Trốn thoát và quán trà sữa

Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa cơm hôm đó, hắn không ngừng trò chuyện. Dù biết hắn không phải người hay nói nhiều, nhưng hắn vẫn cố gắng tìm đủ mọi chủ đề để nói chuyện với tôi. Giọng điệu của hắn thong dong, đôi lúc lại xen vào vài câu hỏi nhỏ để tôi đáp lời. Tôi thì chỉ trả lời một cách thờ ơ, mất hồn.
Hắn nói buổi chiều sẽ đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe thêm một lần nữa.
Lợi dụng lúc hắn đi họp, tôi đã lừa cô thư ký rằng mình muốn đi vệ sinh rồi lén lút chuồn ra ngoài. Khi rời bỏ hắn, tim tôi thực sự đau thắt. Lang thang vô định trên đường, tôi chẳng biết mình nên đi đâu về đâu. Đi được một lúc, tôi thấy xe của Anh Kim bám theo sau, bấm còi inh ỏi. Anh ta ra hiệu cho tôi lên xe, tôi vội vàng trèo vào. Xem ra, đây chính là nam chính tiếp theo rồi.
“Khiên Chu đâu? Sao hắn lại để em ra ngoài một mình thế này?”
“Tôi trốn ra đấy.”
Tôi sụt sịt mũi: “Anh Kim, anh hãy cưu mang tôi đi, tôi không muốn bị hắn giam giữ nữa đâu.”
Tôi vừa dứt lời, anh ta liền nhận được một cuộc điện thoại: “Ừ... nó đang trên xe anh đây... ha ha ha... ừ ừ... lát nữa anh đưa nó về trả cho em...”
Anh ta xoa đầu tôi: “Đừng khóc nữa, anh đưa em qua tiệm trà sữa của em xem nhé.”
Cái gì cơ?
Tôi còn có cả tiệm trà sữa sao?
Đó là một cửa hàng trà sữa vô cùng nổi tiếng, khách xếp hàng dài dằng dặc phía trước. Quán được trang trí rất đặc sắc. Tôi đội mũ và đeo khẩu trang, được Anh Kim kéo vào một góc trong tiệm ngồi xuống.
Tôi cảm thấy vô cùng không tự nhiên, cứ như thể đang lén lút ngoại tình sau lưng thái tử gia vậy. Lương tâm tôi dâng lên một nỗi bất an kỳ lạ. Xem ra tôi vẫn chưa thích nghi được với những giá trị quan của thế giới này. Tôi cố gắng giữ vẻ bình tĩnh như một người từng trải.
Trên tường của quán treo rất nhiều bưu thiếp, có nhiều học sinh viết đủ điều về tình yêu và tình bạn, trông có vẻ đã được lưu giữ nhiều năm rồi. Một nhân viên phục vụ cầm tấm bưu thiếp lại gần tôi, nói: “Vị khách này, đây là bưu thiếp của tiệm tặng, cô có thể viết những lời muốn gửi cho người yêu hoặc bạn bè rồi đính lên tường, đó sẽ là một kỷ niệm đẹp đấy ạ.”
Tôi cầm lấy tấm bưu thiếp, lật mặt sau ra xem. Đó là ảnh một người đàn ông cầm ô, dáng người cao lớn với đôi chân dài miên man, đang đứng giữa đường phố đông người qua lại. Những giọt nước mưa đọng trên mặt kính, nhiếp ảnh gia đứng từ bên trong chụp ra ngoài. Cơn mưa bụi tí tách khiến người đàn ông đó mang một vẻ đẹp bí ẩn và mông lung.