Chương 136: Tế ngựa xuân sương • Yên tĩnh cô đơn

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử

Chương 136: Tế ngựa xuân sương • Yên tĩnh cô đơn

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật may khi Thi Sương Cảnh để Hà Hiểu Đống đến ngủ nhờ nhà mình.
7 giờ sáng hôm sau, tiếng gõ cửa dồn dập của cảnh sát làm Hà Hiểu Đống giật mình tỉnh giấc, khi ấy cậu đang say sưa nằm mơ trên chiếc giường gấp ở phòng khách. Thi Sương Cảnh cũng tỉnh giấc, tưởng mình đang nằm mơ, nhưng khi thấy Hà Hiểu Đống bị cảnh sát xô đẩy, cậu mới vội vàng ngồi dậy, chạy ra mở cửa.
Vị cảnh sát già dẫn đầu vừa nhìn thấy Thi Sương Cảnh liền thở dài: “Lại là cháu! Nhà cháu không thể yên ổn được một chút sao?”
Đúng vậy. Chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, Thi Sương Cảnh đã ít nhất ba lần dính líu đến cảnh sát. Lần đầu, viện trưởng Bạch tố cáo Lưu Thiến hoạt động tà giáo, Đàm Hồng Tín đến nhà tra hỏi Thi Sương Cảnh và suýt nữa định đưa cậu đi. Lần thứ hai, bố Kỳ Kỳ đột nhập vào nhà, cậu phải viết biên bản và xem đoạn video. Lần thứ ba, Trang Hiểu đến thăm dò, cậu bám theo đến công viên rồi báo cảnh sát.
Thi Sương Cảnh thúc giục Hà Hiểu Đống nhanh chóng thay quần áo để phối hợp điều tra, nhưng cảnh sát từ chối không cho cậu đi cùng. Cậu bèn đổi giọng, hỏi rằng liệu có thể mang đồ ăn nóng cho Hà Hiểu Đống được không, vì tối qua cậu ta suốt ngày hứng gió lạnh trong tòa nhà đổ nát. Cuối cùng cảnh sát cũng đồng ý, bởi khu công nghiệp lúc ấy vẫn chưa có cửa hàng nào mở cửa, trẻ con có cơm ăn thì khỏi phải lo ăn mì gói.
Hà Hiểu Đống vì gây ra lỗi lầm nên không dám cãi, lủi thủi đi theo cảnh sát. Thi Sương Cảnh chống tay lên bàn ăn, cố gắng trấn tĩnh lại. Đêm qua sau khi uống thuốc giảm đau, cậu không còn thấy đau bụng nữa, nhưng hôm nay vẫn mệt mỏi rã rời, chắc là do hôm qua tiêu hao quá nhiều sức lực. Cậu nhắn tin cho Lý Uyển Oanh, bảo cô cứ vào nhà tự học nếu đến, chìa khóa cậu để trong khe sau bức câu đối, xin lỗi vì chưa làm bài tập, nhà cậu xảy ra chút chuyện.
Lý Uyển Oanh lập tức hồi âm, hỏi Thi Sương Cảnh có khỏe không, cậu đương nhiên nói mình vẫn khỏe. Hôm nay cô rộng lượng, đề nghị hướng dẫn cậu làm một số đề ngữ văn để giúp cậu điều chỉnh tâm trạng. Thi Sương Cảnh vô cùng cảm kích.
Cậu nấu sẵn một phần cơm rang trứng lạp xưởng cho Hà Hiểu Đống, cho vào hộp rồi mang đến cục cảnh sát. Khi đến nơi, cảnh sát đã ghi chép xong, Hà Hiểu Đống kể lại toàn bộ sự việc không hề giấu giếm.
Một số cảnh sát biết Thi Sương Cảnh quen Đàm Hồng Tín, nên khi hỏi thăm cậu, họ cũng thuật lại toàn bộ tình hình, vì không tiện gây chuyện với đội cảnh sát hình sự thành phố D.
