Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 167: Kẻ trí giả ngu dốt • Hạnh phúc nhỏ nhoi
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 167: Kẻ trí giả ngu dốt • Hạnh phúc nhỏ nhoi
Sau một đêm mải mê, La Ái Diệu và Thi Sương Cảnh vật vã chuyển sang phòng trống trong khách sạn. Vừa tắm gội sơ sài, Thi Sương Cảnh đã tựa lên ngực La Ái Diệu, không còn sức lực để về nhà nữa, nhưng trận m**n ** nồng nàn ấy vẫn khiến cậu thao thức không ngủ được.
“Từ khi khỏi bệnh…… Đây là lần đầu tiên em làm đến mức……”
“Đến mức nào?”
“Đến mức không muốn sống như thế nữa.”
Tiếng cười của La Ái Diệu rung động trong lồng ngực, hắn khẽ cười: “Từ thân thể em, tôi học được rất nhiều điều mà trước đây chưa từng biết. Thật kỳ diệu, những gì tôi dạy em đều là tri thức có sẵn, còn những gì em dạy tôi lại là tri thức chưa từng xuất hiện.”
“Anh giống kiểu gì ấy nhỉ…… À, đúng rồi, triết gia. Bình thường em chẳng hiểu nổi mấy lời anh nói.”
“Những kẻ thường xuyên giảng kinh như chúng tôi không phải nói cho người khác, mà là nói với chính mình.” La Ái Diệu nói, “Tôi không trách em không hiểu đâu, cứ yên tâm.”
Rèm cửa sát đất mở rộng, đường chân trời trong thành phố dần sáng, hai bên đại lộ rộng lớn là những tòa nhà cao tầng. Ánh sáng phản chiếu chồng chéo, những chấm đỏ và xanh là đèn giao thông nhỏ như hạt gạo, vàng là đèn đường và đèn nhà dân buổi sáng, trắng bạc là đèn xe cộ. Chỉ cần vén rèm cửa sổ, căn phòng sẽ ngập tràn sắc màu rực rỡ. La Ái Diệu và Thi Sương Cảnh không cần bật đèn, trò chuyện sau đêm ân ái như hai đồng minh…… hay là đồng phạm nhỉ? Dạo này áp lực học tập của Thi Sương Cảnh quá lớn, sau trận mây mưa giải tỏa, cậu không còn cảm giác nóng lòng trong tận đáy lòng nữa. Một phần khác của La Ái Diệu lại rung động nơi Thi Sương Cảnh không nhìn thấy, bên tai vẫn vọng những âm thanh t*nh d*c lẫn tiếng ngọc va chạm, còn phần ấy của La Ái Diệu sẽ kéo dài sự hưng phấn vô tận, rồi lợi dụng nó để giải quyết đống công việc tồn đọng.
“Mã Khải Ca hôm nay trông chẳng giống trong mơ.” Thi Sương Cảnh vẫn chuyên tâm hơn cả La Ái Diệu, “Em nhớ trong mơ em đã chứng kiến toàn bộ cảnh ngộ của anh tại dinh thự họ Mã, trừ đoạn anh tranh luận kinh pháp cuối cùng. Thực ra em không quen gặp người nhà họ Mã ngoài đời, nhất là sau khi chứng kiến bộ dạng đó của họ.”
Cậu đang ám chỉ pháp tướng bán thành phẩm dị dạng của người nhà họ Mã.
“La Ái Diệu, tìm manh mối về Mã Đầu Minh Vương trong giấc mơ của anh khó quá, em chẳng giúp được gì nữa. Em nhớ anh đã tìm được hai thần hộ pháp rồi nhỉ, một là Quỷ Tử Mẫu Thần, hai là long vương hộ pháp. Mã Đầu Minh Vương đã đồng ý làm hộ pháp cho anh sao?”
Bàn tay Thi Sương Cảnh nứt nẻ vì l*m t*nh suốt lâu, lại còn tắm hai lần. La Ái Diệu cẩn thận xoa bóp lòng bàn tay cậu, tay họ chạm nhau dưới chăn, tạo nên hạnh phúc nhỏ nhoi.
La Ái Diệu tự hào đáp: “Nếu tôi có thể ngộ ra Minh Vương nộ tướng của mình, Mã Đầu Minh Vương sẽ không từ chối. Tôi cảm giác đã thành công rồi, về đến nhà sẽ thấy kết quả. Mã Đầu Minh Vương bị tín đồ hại nên hành động hơi quái đản, hay xuất hiện theo kiểu khiêu khích, nhưng bản thể của ông ấy có lẽ không nghĩ như thế. Tôi đã ngộ ra từ ông ấy một điều: tạm thời chớ tách pháp thân thành bản thể độc lập…… Hoặc cứ để ba vị một thể sẽ tốt hơn. Tôi lạc đề rồi. Ai bảo em không giúp được gì? Em đương nhiên đóng góp lớn rồi.”
