3. Chương 3: Nỗi Khát Khao Tự Do

Alpha Nhỏ Đáng Thương Của Hào Môn Mang Bầu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thịnh Dương vừa bước ra khỏi khách sạn thì nhận được cuộc gọi từ Thịnh Quyền.
"Tại sao lại thay đổi nguyện vọng?"
Thịnh Quyền hỏi với giọng trầm đặc.
Sáng nay ông mới biết rằng tối hôm qua, Thịnh Dương đã thay đổi tất cả các nguyện vọng vào phút chót.
Thịnh Dương khàn giọng đáp: "Những trường đó có ngành học phù hợp với con hơn."
Thịnh Quyền không để ý đến giọng nói của cậu, chỉ hỏi: "Con đang khiêu khích ta sao?"
Thịnh Dương nói nhỏ: "Con không có."
Thịnh Quyền cười nhạt, không khó để nghe thấy sự không vui trong giọng ông.
"Vì ta bắt con liên hôn với Hạ Kinh Niên nên con không vui à?"
Thịnh Quyền hỏi.
Thịnh Dương mím chặt môi, không trả lời.
"Dương Dương, tùy hứng thì được nhưng cũng phải có giới hạn."
Thịnh Quyền nói, "Con cũng 18 tuổi rồi, phải học cách gánh vác trách nhiệm cho gia đình, không thể quá ích kỷ."
Thịnh Dương đỏ hoe mắt, cậu cố gắng lý giải với Thịnh Quyền: "Nhưng con không thích anh ta..."
"Thích?"
Thịnh Quyền dường như nghe thấy điều gì đó buồn cười: "Dương Dương, đừng có mơ mộng viển vông, thích hay không không quan trọng, giữa trưa về nhà cho ta."
Thịnh Dương co rúm người, kiên quyết nói: "Con không về."
Cậu biết rõ, nếu lần này trở về, có lẽ sẽ không bao giờ ra được nữa.
Nếu không có gì bất ngờ, ba tháng sau cậu sẽ chính thức phải đính hôn với Hạ Kinh Niên. Việc giam giữ cậu và ép buộc kết hôn, Thịnh Quyền hoàn toàn có thể làm được.
Bên kia điện thoại, Thịnh Quyền im lặng một lúc lâu.
Dài đến mức Thịnh Dương có thể nghe thấy nhịp tim đập của mình. Thịnh Quyền hừ cười nói: "Vậy cứ ở bên ngoài đi."
"Thật sự không sao chứ?"
Đầu dây bên kia, giọng người phụ nữ đầy lo lắng.
Thịnh Quyền trả lời với giọng điệu thờ ơ: "Để nó nếm chút khổ sở cũng tốt."
Thịnh Dương từ nhỏ đã được nuông chiều, gần như không có chút kiến thức gì về cuộc sống thực tế.
Hành động thay đổi nguyện vọng của cậu trong mắt Thịnh Quyền không khác nào một con sói non non nớt đang cố gắng săn giết Sói Vương, không ảnh hưởng gì đến大局.
Những con vật bị nhốt trong lồng luôn nghĩ rằng mình có thể sống sót trong tự nhiên, cho đến khi nó đầy thương tích sẽ ngoan ngoãn trở về.
Lúc đó nó sẽ hiểu được sự yếu đuối của mình và sẽ dễ dàng nghe lời ông hơn.
---
Thịnh Dương ngây người vài giây mới nhận ra Thịnh Quyền đã cúp máy.
Thế là ý gì?
Cắt đứt mối quan hệ ruột thịt lại đơn giản như vậy sao?
Thịnh Dương không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.
Cậu cảm nhận được Thịnh Quyền không hề để lời cậu vào tai.
Ngay sau đó, thẻ ngân hàng di động của Thịnh Dương nhận được tin nhắn thông báo ngừng hoạt động.
Thịnh Dương không có tiền riêng, từ nhỏ đến lớn ăn ở đều ở nhà, ra ngoài tiêu tiền cũng dùng thẻ của Thịnh Quyền. Mỗi khi cậu chi tiêu, Thịnh Quyền đều biết.
Vậy bây giờ chẳng phải cậu trở thành trẻ mồ côi không nhà không có tiền sao?
Lúc này, trời bắt đầu mưa nhỏ. Thịnh Dương bối rối không biết phải làm gì.
Tìm Giang Thư sao?
Nhưng nhìn những dấu vết khắp người, cậu sợ bị Giang Thư nhận ra, nên có chút ngại ngùng.
Đúng lúc Thịnh Dương đang bối rối, điện thoại đột nhiên reo.
Là Giang Thư gọi đến.
Cậu cố gắng kiểm soát giọng nói, bắt máy: "Alo? Tiểu Thư."
Giang Thư ngay lập tức nhận ra giọng cậu không ổn: "Giọng cậu sao mà khàn thế?"
Mặt Thịnh Dương bừng đỏ: "Không sao cả..."
"Tối qua không phải tớ bảo cậu nhắn tin cho tớ sao? Sao không nhắn?"
