Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po"
Màn say rượu của Kim Chi Chi
Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện "Po" thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhạc chuyển sang giai điệu nhẹ nhàng, khách khứa bắt đầu tự giác tìm bạn nhảy.
Anh nhìn thấy Kim Chi Chi bị mẹ cô ấy véo tai lôi lên lầu.
Một lát sau, Kim Vân Thâm đi tới, vẻ mặt vẫn còn thất thần, nói với bọn họ.
“Em gái tôi bảo chuẩn bị một tiết mục nhảy, mẹ tôi cứ tưởng là múa truyền thống vì hồi nhỏ con bé có học qua, ai ngờ lại thành ra thế này, đúng là nực cười quá đi mất.”
Cậu bạn của anh bổ sung thêm: “Em gái cậu đúng là một đứa dở hơi chính hiệu.”
Chẳng bao lâu sau, Kim Chi Chi thay một bộ váy công chúa màu trắng rồi đi xuống lầu.
4.
Cô bé tìm đến chỗ anh trai mình, thấy anh ấy đang đứng cùng vài vị khách.
Ngay lập tức, đôi mắt cô sáng rực lên khi nhìn thấy người đẹp trai nhất trong số đó, chính là Hà Khiên Chu.
Tiện tay cầm lấy một ly rượu vang đỏ, cô uống cạn sạch một hơi, hoàn toàn quên béng lời mẹ vừa mới dặn dò ban nãy.
Sau đó, cô bé tự cho là mình rất ưu nhã tiến đến trước mặt Hà Khiên Chu, gương mặt đỏ bừng vì men rượu, tự giới thiệu.
“Chào anh, tôi tên là Kim Chi Chi, anh có thể gọi tôi là Kim Kim, hoặc là Chi Chi cũng được. Nhưng tôi khuyên anh nên gọi tôi là bảo bối, vì mẹ tôi cũng gọi tôi như thế đấy.”
Anh trai cô bé ngớ người ra.
Hà Khiên Chu cũng ngớ người.
Chỉ có cậu bạn đi cùng anh là không ngớ người, còn trêu chọc lại: “Vậy còn tôi, tôi nên gọi cô là gì?”
Kim Chi Chi liếc nhìn cậu bạn một cái, vẫn rất lịch sự đáp: “Anh có thể gọi tôi là bố.”
Cậu bạn nghe xong chẳng biết nên cười hay nên mếu.
Dù sao trông cô bé vẫn còn nồng mùi sữa, rõ ràng là một học sinh cấp ba, hơn nữa ai tinh mắt cũng thấy cô bé đang say khướt rồi.
Anh trai cô bé vội vàng lên tiếng xin lỗi thay em gái.
5.
Cô bé hoàn toàn chẳng quan tâm đến xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào Hà Khiên Chu rồi hỏi: “Anh có muốn khiêu vũ không? Tôi nhảy giỏi lắm, tôi có thể nhảy cùng anh.”
Nói đoạn, cô bé đặt tay lên eo anh, kéo thẳng anh vào sàn nhảy, mặc kệ anh trai mình đứng đó lo lắng suông.
Lúc anh ôm cô bé khiêu vũ, cô bé rất chăm chú nhìn anh rồi cười ngây ngô: “Anh đẹp trai thật đấy, anh có bạn gái chưa?”
Anh mỉm cười, lắc đầu.
Cô bé cũng cười theo, trông có vẻ rất ngại ngùng: “Thật là trùng hợp quá, tôi cũng chưa có bạn trai này.”
Anh cúi xuống nhìn chân mình: “Em dẫm vào chân tôi rồi.”
Cô lập tức xin lỗi: “Ôi tôi xin lỗi, hay là anh dẫm lại đi.”
Anh dắt tay cô bé xoay một vòng, cô bé suýt chút nữa là chóng mặt đến mức ngã ngửa, đành mềm nhũn dựa vào người anh, lẩm bẩm: “Hình như... có động đất thì phải…”
Nói xong, cô bé cứ thế ngủ thiếp đi ngay trên vai anh.
Bố mẹ cô bé đứng nhìn mà suýt chút nữa thì tức chết tại chỗ.