Nghe La Ái Diệu khẳng định công lao, Thi Sương Cảnh vui sướng khôn tả. Cậu vô tình nhặt được một chiếc nhẫn trên giường, lăn qua lại trong tay, cảm nhận phong cách cổ xưa mộc mạc. Chiếc nhẫn đá quý, viên đá to nhưng vành nhẫn lại quá đơn giản, nhìn kiểu gì cũng không phải đồ hiện đại. Thi Sương Cảnh trả nhẫn cho La Ái Diệu, hắn lại đeo vào ngón áp út của cậu, tiếc rằng kích cỡ không vừa, kể cả ngón trỏ cũng quá rộng.
Qua lời giải thích của La Ái Diệu, Thi Sương Cảnh mới biết khi Phật Tử xuất hiện, các trang sức nghi thức cũng theo đó hiện ra. Một số pháp khí của La Ái Diệu sinh ra đã có, còn một số khác là sau này sưu tầm.Trong pháp giới của hắn đôi khi có một con đường dẫn đến pháp giới bỏ hoang của Phật và Bồ Tát, như thể đó là chốn đồng hoang và cuộc thám hiểm riêng hắn.
Thế giới rộng lớn, nhiều tầng lớp, nhiều lỗ hổng này, có một hệ thống kho tàng và giá trị mà ngay cả La Ái Diệu cũng không thể lĩnh ngộ. Xét ở tầng cao, đó là sinh diệt của vạn vật, giống như trên Phật Tử còn có Phật và xứ Phật, giống như các sinh vật khác có thiên môn hay địa phủ riêng. Còn xét ở tầng thấp, đó là hệ thống của cải và tư sản của thế giới loài người.
Đôi khi La Ái Diệu cảm thấy tài sản của mình là phần thưởng, nhưng ngẫm lại thì con số đã vượt xa mức thưởng, điều khoản cũng vượt xa rồi. Người có cùng thắc mắc với La Ái Diệu là Tưởng Lương Lâm. Họ đều là kẻ nắm giữ một loại thẻ đen, nhưng ngay cả người vốn xuất thân từ hệ thống tài chính như Tưởng Lương Lâm cũng không thể hiểu nguyên lý sâu nhất. À không, Tưởng Lương Lâm mới là cầm thẻ đen, còn La Ái Diệu là cầm thẻ ghi nợ. Dù La Ái Diệu hành sự hỗn độn nhưng hắn vẫn biết tích đức hơn Tưởng Lương Lâm.
“Có tiền thì tốt, nhưng nhiều quá cũng không hay…… Dùng vừa đủ là được.”
Thi Sương Cảnh tháo nhẫn xuống, vô tình đeo lên ngực La Ái Diệu. La Ái Diệu giật mình, Thi Sương Cảnh cứ thể hiện sự thiên tài ở những chỗ không thể hiểu nổi. La Ái Diệu đưa nhẫn về trước ngực cậu, trêu: “Của em lớn hơn, đeo vào vừa đẹp đấy.”
*
Ngủ đến khi trời sáng rực, đầu óc Thi Sương Cảnh vẫn mơ màng, cậu xem thời gian, đã chiều rồi, phải quay về trường học thôi. Cậu bật dậy, lục tìm quần áo khắp nơi. Tệ hơn, cậu chưa làm xong bài tập. Trời ơi, phải về trường tự học tối, chắc tối nay lại kiểm tra rồi.
Thi Sương Cảnh vội vàng đánh thức La Ái Diệu: “Đúng rồi, em chuẩn bị thi thử lần 3…… Nhưng mấy hôm nay cứ nghĩ đến thi đại học là em lại phát run, phải làm sao bây giờ?”
La Ái Diệu lấy ra một chiếc q**n l*t, ném cho Thi Sương Cảnh: “Dù thế nào cũng phải thi thôi, còn làm gì được nữa đây? Cứ thi là được.”
Thi Sương Cảnh mặc lại chiếc q**n l*t bầy hầy của mình, chắc chắn cậu phải về nhà thay quần áo lần nữa.
“Em chưa từng hỏi anh nhỉ, nếu em trượt thật thì sao, anh giúp em tìm việc à?”
