198. Thi Nghi Ngọc Ra Đời

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương này: Thi Nghi Ngọc Ra Đời
Ngày 24 tháng 4, đứa bé trai chào đời. Tên Thi Nghi Ngọc, nặng 2,3 kg, vô cùng khỏe mạnh. Nó sinh ra vào lúc bình minh, giao mùa giữa xuân và hạ, không khí thoải mái, phòng sinh sáng sủa với cửa sổ. Đứa bé đỏ hỏn, nhỏ xíu được đặt lên ngực của Thi Sương Cảnh, khiến y vẫn chưa thể tin rằng mình đã sinh ra đứa con này, đứa trẻ ấy chính là Bắp.
*
Ngày dự sinh của Thi Sương Cảnh là 28 tháng 4, nhưng đến trưa ngày 23, tim của La Ái Diệu bỗng trở nên hỗn loạn. Thi Sương Cảnh định an ủi hắn thì phát hiện quần áo của mình đã ướt sũng. Y vỡ ối sớm, nhưng La Ái Diệu vẫn bình tĩnh, chuẩn bị đồ đạc rồi lái xe đến bệnh viện đã đăng ký trước. Trên đường, hắn gọi bác sĩ Dư, nhờ cô quay lại gấp.
Thi Sương Cảnh không nói gì, chỉ thở nặng nhọc vì căng thẳng. Y vẫn chưa sẵn sàng tinh thần — cứ như đi thi, ngày nào thi ngày đó vậy.
Đến bệnh viện vào buổi trưa, Thi Sương Cảnh vẫn có thể tự bước đi, chỉ hơi đau nhẹ do các cơn co thắt. Nhưng đến khoảng 16 giờ, cơn đau trở nên không chịu nổi. Bác sĩ Dư đã lên máy bay, nhưng đội ngũ của cô đã đến đây, bác sĩ ở bệnh viện tư nhân tạm thời chăm sóc Thi Sương Cảnh. Lúc này chưa cần tiêm tê, y có thể chịu đựng thêm một lát. Y không thể nuốt nổi bữa tối, sợ sẽ nôn ra, chỉ uống ít nước đường glucose. Bác sĩ Dư vào phòng trao đổi kế hoạch với La Ái Diệu và Thi Sương Cảnh nhiều lần.
“Ngay cả Lang Phóng cũng sinh mổ, hai người lại nhất định đòi sinh thường……” Bác sĩ Dư đi đi lại lại, thấy khó chịu vì cha đứa bé, cô cảm thấy quyết định này chủ yếu là do La Ái Diệu đề ra, vậy mà hắn đâu có sinh đẻ gì, thật buồn cười.
Sáng sớm hôm sau, các cơn co thắt của Thi Sương Cảnh xảy ra thường xuyên và đều đặn hơn. Quan sát tình trạng cơ thể, bác sĩ Dư quyết định tiêm gây tê cho y. Toàn thân Thi Sương Cảnh như được giải tỏa, chiếc kim gây tê không đau bằng nửa lần cơn co thắt. Thuốc tê phát huy tác dụng, hai chân y nặng như chì, cơn đau biến mất dần, chỉ còn cảm giác đè ép nhịp nhàng. Lúc này, y có thể ăn chút thức ăn dinh dưỡng, xuýt xoa: “Khoa học kỹ thuật thật tuyệt vời…… Em cứ tưởng gây tê giảm đau chỉ là tưởng tượng thôi chứ…… Nếu không phải chân em tê cứng, em có thể chạy vòng quanh ngay bây giờ.”
La Ái Diệu làm theo lời dặn của bác sĩ, trong hai giờ tiếp theo, hắn liên tục xoa bóp cho Thi Sương Cảnh, tránh những chỗ có dụng cụ và phần xương sống đã gây tê. Hắn chườm nóng và massage lưng, hông, chân cho y. Làm được vài việc thì y cảm thấy an lòng hơn. Cơn đau của Thi Sương Cảnh giảm đi nhiều, được xoa bóp liên tục nên y chợp mắt được một giấc ngắn.
