người, hôm qua cậu đo cả hai mắt đều hơn 5 độ cơ mà.
Khương Trạm chợt hỏi: "Chiết suất cao thì có lợi ích gì?"
Nữ nhân viên giải thích: "Cùng một độ cận, chiết suất càng cao thì tròng kính càng mỏng."
Khương Trạm nói: "Vậy thì lấy loại chiết suất cao đi."
Nữ nhân viên: "Tròng kính có nhiều loại chất liệu khác nhau, không biết anh muốn chọn loại nào?"
Khương Trạm: "Có những chất liệu nào?"
Nữ nhân viên kiên nhẫn giới thiệu từng loại cho Khương Trạm, thỉnh thoảng anh chen vào hỏi một câu, Vệ Tiểu Trì - người cần phải cắt kính thì bị gạt sang một bên.
Mãi mới chọn xong chất liệu, nhân viên lại bắt đầu tư vấn về gọng kính.
"Độ cận của bạn khá cao nên phải đeo kính lâu dài, tuy gọng kính không nặng lắm nhưng đeo thường xuyên vẫn gây áp lực lên sống mũi, gọng kính titan sẽ nhẹ nhàng thoải mái hơn."
Thấy Khương Trạm sắp rơi vào bẫy tiêu dùng, Vệ Tiểu Trì nháy mắt ra hiệu với anh.
Nhưng Khương Trạm đang mải xem mấy chiếc gọng kính titan, hoàn toàn không để ý đến cậu.
Vệ Tiểu Trì sốt ruột, kéo vạt áo Khương Trạm.
"Lôi lôi kéo kéo làm gì?" Khương Trạm nhíu mày hất tay Vệ Tiểu Trì, ra lệnh: "Thử mấy cái gọng kính ở hàng này đi."
Hàng gọng kính mà Khương Trạm bảo cậu thử có một tấm biển đen đặt phía trước, trên đó có dòng chữ vàng - Gọng kính titan.
Vệ Tiểu Trì sắp phát điên, ghé vào tai Khương Trạm nói nhỏ: "Tớ không có nhiều tiền thế đâu."
Khương Trạm dùng ngón trỏ chọc vào trán Vệ Tiểu Trì: "Tôi bảo cậu trả tiền à?"
Vệ Tiểu Trì lặng thinh một lát rồi lí nhí: "Tiền của cậu cũng là bố mẹ cậu vất vả lắm mới kiếm được mà."
Khương Trạm chẳng để tâm: "Mau thử đi, lắm lời thế."
Vệ Tiểu Trì từ bỏ giãy giụa, ôm tâm trạng "Dù sao tôi cũng không trả số tiền này đâu", thử mấy cái gọng kính hàng đó theo yêu cầu của Khương Trạm.
Tháo kính ra cậu không nhìn thấy gì cả, tầm nhìn mờ mịt, Khương Trạm bảo cậu thử cái nào thì cậu thử cái đó, cũng chẳng soi gương.
Hiển nhiên Khương Trạm không phải là người nhẫn nại, để Vệ Tiểu Trì thử đến cái thứ hai đã mất kiên nhẫn: "Lấy cái này đi."
Người trả tiền là ông trời, đương nhiên Vệ Tiểu Trì không có ý kiến.
Chọn tròng và gọng kính xong, Khương Trạm lấy điện thoại ra thanh toán: "Bao nhiêu tiền?"
"Thưa quý khách, tròng kính anh chọn có giá 4888 tệ, gọng kính titan nguyên chất là 1888 tệ, tổng cộng 6776 tệ."
"Ngoài ra chúng tôi còn tặng anh một chai nước vệ sinh kính trị giá 149 tệ, tất nhiên anh cũng có thể đến đây để được vệ sinh miễn phí, ngoài ra còn tặng thêm một chiếc khăn lau kính bằng da lộn."
Vệ Tiểu Trì nghi ngờ tai mình có vấn đề, cậu biết tỏng lần này sẽ bị chặt chém nhưng không ngờ đối phương lại chém đẹp đến thế.
Khương Trạm nhanh chóng thanh toán tiền.
Ánh mắt Vệ Tiểu Trì nhìn anh từ sợ hãi trùm trường sang lo lắng cho thằng con trai ngốc nghếch của bọn lắm tiền.
Sau khi cắt kính xong, hai tay Vệ Tiểu Trì nâng niu nhận lấy, cẩn thận đeo cặp kính trị giá 6776 tệ lên sống mũi.