“Em muốn làm gì thì cứ làm, sao lại muốn tôi tìm việc giúp em?” La Ái Diệu ngáp ngủ, “Chẳng phải em thích hát sao? Lấy tiền mua thiết bị, tự học viết nhạc đi…… Học soạn nhạc và viết lời, nếu thích thì cứ tiến về phía trước.”
“Em không làm được đâu……”
“Vậy thì phải thi đại học đi. Em đã cầu nguyện với tôi, suy cho cùng đây vẫn là trách nhiệm của tôi. Tôi phải đưa em vào tận trường thi mới được.” La Ái Diệu cũng rời giường, mặc quần áo, dẫn Thi Sương Cảnh đi ăn trước rồi lái xe về nhà lấy cặp.
Họ tránh khỏi tai mắt của tín đồ và rời khách sạn. La Ái Diệu hỏi Thi Sương Cảnh muốn ăn gì, cậu vẫn muốn buffet, nhưng đã hết giờ phục vụ, hơn nữa nghĩ đến chuyện họ vừa l*m t*nh mạnh bạo trong căn phòng sẽ bị cúng bái, cậu chẳng còn mặt mũi quay lại. La Ái Diệu hỏi kỹ, biết cậu muốn thịt, muốn bít tết, bèn dẫn đến nhà hàng Tây gần đó, ăn bít tết sườn rồi trở về nhà.
*
Thi Sương Cảnh ngồi trong phòng học, thả hồn giữa giờ kiểm tra, viết sáu chữ “Yêu đương đến váng cả đầu” lên giấy nháp. Giám thị phát hiện, liền lườm cậu bằng ánh mắt sắc như dao, cậu hoàn hồn, gạch bỏ sáu chữ kỳ cục kia đi. Đang giữa giờ kiểm tra tổ hợp tự nhiên! Mỗi tối chủ nhật, lớp dành hai tiếng làm đề tổ hợp tự nhiên. Thi Sương Cảnh làm bài đến mức muốn bốc khói. Điểm tổ hợp tự nhiên là 130, nếu ăn may khoanh bừa đúng bài trắc nghiệm thì có thể lên 140.
Chỉ còn chưa đầy năm mươi ngày nữa là thi đại học, cậu lo lắng lắm. Cậu đã tìm lại được trạng thái hồi thi lên cấp ba, hồi đó tuy thành tích không sánh bằng học sinh trường chuyên cấp hai trong thành phố D, nhưng đối với trường trong khu công nghiệp cũng đã khá tốt rồi. Hiện giờ ôn tập bổ sung, điểm thi của cậu thường xuyên nằm trong top đầu một số môn.
Thầy La ở nhà rất giỏi bù đắp lỗ hổng kiến thức, trước tiên tìm môn học thế mạnh của Thi Sương Cảnh, sau đó vận dụng tài năng của mình để kèm cặp môn toán và môn lý. Trong hai môn này, thầy còn giúp cậu phát hiện sở trường học tập, chẳng hạn cậu rất giỏi dãy số và hình học không gian, còn môn lý thì giỏi cơ học.
Lòng tin dần được xây dựng, khi gặp dạng đề này, Thi Sương Cảnh không còn luống cuống nữa, chí ít vẫn có chỗ lấy điểm. Tối nay cậu làm bài va chạm cơ học rất suôn sẻ, hai câu đầu làm xong dễ dàng, nhìn thời gian còn lại định viết tiếp công thức câu thứ ba. Đang viết, cậu chợt nảy ra ý, từ dòng này, làm đúng được điểm, làm sai cũng không bị trừ nhỉ? Thế là cậu cứ viết tiếp, điền đầy cả ô bài làm.
Kiểm tra tổ hợp tự nhiên xong, vẫn còn 45 phút dành cho tự học buổi tối. Thi Sương Cảnh chưa hoàn thành bài tập cuối tuần nên đành chọn lọc mà làm, các bài còn lại tất nhiên là đi chép! Trong giờ học, cậu và Dương Linh Linh đổi bài tập hai môn cho nhau, thiện tai thiện tai.
Trương Quốc Cường là chủ nhiệm lớp, thu bài xong đương nhiên phải chấm môn vật lý trước. Thầy thổi hớp trà, chất lượng học sinh cấp ba trong khu công nghiệp khá kém, đến giai đoạn sau của lớp 12 thì việc chấm bài càng dễ hơn, rất nhiều người đã từ bỏ từ lâu. Giáo viên kỳ cựu chấm bài như dây chuyền sản xuất, xem từ các câu chính trước, chấm được một hồi, Trương Quốc Cường phát hiện có học sinh đã làm xong bài cơ học…… Ồ? Không có lỗi? Còn vẽ cả sơ đồ? Lúc ấy thầy mới lật xem họ tên học sinh đó. Không ngờ lại là Thi Sương Cảnh!
