Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 14: Vì vậy La Ái Diệu quyết định giết hết
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 14: Vì vậy La Ái Diệu quyết định giết hết
“Anh Đồ… anh, anh giết…” Hoàng Miễn sợ đến nỗi không thốt nên lời.
Tên sát nhân – chính là Lữ Hồng Đồ – bực bội vươn bàn tay nhuốm máu ra, ra hiệu cho đám người kia câm miệng.
Một tên lưu manh run rẩy đưa bật lửa tới, Lữ Hồng Đồ quát: “Không nghe à? Tao muốn diêm, không phải bật lửa!”
Cả bọn lập tức lục tung nhà Dương Linh Linh để tìm diêm, mãi sau mới tìm thấy trong ngăn kéo bếp.
Dương Linh Linh co rúm người trên ghế sofa phòng khách, có một tên chuyên canh giữ. Mỗi khi cô ngọ nguậy, hắn liền tát tới tấp cho đến khi cô ngoan ngoãn ngồi yên. Ban nãy trong nhà vẫn còn ồn ào, nhưng từ một khoảnh khắc nào đó, mọi thứ bỗng chốc im bặt. Không còn tiếng la hét, cũng chẳng còn tiếng đánh đập, chỉ còn những âm thanh va chạm kỳ lạ, nhưng lại không phải tiếng đấm đá. Lũ côn đồ không đi ra, Lữ Hồng Đồ cũng im lặng. Dương Linh Linh sợ hãi tột cùng. Khi thoáng nghe được từ “giết” phát ra từ miệng Hoàng Miễn, cô càng hoảng loạn hơn. Cô không ngờ Thi Sương Cảnh lại tốt bụng đến vậy, cũng chẳng biết giờ phải làm sao.
Lữ Hồng Đồ ngồi phì phèo điếu thuốc giữa vũng máu. Tường nhà vệ sinh, mặt gương, bồn cầu – nơi nào cũng đầy máu đỏ thẫm. Ánh đèn trần chiếu xuống, làm những vết máu trong căn phòng chật hẹp ngả sang màu đen sẫm. Vừa rồi, Lữ Hồng Đồ ra tay cực kỳ chính xác. Nhát dao đầu tiên, ngay khi vén áo lên, đã đâm thẳng vào động mạch. Máu nóng phun xối xả lên tay gã, khiến gã càng đâm càng cuồng. Những nhát sau, gã cảm nhận rõ khoang bụng của nam sinh đã bị mình đâm nát. Lưỡi dao đâm sâu, phải mổ xé ra, đâm mạnh vào những mảng thịt bầm dập nát bấy. Một vài nhát cuối cùng thậm chí cắm sâu vào xương cứng – có phải xương sống không? Tiếc là không thể đâm xuyên qua. Lữ Hồng Đồ chứng kiến nội tạng của cậu học sinh trào ra đầy sàn, thân thể cậu chỉ còn thoi thóp, hơi thở mong manh.
Đây là điếu thuốc sảng khoái nhất mà Lữ Hồng Đồ hút trong suốt 19 năm qua. Gã muốn tận mắt nhìn thấy kẻ này chết ngay trước mặt mình. Giết người thì phải nhanh gọn, nhưng thưởng thức sự chết dần lại phải từ từ, kéo dài.
Đám côn đồ đều run sợ, đặc biệt là Hoàng Miễn. Hắn là người trẻ nhất, cũng non kinh nghiệm nhất trong nhóm, mới gia nhập được một tháng trước. Để thoát khỏi cái trạm giao hàng tồi tàn, mỗi ngày hắn lại lang thang khắp nơi.
Lữ Hồng Đồ là tội phạm vị thành niên. Hắn từng giết thầy giáo của mình khi mới 12 tuổi. Vì chưa đủ tuổi thành niên, hắn bị tuyên án 25 năm. Trong tù, hắn luôn cải tạo tích cực, nhờ đó được giảm án, chỉ thụ án 19 năm rồi ra tù – vừa được thả hồi mùa hè năm nay. Không thể trở về quê, hắn sang tỉnh bên cạnh, lang thang vùng ngoại ô tìm chỗ ở, cuối cùng chọn khu công nghiệp Lệ Quang, lập ra một băng nhóm mới. Chúng không làm ăn chân chính, sống bằng cờ bạc và cướp giật.