Kỹ thuật viên đứng trước mặt cậu, điều chỉnh vị trí gọng kính vài lần để đảm bảo thoải mái nhất.
Khương Trạm liếc nhìn, đưa ra đánh giá hơi khắt khe: "Thế này trông cũng tàm tạm hơn rồi."
Vệ Tiểu Trì: "Cặp kính hơn sáu nghìn tệ khó mà không thuận mắt được."
Phải thừa nhận rằng đắt cũng có lý do của nó, tròng kính nhìn rõ hơn cái trước rất nhiều và đúng là nhẹ hơn thật.
Nhưng độ rõ ràng cũng không đáng giá 4888 tệ, còn về gọng kính, Vệ Tiểu Trì cảm thấy không còn lời nào để nói.
-
Ra khỏi tiệm kính, thời gian còn lại để ăn không còn nhiều nữa, đối diện vừa hay có một quán thịt bò, Vệ Tiểu Trì hiếm hoi chủ động mời khách.
Không hề quá lời chút nào, Khương Trạm là người đầu tiên được cậu chủ động mời đi ăn.
Thực ra Vệ Tiểu Trì cũng không cam tâm lắm, hoàn toàn bị một loại cảm xúc phức tạp khó tả nào đó chi phối...
Cái kính của cậu tự dưng bị Khương Trạm bẻ gãy, đối phương bỏ tiền ra mua kính mới cho cậu là chuyện tự làm tự chịu, bao nhiêu tiền cũng là anh tự nguyện.
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Vệ Tiểu Trì vẫn thấy bồn chồn không yên.
Nhưng cái sự không yên của cậu lại quá rẻ mạt, nhìn thấy món mì bò 30 tệ một bát trên thực đơn thì bỗng chốc tan thành mây khói.
Lời đã nói ra rồi, Vệ Tiểu Trì cũng không tiện quay xe, run rẩy gọi một bát mì bò cho Khương Trạm, còn mình chỉ dám gọi một bát mì trứng cà chua rẻ tiền.
Hai bát mì hết 54 tệ.
Không hổ là trung tâm thành phố, một bát mì trứng cà chua cũng dám hét giá tận 24 tệ.
Mì của Khương Trạm được mang lên, Vệ Tiểu Trì nhìn thoáng qua.
Bát mì bò có giá trên trời này chỉ vỏn vẹn ba miếng thịt bò, một quả trứng luộc, vài cọng rau xanh và được rắc thêm một nhúm hành lá.
Vệ Tiểu Trì bắt bẻ khẽ hừ hừ, bày biện cũng chỉ có vậy, không xứng với giá tiền của nó.
Dường như Khương Trạm cũng nghĩ vậy, cắn thử một miếng thịt bò, lập tức nhăn mặt chê bai: "Sao tanh thế?"
Nói đoạn định gắp hết mớ thịt trong bát bỏ ra bàn.
Vệ Tiểu Trì nhanh tay lẹ mắt, dùng đũa cứu thịt bò, gắp hết vào bát mình: "Cậu đừng vứt, tớ ăn."
Không thể lãng phí đồ ăn, 30 tệ một bát đấy.
Ông tướng này kén ăn quá, sợ Khương Trạm chê mì bò tanh rồi lại gọi món khác, Vệ Tiểu Trì dè dặt hỏi: "Cậu có ăn giấm không? Có cần thêm chút giấm không?"
Khương Trạm liếc nhìn: "Thêm đi."
Vệ Tiểu Trì cầm bình giấm lên đổ vào một ít, hình như ớt cũng có thể khử tanh nên hỏi: "Thêm chút ớt nhé?"
Alpha kiêu kỳ đáp: "Ừm."
Sau khi cho ớt xong, Khương Trạm vẫn ngồi im không chịu động đũa, Vệ Tiểu Trì thầm chột dạ: "Hay là để tớ đi lấy cho cậu cái muỗng, tiện thể xin thêm ít hành lá ha?"
Nhìn beta quá đỗi ân cần, vẻ mặt Khương Trạm càng trở nên kỳ lạ.
_________
[Tác giả có lời muốn nói]
Cảnh báo chương sau có cảnh kinh điển, hahahahaha
-
Nhắc nhở an toàn: Đi xe máy nhất định phải đội mũ bảo hiểm, nhất định phải đội đấy nhé!