62. Chương 62: Bước thoát khỏi vỏ ốc

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 62: Bước thoát khỏi vỏ ốc

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Tiểu Trì vừa về đến cửa thì đã nghe thấy giọng nói the thé của bà Vệ vọng ra, khiến cậu giật mình như sấm đánh bên tai.
Cầm chìa khóa đứng ngẩn ra ngoài vài chục giây, Vệ Tiểu Trì mới mở cửa.
Vừa đẩy cửa, một làn khói thuốc nồng nặc xộc vào mũi. Kể từ khi khứu giác nhạy bén hơn, cậu đành đưa tay dụi mũi.
Trong phòng khách, bà Vệ, Vệ Đông Kiến và Phương Viện đang ngồi. Hôm nay cặp song sinh hiếm khi thức dậy muộn, cạnh bà Vệ đọc sách *Tam Tự Kinh*.
Nghe tiếng cửa, họ quay lại nhìn.
Vệ Tiểu Trì đứng sững bên tủ giày, ngập ngừng chào, "Bà nội, ba, dì Viện."
Thấy cậu, nụ cười trên môi bà Vệ biến mất. Bà chỉ liếc qua rồi quay lại chơi với Vệ Tử Mặc.
Vệ Đông Kiến cau mặt, "Sao giờ này mới về?"
Vệ Tiểu Trì bỗng thấy căng thẳng, vội đưa ra cái cớ đã nói với Phương Viện, "Sắp thi rồi, con phải học nhóm với bạn bè."
Vệ Đông Kiến quắc mắt trước dáng vẻ nhút nhát của cậu, nếp nhăn giữa lông mày càng sâu, "Nói chuyện thì ngực phải ưỡn ra, nhìn cái dáng yếu đuối của con kia."
Vệ Tiểu Trì lập tức đứng thẳng, ngón tay siết chặt vạt quần.
Không khí trở nên ngột ngạt.
Phương Viện lên tiếng an ủi, "Tiểu Trì, con ăn cơm chưa?"
Vệ Tiểu Trì gượng gạo gật đầu, "Ăn rồi ạ."
Cậu cúi mắt xuống, thay dép rồi đi về phòng.
Phương Viện gọi cậu lại, "Sắp tới con ngủ với Mặc Mặc nhé, nhường phòng cho bà nội. Bà tuổi cao sức yếu, Mặc Mặc lại nghịch ngợm."
Vệ Tiểu Trì: "Con biết rồi, con về lấy sách."
Phương Viện không nói thêm, quay sang thúc hai đứa trẻ đi tắm rồi ngủ.
---
Phương Viện đã mang chăn gối của Vệ Tiểu Trì sang giường Vệ Tử Hinh.
Phòng song sinh có giường tầng gỗ nguyên khối, đối diện là hai bàn học ghép lại, mặt bàn vẽ nguệch ngoạc không còn thấy màu sơn, tường dán đầy hình vẽ và sticker.
Vệ Tiểu Trì chưa làm xong bài tập, tranh thủ lúc Vệ Tử Mặc đi tắm làm nửa tờ đề tiếng Anh.
Đang làm đến phần đọc hiểu cuối cùng thì Vệ Tử Mặc tóc ướt xộc vào, cố tình lắc đầu như chó vừa rơi xuống nước để vung vãi nước lên Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì vội che đề, "Đừng nghịch nữa."
Vệ Tử Mặc hô biến hình rồi lao vào lòng cậu như quả pháo, "Chịu chết đi, quái vật."
Vệ Tiểu Trì suýt ngã khỏi ghế vì cú húc của đứa nhỏ.
Vệ Tử Mặc khoái chí hô biến hình, nhảy lên lần nữa.
Vệ Tiểu Trì đè đầu cậu xuống, "Đừng nghịch nữa, em lấy khăn lau tóc cho anh."
Phương Viện đang gội đầu cho Vệ Tử Hinh, không rảnh trông em.
Vệ Tử Mặc vùng vẫy đánh "quái vật", Vệ Tiểu Trì để mặc đứa nhỏ đánh vài cái rồi giả vờ ngã xuống bàn.
"Quái vật chết rồi." Nằm gục trên bàn, cậu nhắm mắt nói, "Em lấy khăn đi."
Vệ Tử Mặc nhảy lên reo, "Oa oa, quái vật bị em giết chết rồi. Em là dũng sĩ diệt rồng mạnh nhất."
Vệ Tiểu Trì bất lực mở mắt, "Em đi lấy khăn nhanh đi."