Cậu học sinh nằm nghiêng, hai mắt chưa khép, chết không nhắm mắt. Lữ Hồng Đồ dí tàn thuốc vào đống ruột trào ra, thậm chí đưa tay sờ mó máu thịt và nội tạng. Cơ thể nạn nhân vẫn run rẩy yếu ớt. Lữ Hồng Đồ quẹt diêm, dùng lửa thiêu đốt những vết thương hở.
Lũ côn đồ không dám nhìn. Lữ Hồng Đồ… đúng là ác quỷ hiện thân. Nhưng chẳng ai trong số chúng dám rời đi. Lữ Hồng Đồ đã giết người. Chưa có lệnh của gã, không ai được phép động đậy.
Hút hết bao thuốc, Lữ Hồng Đồ hài lòng duỗi người, sai đàn em vào nhà Dương Linh Linh tìm con dao bếp. Hắn nhận lấy con dao, rồi đóng sầm cửa nhà vệ sinh lại.
Gã muốn giết thêm vài người trước khi bị tống vào tù. Nhưng trước hết, phải giấu xác nạn nhân đầu tiên.
Lữ Hồng Đồ vung vẩy con dao bếp. Hắn biết việc phanh thây tốn sức. Quan trọng nhất là chặt đầu và xóa sạch dấu vân tay – tức là phải chặt hết ngón tay, và để chắc ăn thì chặt luôn cả ngón chân, vì cả hai đều để lại dấu vết. Chặt ngón tay thì dễ, nhưng chặt đầu thì phức tạp hơn. Hắn cần làm ngay khi xác còn mềm, chưa cứng lại.
Gương mặt và mái tóc cậu học sinh đã nhuộm đỏ máu. Lữ Hồng Đồ cũng ghét khuôn mặt này. Tên thằng nhóc là gì nhỉ? Hắn quên mất, chỉ nhớ là một cái tên nghe rất nữ tính. Ngoại hình tuấn tú, tính cách ngây thơ, ngu ngốc. Trẻ mồ côi thì chết cũng chẳng ai thắp hương, chẳng ai đốt tiền vàng cho. Lữ Hồng Đồ lại nhấc con dao nhọn lên, định rạch nát gương mặt trước.
Đèn nhà vệ sinh chớp tắt. Lữ Hồng Đồ ngẩng đầu nhìn. Lần thứ hai. Lần thứ ba.
Sau đó – đèn tắt.
Nhà vệ sinh của Dương Linh Linh không có cửa sổ lớn. Đây là nhà trệt ở vùng ven khu công nghiệp, làm cửa to dễ bị trộm. Vì thế, chỉ có cửa chớp nhỏ và quạt thông gió đặt cao trên tường. Đèn tắt khiến căn phòng tối om, giơ tay không thấy năm ngón, chỉ hắt lại một vệt ánh sáng mờ từ khe cửa phòng khách.
Lữ Hồng Đồ đứng dậy, rờ rẫm trên tường tìm công tắc. Tìm thấy, hắn bấm vài lần – vô ích. Quay người định mở cửa, gọi đàn em kiểm tra cầu dao.
Cửa không mở được. Hắn xoay tay nắm tròn, kiểm tra kỹ – không bị khóa trong. Vậy là bị khóa từ bên ngoài? Hắn gào lên: “Mấy thằng chó kia! Mở cửa mau! Đèn tắt rồi!”
Không ai đáp lại. Lũ khốn này… định bỏ chạy à? Lữ Hồng Đồ nghĩ thầm. Chúng mặt dày xin gia nhập, nhưng thực ra nhát như thỏ đế. Thôi kệ, dù có báo cảnh sát thì hắn cũng đã chơi tới bến rồi. Hắn mò túi quần – không có điện thoại. Đang bối rối, đèn nhà vệ sinh bỗng sáng trở lại. Lữ Hồng Đồ thở phào, nghĩ thầm: ông trời vẫn còn thương mình.
Hắn quay lại nhìn thi thể dưới đất – nhưng ngoại trừ vũng máu, trên sàn chẳng còn gì cả.
Chuyện gì đang xảy ra? Gặp ma? Hay hắn bị điên?
Lữ Hồng Đồ vuốt mái tóc dính máu, ngồi xổm xuống kiểm tra kỹ. Nhà vệ sinh chỉ rộng vài mét vuông, hai người đã chật, lúc nãy chân hắn còn chạm vào xác cậu học sinh. Thế mà giờ chỉ còn một mình hắn, còn xác kia biến đi đâu mất?
Hắn đặt dao xuống, dùng tay sờ nền gạch đầy máu, thậm chí muốn nếm thử – đây có thật là máu người? Rõ ràng hắn vừa giết người ở đây mà?