Hôm qua cục cảnh sát nhận được tin báo của Lưu Thiến về việc Hà Hiểu Đống mất tích. May mắn là thông tin về cậu rất rõ ràng: ngoại hình, số điện thoại, thời gian mất tích, mọi thứ đều đầy đủ. Thực ra gần đây cục cảnh sát còn tiếp nhận hai vụ mất tích khác, nạn nhân đều là thanh niên trong khu công nghiệp, tuổi tác tương tự Hà Hiểu Đống, mới chỉ khoảng hai mươi. Việc điều tra về Hà Hiểu Đống khá thuận lợi vì thời gian mất tích của cậu ngắn nhất, hai người kia đã biến mất khoảng một tuần nhưng tiến độ điều tra vẫn đình trệ. Cảnh sát truy được tọa độ nơi tín hiệu điện thoại của Hà Hiểu Đống biến mất, cậu nói là do hết pin, nên tọa độ cuối cùng và vị trí của cậu về cơ bản trùng khớp.
Hà Hiểu Đống thừa nhận mình được người giới thiệu đi mua thuốc lá điện tử, điều này khớp với kết quả điều tra của cảnh sát suốt đêm. Đêm qua Thi Sương Cảnh và nhóm cảnh sát chia nhau tìm người, cậu tìm từ trên xuống, cảnh sát tra từ dưới lên. Tốc độ điều tra của cảnh sát không hề chậm trễ, khi lên đến tầng mười ba, họ phát hiện hai chiếc túi bạt to đùng bốc mùi hôi thối gần cửa sổ. Do tòa nhà đổ nát thông gió tốt, chỉ khi ở trong cầu thang mới ngửi thấy mùi hôi lẫn với mùi bùn đất nên không dễ phân biệt, phải đến cạnh cửa sổ mới xác định được đó là mùi sinh vật thối rữa.
Cảnh sát phát hiện vài chiếc hộp giấy trống trơn ở một gian phòng không cửa sổ khác trên tầng mười ba, ngoài hộp giấy có dán đơn chuyển phát nhanh ghi nội dung là đồ dùng sinh hoạt, nhưng trọng lượng và tên vật phẩm lại quá khác biệt, cuộn giấy không thể nặng đến vậy. Cảnh sát phỏng đoán đây có thể là hộp đựng thuốc lá điện tử, căn phòng này có thể là một nhà kho bí mật, nhưng giờ chỉ còn vỏ hộp giấy.
Sau khi Thi Sương Cảnh và Hà Hiểu Đống rời đi, cục cảnh sát phái thêm nhiều cảnh sát tới, chăng dây cảnh báo xung quanh tòa nhà. Cảnh sát chia nhau đi kiểm tra, mãi đến sau nửa đêm, một viên cảnh sát bất ngờ bị kẻ lạ cầm dao tấn công ở tầng mười tám, may mà cảnh sát ở tầng mười chín nghe thấy tiếng động nên kịp thời xuống hỗ trợ, hai người hợp lực khống chế kẻ tấn công rồi giải gã về cục cảnh sát. Quá trình điều tra vẫn đang tiến hành, cảnh sát chưa thể khai thác được thông tin từ kẻ tấn công.
Hà Hiểu Đống suýt nữa thì sợ chết, không dám tưởng tượng nếu đêm qua Thi Sương Cảnh không đi tìm cậu thì chuyện gì sẽ xảy ra. Cậu ngờ rằng đêm qua bọn họ nhìn thấy ở tầng hai mươi mốt không phải bóng ma, mà có lẽ là hung thủ nghe tiếng động nên mò tới, không rõ định làm gì —— Gã ta cầm theo dao! May mà sau khi điện thoại hết pin, Hà Hiểu Đống vẫn ngồi im trong tòa nhà, hầu như không phát ra tiếng động.
