Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 139: Tế ngựa xuân tằm - Ta đã lìa bỏ niết bàn, không thể lìa bỏ nàng
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 139: Tế ngựa xuân tằm • Ta đã lìa bỏ niết bàn, không thể lìa bỏ nàng
Sáng hôm ấy, khi đoàn xe chuẩn bị khởi hành, Liễu Văn Bân bỗng thấy bầu trời vốn yên bình bỗng biến sắc kỳ lạ. Mây đen sì xì phủ kín thảo nguyên, mặt trời mọc phía đông lặn phía tây vốn phải tỏa ánh sáng dịu dàng, nhưng hôm nay lại khác. Những áng mây như bị xát nhám, phía sau lớp mây đen là màu khói vàng, mặt trời lấp lóe ánh đỏ sau tầng mây dập dờn, khiên bầu trời tím ngắt như sắp đổ mưa gió hay tai họa. Liễu Văn Bân ngồi ghế bên cạnh tài xế, dù chẳng có tâm tình trò chuyện nhưng vẫn phải gượng ép hỏi chuyện, bởi tin tức chính là tất cả.
Chiếc xe rời nội thành, chạy thẳng ra cao tốc rồi rẽ vào huyện. Tài xế mở chai nước, nói đã làm việc cho gia tộc Mã mấy năm nay nhưng đây là lần đầu thấy bầu trời kỳ quái như thế, đúng là đáng sợ. Anh ta đề phòng trời mưa to, nếu vào thảo nguyên mà mưa lớn sẽ rất rắc rối. Liễu Văn Bân định bịt miệng tài xế nhưng không kịp. Họ tạm ăn chút gì ở huyện, chuẩn bị thêm đồ trong xe rồi tiếp tục hành trình đến dinh thự họ Mã giữa thảo nguyên.
Thật trùng hợp, khi xe vừa chạy thì mưa đổ ào ào như trút, tài xế vẫn cố tiến về phía trước, vừa lái vừa nói: “Không thể dừng, dừng là chết ngay giữa vũng nước.”
Liễu Văn Bân căng thẳng đến mức muốn nôn, xe càng lúc càng xóc nảy, tài xế đột ngột phanh gấp, suýt đụng phải đàn bò chạy loạn trong mưa. Tài xế không dám bấm còi, song đàn bò cứ lầm lũi đi, khiến họ có cảm giác trước sau đều có đàn bò lướt qua. Nước mưa dội lên mui xe như muốn xuyên thủng.
Liễu Văn Bân quyết định hành động, lấy chiếc ba lô ở ghế sau, kéo ra một bức tượng Phật mạ vàng. Tài xế nhìn ông như thấy ma. Liễu Văn Bân liên tục dùng tay áo chà xát tượng Phật như muốn bóc lớp vỏ. Chà xong rồi thì sao? Ông cũng không rõ, vừa cầu nguyện trong lòng mong mưa tan đàn tan, nhưng Phật Tử chắc chắn chẳng nghe lời.
Bỗng tia chớp loé ngang chân trời, ánh sáng trắng phản chiếu vô hạn trong màn mưa nghiêng. Khi hai người mở mắt ra, đàn bò đã biến mất, lộ ra con đường phía trước. Liễu Văn Bân giục tài xế mau lái, nhưng tài xế khó lòng tìm ra đường đến dinh thự họ Mã trong mưa, may mà trận mưa lớn không phá hủy những dấu hiệu bí mật dọc đường.
Sau hai tiếng đồng hồ, họ tới được dinh thự họ Mã. Nhìn cổng lầu, Liễu Văn Bân cảm thấy trong lòng có vô vàn uẩn khúc khó nói.
Nơi này giống hệt tòa nhà bỏ hoang, cổng đóng kín, đèn lồng đỏ treo ngoài cổng bị mưa tạt rơi nát dưới đất, tượng sư tử đá nom yếu ớt, rõ ràng là vật trang trí cứng rắn mà trông như chạm vào là vỡ.
Liễu Văn Bân tiến lên gõ cửa, không ai trả lời, ông liền xô cửa nhưng chẳng ăn thua. Tài xế không tiện can thiệp nhưng cũng không định lái xe đi. Quá quái dị, quá khủng khiếp. Giữa ban ngày mà tâm lý lại sợ hãi thế này? Tài xế nghĩ nếu Liễu Văn Bân không về được thì 500.000 đồng xem như đổ sông đổ bể, đành phải ở lại chờ ông. Liễu Văn Bân quay đầu hét bảo tài xế đến giúp, tài xế miễn cưỡng đội mưa đi theo.
