Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 16 – Sự việc không phải báo ứng
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có hình ảnh; nếu không thấy nội dung, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc.*
**Chuyện hôm qua không phải là báo ứng của cậu, chớ nghĩ linh tinh**
Ngày hôm sau, Thi Sương Cảnh đi đến một kết luận: không thể chọc vào Phật Tử, nếu chọc vào hắn sẽ khiến mình tan biến khỏi thế gian.
Rõ ràng những người ấy đã bị Phật Tử xử lý hết. Sáu tên côn đồ, trong đó có Hoàng Miễn và một gã côn đồ lớn tuổi không rõ họ tên, chỉ trong một đêm như chưa từng tồn tại. Đặc biệt là Hoàng Miễn – Thi Sương Cảnh biết gã không học đại học, ngày ngày ăn bám cha mẹ, vô công rồi nghề, mà giờ thậm chí tên họ cũng bị thay thế: một người tên Hoàng Lệ đã thay chỗ gã, trở thành con trai dì Vương. Dương Linh Linh không làm gì sai, dù có làm sai thì cũng không nên gánh chịu hậu quả chính; cô chỉ mất trí nhớ mà thôi.
Thi Sương Cảnh xoa bụng, hôm nay cậu cứ luôn làm động tác này, như đang xoa bóp chỗ đau, mặc dù hiện tại không hề cảm thấy đau đớn. Cảm giác bị đâm ngày hôm qua vẫn còn rõ ràng, khoảnh khắc lưỡi dao xâm nhập khiến cậu lưỡi co giật, đầu lưỡi đắng ngắt. Nhát này nối tiếp nhát kia, mỗi nhát đều đau đớn tột độ, vì hung thủ vô cùng xấu xa; hắn không chỉ đâm đơn thuần mà còn vén áo cậu lên để mổ bụng.
Thi Sương Cảnh không hiểu rốt cuộc Phật Tử muốn làm gì.
Tự dưng đưa mẩu giấy cho cậu, tự dưng mời cậu tới khách sạn, tự dưng cho đồ ăn, tự dưng tạo một giấc mơ dâm loạn… Được rồi, đoạn này chắc là bị ch*ch thật; Thi Sương Cảnh đỏ mặt ở chỗ này, sau đó tự dưng ép cậu tiêu tiền, rồi lại tự dưng cứu cậu và Dương Linh Linh.
Nhìn lại, tên Phật Tử cũng không tệ. Sau một quá trình suy luận vô lý, Thi Sương Cảnh đưa ra kết luận này, nhưng khi dùng bộ não cảm xúc lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Sau buổi học buổi tối, Thi Sương Cảnh kiểm tra chi tiêu trong ngày: 22 tệ. Sáng nay cậu còn muốn tìm Phật Tử, tới tối lại không muốn nữa, cảm giác kỳ lạ như chưa làm xong bài tập sợ bị phê bình.
Rời trường, cậu tới cửa hàng tiện lợi mua bánh mì nhân đậu đỏ. Nhìn bắp ngô nóng hổi trong nồi hấp, cậu quyết định mua hai bắp.
Lần đầu tiên cậu đặt taxi công nghệ; trong khu công nghiệp vẫn có tài xế công nghệ, giờ có vài người trẻ vào thành phố chơi nên có thể gọi xe. Sau 5 phút, Thi Sương Cảnh lên xe – cậu muốn đi đón Bắp!
"Bé Bắp, xem ai tới đón bé nè?"
Buổi tối, y tá đang trong ca trực chán ngắt. Thi Sương Cảnh đã tới bệnh viện nhiều lần; y tá cảm thấy cậu ngày càng đẹp trai, không biết diễn tả sao, tóm lại hôm nay Thi Sương Cảnh xuất hiện cực kỳ điệu ngộ. Y tá dẫn cậu gặp Bắp, Bắp thấy Thi Sương Cảnh thì kích động, liên tục dụi đầu vào khung lồng sắt, sức sống rõ rệt hơn một tuần trước.
"Đợi chút, chị nhắn tin cho bác sĩ Giang rồi, chắc bác sĩ vẫn đang ngủ, để chị gọi bác sĩ xuống." y tá bảo.