Thế nhưng Thi Sương Cảnh lại chẳng hề lấy làm lạ.
Lưu Thiến đến cục cảnh sát đón họ, Thi Sương Cảnh về nhà trước để thu dọn đồ đạc của Hà Hiểu Đống để lại hôm qua, bởi cậu còn phải học bù.
Trên đường từ cục cảnh sát về nhà, Thi Sương Cảnh không biết nên nói gì với La Ái Diệu. Cậu suy đi nghĩ lại, ấy vậy mà đáp án lại là cậu không hối hận vì đã can thiệp vào nhân quả của Hà Hiểu Đống.
Bỗng nhiên giọng nói của La Ái Diệu vang lên: “Nếu em không bỏ được cái tật bao đồng này đi thì tôi khó mà tiếp tục ở bên em đấy.”
Thi Sương Cảnh cúi đầu im lặng, bình tĩnh đáp: “Sao anh vẫn chưa về nhà?”
La Ái Diệu: “Tôi đang luận pháp với Mã Minh. Rất huyền diệu, tôi khó lòng giải thích với em được.”
Thi Sương Cảnh: “Được rồi. Nhưng em vẫn không cảm thấy mình làm sai. Hà Hiểu Đống là bạn của em.”
La Ái Diệu: “Có đúng không?”
Thi Sương Cảnh: “……”
La Ái Diệu: “Em gánh thay cậu ta lần này, có đáng không?”
Thi Sương Cảnh: “Em đâu còn cách nào khác. Em không biết vì sao những chuyện này cứ tìm tới em.”
La Ái Diệu: “Tôi không hiểu ‘Tìm tới em’ tức là sao.”
Thi Sương Cảnh: “Tức là cứ đổ ập xuống ngay trước mặt em, muốn em dùng lương tâm để đưa ra lựa chọn.”
La Ái Diệu: “Em có thể đưa ra lựa chọn, vì sao lại không chọn? Tôi cũng chẳng thấy em thực sự đưa ra lựa chọn, em chỉ đang hành động theo quán tính mà thôi.”
Thi Sương Cảnh: “Anh hỏi nhiều thế nhỉ, chỉ là vấn đề gánh chung nghiệp hay không chứ gì. Tại sao anh phải gánh chung nghiệp với em?”
La Ái Diệu: “……”
La Ái Diệu im lặng hồi lâu. Thi Sương Cảnh thả chậm bước chân, không muốn về nhà ngẩn ngơ trước mặt người khác rồi trò chuyện với người trong lòng. Cậu ung dung tản bộ quanh tiểu khu, mãi đến khi La Ái Diệu lần nữa cất lời.
La Ái Diệu: “Em có biết tôi đã cứu em bao nhiêu lần rồi không?”
Thi Sương Cảnh cúi đầu nín thinh. Cậu biết. Rất nhiều lần rồi.
Thi Sương Cảnh: “Cơ mà, trước khi anh tới, hình như chưa từng xảy ra nhiều chuyện thế này.”
La Ái Diệu: “……”
Thi Sương Cảnh: “Là do anh trêu chọc em trước.”
La Ái Diệu: “Nực cười.”
La Ái Diệu: “Thì ra đều do lỗi của tôi, lú lẫn rồi.”
Thi Sương Cảnh: “……”
Thi Sương Cảnh: “Em không có ý gì khác đâu, ý của em là……
Thi Sương Cảnh: “……Ngay từ đầu em chính là người như vậy mà.”
La Ái Diệu: “Thôi, tôi đang luận pháp đến hồi say sưa, em cứ tự lo liệu, chờ tôi trở về.”
Thi Sương Cảnh: “Cố lên.”
La Ái Diệu không trả lời nữa.
Thi Sương Cảnh tản bộ đến trước cánh cổng sắt của tiểu khu, nhìn dòng xe đi qua đi lại. Cậu quay người, bây giờ cậu rất muốn về nhà, song trong lòng cậu bất chợt trào dâng nỗi khó chịu tột cùng. Cậu không biết cớ sao mình lại khó chịu, cũng không biết sự khó chịu này có ý nghĩa gì.
