114. Chương 114: Đại học - Chặng đường tự do

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 114: Đại học - Chặng đường tự do

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Trạm thấu hiểu tâm trạng của Vệ Tiểu Trì, nhưng nói thật lòng, cậu vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi với điều đó.
Vệ Đông Kiến không gọi lại nữa, Vệ Tiểu Trì cúi đầu nhìn điện thoại.
Đối với người cha luôn độc đoán này, Vệ Tiểu Trì cảm thấy vô cùng phức tạp. Lúc trước mong chờ sự quan tâm của ông, dần dần trở thành thất vọng, rồi thành thói quen.
Mấy tháng nay, chỉ có Phương Viện liên lạc với cậu, còn cậu chưa bao giờ chủ động gọi cho ông.
Khi dọn ra ngoài sống, tâm hồn Vệ Tiểu Trì trở nên bình lặng. thi thoảng mới nhớ đến gia đình, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện trở về.
Sống trong căn nhà ấy suốt mười mấy năm, nếu nói không có chút tình cảm nào thì rõ ràng là dối lòng. Tiếng điện thoại của Vệ Đông Kiến vẫn đủ khiến Vệ Tiểu Trì xao động, phá vỡ sự bình yên trong lòng.
Vệ Tiểu Trì siết chặt chiếc điện thoại nặng trịch. Dưới ánh mắt dõi theo của Khương Trạm, cậu ngập ngừng một lúc rồi quay trở lại gọi cho Vệ Đông Kiến.
Khương Trạm đột nhiên bảo: "Bật loa ngoài đi, tôi cũng muốn nghe."
Khương Đường từng dặn anh phải tôn trọng lựa chọn của Vệ Tiểu Trì, tôn trọng chuyện gia đình cậu. Nhưng Khương Trạm không thể làm được điều đó, anh lo sợ cậu sẽ bị Vệ Đông Kiến bắt nạt.
Vệ Tiểu Trì im lặng bật loa ngoài và đặt điện thoại lên bàn học.
Chuông điện thoại vừa reo được vài hồi, Vệ Đông Kiến đã bắt máy.
Sau khoảng bảy tám giây im lặng, Vệ Đông Kiến mới lên tiếng, giọng điệu xa lạ và gượng gạo: "Thứ bảy tuần sau là sinh nhật con, con có về không?"
Cổ họng Vệ Tiểu Trì như có một cục than đỏ rực, môi cậu mấp máy vài lần nhưng không nói thành lời.
Bao năm nay, Vệ Đông Kiến luôn bận rộn, bận đến mức không có thời gian quan tâm đến cậu. Đây là lần đầu tiên ông nhắc đến sinh nhật của cậu.
Thấy Vệ Tiểu Trì buồn bã, lòng dạ Khương Trạm nóng như lửa đốt.
Đây chính là lý do mà Khương Trạm căm ghét Vệ Đông Kiến. Bởi họ luôn khiến Vệ Tiểu Trì lộ ra vẻ mặt buồn bã.
Khương Trạm ôm Vệ Tiểu Trì từ phía sau, cố gắng xoa đầu cậu, vụng về an ủi người omega một cách âm thầm.
Vệ Tiểu Trì cảm nhận được hơi ấm từ vòng ôm vững chãi đó, cậu tìm lại được giọng nói và trả lời Vệ Đông Kiến: "Không ạ, thứ bảy con phải đi học."
Học sinh lớp 12 phải học sáu ngày một tuần, chỉ được nghỉ chủ nhật.
Bị từ chối, Vệ Đông Kiến không nổi giận như mọi khi mà chỉ im lặng một lúc. Rồi ông nói: "Khi nào rảnh thì về, bà nội con đã về quê rồi."
"Vâng."
Vệ Đông Kiến không biết nói gì thêm, chỉ nói: "Vậy... con học bài đi."
Chưa được bao lâu, Vệ Tiểu Trì nhận được năm mươi nghìn tệ (~200 triệu) từ Phương Viện.
Nhìn số tiền đó, Vệ Tiểu Trì do dự mãi không bấm nhận.
Khương Trạm đưa tay tắt màn hình: "Thi đại học xong bọn mình đi làm thêm, chẳng mấy mà kiếm được năm mươi ngàn. Ai thèm mấy đồng bạc đó của ông ta?"