Bệnh viện thú y mở ngay tại cổng tiểu khu, bác sĩ Giang sống trong căn nhà lầu ven đường. Sau vài phút, bác sĩ Giang đã có mặt. Bác sĩ Giang nói: "Chị vừa bật phim và ăn khuya thì nhận được tin em tới. Chị cứ tưởng hai hôm nữa em mới tới chứ! Em vừa tan học buổi tối à?"
"Vâng." Thi Sương Cảnh gật đầu.
Y tá gọi bác sĩ Giang tính sổ sách; hôm qua bác sĩ Giang mới nhận được 2500 tệ chuyển khoản từ Thi Sương Cảnh, cậu nói là trả trước tiền viện phí – tuy nhiên bác sĩ Giang không nhận. Bác sĩ Giang thao tác trên máy tính sau quầy lễ tân, vừa nói: "Em xem, hôm qua chị không nhận tiền viện phí em gửi là đúng, chị thấy tình trạng của Bắp đã ổn, nằm viện thêm nữa không tốt cho sức khỏe tinh thần của nó. Ba ngày trước em đã trả viện phí một lần rồi, hôm nay chỉ cần trả thêm viện phí hai ngày qua và tiền thuốc men là được."
Thi Sương Cảnh nắm chặt điện thoại, sẵn sàng quét mã trả tiền. Cậu nói: "Bác sĩ Giang, em không chắc mình có thể tiêm cho Bắp, trong nhà chỉ có mình em thôi."
"Vậy em có thể mua một cái túi tắm cho mèo, bọc hết bốn chân nó lại thì có thể tiêm được."
(Túi lưới tắm cho mèo.)
Y tá tìm được một cái túi tắm cho mèo, hướng dẫn Thi Sương Cảnh cách dùng công cụ nhỏ này để giữ con mèo. Thi Sương Cảnh gãi đầu, nhờ y tá cắt móng cho Bắp trước khi đi; cả y tá và bác sĩ Giang đều cười xòa, thấu hiểu một cậu bé nuôi mèo một mình chắc hẳn rất khó cắt móng cho mèo.
Cuối cùng Thi Sương Cảnh cho sách vở vào túi nylon rồi đựng Bắp trong ba lô của mình. Cậu đeo ba lô ra trước, một tay xách túi sách vở, một tay xách thuốc men và dụng cụ vừa mua, sau đó rời khỏi bệnh viện thú y.
Bắp ló đầu ra từ khe hở mở khóa, đầu tròn ủm, mắt tròn xoe, làm Thi Sương Cảnh cầm lòng không đặng, cúi đầu hôn lên đầu Bắp.
Về nhà, cậu lại đặt taxi công nghệ, không ngờ lại gặp lại tài xế đã đưa cậu tới trước đó, như một tài xế chuyên đưa đón riêng. Thi Sương Cảnh ngồi hàng ghế sau, tài xế bắt chuyện, cậu tỏ ra lạnh nhạt nhưng thực ra thẫn thờ; cậu không thích nói chuyện phiếm với người khác.
Cả hai nhìn ra ngoài cửa sổ, các cột đèn đường vàng rực liên tục lùi lại như dải sáng kéo dài vô tận, đốm sáng phản chiếu trong con ngươi của người và mèo, khiến ánh mắt sáng rực lấp lánh. Các cột đèn lần lượt kéo xa, các đốm sáng hiện rồi tắt như sao trời.
Lâu rồi Bắp mới về nhà; vừa chạm chân xuống đất nó liền cụp đuôi, ngửi khắp sàn phòng khách. Thi Sương Cảnh thở phào nhẹ nhõm, cảm giác có mèo trong nhà thật tốt, có một sinh mệnh nhỏ bé bên mình, cuối cùng cậu cũng sẵn lòng trở về căn nhà này. Cậu vô thức nhìn về phía bàn thờ Phật trên tường, không có ai thắp hương, mà cây hương này lại đang cháy một nửa.
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Anh Phật Tử, anh dậy chưa?"
[Trống rỗng]: Đối phương đang nhập nội dung……
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Hương trên bàn thờ Phật… có liên quan tới thời gian ngủ của anh đúng không?"
[Trống rỗng]: ……
[Trống rỗng]: "Sao tự dưng thông minh ra vậy?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Ờm."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Là do lúc trước tôi quá ngu ngốc."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Anh Phật Tử, tôi đã đón Bắp về rồi, ban ngày chỉ có nó ở nhà thôi."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Anh Phật Tử, anh đừng làm hại Bắp được không?"
