Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 199: Phúc Tới Chùa Lớn • Bạn Cũ – 1
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 199 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 199: Phúc Tới Chùa Lớn • Bạn Cũ – 1
“Oa… Cuối cùng cũng được bế Bắp rồi! Hồi làm mèo thì chẳng cho con chạm vào, sợ con tiễn nó đi đầu thai. Khó khăn lắm mới chào đời, lại bị Phật Tử nhốt trong phòng tối suốt hai năm trời, khổ quá trời khổ! Bắp ơi, gọi chị đi nào!”
Bắp, hai tuổi bốn tháng, được Tưởng Niệm Lang bế bổng lên. Thằng bé trông gầy gò nhưng bế lên nặng trịch, đúng là đứa trẻ khỏe mạnh. Lúc này Tưởng Niệm Lang đang học cấp ba, tuổi mới lớn đầy phản nghịch, vừa mới giải quyết xong một vụ lớn cho công ty, tâm trạng chẳng vui cũng chẳng buồn, đang giữa giai đoạn chán nản nhất của tuổi trẻ… Đúng vào thời điểm oi bức nhất mùa hè, cô bé nhận được tin nhắn từ nhà Phật Tử, mời cả gia đình đến ngôi chùa lớn gần thành phố D vừa được trùng tu để tu thiền qua hè, tiện thể gặp con trai hắn – Bắp, đứa bé từng là mèo nay đã hóa người.
*
Gia đình Tưởng Lương Lâm đến nơi, không ngờ La Ái Diệu – tên khó ưa suốt ngày ngẩng mặt lên trời – lại xây hẳn khu nhà khách trong biệt thự, mời họ vào ở. Hai nhà quen biết đã mười năm, tiếc là Tưởng Lương Lâm và Lang Phóng đều bận rộn, nên chỉ có Tưởng Niệm Lang đến chơi, cũng chẳng tiện làm phiền gia đình người ta. Tưởng Lương Lâm từ lâu đã biết chuyện La Ái Diệu tu sửa chùa. Chỉ cần trong giới phi nhân loại có bất kỳ lợi ích nào để trao đổi, lưu thông, thì chắc chắn không thể thiếu bóng dáng Tưởng Lương Lâm.
Ngôi chùa giữ nguyên tên cũ là chùa Liên Tương. Ngoại viện gồm năm điện: điện Thiên Vương, Đại Hùng Bảo Điện, điện Tam Đại Sĩ, điện Dược Sư, điện Địa Tạng, cùng một lâu các chuyên lưu trữ kinh thư. Nội viện xây dựng tăng viện Mật Nghiêm, chuyên tu và nghiên cứu Mật tông đời Đường. Việc trùng tu chùa Liên Tương diễn ra rất thuận lợi. Tăng đoàn Trung Quốc vốn mong muốn khôi phục truyền thừa Mật tông bản địa, nhanh chóng huy động được một nguồn vốn lớn cùng nhiều khoản quyên góp để sửa sang chùa cũ, đồng thời chiêu mộ tăng ni hữu duyên đến tu hành. Trụ trì một ngôi chùa khác ở thành phố D còn tặng lại chùa Liên Tương một bức tượng Phật Tử Mật tông. Tương truyền, bức tượng trước nay được lưu giữ bởi một vị trụ trì họ Liễu. Người thân ông biết chùa Liên Tương xây tăng viện Mật Nghiêm nên tự nguyện quyên tặng. Mà lai lịch của vị Phật Tử trong tượng lại trùng khớp hoàn toàn với kinh văn từng được khai quật ở đàn tràng Hà Tây vài năm trước.
Chùa Liên Tương nằm trong núi nhưng vẫn thuộc khu resort. Resort đã làm đường xe chạy thẳng tắp, rộng rãi để thu hút khách. Dù chỉ hai làn nhưng ba xe chạy song song vẫn thoải mái. Gia đình Tưởng Lương Lâm chạy xe thẳng tới nơi, thấy cột mốc liền rẽ phải, đi thẳng lên là tới chùa Liên Tương; nếu rẽ trái sẽ dẫn đến một thôn nhỏ. Chiếc xe chạy theo hướng làng, cuối con đường là một biệt thự hiện đại trên núi, vị trí còn cao hơn cả chùa. Dừng xe, bước ra, chùa Liên Tương đã hiện ra mờ ảo sau tán cây, gần ngay trước mắt.