Lúc này Vệ Tử Mặc mới chịu vào phòng vệ sinh lấy khăn xanh của mình.
Vệ Tiểu Trì dỗ em lau tóc, bế lên giường rồi tắt đèn.
Vệ Tử Mặc thò đầu xuống, "Anh ơi, chơi với em một chút đi, em chưa ngủ."
Vệ Tiểu Trì nằm im trên giường Vệ Tử Hinh.
"Anh? Vệ Tiểu Trì? Anh nói gì đi chứ, anh ngủ rồi à?" Vệ Tử Mặc gọi mãi.
"Anh nói gì? Anh ngủ rồi à?" Vệ Tử Mặc không bỏ cuộc, gọi tiếp.
Vệ Tiểu Trì không trả lời.
Cậu biết trẻ con ngủ nhanh, nhất là đứa hiếu động như Vệ Tử Mặc. Chỉ cần không để ý, chưa đầy hai phút là nó đã ngủ say.
Vệ Tử Mặc lăn qua lật lại chán chê, cuối cùng nằm sấp, mí mắt sụp xuống.
Mười phút sau, Vệ Tiểu Trì lặng lẽ ngồi dậy, đi giày rồi nhìn lên giường trên.
Vệ Tử Mặc đã ngủ, đầu ngả vào tường, một chân mũm mĩm gác lên thành giường, chăn bị đè dưới người.
Vệ Tiểu Trì gỡ chân em xuống, đặt nằm ngay ngắn trên gối rồi đắp chăn mỏng.
Xuống giường, Vệ Tiểu Trì bật đèn bàn tiếp tục làm đề tiếng Anh.
Lúc này Phương Viện mở cửa, đứng ngoài nhìn giường tầng, khẽ hỏi: "Ngủ rồi à?"
Vệ Tiểu Trì: "Vừa ngủ."
Phương Viện: "Ngủ sớm đi, đừng học muộn hại sức khỏe."
Vệ Tiểu Trì: "Vâng."
Phương Viện đứng im ở cửa. Vệ Tiểu Trì mím môi dọn bàn, cô mới rời đi.
Sự quan tâm của Phương Viện chỉ là hình thức. Chừng nào Vệ Tiểu Trì không đe dọa lợi ích của cô, cô sẽ không để tâm.
Giờ cô đứng đó nhắc cậu ngủ sớm, chắc là sợ cậu quấy nhiễu Vệ Tử Mặc.
Vệ Tiểu Trì cất đề vào cặp, đứng dậy rửa mặt rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, vì chưa xong bài tập, Vệ Tiểu Trì phải dậy sớm. Cậu ngáp ngắn ngáp dài bước vào bếp, thêm nước luộc hai trứng và hấp một cái bánh bao.
Ăn vội bữa sáng, cậu đạp xe đến trường.
Đến trường, các bạn nội trú vừa chạy quanh sân xong, giải tán rồi đến căng tin lấy cơm.
Mấy hôm học sinh nội trú đến sớm nhất, nhưng hôm nay phòng học trống trơn. Vệ Tiểu Trì tranh thủ làm nốt bài tập.
---
Trước tiết đọc buổi sáng, Vệ Tiểu Trì cuối cùng cũng làm xong bài. Gánh nặng trong lòng nhẹ đi, mệt mỏi lan khắp người.
Cậu day huyệt thái dương đau nhức, ăn một viên chocolate rồi mở sách *Ngữ văn* học thuộc *Tiều Đào Du*.
Trương Minh Dương đến muộn, ném cặp sách lên bàn khiến mặt bàn rung bần bật.
Vệ Tiểu Trì lạnh nhạt liếc qua mà không nói gì, tiếp tục lẩm bẩm học thuộc đoạn văn cổ khó nhằn.
Bất chợt, một gói sandwich bay tới. Vệ Tiểu Trì không thèm liếc, đẩy về phía Trương Minh Dương, "Quá vạch rồi."
Trương Minh Dương lại đẩy sang, "Không quá vạch, mời cậu ăn."
Vệ Tiểu Trì ngẩng đầu, nhìn cậu ta với vẻ kinh ngạc, ánh mắt dò xét.
"Không có việc gì mà ân cần thế, chắc chắn có mưu đồ." Vệ Tiểu Trì ném lại, "Tôi không cần."
Trương Minh Dương nói nhanh, "Hôm nay sinh nhật tôi, mẹ tôi dặn làm việc tốt mỗi ngày để tích đức. Thấy cậu nghèo không có tiền mua bánh kem, ông đây ban phát, coi như hoàn thành nhiệm vụ."