[Trống rỗng]: "Đừng gọi tôi là ‘Anh Phật Tử’, chẳng ra thể thống gì cả."
[Trống rỗng]: "Tại sao tôi lại làm hại mèo của cậu? Chỉ là một con vật nhỏ bé mà thôi."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Cảm ơn anh!"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Vậy tôi nên gọi anh là gì?"
[Trống rỗng]: ……
[Trống rỗng]: "Uống lộn thuốc hả, sao khách sáo thế?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Chuyện đêm hôm trước ấy."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Anh nói chỉ thử nghiệm một lần thôi mà?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Tại sao vẫn cho tôi tiền nữa?"
[Trống rỗng]: Đối phương đang nhập nội dung……
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Anh muốn bao nuôi tôi sao?"
Gõ xong câu này, Thi Sương Cảnh vừa nôn nao vừa căng thẳng. Đúng vậy, đây là kết luận cậu rút ra sau một ngày suy nghĩ lại – Phật Tử đã đổi ý, lần thử nghiệm không khiến hắn thất vọng. 100.000 tệ, mười lần. Thi Sương Cảnh không từ chối, thậm chí còn chủ động hỏi thẳng.
Cảm giác có tiền thật tuyệt vời. Hôm qua mang theo ví tiền lẻ dày cộp đi dạo một vòng trung tâm thành phố, Thi Sương Cảnh cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Đó có phải là cuộc sống mà nhiều người đang trải qua? Cậu không muốn mua gì to tát, chỉ cần khi gọi món, đi xe hay nhìn bất kỳ con số nào liên quan đến tiền, không cần tính cộng trừ trong đầu. Chỉ cần bớt được việc này là cậu đã rất vui. Dĩ nhiên cậu vẫn sẽ tính toán món ăn, đồ uống tiêu bao nhiêu giờ lương, ngày lương của mình, nhưng bây giờ cậu có 10.000 tệ. 10.000 tệ, ai chưa từng phải làm việc sớm về khuya để kiếm tiền sẽ không hiểu; để có 10.000 tệ trong tài khoản phải nỗ lực rất nhiều. Thi Sương Cảnh cặm cụi kiếm tiền vì cuộc sống luôn cần tiền; tiền vào rồi lại ra như nước chảy, không thể giữ lại. Để có 10.000 tệ trong tài khoản thì đây phải là 10.000 tệ còn dư. Chỉ nghĩ đến hai chữ "còn dư" thôi đã thấy vui.
[Trống rỗng]: "Cậu muốn tôi bao nuôi cậu không?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Tôi……"
[Trống rỗng]: "Hửm?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Tôi tiêu số tiền này rồi có bị báo ứng không?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Giống hôm qua ấy."
[Trống rỗng]: "Chuyện hôm qua không phải là báo ứng của cậu, chớ nghĩ linh tinh."
[Trống rỗng]: "Nên tiêu thì cứ tiêu, bây giờ cậu đã khác ngày trước rồi."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Vậy anh có ra tay với tôi giống đêm hôm trước nữa không?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Không sao, sau đó chữa khỏi là được."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Ban nãy anh vẫn chưa trả lời tôi, tôi phải xưng hô với anh như thế nào cho phù hợp?"
[Trống rỗng]: "La Ái Diệu, đây là tên của tôi."
[Trống rỗng]: "Tôi đã nói rồi, cậu không giãy giụa thì sẽ không bị thương."
[Trống rỗng]: "Cậu nên học cách nghe lời đi. Mệnh lệnh của tôi đều vô cùng rõ ràng, tôi không hiểu vì sao cậu cứ không chịu chấp hành, là do nghe không hiểu hay là không muốn nghe?"
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Tôi gọi anh là Phật Tử vậy."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Về sau tôi sẽ nghe lời."
**Nhất Kiếm Sương Hàn:** "Cảm ơn anh."
[Trống rỗng]: "Không cần cảm ơn."
Thi Sương Cảnh thêm ghi chú biệt danh “La Ái Diệu”; cái tên lạ lùng, gõ ra khó, vẫn tiện hơn khi gọi hắn là Phật Tử.