Họ gõ cửa suốt lâu đến mức khiến người ta nghi ngờ có lầm đường. Liễu Văn Bân quyết định không đợi nữa, phải trèo vào thôi. Tường cao khoảng 3m, ông sờ tường rồi thử đạp lên, nhớ lại kinh nghiệm trèo tường thuở thiếu thời, dùng cả tay chân mà leo. Sau đó tài xế đỡ ông lên, ông bất cẩn giẫm hụt, may mà không rơi. Người nhà họ Mã không rải mảnh chai trên tường như thành phố.
Chứng kiến cảnh tượng, Liễu Văn Bân kinh hãi tột độ, mọi từ ngữ đều chết lặng.
Ông thấy nền đất phủ lớp tơ trắng dày mịn, vừa như bông vừa như tơ tằm, càng giống sợi nấm mọc um tùm trên đậu phụ mốc quê ông. Giữa lớp tơ bông, hình như có vật gì hình người nằm lọt thỏm, càng nhìn càng kinh dị. Liễu Văn Bân sợ đánh thức bí ẩn trong dinh thự, định nhảy khỏi tường quay ra ngoài, song lại giật mình: ông tới đây để tìm Phật Tử, hỏi Thi Sương Cảnh rằng ngài đang làm gì.
“Ném ba lô của tôi lên đây!”
Tài xế căng thẳng quá nên lỡ tay ném ba lô vào trong dinh thự, buộc Liễu Văn Bân phải nhảy xuống. Ông thầm nguyền rủa tài xế sẽ hại chết ông trong dinh thự ma quái này.
Liễu Văn Bân bước lên lớp tơ tằm trắng, cảm giác đúng như nhìn thấy: mềm mại vô hại, không có mùi lạ. Ông nhặt ba lô, lấy tượng Phật Tử ra, vừa chà xát vừa thầm gọi tên Phật Tử. Từng gian phòng mở cửa, tơ tằm phủ kín trong ngoài. Ông chỉ dám đi trên hành lang, khoảng sân quá khủng khiếp, tơ tằm trũng xuống như ao nước trắng, bước vào chẳng biết sẽ đạp trúng gì. Ông đi vào gian phòng trong cùng ngoại viện, trên bàn có thứ bị bọc lớp lông xù như con nhộng. Bức tượng trong tay bỗng nóng lên, thúc giục ông đến gần con nhộng.
Liễu Văn Bân chạm ngón tay vào, tơ tằm màu trắng mềm nhũn, ông liền đâm sâu rồi cẩn thận rút ra, phát hiện thứ bị quấn chặt trên bàn chính là bức tượng Phật Tử. Ông cuống quýt gỡ tơ tằm, bỏ tượng vào ba lô, song đột nhiên mùi khói xộc tới, ngay sau đó khói đặc bốc lên. Ông nhìn thấy tất cả bóng người vô hồn trong sân bắt đầu bốc cháy, điên cuồng vặn vẹo nhảy nhót. Liễu Văn Bân sợ đến mức đầu óc trống rỗng, định lao ra ngoài nhưng bị bóng người ngoài phòng dọa vỡ mật.
Bóng người phát hiện ra Liễu Văn Bân nên xông vào trong phòng. Ông lập tức đóng cửa rồi dịch bàn chặn cửa. Chỗ quái quỷ này mà ông cũng dám vào ư? Mấy tiểu thuyết mạng xúi quẩy không phải đều bốc phét?! Liễu Văn Bân thề sẽ không bao giờ đánh giá thấp văn học tiểu thuyết manh đến thế.
*
Thời gian ở thiên gia Mã trôi qua vô cùng chậm, càng khiến thời gian thế giới loài người giống tiền tệ siêu phát, khi lạm phát thì giá trị tiêu tan. Thời gian loài người do sinh vật nhỏ bé tích lũy sinh mạng ngắn ngủi, còn thế giới Phật là một vị Phật trải qua ngàn vạn năm. Rốt cuộc thế giới ai mới là siêu phát, lạm phát?
(Siêu phát: khi ngân hàng trung ương in quá nhiều tiền khiến tiền mất giá.)
Ông vừa nói với Thi Sương Cảnh dường như chỉ trong thoáng niệm.
Trong thiên gia Mã, La Ái Diệu bị vô số pháp tướng vây quanh, họ tấu nhạc nhảy múa, bắt đầu hát ca tụng, âm thanh Phật quốc lâu nay chưa vang vọng nay đột nhiên trỗi dậy. Thiên tức là trường lực, muốn nhanh chóng kéo La Ái Diệu về thế giới hắn thuộc về: thế giới lễ nhạc thông thiên, năm tháng vô tận, nơi cư ngụ thiên nhân, Kim Cang, hộ pháp trên núi Tu Di. Nơi ấy ca ngợi từ bi sáng suốt và từ ái phổ độ của Phật, cũng là nơi tu hành, song tu hành chính là đạt tới vô hình.