Cậu không biết, nhưng La Ái Diệu thì biết.
La Ái Diệu ý thức được rằng, giữa hắn và Thi Sương Cảnh đang diễn ra cuộc tranh đấu vô hình, họ đang cố gắng thay đổi đối phương. Thi Sương Cảnh ỷ vào tình yêu mà làm càn, khiến La Ái Diệu khuấy đục nước hết lần này tới lần khác, điều này làm La Ái Diệu vô cùng tức giận. La Ái Diệu dùng tình yêu để khống chế người ta, muốn Thi Sương Cảnh kìm nén sự dũng cảm vô dụng ấy, chẳng khác nào muốn thay đổi cả bản chất của Thi Sương Cảnh, song Thi Sương Cảnh lại chẳng chịu nghe theo.
Có một khoảng khắc, La Ái Diệu tự vấn lòng mình: Nếu Thi Sương Cảnh vẫn chứng nào tật nấy, hắn còn có thể yêu Thi Sương Cảnh chăng? Nếu Thi Sương Cảnh thay đổi, vậy hắn có còn để tâm đến cậu nữa không? Rốt cuộc hắn bị thu hút bởi điều gì ở Thi Sương Cảnh? Chẳng lẽ đúng là hắn chủ động trêu chọc Thi Sương Cảnh trước?
Mỗi khi nghĩ tới vấn đề ai trêu chọc ai trước, La Ái Diệu lại cảm thấy một nỗi buồn bực vô cớ trào dâng trong lòng. Theo hắn thấy, chắc chắn là do Thi Sương Cảnh cầu nguyện trước nên hắn mới biết đến cậu. Cơ mà, việc tiếp nhận nguyện vọng của Thi Sương Cảnh là độc lập, cứ như là vận mệnh thực sự có thực thể của riêng nó, buộc La Ái Diệu phải thừa nhận sự tồn tại của nó. Cảm giác bị kẻ khác sắp đặt quả là tồi tệ, càng khiến tất cả năng lực của La Ái Diệu giống như một trò cười.
Hiện giờ La Ái Diệu thực sự không rảnh. Thời gian ở Mã gia thiên trôi qua chậm rì, hắn thấy mới có một tiếng mà bên ngoài đã qua chừng mấy ngày. Cũng đúng thật là hắn đang luận pháp với Mã Minh. Trong tiếng ca múa, toàn bộ kinh văn Mật pháp mà La Ái Diệu tích lũy đều bị điều động, ôn lại từ đầu tất cả tri thức hắn từng tiếp nhận. Một cục diện cạnh tranh nào đó đang hình thành, và còn nằm ngoài tầm kiểm soát của La Ái Diệu.
Rõ ràng chỉ cãi lại La Ái Diệu vài câu, thế mà suốt mấy ngày kế tiếp Thi Sương Cảnh cứ bồn chồn không yên.
Cảm giác bất an này không chỉ tồn tại trong mối quan hệ, mà còn thể hiện trên cơ thể cậu.
Vào hôm Tết Nguyên Tiêu, Lý Uyển Oanh bắt đầu làm việc theo thường lệ, nhưng vừa đến nhà Thi Sương Cảnh, cô liền nhìn chằm chằm vào mắt cậu.
“Sao tròng mắt em hơi vàng thế?” Lý Uyển Oanh hỏi rất nghiêm túc, “Hay là em đến bệnh viện khám xem?”
Được cô nhắc nhở, Thi Sương Cảnh mới nhận ra, không biết từ bao giờ mà mắt cậu hơi ngả vàng, cơ thể cũng mỏi mệt. Cậu còn tưởng là mình hứng gió nên cảm lạnh. Vừa hay ngày mai Lưu Thiến phải đi viện chữa xương cằm, cậu cũng dự định kiểm tra lại lần nữa.