Giang Thư lại hỏi, "Tớ vừa nghĩ, nếu lần này cậu không nghe máy thì tớ thật sự sẽ đến nhà cậu đó."
Mũi Thịnh Dương cay cay, cậu khẽ ừ một tiếng.
"Sao vậy?" Giang Thư hỏi, "Có phải bị ức hiếp không?"
Giọng Thịnh Dương khàn khàn: "Không có."
Giang Thư không tin.
Nhưng nói nhiều cũng vô ích, anh lập tức hỏi: "Cậu đang ở đâu, tớ đến đón cậu."
Thịnh Dương đang ở cửa khách sạn, Giang Thư trong micro nghe thấy tiếng xe chạy qua.
Thịnh Dương không dám nói mình đang ở khách sạn, nên báo tên cửa hàng tiện lợi gần đó.
Khi Giang Thư đến nơi, anh nhìn thấy người bạn thân của mình đang mặc áo phông trắng, cổ và cánh tay đầy dấu cắn.
Giang Thư suýt ngất.
Thịnh Dương còn vẻ mặt bối rối nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt bị ức hiếp tột cùng.
Giang Thư nghiến răng kiềm chế cảm xúc, cau mày nói: "Lên xe trước đã."
Thịnh Dương lên xe, mông vừa chạm ghế đã đau nhăn mặt.
Giang Thư đợi cậu đóng cửa xong mới lái xe đi.
Trong xe im lặng như tờ.
"Giải thích đi."
Giang Thư cố gắng kiểm soát giọng nói.
"Tai nạn."
Thịnh Dương nói rất nhỏ.
Giang Thư nhìn những dấu vết khắp người Thịnh Dương thì âm thầm nghiến răng.
Tai nạn gì mà có thể khiến một Alpha như Thịnh Dương thành ra như vậy?
Cố tình Giang Thư còn không ngửi thấy mùi pheromone nào.
Chỉ có hai khả năng.
1. Đối tượng tình một đêm là Omega.
( Omega cũng có mùi mà sao?)
2. Đối tượng tình một đêm là Beta không có pheromone.
Nhưng Omega làm sao có thể bắt nạt Thịnh Dương đến mức này được?
Tối qua anh vừa tổ chức sinh nhật 18 tuổi cho Thịnh Dương, ngay lập tức cậu gặp tai nạn và bị người khác hành hạ đến mức này.
Giang Thư hối hận tại sao tối qua không kiên quyết giữ Thịnh Dương lại, nếu không thì cũng sẽ không...
Thịnh Dương thấy đường này không phải về nhà, nên hỏi Giang Thư: "Chúng ta đang đi đâu vậy?"
Giang Thư mặt không biểu cảm: "Bệnh viện, sau đó đến đồn cảnh sát."
Thịnh Dương mở to mắt, vội vàng ngăn anh, nhỏ giọng biện minh: "Không cần đâu, Tiểu Thư."
Giang Thư nâng giọng, dừng xe ở làn đường khẩn cấp bên vệ đường, trợn mắt giận dữ: "Không cần cái gì mà không cần?"
Thịnh Dương đột nhiên im lặng.
Giang Thư nhìn những đường gân trên cổ người bạn thân thiết vốn hiền lành và đơn thuần của mình bị cắn đến rối loạn, cùng với những vết bầm tím khắp người, mắt anh đỏ lên.
Anh nói rất nghiêm túc với Thịnh Dương: "Thịnh Dương, chuyện này cậu phải nghe lời tớ, không thể vì ngại mà bỏ qua cho kẻ xấu, biết không?"
Thịnh Dương nhỏ giọng: "Tiểu Thư, chuyện này là trách nhiệm của tớ, là tối qua tớ đến kỳ nhạy cảm nên đi nhầm phòng."
Giang Thư nâng giọng: "Vậy hắn ta cũng có sức lực đẩy cậu ra chứ? Tại sao không đẩy ra? Chuyện này một người có thể làm được sao?"
Nghe đến đây, Thịnh Dương cũng rũ mắt xuống, trông thật đáng thương.
"Anh ấy cũng bị hạ thuốc."
Câu trả lời này làm Giang Thử cứng người.
Anh nhất thời không biết nói gì, tuy bằng tuổi nhưng đã gặp nhiều trường hợp như vậy, biết Thịnh Dương đã trải qua gì.
Anh nghiến chặt răng, nén giọng nói: "Đưa cậu đi bệnh viện trước đã."
Chỗ của Alpha vốn không nên chịu đựng như vậy, nhỡ người kia có bệnh lây thì sao.
(Hong nhưng sao anh biết Dương Dương nằm dưới =))))))
Thịnh Dương lại vội ngăn anh: "Tiểu Thư, không cần đi đâu."
Cậu mím môi: "Tớ thật sự không sao."
Giang Thư nhìn cậu, vẻ mặt khó hiểu: "Dương Dương, cậu đang lo lắng gì?"
Thịnh Dương nhìn anh, đột nhiên cảm thấy bi thương.
