Chương 129: Tế Mẫu Xuân Tàm

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử

Chương 129: Tế Mẫu Xuân Tàm

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 129: Tế Mẫu Xuân Tàm • Dù anh ấy có thế nào thì con cũng sẵn lòng. Dù con có thế nào anh ấy cũng không quản được
Ngủ một giấc, Thi Sương Cảnh tỉnh dậy thì đã là mùng bảy – ngày nghỉ Tết cuối cùng.
Pháp thân của La Ái Diệu đã nắm chặt tay cậu suốt đêm, mãi đến khi Thi Sương Cảnh tỉnh giấc mới chịu buông ra. Cậu vốn là người dậy sớm, lần này cũng vậy, tỉnh dậy từ lúc trời còn mờ tối. Hôm qua, Bắp – con mèo cưng – bị bàn tay vô hình sờ soạng đến xù lông, mãi tới khuya mới dám bò về phòng, rúc vào tận chân giường mà ngủ, suốt đêm không dám nhúc nhích. Sáng nay, Thi Sương Cảnh bất cẩn đá trúng cái mông tròn trịa của nó.
Cậu đưa tay mò mẫm trong không khí, thử xem có chạm được vào pháp thân Phật Tử vô sắc vô tướng hay không. Tiếc là không chạm nổi, nhưng ngay sau đó, WeChat báo tin nhắn mới – là La Ái Diệu.
La Ái Diệu: Nếu để em chạm được dễ dàng vậy thì tôi còn mặt mũi nào nữa?
Nhất Kiếm Sương Hàn: ……
Nhất Kiếm Sương Hàn: Chạm được hay không liên quan gì đến mất mặt?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Thật sự chạm không nổi à?
La Ái Diệu: Ý em là sao?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Ý là… chơi không nổi.
La Ái Diệu: ……
La Ái Diệu: Đừng đùa nữa. Chiều nay em đi tảo mộ cho cha chứ?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Vâng, ăn sáng xong sẽ đi.
Nhất Kiếm Sương Hàn: Buổi chiều em đi lấy nốt phiếu xét nghiệm.
La Ái Diệu: Tôi sẽ cho tài xế qua đón.
Nhất Kiếm Sương Hàn: Thôi, tài xế Liễu cũng cần nghỉ Tết mà.
La Ái Diệu: Mơ đi.
La Ái Diệu: Tôi còn phải làm việc ngoài kia, ông ta mà đòi nghỉ Tết à?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Được rồi.
Nhất Kiếm Sương Hàn: [Ảnh: Bắp cuộn tròn ngủ]
Nhất Kiếm Sương Hàn: Mèo con hôm nay đáng yêu quá.
La Ái Diệu: Đáng yêu thật.
*
“Trời ơi, tro cốt của cha cậu đặt ở khu lưu giữ tro cốt của nhà tang lễ này à?” Liễu Văn Bân vừa lái xe vừa nói, nhuần nhuyễn cung đường đến nhà tang lễ thành phố D như đi chợ. “Tôi sẽ tìm ngay phó chủ nhiệm, từ nay về sau cậu không cần nộp phí quản lý nữa. Có cần tôi tiện thể đổi sang vị trí phong thủy tốt hơn không? À không… không nên nói thế. Tiểu Cảnh à, có cần tôi tìm một nghĩa trang khác không? Không phiền đâu, tôi không lấy tiền của cậu.”
Thi Sương Cảnh tháo dây an toàn, nhẹ nhàng nói: “Không cần đâu, anh Liễu. Chỗ này tốt lắm, không dầm mưa dãi nắng, quản lý lại minh bạch.” Trước giờ cậu luôn gọi ông là “tài xế” hay “Liễu tiên sinh”, nhưng thấy có phần xa cách, nên giờ đã đổi sang “anh Liễu” như ông từng gợi ý.
Cậu sang đường, đến tiệm hoa đối diện nhà tang lễ mua hoa cúc và tiền vàng mã. Sáng nay, La Ái Diệu đã dặn rằng: hôm nay đi thắp hương có thể dùng luôn hương từ bàn thờ Phật Tử ở nhà, không cần mua thêm. Thi Sương Cảnh lấy một nửa tàn hương trong nhà, gói kỹ trong túi nilon nhiều lớp, mang theo vào xe. Trước khi đi, cậu đã nấu sủi cảo, bỏ vào hộp, nhặt thêm vài loại trái cây đẹp mắt. Cậu đến thăm cha, chỉ cần đơn giản, cha chắc chắn sẽ hiểu.