Đã lâu rồi không gặp Thi Sương Cảnh. Năm nay y tròn ba mươi tuổi, nhưng ngoại hình vẫn như hai bảy, hai tám, sánh vai bên Phật Tử. Thi Sương Cảnh bế Bắp đi ra bãi đỗ xe. Tưởng Niệm Lang vừa nhìn thấy liền “chậc chậc” như đang trêu mèo, khiến Bắp tròn xoe đôi mắt xanh nhìn chòng chọc. Bắp chui tọt vào lòng Tưởng Niệm Lang như chú mèo con, chẳng mấy chốc đã gọi “Chị ơi”, giọng trong trẻo pha chút nôn nóng, như thể cô bé đang bắt nạt nó vậy.
“La Ái Diệu có việc phải về chùa một chuyến. Mọi người vào trong đi, dù trong núi mát hơn nhưng vẫn nóng lắm.” Thi Sương Cảnh vừa chỉ dẫn vừa dặn dò, “Hai căn biệt thự này được xây theo kết cấu vòm đối xứng. Mọi người ở bên này đi, bọn tôi dùng nó làm nhà khách, đừng đi khách sạn làm gì.”
Lang Phóng mang theo quà biếu – một bộ đồ sứ cực kỳ tinh xảo, được làm theo hình dung của anh về gia đình ba người này. Trước kia Thi Sương Cảnh từng gửi ảnh Bắp cho Lang Phóng, nên anh có cơ sở tưởng tượng hợp lý về đứa bé. Tưởng Lương Lâm là người phàm tục, nên chỉ cần lì xì là xong. Ai bảo tiệc đầy tháng, tiệc một tuổi của Bắp đều chẳng mời ai bên ngoài chứ.
Trẻ lên một, hai tuổi đã ra dáng lắm rồi. Bắp mặc áo hồng, quần soóc kaki, đi giày trẻ em màu vàng nhạt, đôi mắt tựa hai viên đá lazurite. Mắt bé sáng quá, càng tôn lên sắc xanh vốn có. Không giống La Ái Diệu – Phật Tử ngàn năm – mắt tuy xanh nhưng không trong vắt như vậy. Bắp lẩm bẩm điều gì đó, Tưởng Niệm Lang không nghe rõ, liền cúi xuống, bảo Bắp nhắc lại. Bắp làm theo, lần này cô bé nghe rõ, lập tức tỏ vẻ khó tin.
“Gì cơ? Nhà em nuôi dạy theo kiểu cởi mở vậy à?” Tưởng Niệm Lang cười nhéo má Bắp, như thể không nghe thấy câu hỏi, lại nói tiếp, “Nhóc mèo này còn chưa biết hết các quân mạt chược nữa!”
Bắp lại ghé sát vào, thì thầm: “Chị không biết chơi mạt chược, đúng không?”
Tưởng Niệm Lang bắt chước điệu bộ giảo hoạt của Bắp, khẽ đáp: “Chị biết chơi, nhưng chị không muốn để bố mẹ biết.”
Tưởng Niệm Lang vốn là thủ lĩnh trong đám trẻ con, giao Bắp cho cô bé là yên tâm. Huống chi Bắp đâu phải người thường. Thi Sương Cảnh mời họ vào phòng khách rộng rãi, rồi đi pha trà. Tưởng Lương Lâm ngắm nghía cách bài trí hiện đại của biệt thự, hoàn toàn không ngờ đây lại là gu của một Phật Tử. Lang Phóng thì cảm thấy thiết kế tuyệt vời, các khu vực chức năng đều tiện nghi, nhìn một cái là biết đây là ngôi nhà thật sự có người sinh sống.
“Đúng là lâu rồi chưa gặp… Dạo này mọi người khỏe chứ? Tiểu Cổ đã lớn nhanh thế này rồi, trẻ con đúng là lớn nhanh thật.” Thi Sương Cảnh lấy loại trà thượng hạng mà La Ái Diệu cất kỹ ra pha. Nhà hiếm khi có khách, y vui vẻ lắm. Tưởng Lương Lâm không nếm được giá trị gì, chỉ thấy có vẻ là trà đắt. Lang Phóng thì nhận ra, còn trêu Tưởng Lương Lâm uống nhiều vào, một tách trà đáng giá cả trăm ngàn đồng.
Tưởng Lương Lâm nói: “Xem ra gia đình cậu vẫn ổn hơn đấy, cảm giác thanh tịnh, sống an nhàn phết. Tôi cứ tưởng mười năm trôi qua rồi mà sự nghiệp mình vẫn đang lên, mệt chết rồi… Lang Phóng còn vất vả hơn, hầu như ai họp phụ huynh cũng là anh ấy đi. Tôi chỉ phụ trách đưa Tiểu Cổ đi chơi thôi.”