Mũi cậu cay cay, đôi mắt cũng mờ đi: "Tiểu Thư, có thể ôm tớ một cái không?"
Giang Thư không chút do dự ôm chặt cậu.
Anh cảm nhận cơ thể Thịnh Dương run rẩy.
Anh vỗ nhẹ lưng cậu, nhỏ giọng: "Đừng sợ."
Thịnh Dương khóc một lát, mới khàn giọng nói: "Tiểu Thư, hôm nay tớ đã gặp anh ấy."
Mặc dù Thịnh Dương không nói người đó là ai, nhưng Giang Thư gần như ngay lập tức hiểu.
Anh biết, đó là người mà Thịnh Dương nhớ nhiều năm - Bùi Xuyên.
Giang Thư mới dịu giọng ừ một tiếng: "Sau đó thì sao?"
Thịnh Dương kể lại tất cả chuyện tối qua và hôm nay cho Giang Thư nghe.
Giang Thư nghe xong cũng kinh ngạc.
Giọng anh không kìm được mà cao lên: "Thế mà anh ta cũng đối xử tàn nhẫn với cậu như vậy sao?"
Đôi mắt Thịnh Dương sưng đỏ: "Lỗi của tớ."
Nếu tối qua không uống rượu, đã không xảy ra chuyện như vậy.
Giang Thư nhìn Thịnh Dương, hỏi: "Vậy cậu bây giờ tính làm sao?"
Thịnh Dương co người, đôi mắt mờ ảo: "Tớ không biết."
Giang Thư thở dài, bất đắc dĩ: "Vậy chúng ta về nhà trước đã."
Còn bệnh viện... Thịnh Dương vốn đã sợ bệnh viện.
Giang Thư cũng chỉ đành từ bỏ.
Sự kịch tính của chuyện tình tối qua đã làm cậu kiệt sức, vừa chạm vào giường đã ngủ thiếp đi.
Cậu đã mơ.
Trong mơ cậu vẫn còn bé, Bùi Xuyên sẽ cười rất dịu dàng với cậu, khi cậu gọi "anh trai" thì anh sẽ quay người ôm cậu vào lòng.
Nhưng ngay sau đó, Bùi Xuyên dịu dàng đó lại biến thành một Bùi Xuyên mặt chán ghét, thiếu kiên nhẫn nhìn cậu.
"Ngoan ngoãn đi, khó lắm sao?"
Thịnh Dương mở mắt, mồ hôi ướt cả tóc.
Cậu thở dốc, nhận ra mình đang ở nhà Giang Thư.
Giang Thư đang ngồi bên cạnh, mặt bực bội nhìn điện thoại.
Nhận thấy Thịnh Dương tỉnh, anh lập điều chỉnh biểu cảm, dùng mu bàn tay chạm trán cậu kiểm tra nhiệt độ, thấy không sốt mới thở phào.
"Có chỗ nào khó chịu không?"
Giang Thư lo lắng hỏi.
Thịnh Dương cảm nhận một chút, lắc đầu.
Giang Thư thở phào: "Cậu ngồi yên, đừng bị cảm."
Anh đi ra ngoài.
Khi quay lại, trong tay cầm một bát cháo.
"Uống chút đi, bây giờ chỉ có thể ăn thanh đạm thôi."
Giang Thư đưa bát cháo hải sản rau củ cho Thịnh Dương. Cậu ngoan ngoãn ăn, những dấu vết trên cổ đã mờ đi nhiều.
Cậu vừa ăn vừa hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Biểu cảm của Giang Thư lúc nãy giống như gặp chuyện khó xử.
Giang Thư phất tay: "Không có gì, chỉ là ngày mai tớ phải ra ngoài, có lẽ về muộn."
Hai lông mày anh nhíu lại, rõ ràng không muốn nói nhiều.
Nhưng Thịnh Dương vẫn nhìn anh: O.O
Giang Thư: "..."
Anh cũng nhịn không được, nói: "Chỉ là Từ Gia gửi thiệp mời sinh nhật, mời tớ đi tiệc tối."
Thịnh Dương chậm rãi chớp mắt: "Khá tốt mà."
"Tốt cái gì mà tốt?"
Giang Thư nói, "Tớ còn nghe nói, lần này hắn mời bạn nhảy, chính là muốn so với tớ đó."
Anh cười lạnh: "Hắn ta cho rằng tớ sẽ thua sao?"
Từ Gia là thiếu gia nhà Từ, là gai trong mắt Giang Thư. Hai người là đối thủ không đội trời chung, tranh đấu nhiều năm, đều nhìn nhau không vừa mắt.
Thịnh Dương từ từ uống cháo.
Giang Thư cũng đang suy nghĩ, nên tìm bạn nhảy Alpha vừa đẹp trai, vừa có địa vị, mà anh ta lại không bài xích.
Thịnh Dương đang uống cháo, đột nhiên nhận ra ánh mắt Giang Thư đang nhìn mình, đầy vẻ hài lòng và khen ngợi.
Thịnh Dương: O.O