Vệ Tiểu Trì nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc.
Một người theo chủ nghĩa xã hội, không tin quốc gia, không tin khoa học mà lại tin số phận, thật khó hiểu.
Vệ Tiểu Trì nhìn chiếc bánh, nhãn giá bốn tệ rưỡi vẫn còn nguyên.
"Lòng tốt của cậu chỉ đáng bốn tệ rưỡi thôi sao?"
Trương Minh Dương: "Thích thì lấy, không thích tôi cho người khác."
Vệ Tiểu Trì không dao động, lại dán mắt vào sách, "Tùy cậu."
Trương Minh Dương hừ lạnh, lấy bánh quay sang người ngồi sau, "Hôm nay sinh nhật tôi, làm việc thiện, mời cậu ăn."
Người kia mắt sáng lên, "Chúc mừng sinh nhật."
Trương Minh Dương đưa bánh cho cậu ta, "Không có gì."
Quay lại, Trương Minh Dương hung hăng trừng Vệ Tiểu Trì, vẻ mặt như nhân vật chính trong tiểu thuyết quở kẻ phản diện.
Vệ Tiểu Trì thản nhiên như thiền sư nhập định, không mắc mưu.
Trương Minh Dương nhỏ mọn, khó mà chiếm hơi của cậu. Ăn bánh của cậu, cậu sẽ nhớ suốt đời, còn lấy đó làm ân huệ.
Vì một cái bánh mà bị cậu ta nắm thóp, Vệ Tiểu Trì thấy không đáng chút nào. Có ngon thì ném tiền vào mặt cậu đây.
Một nghìn tệ, muốn sai bảo thế nào cũng được.
---
Hôm nay không chỉ là sinh nhật Trương Minh Dương, mà còn của Hàn Tử Ương.
Tối nay Hàn Tử Ương định tổ chức tiệc sinh nhật lớn, tụ tập bạn bè quẩy thâu đêm, mai là thứ bảy không phải đi học.
Vệ Tiểu Trì cũng trong danh sách khách mời, còn là khách chủ chốt.
Buổi trưa, Hàn Tử Ương liên tục mời Vệ Tiểu Trì ăn cơm ở căng tin.
Vệ Tiểu Trì chỉ nghe mà không nói.
Ăn xong, Hàn Tử Ương lẽo đẽo theo sau khuyên nhủ.
Sự nhiệt tình của Hàn Tử Ương khiến Vệ Tiểu Trì - người lâu không giao du - thấy choáng ngợp. Nghe cậu ta khoác lác về bữa tiệc, cậu há hốc mồm không biết nói gì.
Khương Trạm tức giận khi Hàn Tử Ương cứ bám lấy Vệ Tiểu Trì, túm cổ áo kéo cậu ta ra xa.
Hàn Tử Ương vẫn luyên thuyên, nói như rót mật. Từ bữa tiệc vui thế nào đến việc Vệ Tiểu Trì luôn lẻ loi, nhấn mạnh tầm quan trọng của bạn bè, còn khuyên cậu bước ra khỏi vỏ ốc.
"Cậu phải bước ra ngoài, bước ra khỏi cái vỏ ốc đó, giải phóng bản năng. Bản năng đấy, hiểu không?"
"Tuổi trẻ không ngông cuồng phí thanh xuân, bây giờ không quẩy thì đợi đến bao giờ?"
"
Người là sắt, chơi là thép
. Một ngày không chơi mệt muốn chết. Cậu xem cậu kia, ít bạn bè nên cả thế giới chỉ có học, còn mẹ nó học mãi."
"Vệ à, không phải tôi nói cậu chứ..."
Vệ Tiểu Trì suýt chết ngạt trước màn bắn rap không ngừng của Hàn Tử Ương.
Cái miệng cậu ta không phải là miệng, mà là khẩu súng máy.
tạch tạch tạch
Không ai thoát khỏi màn đạn ngôn từ của cậu ta.
Nếu có, thì đó là Khương Trạm.
Ánh mắt Khương Trạm nhàn nhạt, "Phiền lắm không?"
Hàn Tử Ương im bặt như súng hết đạn, nhưng Vệ Tiểu Trì vẫn chưa thoát nạn.
Tan học, cậu bị lôi lên xe bus cỡ lớn mà Hàn Tử Ương thuê, bắt đầu hành trình diễu hành quanh trường.
Trước đó Hàn Tử Ương nói đây chỉ là tiệc nhỏ, chỉ có đội bóng rổ Nhị Trung tham gia.
Vệ Tiểu Trì quen mặt cả đội, gặp nhau trong trường đều chào cậu là thầy Vệ.