Câu cuối cùng Khương Trạm không nói ra, nhưng Vệ Tiểu Trì hiểu ý anh, chậm rãi gật đầu.
Không chịu nổi vẻ mặt ủ rũ của Vệ Tiểu Trì, Khương Trạm giữ chặt hai vai cậu, hôn từng cái một, giọng điệu nhẫn nhịn kiềm chế: "Đừng buồn nữa nhé."
Lần trước Khương Trạm nói với cậu bằng giọng điệu như vậy là khi cậu bị Vệ Đông Kiến đuổi ra ngoài. Lúc đó, Vệ Tiểu Trì hoang mang lo lắng, luống cuống trước tương lai mờ mịt.
Giờ đây đã khác rồi.
Vệ Tiểu Trì cong môi, nở một nụ cười nhạt: "Không buồn đâu."
Cậu mím môi, nhìn Khương Trạm nói chắc nịch: "Sẽ không buồn nữa."
Cảm giác khó chịu vừa rồi là vì cậu nhìn thấy hình ảnh của chính mình năm mười hai, mười ba tuổi. Lần nào ở quê bị bà Vệ mắng, cậu chỉ có thể co ro sau tủ quần áo, mong rằng Vệ Đông Kiến sẽ đón cậu về.
Giờ cậu đã trưởng thành, nên hãy chào tạm biệt quá khứ của mình đi.
-
Sinh nhật vào thứ bảy, Vệ Tiểu Trì không về nhà mà dành cả buổi tối tổ chức tiệc sinh nhật chỉ có hai người với Khương Trạm tại biệt thự.
Khương Trạm mua một chiếc bánh kem nhỏ xíu ở tiệm bánh, vì quá nhỏ nên chỉ cắm được sáu ngọn nến.
Tắt đèn phòng khách, Khương Trạm hát bài chúc mừng sinh nhật cho Vệ Tiểu Trì dưới ánh nến mờ ảo.
Vệ Tiểu Trì chưa bao giờ tổ chức sinh nhật. Sinh nhật của cậu và cặp song sinh thường gộp chung lại, nhưng thực ra vẫn là tổ chức cho cặp song sinh, đến cả nến cũng do chúng thổi.
Hát chúc mừng sinh nhật xong, Vệ Tiểu Trì nhắm mắt lại ước một điều.
Khi Vệ Tiểu Trì cúi đầu thổi nến, Khương Trạm không bật đèn mà hỏi: "Cậu ước gì thế?"
Vệ Tiểu Trì: "Người ta bảo điều ước sinh nhật mà nói ra thì sẽ không linh nghiệm nữa."
Khương Trạm muốn nói rằng ai quy định nói ra là không linh nghiệm?
Nhưng hôm nay là sinh nhật Vệ Tiểu Trì nên anh không tiện phản bác, đành phải lùi một bước: "Vậy... có liên quan đến tôi không?"
Biết rõ tính bướng bỉnh của alpha, Vệ Tiểu Trì đành phải nói bóng gió: "Ừm, liên quan đến cả hai chúng ta."
Cậu hy vọng cả hai sẽ thuận lợi trong kỳ thi đại học. Cậu có thể thi đậu Đại học J, Khương Trạm có thể phát huy vượt xa mong đợi và đậu vào một trường đại học hạng hai, nếu đậu đại học hàng đầu thì càng tốt.
Nghe nói liên quan đến cả hai, Khương Trạm không khỏi thả trôi suy nghĩ, chắc mẩm Vệ Tiểu Trì đã ước rằng hai người sẽ bên nhau mãi mãi.
Khương Trạm hôn nhẹ lên bờ môi Vệ Tiểu Trì rồi đứng dậy, vừa ngâm nga vừa đi bật đèn.
Thấy Khương Trạm vui vẻ như vậy, Vệ Tiểu Trì cũng hăng hái hơn. Chỉ cần hai người họ đồng lòng, thi đại học chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
-
Chẳng biết có phải ước nguyện trong sinh nhật của Vệ Tiểu Trì linh nghiệm hay không mà thành tích của Khương Trạm tăng vọt như diều gặp gió.
Trong bài thi thử giữa kỳ, anh còn vươn lên vị trí top 250 toàn khối, đã rất gần với thứ hạng mà anh hứa hẹn với hiệu trưởng.