Họ đều tận mắt chứng kiến Tưởng Niệm Lang lớn lên, nên chẳng cần kể lể chi tiết – chỉ cần liếc qua vòng bạn bè là hiểu hết. Lang Phóng đặc biệt tò mò về Bắp, nhất là chuyện thằng bé được Phật Tử “giữ bên mình” suốt hai năm đầu đời. Không chỉ riêng gia đình Lang Phóng, mà ngay cả Lưu Thiến cũng chỉ gặp Bắp ngoài đời sau khi thằng bé hơn hai tuổi – trước đó chỉ thấy ảnh.
“Trước khi Bắp tròn hai tuổi,” Thi Sương Cảnh ngập ngừng, “xương Phật mới hoàn thiện được một nửa. Nó lại kế thừa Mật tông từ La Ái Diệu, nên thật lòng mà nói… hơi tà tính. Vì vậy không tiện mời mọi người đến gặp.”
Y giải thích rõ “tà tính” thể hiện ra sao: Từ trước khi biết nói, Bắp đã bộc lộ năng lực kết nối huyền bí khác thường. Những người tiếp xúc với nó thường bị ảo thính. Đôi khi trên người Bắp xuất hiện những khe hở hẹp nhưng không chảy máu. La Ái Diệu dặn Thi Sương Cảnh rằng, trong những khe hở đó lúc thì là thịt chưa mọc đầy, lúc thì là mắt Phật hiện lên trên da, lúc thì là lỗ hổng không biết thông tới đâu – nên y không được chạm vào. Có lần y còn thấy La Ái Diệu dùng tấm vải đà la ni màu xanh quấn kín Bắp, cất kỹ suốt ba đến bảy ngày – đó là giai đoạn Bắp đắp nặn những xương Phật quan trọng. Thi Sương Cảnh nhìn mà hoảng hốt, nhưng chỉ biết tin tưởng La Ái Diệu.
“Giờ thằng bé đã phát triển hoàn thiện rồi, đúng không?” Lang Phóng hỏi.
Tưởng Niệm Lang đặt Bắp lên đùi Lang Phóng. Lang Phóng véo véo đôi tay chân mũm mĩm của bé, đùa: “Ừm, không phải làm bằng củ sen.”
“Con muốn ăn củ sen.” Bắp nói to, rõ ràng.
Lúc đó, tiếng bước chân vọng từ hành lang. La Ái Diệu đã về. Nghe thấy tuyên bố đòi ăn của Bắp, hắn lập tức đáp từ xa: “Con cái gì cũng muốn ăn! Cả cha lẫn mẹ cộng lại chưa từng ăn nhiều bằng con!”
La Ái Diệu tháo chiếc kính gọng bạc, nhanh chóng gia nhập hội bạn cũ. Trong bốn người, hắn là kẻ ít thay đổi nhất. Mười năm trước khí chất chính tà đối lập, mười năm sau vẫn mơ hồ, hỗn độn như vậy. Hắn ngồi xuống cạnh Thi Sương Cảnh, tự nhiên tựa đầu vào vai y, ánh mắt liếc ra ngoài – có vẻ chuyện trong chùa đang khiến hắn phiền lòng.
Tưởng Lương Lâm tò mò lắm. Dù trong lòng tín đồ hay tăng đoàn, thân phận Phật Tử của La Ái Diệu đều “không có hình dạng người”, vậy hắn xuất hiện trong chùa với tư cách gì? La Ái Diệu nói, trong chùa, hắn chỉ trực tiếp liên hệ với trụ trì và thủ tọa, được “Phật Tử” giới thiệu làm trung gian xử lý các công việc giáo hóa. Tín đồ của Phật Tử biết đến La Ái Diệu, xác nhận yêu cầu từ góc nhìn thứ ba. Trụ trì còn biết Thi Sương Cảnh là bạn đời nhân gian của Phật Tử, được các tín đồ sùng bái hết mực, còn Thi Nghi Ngọc chính là con của Phật Tử. La Ái Diệu cố tình làm phức tạp hóa sự tồn tại và hiện thân của Phật Tử trong tâm trí tín đồ và tăng đoàn – điều đó có lợi cho gia đình họ.
Lang Phóng hỏi: “Vậy đến giờ anh vẫn chưa công bố danh hiệu Mật Phật của mình à?”
La Ái Diệu thành thật đáp: “Tôi không hiểu sao lại cảm thấy cần phải giấu danh hiệu thật. Đây là cách tốt nhất để giảm thiểu dao động nhân quả.”
