Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po"
Gia đình của 'Nữ Chính Bi Kịch'
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
28
Bố mẹ tôi cũng đã tới.
Đó chính là những người mà trước đây tôi đã lầm tưởng là mẹ của Kim Chi Chi, thậm chí còn buông lời lạnh nhạt với bà.
Chị gái tôi cũng có mặt.
Người mà tôi cứ ngỡ là "chính chủ" Kim Chi Chi, còn trừng mắt nhìn chị ấy đầy oán độc vì lầm tưởng là tình địch.
Hèn chi lúc đó vẻ mặt chị ấy lại khó coi như đang bị táo bón vậy.
Tôi vội vàng chạy tới, giọng ngọt xớt: “Mẹ ơi… Bố ơi… Chị yêu ơi…”
“Đừng!”
Mẹ tôi giơ một tay ra, chặn đứng ý định nhào tới của tôi.
“Mẹ đây không có cái phúc khí đó đâu. Mẹ chỉ là mẹ của 'nữ phụ ác độc' thôi, không dám nhận làm mẹ của 'nữ chính bi kịch' như con đâu. Chẳng phải con nói mẹ con đang bệnh nằm viện, con phải bán mình cứu mẹ sao?”
Tôi vừa định quay sang cầu cứu chị gái mong chị ấy giải vây giúp mình.
Chị tôi đã ngắt lời ngay lập tức: “Đừng nhìn chị, chị chính là cái hạng nữ phụ ác độc chuyên đi phá hoại chân ái của em đây.”
“Bố ơi...”
May mà bố không chấp nhặt với tôi.
Bố xoa đầu tôi bảo: “Sau này con đừng có xuống bếp nữa. Lần này may mà chỉ là tinh thần thác loạn một chút, lần sau mà tự 'tiễn' mình đi luôn thì cả nhà ta biết phải làm sao đây?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại tiếp tục dính lấy mẹ và chị gái để làm nũng.
Hai người họ cuối cùng cũng bị tôi 'mài' cho đến mất hết cả tính khí.
29
Hiện tại xem ra, người đáng lẽ phải tức giận nhất là chồng tôi thì lại chẳng thấy chút tức giận nào.
Trong lòng tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Buổi tối, cả nhà tập trung ăn cơm tại nhà bố mẹ tôi.
Anh trai tôi đang đi mở rộng nghiệp vụ ở chi nhánh nước ngoài, đi biền biệt một năm mới về nên tôi tự nhiên muốn gần gũi với anh nhiều một chút.
Hơn nữa, kỳ nghỉ phép lần này của tôi chỉ có một tháng, nghỉ xong lại phải vào đoàn phim, thời gian đoàn tụ với gia đình thực sự rất ít ỏi.
Ăn cơm xong, chồng tôi bảo đêm nay hai vợ chồng sẽ ngủ lại nhà bố mẹ.
Tôi thấy vậy cũng tốt.
Vốn dĩ tôi còn định giải thích với anh ấy về mấy lời hồ ngôn loạn ngữ lúc trước.
Cứ nghĩ lại là tôi thấy hổ thẹn muốn độn thổ.
Lúc đó hắn nói: “Em thực sự nghĩ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết rác rưởi kia đấy à? Vậy chẳng lẽ em còn định đi tìm thêm sáu người huynh đệ nữa về cho tôi sao?”
Và câu trả lời của tôi là: “Đây là thiết lập của cốt truyện, tôi phải tôn trọng sự phát triển của cốt truyện! Cho nên anh đừng có cản đường tôi nữa!”
Tôi còn ôm chầm lấy anh trai mình bảo muốn gả cho anh ấy.
Tôi còn mơ ước cả mấy gã bạn thân của chồng nữa chứ... Má ơi!
Cái nấm độc này đúng là hại người quá đi mất!