Bắp kiểm tra lãnh thổ một lần nữa, rồi đi vào chậu cát, dùng vuốt cào cát và nhảy ra, vẩy vẩy chân. Thấy Thi Sương Cảnh ngồi xếp bằng trên sofa, chăm chú nghịch điện thoại, Bắp bèn nhảy lên chân cậu, tìm một khoảng trống rồi cuộn mình nằm xuống, thu hút sự chú ý.
"Bắp à, xem ra tao có tiền rồi. Mày có khinh thường tao không? Rõ ràng là con trai mà còn muốn được bao nuôi."
Bắp vẫy đuôi, không biết nói gì, chỉ biết ngôi nhà này tốt, còn sống đã là tốt lắm rồi; dù có bao nuôi hay không, Bắp vẫn đang được Thi Sương Cảnh chăm sóc.
*
**Tỉnh S**, một hang động trên vách đá.
Mười ngày trước, máu rỉ ra từ trong hang, nhuộm đỏ dòng suối cổ. Các tăng lữ dưới hang đóng cửa chùa, mời trụ trì ra mặt, trụ trì lại mời trụ trì các chùa lớn tới. Các tăng lữ tập hợp, đối chiếu niên giám và thử hàng trăm loại chú ngữ, nghi lễ nhưng vẫn không thể thiết lập được liên hệ. Họ muốn cử hành pháp hội mà lại không biết hóa thân nào hiện thế; từ nghi thức, cúng dường đến tu trì đều không có hiệu quả.
Sau mười ngày, năm vị trụ trì tọa hóa, để lại một bức thư nói rằng vị Phật này có đủ tam thân, đáng lẽ không nên giáng lâm xuống thời đại mạt pháp này. Đã gọi là Phật thì không nên có ác, nhưng vị này lại sở hữu địa ngục tướng, vừa là cứu độ vừa là cảnh tỉnh.
Bức thư còn viết: "Như Lai ứng thân đã rời khỏi Phật môn cát lợi của chúng ta, nên lựa chọn đền thờ mới, dựng nên đạo tràng mới, chờ đợi hóa thân của vị Phật này tự lộ diện."
Có một vị sư phụ nhỏ tuổi hỏi: "Mấy ngày nay Phật môn xuất hiện hiện tượng lạ, là điềm báo có Phật xuất thế thật chăng?"
Sư phụ trả lời: "Trong hang đá có một ứng thân ngàn năm, chưa ai từng thấy, giờ đây suối khóc đá vỡ, tức là đã rời đi rồi."
Sa di hỏi: "Ứng thân ngàn năm là gì?"
Sư phụ giải thích: "Phật hóa thai, nhập thế, luân hồi thành tướng phàm nhân, chính là ứng thân. Ứng thân ngàn năm là đã tu mật pháp, lời Phật nói huyền diệu khó giải, chỉ bằng sức của chúng ta thì không thể thiết lập được mối liên hệ."
Sa di còn thắc mắc, nhưng sư phụ không cho hỏi nữa. Ông biết đệ tử muốn hỏi vì sao Phật lại lại nhập thế. Sư phụ nghĩ, Phật quốc chẳng có chuyện gì là nhỏ nhặt, hẳn có lý riêng. Đây không phải một trong những vị Phật mà họ cung phụng, song cũng không thể nói xằng nói bậy được.
---
*Chú thích:*
[1] Tọa hóa: chỉ nhà sư đắc đạo qua đời trong tư thế ngồi ngay ngắn, an tường.
[2] Tam thân: ba loại thân của một vị Phật – pháp thân, báo thân và ứng thân. "Thân" không chỉ chỉ tướng mạo mà còn là Phật thể đạt được khi giác ngộ và tích tụ công đức.
- Pháp thân: tượng trưng cho Phật thân ngưng tụ từ chân lý Phật giáo, là dạng tồn tại thật sự của Phật.
- Báo thân: thân đạt được sau khi trải qua quá trình tu hành đắc đạo Phật quả và xuất hiện trong chốn Phật quốc (tịnh độ).
- Ứng thân: hóa thân mà Phật biến hóa ra khi Phật hiện diện ở thế giới bên ngoài, phổ độ chúng sinh.
Editor: "Ê t thích mấy đoạn chat chít của công thụ vl, kiểu cute :))) T nói chắc mấy bác không tin chứ truyện này đời thường chữa lành thật nha :v"