Vừa định suy nghĩ, hắn bỗng nhận ra tay không cử động được. Không chỉ tay, mà cả hai chân cũng vậy. Hắn ngồi nguyên tư thế, tứ chi như bị dính chặt xuống đất, không nhấc lên nổi. Đồng thời, cơ thể hắn bắt đầu trĩu xuống. Chưa kịp định thần, cơn đau dữ dội đã lan từ tứ chi.
Lữ Hồng Đồ kêu rú, la hét, gào thét. Tiếng kêu ngày càng lớn, nhưng đó vẫn chỉ là phần nhỏ trong cực hạn đau đớn mà hắn đang chịu đựng. Dù có hét to đến mấy, cũng không thể diễn tả nổi hình phạt kinh khủng này.
Cơ thể hắn từ từ chìm xuống, tứ chi chạm đất như rơi vào rừng dao xoay. Cỗ máy xay thịt không phân biệt thịt hay xương, cứ thế khoét, cắt, xé nát từng mảnh thân thể. Tốc độ không nhanh, bắt đầu từ đầu ngón tay, chân – giống lăng trì nhưng còn khủng khiếp hơn, vì kẻ hành hình không phải con người. Những lưỡi dao như ẩn dưới gạch men. Lữ Hồng Đồ từ từ chìm xuống, bị xẻ thịt, lóc xương, không thể trốn thoát. Và đây không phải ảo giác – hắn tận mắt thấy máu thịt mình bắn tung ra từ cỗ máy, từng mảnh bay lả tả, như cánh hoa rơi trong nhà vệ sinh đẫm máu.
Đau đến mức gần hôn mê, ánh đèn bỗng vụt sáng. Hắn cảm giác có người khác trong phòng. Run rẩy quay đầu lại – đập vào mắt là sắc xanh kỳ dị. Hắn nhớ đến bộ phim ma từng xem, màu xanh lam này là điềm xui, như màu áo Sở Nhân Mỹ khi lội xuống nước.
(Sở Nhân Mỹ là nhân vật trong phim kinh dị “Sơn Thôn Lão Thi”.)
Giữa cơn mưa máu thịt, Lữ Hồng Đồ thấy cậu học sinh vừa bị hắn đâm hai mươi nhát, khoác tấm vải xanh dài, đứng im lặng bên tường, lặng lẽ quan sát. Không phải vải lụa bình thường, mà là một sản phẩm thêu thủ công tinh xảo, hoa văn phức tạp. Ánh đèn trần phản chiếu trên bề mặt, tôn lên gương mặt lạnh lùng, tuấn tú của nam sinh – hoàn toàn không có vẻ chết chóc. Như thể cái chết vừa rồi chỉ là một trò đùa, và người bị hại đã đứng dậy phủi bụi.
Lữ Hồng Đồ biết “đi đêm có ngày gặp ma”. Hắn cố quay người lại nói chuyện với Thi Sương Cảnh, nhưng tay chân đã bị lóc đến tận cổ tay, cổ chân. Hắn tiếp tục chìm xuống, cơn đau điên cuồng không ngừng. Hắn gào lên tuyệt vọng: “Xin lỗi! Xin lỗi! Tao chỉ đùa thôi! Tao không hề làm – A!! Tao không làm mà! Tao bị điên rồi, tao ngồi tù đến phát điên chứ tao không cố ý! Xin lỗi mà!”
“Mày chưa chết đúng không?! Cầu xin mày, xin mày… A!!! Mày chết đi không được hả!! Tại sao?! Hay mày là quỷ?! Nếu mày là quỷ – thì sao tao lại giết được quỷ? Còn nếu mày không phải quỷ… A a a… Nếu mày không phải quỷ, thì tại sao con quỷ kia không giết mày—”
Hắn đau đến mức nói nhảm. Rừng dao tăng tốc, máu thịt bay tứ phía, càng lúc càng dày đặc, vương lên mặt, người hắn. Chỉ cần há miệng là hắn có thể nuốt phải thịt của chính mình. Trong khi đó, Thi Sương Cảnh ở góc tường vẫn sạch sẽ, ánh mắt bình thản, lạnh lùng cúi nhìn hắn, thưởng thức cảnh tượng máu me rực rỡ.
