Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui
Chương 104: Cậu thế à...
Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đợi anh lớn hơn chút nữa nhé." Khương Trạm dịch chuyển bàn tay về phía Vệ Tiểu Trì, chạm vào đầu ngón tay cậu, "Đừng vội vàng như thế."
Vệ Tiểu Trì như bị bỏng khi Khương Trạm vừa chạm vào mình, lập tức rút tay lại ngay.
Thật ra cậu không có ý đó. Chỉ vì trông Khương Trạm mệt mỏi quá, định...
Dù sao cũng không như anh nghĩ đâu.
Vệ Tiểu Trì xấu hổ đến nghẹt thở, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng, mãi lâu sau mới buột miệng: "...Tớ có vội gì đâu."
Khương Trạm túm chặt bàn tay đang trốn của Vệ Tiểu Trì. Lòng bàn tay anh nóng bừng và đổ mồ hôi, không khó để nhận ra Khương Trạm cũng đang căng thẳng.
"Cậu không vội, sao cậu lại thế... với tôi." Khương Trạm nhìn Vệ Tiểu Trì, giọng điệu như một cô tiểu thư khuê các, "Khương Lam Lam" chẳng biết từ đâu nhập vào.
Cậu đâu có định làm gì anh.
Vệ Tiểu Trì đỏ mặt tía tai vì lời nói của Khương Trạm, muốn chạy trốn khỏi đây đến tận núi Sơn Tinh cũng không dám quay lại.
Vệ Tiểu Trì hận không thể chôn đầu vào ngực, "Lần sau tớ sẽ không như thế nữa."
Khương Trạm không vui, ủ rũ nói: "Anh đã bảo rồi, sau này được, bây giờ thì không. Thi xong đại học, cậu muốn chủ động thế nào cũng được."
"Đừng... đừng nói nữa." Nhiệt độ trên mặt Vệ Tiểu Trì không ngừng tăng lên, tưởng như có thể nướng mực được.
"Cậu muốn sao đây?" Khương Trạm trợn mắt nhìn Vệ Tiểu Trì, "Làm rồi còn định phủi sạch à?"
Vệ Tiểu Trì không chịu nổi nữa, cúi gằm mặt xuống.
Khương Trạm nhìn thấy chóp tai ửng đỏ của Vệ Tiểu Trì, rung động trong lòng, nhẹ nhàng hôn lên đó.
Vệ Tiểu Trì giật mình, toàn thân rung bắn lên, vô thức co cổ lại.
Khương Trạm nâng mặt Vệ Tiểu Trì lên. Omega hoảng loạn, ngượng nghịu, mắt nhìn đi chỗ khác, hàng mi chớp loạn.
Hơi thở của Khương Trạm bỗng trở nên gấp gáp. Anh co tay lại như bị điện giật, vội vã đứng dậy rời khỏi phòng sách.
Vệ Tiểu Trì chưa kịp phản ứng, ngồi bần thần nhìn theo bóng lưng vội vã của Khương Trạm.
Phải đến bảy tám giây sau, Vệ Tiểu Trì mới tỉnh lại, dán mắt vào cửa phòng sách.
Khương Trạm mãi không quay lại. Vệ Tiểu Trì không biết anh đi đâu, lúc rời đi trông rất hoảng hốt. Cậu sợ Khương Trạm gặp chuyện, vội ra ngoài tìm anh.
Tiếng nước chảy vọng ra từ nhà vệ sinh trong phòng ngủ chính, Vệ Tiểu Trì tưởng mình nghe nhầm. Đến gần cửa thì nghe được tiếng vòi hoa sen.
Vệ Tiểu Trì đứng chờ bên ngoài một lúc, xác định Khương Trạm đang tắm.
Ở tuổi này, dù không chủ động tìm hiểu, Vệ Tiểu Trì cũng hiểu được ý nghĩa của việc Khương Trạm đi tắm.
Đầu óc như nổ tung, Vệ Tiểu Trì không nghĩ ngợi gì đã chạy biến.
-
Khương Trạm tắm xong ra ngoài thì không thấy Vệ Tiểu Trì trong phòng sách, đành xuống lầu tìm cậu.
Thím Châu vừa mang bữa tối sang cho hai người nên Vệ Tiểu Trì đang bày chén đũa ở phòng ăn. Nghe tiếng bước chân, cậu hoảng hồn, đôi đũa đang cầm suýt rơi.
Vệ Tiểu Trì giả vờ bận rộn, không dám ngẩng đầu, "Ăn cơm thôi."
Khương Trạm toàn thân còn vương hơi nước, ánh đèn cam chiếu vào khiến nét mặt anh trở nên dịu dàng, sống mũi cao thẳng được bao phủ bởi ánh sáng ấm áp.
Anh lén nhìn Vệ Tiểu Trì, kéo ghế ra và nói với giọng gượng gạo, "Ngồi đi, đứng làm gì?"
Vệ Tiểu Trì ngờ nghệch đáp "dạ", tự kéo ghế ngồi xuống.
Chân mày Khương Trạm vừa hôn nhau, anh rầu rĩ ngồi vào chiếc ghế mình kéo ra.
Khương Trạm giải thích với giọng thờ ơ, "Trời nóng quá nên tôi đi tắm một chút."
Alpha lạy ông tôi ở bụi này, Vệ Tiểu Trì lại "dạ" một tiếng.
Ngoài "dạ" ra, cậu cũng chẳng biết nói gì hơn.
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí vô cùng ngượng ngùng, Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm chẳng nói với nhau câu nào trong suốt bữa ăn.