Nếu chỉ đội bóng, cậu còn chịu được.
Không ngờ Hàn Tử Ương chỉ nói một nửa. Ở Nhị Trung đúng là chỉ mời đội bóng, nhưng ngoài trường còn cả đám.
Các thành viên trường Trung cấp nghề Ích Dương từng thi đấu hăng say ở nhà thi đấu tuần trước đều trong danh sách.
Ngoài ra còn có người từ trường Đức Dục, Tam Trùng, Nhất Trung, Sùng Dương... Ít nhất ba mươi mấy người. Một xe bus không chở hết, Hàn Tử Ương phải thuê hai chiếc.
Giữa đám alpha sừng sỏ, chỉ có Vệ Tiểu Trì là omega.
Mỗi alpha bước lên xe đều nhận ra cậu, nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ của Khương Trạm, họ ngượng ngùng dời mắt đi.
Ai dám chọc vào alpha hàng đầu đang chìm đắm trong tình yêu?
Không ai dám.
Trân trọng sinh mạng, tránh xa Vệ Tiểu Trì.
---
Xe bus chạy hơn một tiếng, rời xa trung tâm thành phố đến khu nghỉ dưỡng ven biển.
Vệ Tiểu Trì ngửi thấy mùi tanh mặn của biển. Nhìn xa, thấy sóng lớn vỗ vách đá, tung bọt trắng như ngọc vỡ.
Trời đã sẩm tối, tòa nhà kiểu Âu mái nhọn sáng tỏ.
Hai bên đường trồng hàng cọ cao lớn, xe bus vòng qua đài phun nước hình chữ nhật rồi vào cổng khu nghỉ dưỡng.
Hàn Tử Ương chọn biệt thự suite ba tầng kiến trúc phương Tây, sân vườn đầy hoa tulip.
Tường đá cẩm thạch, sàn gỗ tự nhiên. Lối vào là quầy bar thương vụ, trước cửa sổ sát đất trải thảm trắng, trên đó là bộ bàn ghế tròn cỡ đại với bó hoa ly tươi.
Biệt thự rất lớn, đủ phòng khách, bếp Âu lẫn Á và phòng chiếu phim. Tầng ba có khu tập thể hình, tầng hai là phòng ngủ chính và phòng khách.
Vừa vào, ai nấy như ngựa hoang được thả rông, tìm chỗ ngồi chơi game online.
Lý Tùy Lâm chống tay lên quầy bar, tự rót nước đá, quan sát đám không khiến người ta yên tâm.
Lý do mẹ Hàn Tử Ương đồng ý tiệc ngoài là vì biết Lý Tùy Lâm cũng tham gia.
Hầu hết người đến hôm nay đều là thành viên đội bóng rổ các trường. Ai nấy đều từng đối đầu Lý Tùy Lâm, biết rõ phong cách thâm hiểm của cậu ta.
Ngoài ra còn có Khương Trạm, ồn ào nhưng sẽ không quậy quá trớn.
Chỉ có điều vừa xuống xe, ông kẹ đã biến mất cùng omega duy nhất, không ai biết họ đi đâu.
---
Vệ Tiểu Trì chưa từng nhìn thấy biển. Thành phố A là thành phố ven biển, nhưng chưa ai dẫn cậu ra biển chơi.
Khương Trạm nghe cậu nói chưa từng thấy biển, vừa xuống xe đã kéo cậu lên xe tham quan ra biển.
Xe tham quan chạy quanh khu nghỉ dưỡng, tài xế đưa bọn Vệ Tiểu Trì ngắm cảnh.
Khu nghỉ dưỡng mô phỏng vườn sinh thái, cây cối um tùm, còn dựng ngôi nhà trên cây như trong phim *Người Hobbit*.
Vệ Tiểu Trì trầm trồ trước tài năng kiến trúc sư, thò đầu ngắm ngôi nhà trên cây tinh xảo.
Đèn vàng ấm áp dọc lối đi lần lượt lướt qua khuôn mặt trắng ngần của omega, như vẽ nét chấm phá trong bức tranh rực rỡ.
Xe rời khu tham quan, Vệ Tiểu Trì rúc đầu vào, định ngồi thẳng dậy thì bị alpha nâng mặt lên.
Vệ Tiểu Trì biết anh định làm gì, đồng tử co lại, vô thức nhìn về tài xế phía trước.
Khương Trạm bất mãn xoay mặt cậu về, cúi đầu mổ nhẹ lên môi từng cái một.
Vệ Tiểu Trì: ...