La Ái Diệu đến từ thế giới vô hình đó, ngay cả thế giới hữu hình núi Tu Di cũng thuộc cấp thấp, loài người càng thấp hơn nữa. Giống loài người tưởng tượng dưới địa ngục còn mười tám tầng, không dám nghĩ dưới mười tám tầng còn gì. La Ái Diệu nhớ mình đến từ Phi Tưởng Phi Phi Tưởng thiên, từng trải qua thoái lui thê thảm, song chẳng có cảm giác gì. Hắn cũng từng ở địa ngục, trong tư tưởng hắn, địa ngục không hề thấp kém nhân gian, Phật giới cũng chẳng hề cao cấp nhân gian.
(Phi Tưởng Phi Phi Tưởng thiên: tầng trời thứ 4 Vô Sắc Giới, cũng là tầng cao nhất trong các cõi.)
“Bị bó buộc trong Dục Giới, Phật tử vô giáo” – đây là lời phán quyết Bất Không Tam Tạng dành cho La Ái Diệu. Vậy thì sao? “Có giáo” chính là quay về nơi xuất xứ của hắn ư? Cho tới giờ vị Phật Tử Mật tông vốn luôn ưu tiên pháp lại tin chắc con đường quay đầu này chính là hư vọng.
Trong đáy lòng vô số giọng nói tranh biện kinh pháp với La Ái Diệu. Trước hết chính là hai bộ Kim Cang, Thai Tạng. La Ái Diệu sinh ra thừa kế Mật tông, từ nhỏ trải qua thử thách. Sau đó là tất cả Đại Tiểu Thừa và phái Mật giáo phát triển ngàn năm qua. Xưa kia La Ái Diệu vào núi không phải nghỉ ngơi, mà để nhìn thấu hết thảy pháp biến hóa.
Kiểm tra kinh tạng xong lại đến tranh biện pháp. Dần dà La Ái Diệu chẳng cảm nhận động tĩnh thiên nhân nữa. Chẳng còn Mã gia thiên hay nhân gian giới, trong thoáng chốc hắn đặt mình trong đỉnh mây Phật quang vạn trượng, nhắm mắt đón nhận câu hỏi chúng Phật. Dù hắn từng học hay nghĩ tới, hắn đều phải trả lời ngay lập tức. Bỗng, La Ái Diệu nảy ra liên tưởng buồn cười, quá trình như đi phỏng vấn. Chẳng khác biệt lớn, dù vô hình hữu hình, dù người Phật. Song những vị Phật chỉ đứng ngoài bàng quan.
Mã Minh Bồ Tát – kẻ xây nên Mã gia thiên chỉ lên tiếng thời khắc mấu chốt. Có vẻ ông quản lý thời gian tiến trình, vấn đề hỏi ra đều liên quan chặt chẽ nửa năm nhập thế ngắn ngủi của La Ái Diệu. Cứ như thể Mã Minh cũng là tai mắt tầng trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng vô hình vậy.
“Tướng không các pháp chẳng sinh chẳng diệt, chẳng nhơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt. Ngươi phải luận về ‘Không’.”
La Ái Diệu nói: “Ta không tu pháp chẳng nhơ chẳng sạch. Tình ái đã nhuốm thân ta, ta chứng thực tướng.”
(Thực tướng: tướng chân thực pháp.)
“Thực tướng là nhìn ra tính không, song tình ái lại nhuốm tam độc——”
La Ái Diệu nói: “Tam độc vốn tính thanh tịnh, chẳng phải hai chẳng khác.”
“Ngươi đợi duyên khởi rồi lại đợi duyên diệt, hãy nhìn sinh diệt thường, tự chứng tính không.”
La Ái Diệu nói: “Pháp hữu vi thấy vô vi, ta đã có tình yêu, dùng hữu vi chứng vô vi, dùng vô vi chứng bất diệt. Sinh diệt vô thường, nhân quả nối tiếp. Ta xem nhân quả pháp nối dài vô tận, đắm chìm thực tướng, cuối cùng điều chứng được chẳng qua thoáng ‘minh’ của ta.”
(“Minh”: sáng suốt, tỏ tường, trái vô minh u mê. Vô minh gốc rễ mọi điều bất thiện khổ ải.)
“Nhất niệm có minh, song nhất niệm vô minh. Chấp của ta chưa trừ, không thể niết bàn.”
La Ái Diệu nói: “Ta vẫn đang trong nhân quả.”