Liễu Văn Bân ngày nào cũng vào nhà tang lễ, lẽ ra đã quen thuộc, điềm nhiên như cơm bữa, nhưng hôm nay đi cùng Thi Sương Cảnh lại trở nên nghiêm cẩn, ngay cả nụ cười cũng kiềm chế. Có lẽ vì Thi Sương Cảnh vốn kiệm lời, khiến ông dù đã lớn tuổi vẫn không dám buông lỏng thái độ.
Cùng cậu đi sâu vào khu lưu giữ tro cốt, nơi những ô kính trong suốt bày đầy hũ tro và bài vị đủ màu sắc, có nơi có ảnh, có nơi chỉ ghi tên. Thi Sương Cảnh bước dọc dãy kệ, đi đến tận cùng góc khuất, rồi ngồi xổm xuống – tro cốt của Thi Lâu Đình nằm ở vị trí thấp nhất.
Liễu Văn Bân lập tức tức giận, vỗ vai Thi Sương Cảnh thì thầm: “Vị trí này tệ quá, chẳng phải quá có lỗi với cha cậu sao? Hôm nay mình làm lễ nhỏ, đổi sang chỗ tốt hơn đi… Cậu xem, chí ít cũng phải lên tầng này mới ổn, nhưng khu này lúc nào cũng đầy, không biết còn chỗ không…”
“Thật sự không cần đâu, anh Liễu. Mỗi năm nhà tang lễ chỉ thu tôi 150 tệ phí quản lý thôi.”
“Đây là chuyện tiền bạc sao?!”
Thi Sương Cảnh vẫy tay, ra hiệu mời Liễu Văn Bân ngồi xuống. Ông nới thắt lưng, ngồi cạnh cậu, lắng nghe:
“Hồi trước, cha tôi đến thành phố D điều trị, không cứu được nên mất. Cảnh sát và dân chính thấy tôi còn nhỏ quá, nên giúp tôi lo liệu tang lễ. Tầng này vì xấu nên chẳng ai thuê, phí năm đầu là một cô y tá tốt bụng tự bỏ tiền ra trả giúp.
Sau đó tôi được cô họ nhận nuôi, chuyển đến Lô Châu. Tôi sống ở đó hơn một năm – bị đánh đập, không cơm ăn, không áo ấm, không được đi học – nên cuối cùng phải bỏ trốn. Sau đó, tôi vào cô nhi viện. Chưa được mấy năm, viện lại chuyển đến khu Lệ Quang.” Thi Sương Cảnh vừa nói, vừa mở ô tủ kính nhỏ, tay thoăn thoắt bày biện đồ cúng. “Tôi nhiều năm không về thành phố D, sợ tro cốt cha bị dọn đi. Hồi mới đến Lệ Quang, cô nhi viện chưa ổn định, tôi cũng không có tiền, mãi mới có dịp ghé thăm. Lên cấp hai, tôi tiết kiệm được ít tiền lì xì bà Lưu cho, mới dám đến đây.”
Cậu lấy khăn từ cặp ra, cẩn thận lau hũ tro cốt. Nơi đặt tro cốt rất đơn sơ – không có bài vị, chỉ một chiếc hũ trắng ngà lặng lẽ nằm đó.
“Nhưng nhà tang lễ không hề dọn đi. Họ giữ lại chìa khóa, không ép tôi nộp phí quản lý thêm.” Thi Sương Cảnh ý nói, cậu rất biết ơn họ, không muốn làm phiền chỉ vì thể diện – nhất là vào đúng mùng bảy Tết.
Liễu Văn Bân nghẹn lời. Chủ nhiệm nhà tang lễ này tốt đến vậy sao? Một hũ tro cốt không người nhận suốt bao năm mà không bị thu hồi? Nếu thật thì đúng là có trách nhiệm xã hội thật sự. Lâu rồi ông mới cảm nhận được chút ấm áp giữa chốn đô thị lạnh lẽo. Ông không nói thêm, chỉ lấy ra một bao thuốc, đặt vào ô tủ, rồi lặng lẽ rời khỏi khu tro cốt, để Thi Sương Cảnh được riêng tư.