Cơm nước xong, Vệ Tiểu Trì dọn chén đũa vào bồn rửa, định mở vòi nước để rửa thì Khương Trạm đứng sau kéo cậu ra. Anh để cậu ngồi lên bàn bếp như trong nhà hàng Âu.
Căn nhà này có hai gian bếp, gian bếp kiểu Trung nằm phía trong, bên ngoài là gian bếp kiểu Âu dạng mở. Dưới bàn chế biến là lò nướng, cạnh đó là máy bảo quản thực phẩm.
Khương Trạm nói, "Ngồi yên đó đừng nhúc nhích."
Vệ Tiểu Trì không quen dùng bếp Âu, toàn nấu nướng và hâm nóng đồ ăn ở trong nên bàn bếp sạch bóng. Cậu ngồi đó nhìn Khương Trạm rửa chén trong bồn.
Alpha đã thạo việc hơn trước, không còn bóp quá nhiều nước rửa chén nữa. Từ giờ, việc rửa chén đĩa do anh đảm nhiệm.
Nhìn bờ vai vững chãi của Khương Trạm, Vệ Tiểu Trì bỗng nhớ lại lần đến câu lạc bộ cao cấp để cọ rửa bể bơi.
Hôm đó, Vệ Tiểu Trì đã chuẩn bị bữa sáng cho hai người. Vừa nghe cậu biết nấu ăn, Khương Trạm đã bảo mình không rành nấu nướng nhưng rửa chén thì anh lo được.
Lần trước nhìn cách anh rửa chén lóng ngóng, Vệ Tiểu Trì chắc mẩm đây là lần đầu tiên Khương Trạm đụng đến việc này, bảo biết rửa chén đúng là nói dối.
Vệ Tiểu Trì vừa nhếch môi thì Khương Trạm chợt ngoái lại nhìn.
Dường như anh có radar phát hiện Vệ Tiểu Trì cười trộm, lần nào định cười cũng bị Khương Trạm bắt quả tang.
Khương Trạm cảnh giác, quan sát Vệ Tiểu Trì, "Cậu cười gì thế?"
Không thể nói với Khương Trạm là cậu nghi ngờ anh lừa mình chuyện biết rửa chén, Vệ Tiểu Trì chối bay chối biến.
Vệ Tiểu Trì giả vờ ngơ ngác "hả", cúi đầu che giấu, "Có cười đâu."
Khương Trạm quan sát biểu cảm của Vệ Tiểu Trì, chẳng phát hiện ra điều gì lạ mới chậm rãi quay người đi.
Vệ Tiểu Trì vừa định thở phào thì Khương Trạm quay ngoắt lại, đôi mắt đen sẫm sáng rực.
Vệ Tiểu Trì bị dọa nghẹn họng, vòng eo vô thức căng cứng.
Khương Trạm cứ như chó nghiệp vụ, không phát hiện dấu hiệu khả nghi nào trên người Vệ Tiểu Trì, anh quay người tiếp tục rửa chén.
Vệ Tiểu Trì nín thở một lúc, thấy Khương Trạm không nhúc nhích nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
-
Khương Trạm rửa xong chén đũa, dùng khăn sạch lau khô tay rồi bước đến trước mặt Vệ Tiểu Trì, quay lưng lại với cậu và khom người xuống.
"Lên đi." Khương Trạm nói.
Vệ Tiểu Trì ngỡ ngàng, "Sao thế?"
Khương Trạm: "Tôi cõng cậu lên."
Vệ Tiểu Trì lắp bắp, "Tại sao?"
Khương Trạm vừa ngượng vừa cáu: "Sao mà lắm lời thế, bảo cậu lên thì lên đi!"
Vệ Tiểu Trì cảm thấy lạ lẫm, ngẫm lại thì hình như từ nhỏ đến giờ chưa từng có ai cõng mình. Hồi nhỏ Vệ Đông Kiến có cõng cậu không, Vệ Tiểu Trì cũng chẳng có ấn tượng.
Cậu hơi lưỡng lự, chậm rãi giơ tay lên rồi nghiêng người nằm sấp trên lưng Khương Trạm.
Khương Trạm đỡ hai đầu gối của Vệ Tiểu Trì, xốc lên vài lần rồi cõng cậu đi lên tầng hai.
Vệ Tiểu Trì bối rối quá chừng, cơ thể cứng đờ như khúc gỗ. Đã mười tám tuổi đầu rồi, chân cẳng không què không đau mà lại để Khương Trạm cõng, kỳ cục muốn xỉu.
Lạ đời quá đi thôi.
Sắp bước lên bậc thang, Vệ Tiểu Trì không nhịn được mở miệng, "Để tớ xuống đi, cõng thế này khó lên lầu lắm."
Khương Trạm leo từng bậc, dùng bước chân vững vàng để đáp lại Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì im bặt, sợ Khương Trạm làm mình ngã nên ôm chặt cổ người nọ.
Khương Trạm bị cậu ghìm chặt khó chịu, nhưng đối với một omega quá đỗi nhiệt tình, anh chọn cách bỏ qua nên không hé răng câu nào.
Vệ Tiểu Trì thấp thỏm suốt chặng đường, cuối cùng cũng về đến phòng sách. Cậu thở phào, ngước lên thì thấy Khương Trạm nhìn mình với vẻ ngượng nghịu, rồi còn ngoảnh mặt đi chỗ khác nữa.
Vệ Tiểu Trì: ???
Chuyện gì đây?