Từ đêm nay trở đi, Trương Quốc Cường quả thực phải thay đổi cái nhìn về Thi Sương Cảnh. Thầy có thể nhận ra trạng thái học tập của cậu ngày càng tốt hơn, song chung quy vẫn không kỳ vọng quá nhiều về điểm thi của cậu. Đề kiểm tra tối nay là đề thi đại học thật của các năm, tuy không phải đề tỉnh S nhưng độ khó cũng tương đương. Trong bài kiểm tra tổ hợp tự nhiên của lớp vào chủ nhật tuần này, Thi Sương Cảnh đạt 72 điểm môn vật lý.
Thi Sương Cảnh chép xong bài tập trước khi giờ tự học buổi tối kết thúc, cậu thầm xin lỗi giáo viên bộ môn, hầu như cậu toàn muốn về nhà hỏi bài thầy La thôi! Mỗi ngày cậu đều sẽ hỏi La Ái Diệu một đề lý và một đề toán, đòi hắn giảng đi giảng lại, chưa hiểu 70% thì chưa chịu dừng.
Về đến nhà, Thi Sương Cảnh xoa xoa đầu mèo, bế Bắp lên, ngửi mũi nhóc mèo là biết ông bố Phật Tử của nó lại cho nó ăn vặt rồi. La Ái Diệu không chơi mạt chược nữa mà đang ngồi trước bàn ăn, gõ bàn phím laptop vang lạch cạch, hiển nhiên là đang làm việc đàng hoàng.
Thi Sương Cảnh ngẩng đầu nhìn phía bàn thờ Phật.
“A —— Đây là Minh Vương nộ tướng của anh sao?” Thi Sương Cảnh tò mò, tiến lên hai bước, không dám trực tiếp dùng tay cầm lên.
La Ái Diệu nói mà không buồn ngẩng đầu, “Em cứ cầm đi.”
Bức tượng Phật Tử Minh Vương nộ tướng này quả là sản phẩm mỹ nghệ, Thi Sương Cảnh cẩn thận nhận lấy, vô thức dùng tay áo chà lau nó.
Khác với dáng vẻ dựng mày trợn mắt của Mã Đầu Minh Vương, Minh Vương nộ tướng giáo lệnh luân thân của Phật Tử lại sở hữu diện mạo tuấn tú hệt như Bồ Tát. Minh Vương của hắn có ba đầu tám tay, từ trái sang phải, mỗi gương mặt lần lượt có một mắt, hai mắt và ba mắt. Gương mặt chính diện hai mắt vừa lương thiện vừa có tình, nhưng đôi mắt ấy lại hết sức lạnh lùng. Gương mặt một mắt thì nhắm hai mắt, há miệng nhe nanh, con mắt hiện ra từ miệng. Gương mặt ba mắt thì đều là mắt dọc, nhìn thấu hết thảy yêu ma. Màu sắc tổng thể của bức tượng rất nhạt, như được đẽo gọt từ một khối ngọc lam. Phía sau thân thể là vòng mặt trăng và vòng mặt trời, chính là vầng hào quang rực rỡ đối xứng. Trong tám cánh tay, có bốn tay cầm pháp khí hoa sen của Phật Tử, bốn tay còn lại cầm vũ khí đủ màu. Thi Sương Cảnh nhìn thấy một cây cung, cậu nghĩ bụng hóa ra La Ái Diệu còn biết bắn cung cơ đấy? Thời Đường dạy dỗ kỹ lưỡng thật.
Thi Sương Cảnh: “Gu thẩm mỹ của anh xịn ghê.”
La Ái Diệu: “Đương nhiên.”
Thi Sương Cảnh: “Em đặt lại chỗ cũ rồi nhé. Tuyệt thật…… Bọn họ, à không, anh ấy cũng sẽ hiện hình sao?”
La Ái Diệu: “Tạm thời thì không đâu. Em có thể cất kỹ tượng Minh Vương của tôi, họ mạnh lắm đấy.”
Xem ra La Ái Diệu đã chịu thiệt quá nhiều lần, bị trộm lẻn vào nhà không chỉ mới lần một lần hai. Tượng Minh Vương tuyệt quá, Minh Vương có sức chiến đấu mạnh mẽ mà. La Ái Diệu vô cùng hài lòng, bèn bảo Thi Sương Cảnh cất bức tượng vào trong chuỗi Phật châu mà cậu đang đeo.