Thi Sương Cảnh đẩy hũ tro cốt vào trong, xếp hoa quả, sủi cảo lên. Cậu lấy tàn hương trong cốc nhựa ra, thắp ba nén hương. Nhắm mắt, chắp tay, cậu thầm thì trò chuyện với cha.
*
Bố ơi, cuộc sống của con tốt hơn rồi.
Không biết nên kể từ đâu.
Giờ con đang ôn thi đại học. Nếu bố chưa đầu thai, xin hãy phù hộ con đậu nhé. Con biết giờ này, đậu đại học không có nghĩa là sẽ có tương lai rạng rỡ, nhưng con muốn bố mẹ biết rằng con đang sống tốt. Con đang đi trên con đường mà bố mẹ có lẽ sẽ vui lòng. Chắc là vậy. Con cũng không chắc nữa.
Con đã có thể làm thêm, tự lo cho bản thân. Dù không thông minh, không giỏi kinh doanh, nhưng chắc đi giao đồ ăn cũng được. Nghe nói sinh viên mồ côi đậu đại học sẽ được hỗ trợ học phí, sinh hoạt đầy đủ. Dạo này học hành thuận lợi, tuy vẫn ngốc, nhưng không ngốc như xưa. Bố ơi, bố mẹ đều học đại học, chắc IQ con đủ để đậu chứ?
Còn chuyện khác… Nếu bố có linh thiêng, chắc bố đã thấy hết rồi.
Con không biết có nên thích anh ấy không, nhưng con đã thích rồi, biết làm sao? Anh ấy đối xử với con rất tốt. Thật đó. Rất tốt. Nếu không tốt, con chắc chắn sẽ không thích. Con không đến nỗi đánh mất tự trọng đến vậy. Lần sau bố gặp con trong mơ, có khi còn gặp anh ấy luôn. Không gì anh ấy không làm được. Để anh ấy tự giới thiệu còn rõ hơn, chứ con chẳng biết nói sao về anh ấy nữa.
Haiz.
Người ta nói tổ tiên phù hộ, người thân phù trợ, nhưng cầu bố chắc cũng chẳng hiệu nghiệm. Bố cứ nghe thôi là được.
Anh ấy phải đi đến nơi tốt đẹp hơn, không cần ở lại vì con. Thế giới của anh ấy rộng lớn, phức tạp hơn thế giới con nhiều. Anh ấy có nơi cần đến. Còn con chỉ là kẻ phàm tục, mãi loanh quanh chốn cũ. Con mong anh ấy thực hiện được ước nguyện, nếu có. Nhưng anh ấy có cầu nguyện không nhỉ? Chắc là không đâu. Anh ấy là người nghe nguyện cầu của người khác mà.
Lòng con bỗng thấy hơi chùn bước. Dường như anh ấy muốn ở lại, nhưng con chẳng dám nói rằng con cũng muốn. Tình cảm kéo dài được bao lâu? Con không theo kịp anh ấy, cũng không thể bước vào thế giới của anh ấy. Con ghét cảm giác bị bỏ lại, nhưng vẫn không thể bước đi. Bọn con không giống nhau. Con không thể trở thành như anh ấy.
Bọn con không giống nhau, vậy sau này còn ở bên nhau được không? Được bao lâu?
Con thậm chí không biết phải làm sao để đi cùng anh ấy.
Sau khi nghĩ kỹ, anh ấy còn sẵn lòng chứ?
Con thì sẵn lòng.
Nếu sự sẵn lòng đó có ích thì tốt biết mấy. Dù anh ấy có thế nào, con cũng sẵn lòng. Dù con có ra sao, anh ấy cũng không quản được.
Con biết anh ấy sẽ nghe thấy. Vậy thì con không cần nói lại lần thứ hai.
Bố ơi, con bất hiếu, thích một kẻ không bình thường. Con chỉ có thể hứa với bố rằng con sẽ sống thật tốt. Anh ấy ở đây hay không, cũng đều là ở đây. Ở lại hay rời đi, đều là ở lại. Không có ai khác. Chỉ có chúng con.