Vô số Phật âm cố thuyết phục La Ái Diệu, luận một hai, luận hữu vi vô vi, luận thanh tịnh dơ bẩn, luận tính không thực tướng…… Câu trả lời La Ái Diệu chỉ là sáu chữ “Ta còn đang trong nhân quả”.
Các pháp tướng càng vui mừng phiêu diêu, tựa đóa hoa sen lơ lửng Mã gia thiên. Vì cuộc luận pháp sôi nổi, cũng vì Mã Minh cố sắp đặt, tam thân La Ái Diệu dần tập hợp Mã gia thiên: pháp thân, báo thân, ứng thân hắn. Tập trung tinh thần tuyệt đối, tự ngẫm sáng suốt tuyệt đối.
Cuối cùng, giọng nói cất lên.
“Nhân duyên gần viên mãn, tu hành đại thành, giáo hóa Phật tử, chư thiên chúng hộ pháp, có thể đạt niết bàn.”
La Ái Diệu ngẩn người. “Nhân duyên gần viên mãn” tức là sao? Dưới truy vấn đau đớn thấu tiềm thức, La Ái Diệu mở rộng mắt Phật, ngàn con mắt Phật dõi về phía phát âm. Ngàn cánh tay Phật xé toạc tầng mây rực sáng. Hứng chịu phản kích dữ dội, Phật quang thiên quốc tắt phụt, ngỡ đang trong căn phòng tăm tối. Âm thanh hộ pháp trang nghiêm cung kính, như đàn tràng được xây từ trước, không cần La Ái Diệu tự mình bố trí. Ngay khoảnh khắc hắn đến, niết bàn đã có thể bắt đầu.
Điều kiện tiên quyết là “Cắt đứt nhân duyên, thân này thanh tịnh”.
La Ái Diệu không luận pháp nữa, không luận kinh, muôn vàn Mật chú xuôi ngược, phá hủy tất cả. Dù giả tạo chân thực, dù niết bàn dối trá, đều không phải pháp La Ái Diệu chọn.
Song nguồn lực trói chặt hắn như giam giữ. La Ái Diệu không chịu khuất phục, Mật chú đà la ni liên tục sinh ra, vượt qua kinh điển xưa cũ. Ứng thân hình người vốn ngồi tòa sen, nay chuyển thành nửa quỳ, chuẩn bị đứng dậy.
Pháp nhãn khám phá tam giới, bỗng đổ lệ như sương.
Thiên nhân hát hồi giác ngộ, niệm nối tiếp niệm.
*
Cửa phòng bị phá vỡ, Liễu Văn Bân trốn trong mạn giường bạt bộ khắc hoa, không dám ló đầu, mãi đến nghe tiếng La Ái Diệu vang lên nôn nóng đau khổ: “Lăn ra đây! Liễu Văn Bân, ta phải về nhà!”
Liễu Văn Bân ngỡ nghe lầm. Khói đặc tràn vào, má ơi, chỗ này đang cháy thật hả?! La Ái Diệu xách Liễu Văn Bân lên, kéo thấp mũ trùm ông xuống.
“Đừng nhìn vào sân.” Hắn lạnh lùng nói.
Pháp thân Mật tông đỏ như máu quét sạch chướng ngại dinh thự họ Mã, người nhà họ Mã bị hiến tế thành pháp tướng bán thành phẩm đều trở về phòng. Cảnh tượng biến chuyển quái dị sân không thể nhìn nổi, người nhìn vào sẽ chết ngay. Liễu Văn Bân cuống cuồng đi theo La Ái Diệu như phạm nhân, cảm giác chẳng hề chân thực.
Ra đến cổng lớn dinh thự, La Ái Diệu bảo: “Đưa tượng Phật Tử ta cho ta.”
Liễu Văn Bân lập tức dâng tượng lớn, La Ái Diệu quát bảo là bức nhỏ, ông cuống quýt mò mẫm trong ba lô, trả tượng lại. La Ái Diệu đấm mạnh tượng Phật, lớp vỏ đồng mạ vàng rơi ào ào, lộ tượng mới hoàn toàn.
Đó là tượng Mã Đầu Minh Vương nhỏ.
La Ái Diệu bắt Liễu Văn Bân đưa hắn trở về nhanh nhất, về bên Thi Sương Cảnh.
“Ta đã lìa bỏ niết bàn, không thể lìa bỏ nàng nữa.”
✿Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau anh Phật Tử sẽ đích thân xử lý chuyện Mã gia, chớ gấp nha!
Editor: Tiểu Cảnh giúp tài xế Liễu không uổng công, hoan hô chú chở chồng ẻm về nhà liền đi.