Khi tứ chi bị lóc gần hết, Lữ Hồng Đồ không chịu nổi, thân thể chỉ còn trơ lại phần thân trên, quỳ sụp xuống đất. Dù không còn tay chân, cơn đau không hề giảm – vẫn ở mức cao nhất. Hắn thậm chí nghi ngờ, dù toàn thân bị nuốt trọn trong cỗ máy này, cơn đau cũng sẽ không bao giờ kết thúc.
Nhà vệ sinh giờ đây đã biến thành hố máu. Trần, tường, sàn, mọi thiết bị đều dính đầy vụn thịt mỏng như giấy, xương vụn lẫn trong đó. Nếu cầm từng mảnh lên soi kỹ, sẽ thấy mỗi miếng đều khác nhau – bằng chứng cho thấy một con người từng tồn tại.
Tiếng mở cửa nhà vệ sinh vang lên. Đám côn đồ ngoài phòng khách giật mình. Từ lúc Lữ Hồng Đồ đóng cửa, bên trong không còn tiếng động. Chúng đoán gã đang xử lý xác, nhưng mãi không ra khiến ai nấy đều khiếp sợ.
“Anh Đồ…?”
Không ai dám nhìn vào. Đêm nay, từ mộng tưởng đã hóa thành ác mộng. Chúng không đủ can đảm nhìn cảnh phanh thây.
Có người đi ra. Chúng nghe thấy tiếng bước chân.
Một mảng màu xanh lam hiện ra trước mắt. Đêm nay vẫn chưa kết thúc.
*
La Ái Diệu từng nghĩ, đứa trẻ tên Thi Sương Cảnh này sở hữu mệnh cách cực kỳ đặc biệt: đầu cậu là quả chiêu liêu, xương là bình lưu ly, thịt là hoa sen đỏ, da là chốn Phật quốc. Cậu là tế phẩm hoàn hảo – chưa từng có tế phẩm nào tốt đến vậy.
Đêm đó ở khách sạn, La Ái Diệu đã định thu lấy cậu. Nhưng hôm ấy, pháp thân của hắn đang ở nơi khác – đó là một câu chuyện khác. Dù sao, chính sự cố ấy khiến La Ái Diệu nhận ra điều kỳ lạ: một luồng nghiệp lực kéo hắn lại, không cho hắn hại mạng Thi Sương Cảnh. Hắn còn phát hiện, suốt đêm đó, hắn không thể hoàn thành việc chép giới văn lên người cậu – đành phải hoãn lại.
Hắn cho Thi Sương Cảnh ăn suốt một tuần, dùng tế phẩm nuôi tế phẩm. Ngay cả bản thân La Ái Diệu cũng thấy buồn cười, nhưng hắn vẫn làm. Một tuần trôi qua – đã đến lúc thu lấy tế phẩm lần nữa. Hay nói cách khác, thu đồ cúng dường. Tồn tại của La Ái Diệu có hai mặt – hắn có hộ khẩu cả ở Phật quốc lẫn địa ngục. Nhưng sau khi phạm giới dục ái và sắc ái, hắn lại trở nên nhân từ.
Mạng Thi Sương Cảnh chỉ đáng giá mười ngàn tiền nhân gian. Vì thế, hắn chỉ có thể cho cậu mười ngàn. Khiến cậu nhận trước số tiền này – nghiệp báo sẽ nằm trong tay La Ái Diệu, tăng thêm một lớp khống chế.
Không ngờ tai họa lại xảy ra – tai họa còn khủng khiếp hơn cả lần trước. Từ khi La Ái Diệu tồn tại đến nay, đây là lần đầu tiên hắn bị cướp mất tế phẩm – bị cướp ngay trước mắt, suýt thì bị đoạt sạch sinh mệnh khi đã cận kề thời khắc.
Chỉ một chút nữa là mất. May mắn thay, La Ái Diệu đã dùng giới văn đánh dấu, trì hoãn thời gian. Nếu không, một luồng nghiệp lực vô danh đã vĩnh viễn lấy đi mạng sống của Thi Sương Cảnh. Phước lành của La Ái Diệu có khả năng chữa trị – dù đang trong hỗn loạn, vẫn phát huy tác dụng cả ở thiện lẫn ác. Nhưng hành động này khiến thân thanh tịnh của hắn bị phá hủy.
La Ái Diệu chưa hiểu rõ toàn bộ, nhưng chuyện xảy ra khiến hắn phẫn nộ tột độ. Trong mắt hắn, Thi Sương Cảnh bị giết một cách mờ ám, công sức của hắn bị đổ xuống sông xuống biển. Đã cứu một lần, thì phải cứu lần hai.
Vì vậy, La Ái Diệu quyết định giết hết.