Thế nhé.
Cảm ơn bố.
*
Thi Sương Cảnh mở mắt, ngồi dưới đất, đợi ba nén hương cháy hết. Lòng trống rỗng, thanh tĩnh lạ thường. Không ai quấy rầy cậu trong khoảnh khắc này – dư âm của một lời tuyên ngôn chết cũng không hối hận. Thoải mái quá. Cậu đã cho mình một câu trả lời, một lời nhắn nhủ đàng hoàng. Quyết định đã được đưa ra.
Cậu không biết phải nói sao với mẹ, đành dâng hương thay lời. Khi ba nén hương tắt, cậu lại thắp thêm ba nén nữa – kính dâng mẹ. Dù sao, bố cũng sẽ chuyển lời. Một lần là đủ.
Thi Sương Cảnh càng nghĩ, càng kiên cường. Cậu không muốn ai can thiệp vào lựa chọn của La Ái Diệu – kể cả chính mình. Nhưng cậu đã suy nghĩ kỹ: dù La Ái Diệu chọn cách nào, cậu đều sẵn lòng, đều chấp nhận. Biết nhiều thì khổ nhiều. Có thể yêu thì cứ yêu hết mình. Có thể nhớ thì cứ nhớ trọn vẹn.
*
Buổi chiều, Thi Sương Cảnh đi lấy phiếu xét nghiệm. Bác sĩ nói bạch cầu ái toan hơi cao, còn lại bình thường. Chức năng gan có tăng nhẹ ALT và AST, bilirubin cơ bản ổn, các chỉ số khác dao động nhẹ. Bác sĩ nghi cậu bị mề đay dị ứng cấp tính, kết quả không phát hiện bệnh lý hệ thống nghiêm trọng. Nếu vẫn lo lắng, lần sau có thể đến buổi sáng, bụng đói, làm xét nghiệm miễn dịch để kiểm tra hoạt động hệ miễn dịch.
Liễu Văn Bân chụp toàn bộ bệnh án và kết quả gửi cho La Ái Diệu. Thi Sương Cảnh hỏi mới biết, chính La Ái Diệu yêu cầu ông làm vậy – thậm chí đây là một trong những lý do chính để cho phép ông quay lại.
Thi Sương Cảnh biết La Ái Diệu thường nghe lén suy nghĩ cậu. Sáng nay vừa bày tỏ hết lòng trước tro cốt cha, nên cậu không muốn giao tiếp với anh ngay. Chiều về, cậu đến cô nhi viện giúp Lưu Thiến chăm trẻ. Ngày mai cậu sẽ trở lại lớp phụ đạo, cô Lý Uyển Oanh sẽ đến tận nhà kèm thêm.
Đợi đến đêm khuya thanh vắng, Thi Sương Cảnh nằm trên giường. Những ngón tay lạnh băng lướt qua kẽ tay trái, đan chặt mười ngón tay cậu. Cậu tưởng đó là nghi thức quen thuộc của Phật Tử đưa vào giấc ngủ.
Nhưng bàn tay ấy nhanh chóng buông ra, đầu ngón trượt dọc cổ tay, lướt lên cánh tay, đốt lửa trên da cậu, lan đến ngực, đến tận tim. Rồi bàn tay lại vuốt ve gương mặt cậu. Cậu vẫn nằm im, trong tiềm thức vẫn cảm thấy an toàn.
Đang buồn ngủ, Thi Sương Cảnh bỗng cảm thấy đùi bị tách ra, hai bàn tay nắm lấy hông, mò mẫm vào giữa háng. Cậu tỉnh táo tức thì – lúc này trên người cậu đang có ba bàn tay.
Bàn tay thứ tư trượt xuống xương cụt. Bàn tay thứ năm, thứ sáu che kín mắt cậu – ánh sáng dịu thành màu xanh thẫm huyền ảo.
✿ Tác giả có lời muốn nói:
Tôi rất thích đoạn độc thoại này.
Editor: Vì người chồng đi công tác nhớ vợ nên 2 chap tiếp theo sẽ có cảnh H bóc tem cúc hoa của em Cảnh.