Hắn giải thích rõ hơn về “dao động nhân quả”: Trong hệ thống hiện hữu, Phật quốc ở trần thế giống như một vũng nước đọng, đang ở trạng thái cân bằng nào đó. La Ái Diệu là vị Phật Mật tông duy nhất xuất hiện trong nhiều năm qua, do chức năng đặc biệt nên bị xem là dị loại trong toàn bộ Phật quốc. Hắn có nhiệm vụ riêng nơi nhân thế – như tạo ứng thân giả cho các vị Phật bị lừa vào niết bàn để họ có thể trở lại, đồng thời truyền bá pháp môn mới của mình. Việc La Ái Diệu không công bố danh hiệu, chỉ ẩn mình trong bóng tối, là để quan sát xem vì sao trước kia lại có trạng thái cân bằng ấy, và cân bằng đó là gì.
Nói cách khác, nếu một ngày nào đó La Ái Diệu công bố danh hiệu Mật Phật – thì tức là hắn đã sẵn sàng phá vỡ sự cân bằng. Rốt cuộc, điều đó tượng trưng cho nguy hiểm hay hy vọng – tạm thời chưa ai biết.
Hiện tại, La Ái Diệu đang vận dụng hai thân phận song song: một là khái niệm “Phật Tử” tồn tại trong tâm trí người khác; còn lại là nhân thân thật của hắn – vẫn giữ vai trò cậu của Thi Sương Cảnh.
Tưởng Niệm Lang bỗng cười phì: “Lạ thật đó, anh Tiểu Cảnh sinh con cho Phật Tử, anh Tiểu Cảnh là bạn đời nhân gian của Phật Tử, nhưng lại sống chung với cậu, còn Bắp gọi cậu của anh Tiểu Cảnh là cha…”
Mớ quan hệ luân lý này đã kéo dài mười năm. Thi Sương Cảnh che mặt, chẳng biết bắt đầu giải thích từ đâu. La Ái Diệu ngồi thẳng, nghiêm túc phản bác: “Jesus cũng có cha nuôi mà. Ta là sự chồng chéo giữa cha ruột và cha nuôi – đây chính là tôn giáo.”
Thi Sương Cảnh nghe xong suýt chảy máu tai, y đầu hàng luôn. Y bỗng nhớ ra điều gì, chắp tay cảm thán: “Tiểu Cổ, có muốn đi tham quan tầng hầm của anh không?”
Tiểu Cổ thích nhất là thám hiểm tầng hầm. Bắp thì bám đuôi mẹ. Y dẫn theo một lớn một nhỏ đi xuống, đến studio âm nhạc của mình.
Cả tầng hầm được xây dựa vào sườn núi, có cửa sổ sát đất lấy ánh sáng. Tưởng Niệm Lang thấy miếng dán trên cửa phòng thu ghi “Studio Sau Núi”, đẩy cửa kính vào – cả tầng dưới đất đều là lãnh địa của Thi Sương Cảnh. Bên trái là phòng khách của studio, tường treo đầy đĩa than và tranh nghệ thuật. Bên phải là khu vực chính: hai phòng nhạc cụ, phòng sáng tác chật kín không lối đi, một phòng thu âm độc lập, và một phòng nghỉ nhỏ kê giường. Nhìn qua đã biết đây là một studio cực kỳ chuyên nghiệp, chi phí xây dựng không hề rẻ – rõ ràng không phải để chơi bời.
Tưởng Niệm Lang càng nghĩ về “Studio Sau Núi” càng thấy quen quen. Cô bé vô thức tìm kiếm, rồi reo lên: “Anh Tiểu Cảnh, bài ‘0908’ là do studio anh sản xuất à?”
Năm nay, ca khúc đó có vài giây bị rò rỉ, trở thành hit trên Douyin – một bản tình ca ngọt ngào như mật đường, lại man mác như đầu thu.
Thi Sương Cảnh cười, chỉ vào máy tính: “Có muốn nghe bản demo gốc không? Bài này anh bán rồi, trên mạng toàn bản người khác hát – biết thế hồi đó anh chẳng bán!”
Bắp nhanh tay mò được đồ ăn vặt của Thi Sương Cảnh trong studio. Nó thích nhất xoài sấy mà mẹ mua, y phải lén giấu đi mới còn thừa. Bắp ăn ngon lành, đúng là thất bại lớn của La Ái Diệu – hắn không ngờ tật kén ăn, bỏ bữa lại không phải tính di truyền của sinh vật như hắn!
✿ Tác giả có lời muốn nói:
Lai phúc hạo tự = LIVE HOUSE (chơi trò đồng âm dở quá) (thích ghê)
Editor: “Lai phúc hạo tự” vừa nghĩa là phúc tới chùa lớn, vừa đọc lái thành “lai vờ hău sừ” = live house :))))) 100đ Chinglish cho tác giả. Còn vì sao có ca khúc 0908 thì vì Phật Tử sinh nhật ngày 08/09 nha các tình iu