Ngụy Dân Chinh buộc phải nhìn Khương Trạm bằng con mắt khác, giờ đây mỗi khi ông giáo huấn học sinh thì thường xuyên lôi Khương Trạm ra.
"Khương Trạm nuôi tóc dài là thời thượng và đẹp trai, cậu để tóc dài là chuẩn bị ra đảo làm ngư dân đánh cá hả? Tỉnh lại đi, trai đẹp giờ cắt tóc ngắn cả rồi, cậu có lỗi thời không chứ?"
"Cậu còn dám nhắc chuyện Khương Trạm yêu sớm với tôi à? Cậu ta yêu sớm còn mời cả phụ huynh đôi bên đến nói chuyện đàng hoàng. Nào, tôi đưa điện thoại cho cậu, cậu gọi cho bố mẹ cậu liền đi. Chỉ cần họ chấp nhận, tôi sẽ không quản cậu nữa."
"Hơn nữa, người yêu của người ta top 3 toàn khối. Cậu xem cậu quen cái kiểu gì kia?"
"Nhưng mà top 3 toàn khối thì đã sao, còn kéo cái đứa đội sổ như Khương Trạm lên hạng 249 của khối thì đã sao, chẳng phải vẫn là yêu sớm hả? Cậu xem hai đứa nó cầm tay nhau trong trường tôi có bắt không? Cho nên đừng có nói cái chuyện vô bổ này với tôi."
Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm vừa bước vào cổng trường, đúng lúc nghe thấy Ngụy Dân Chinh đang dạy dỗ.
Ngụy Dân Chinh vừa thoáng thấy đã cuộn tờ báo trong tay thành cây gậy, chỉ vào một O một A quát: "Hai đứa các cậu chú ý chút đi. Đứng xa ra, xa ra nữa."
"Không phải lúc học thì không được đứng gần như thế, nghe rõ chưa?"
Trong thâm tâm, Vệ Tiểu Trì vẫn là một đứa con ngoan trò giỏi, gật đầu lia lịa: "Nghe rõ rồi ạ."
Ngụy Dân Chinh nhìn chằm chằm vào alpha cà lơ phất phơ: "Cậu thì sao? Nói đi!"
Khương Trạm giờ đã khác xưa, lúc này Vệ Tiểu Trì là vòng kim cô của anh, anh nói với vẻ mặt vô cảm: "Biết rồi ạ."
Ngụy Dân Chinh diễn một màn "giết gà dọa khỉ", quay sang nhìn cả hàng tóc tai bù xù, tiếp tục giáo huấn bọn họ bằng phong thái của thầy giám thị.
Vệ Tiểu Trì đưa mắt ra hiệu với Khương Trạm rồi nhanh chóng lẻn vào khu giảng đường, cho đến khi cách xa Ngụy Dân Chinh, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Khương Trạm mất vui, Vệ Tiểu Trì chạm vào tay anh: "Bây giờ đang là giai đoạn nhạy cảm, bọn mình vẫn nên kín đáo một tẹo. Đợi lên đại học sẽ khác."
Trong mắt Khương Trạm, đại học đồng nghĩa với việc sống chung, nên cứ nhắc đến đại học là anh lại hớn hở liền.
Vệ Tiểu Trì không biết nguyên nhân thực sự, nhưng kể từ khi phát hiện ra đại học là củ cà rốt treo trước mũi con lừa, chẳng những có thể làm Khương Trạm vui lên trông thấy mà còn có thể đốc thúc anh, thế là thi thoảng cậu lại nhắc đến nó.
Quả nhiên khóe miệng Khương Trạm cong lên một cách khó nhận ra: "Đại học, đại học, ngày nào cậu cũng chỉ nghĩ đến chuyện lên đại học thôi."
Khương Trạm ngoảnh đầu đi, bỏ Vệ Tiểu Trì lại phía sau và bước vào khu giảng đường.
Đến giờ Vệ Tiểu Trì vẫn luôn khao khát được vào đại học, vì điều đó có nghĩa là cậu có thể dọn ra ngoài sống. Gần đây thì đỡ hơn rồi, chỉ mỗi khi Khương Trạm gồng mình học hành dù có khó chịu, cậu mới mong mỏi nhanh chóng vượt qua giai đoạn này.
Nhưng lên đại học sẽ tự do hơn, có thêm thời gian đi làm kiếm tiền.
Nghĩ đến đó, vẫn nên sớm ngày vào đại học thôi.