Tại quầy hướng dẫn của bệnh viện, y tá vừa nhìn mắt Thi Sương Cảnh liền kéo cậu vào phòng khám gan. Trông thấy chữ “Gan”, Thi Sương Cảnh tự dưng cứng đờ người giữa đại sảnh, không thể nhúc nhích nổi. Lưu Thiến nhận ra sự bất an của cậu nên muốn đi kiểm tra cùng cậu, tuy nhiên cậu rất cứng đầu, cậu đưa Lưu Thiên đến khoa răng hàm mặt trước rồi tự đến phòng khám gan, dù sao họ vẫn có thể liên lạc qua điện thoại mà.
Thi Sương Cảnh nhớ tới Thi Lâu Đình. Ngày trước Thi Lâu Đình qua đời vì xơ gan, cũng liên quan đến chữ “Gan”.
Bác sĩ lập tức chỉ định Thi Sương Cảnh xét nghiệm toàn bộ chức năng gan và dấu hiệu viêm gan siêu vi, còn hỏi về tiền sử bệnh của cậu. Trong đầu cậu chỉ nghĩ đến bố mình, không kịp phản ứng khi nghe ba chữ “tiền sử bệnh”, miệng đã tự giác kể cho bác sĩ rằng bố mình mất vì xơ gan. Bác sĩ lẩm bẩm mấy câu nghe không rõ, thúc giục cậu mau đi làm xét nghiệm. May mà Thi Sương Cảnh không bị sốt, chiều mai nhận kết quả xét nghiệm rồi quay lại tái khám là được.
Lại qua một ngày nữa, Thi Sương Cảnh nhận kết quả rồi đến tái khám, chính cậu cũng thấy trên phiếu xét nghiệm xuất hiện mấy mũi tên, lúc lên lúc xuống, khiến người ta hết sức căng thẳng. Bác sĩ đưa cậu đi chụp CT ổ bụng, kiểm tra trạng thái gan.
CT cho thấy gan của Thi Sương Cảnh bị sưng nhẹ, có khả năng tồn tại tổn thương gan nào đó. May mà trước đó Thi Sương Cảnh cũng khám mề đay ở bệnh viện này, bác sĩ tra lại hồ sơ rồi kết hợp kết quả hai lần kiểm tra, thận trọng đưa ra chẩn đoán rằng hiện vẫn chưa xác định được bệnh cụ thể, nhưng có thể là viêm gan tự miễn.
Do triệu chứng của Thi Sương Cảnh vẫn trong tầm kiểm soát nên không có dấu hiệu suy kiệt rõ ràng, chức năng đông máu cũng còn ổn, bác sĩ kê cho Thi Sương Cảnh glucocorticoid và thuốc ức chế miễn dịch, cộng thêm một số thuốc bổ gan, dặn cậu về nhà uống trong một tuần, nếu triệu chứng vàng da vẫn chưa giảm thì nhất định phải đến viện ngay.
Lúc ra khỏi phòng khám, hai tay Thi Sương Cảnh vô thức run rẩy.
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu phải đối mặt với hàng loạt chẩn đoán liên tiếp, khơi gợi ra những hồi ức chết chóc đen tối. Cậu ngơ ngác nhận ra, hóa ra mình vẫn là một kẻ cô đơn. Bệnh tật là chuyện bí mật, cô độc. Giờ phút này Thi Sương Cảnh cảm tưởng như mình đang chịu trừng phạt, toàn thân cậu lạnh toát, song lý trí vẫn an ủi cậu. Những từ “Mức độ nhẹ”, “Chưa từng thấy”, “Quan sát” thử ôm lấy cậu, mà thực tế thì chẳng có bất cứ ai hay bất cứ thứ gì ôm lấy cậu cả. Lòng cậu lúc này rất đỗi yên ắng và quạnh quẽ.