Trong giấc mơ, cảnh vật quen thuộc hiện ra: trăng máu, ánh sáng lam, mạn-đà-la lộng lẫy phức tạp, cờ phướn, tượng Phật, vị Phật lưu ly khổng lồ, âm thanh hoan ca. Sau từng vòng tượng Phật kỳ lạ, bóng dáng chư thiên thần Phật nối nhau san sát. Thi Sương Cảnh dường như nằm nghiêng trên giường chiếu trong điện, được chúc phúc. Sau này y hỏi La Ái Diệu, có phải khi ấy hắn đã kích hoạt phép hộ pháp của pháp giới không, La Ái Diệu đáp một cách tự nhiên: “Em là người tôi yêu nhất, trong khoảnh khắc yếu đuối nhất, tôi làm sao có thể không làm gì.”
Sắc trời dần sáng, Thi Sương Cảnh được chuyển đến phòng sinh. Theo dõi tình trạng đều bình thường. Bác sĩ Dư dẫn hộ sinh vào, La Ái Diệu được phép ở lại. Lúc này, ý thức của Thi Sương Cảnh vừa tỉnh táo vừa mơ hồ, thời gian ngắn ngủi mà dài vô tận, chồng chéo lên nhau. Y chỉ có thể nghe theo chỉ dẫn của bác sĩ, hít vào, thở ra, dùng sức, thả lỏng…… Thi Sương Cảnh vẫn thoáng thấy pháp thân của La Ái Diệu ở trong góc, sáu tay kết ấn, kim loại trong phòng lấp lánh ánh vàng đỏ. Pháp thân của La Ái Diệu cổ vũ y bằng ngôn ngữ y hiểu rõ, mãi đến khoảnh khắc cuối cùng, hắn đặt tay lên bụng y, nghiêm túc niệm một đoạn đà-la-ni như lời hát.
Chẳng mấy chốc, dưới sự giúp đỡ của hộ sinh, Bắp được sinh ra thuận lợi. Thi Sương Cảnh cần sinh ra nhau thai, pháp thân cao gần chạm xà nhà, thong thả bước sang một bên theo bước chân hộ sinh, quan sát bà ấy làm đánh giá sơ bộ và kiểm tra chỉ số sinh tồn của Bắp. Mồ hôi khiến mắt y nhòe đi, y thấy pháp thân hơi khom người, ngắm nhìn chăm chú, tấm lụa xanh trên mặt hơi vén lên. Pháp thân không có ngũ quan, song Thi Sương Cảnh biết La Ái Diệu đang nhìn chăm chú lắm.
“La tiên sinh, anh có cần thu lại nhau thai không?” Nếu La Ái Diệu là người, bác sĩ Dư sẽ không hỏi câu này. Phi nhân loại có cần làm gì không nhỉ? Bác sĩ Dư buộc phải hỏi thêm.
“Giao cho tôi đi, tôi cần tiêu hủy ngay lập tức.”
La Ái Diệu nhận lấy nhau thai. Hắn tạm rời phòng sinh, dòng cát vàng chảy qua kẽ ngón tay hắn rồi biến mất theo làn gió, hóa thành bụi mịn như khói. Trở về, trên tay hắn có thêm một chạc cây màu đỏ, nom như nhánh san hô. La Ái Diệu nói không biết đó là vật gì, Thi Sương Cảnh càng không biết, hắn chỉ cất giữ cẩn thận.
Khoảng 7 giờ sáng, Thi Sương Cảnh kết thúc việc sinh nở. Bác sĩ Dư khen y rất nghe lời, phối hợp tốt, lúc bảo dùng sức là y dùng sức, lúc bảo thả lỏng là y thả lỏng. Thêm vào đó, thai nhi có hình thể nhỏ nên không bị rách, sau này chỉ cần vận động thì xương hông do mang thai sẽ giãn ra và hồi phục đến 90%. Bắp được đặt trước ngực Thi Sương Cảnh, bé xíu mà hô hấp rất khỏe, có lúc thở ra một ngụm khí dài, có lúc lại hít đầy không khí mới.
La Ái Diệu ôm hờ lấy Bắp, để xoa dịu không khí, hắn nói: “Hồi trước cân nặng của Bắp gấp ba lần 2,3 kg đấy.”
“Anh cũng bế con đi…… Nhỏ xíu thật……”
La Ái Diệu cụp mắt, nhẹ nhàng bảo: “Em bế thêm một lát đi. Sau này sẽ có nhiều thời gian để tôi bế.”
*
La Ái Diệu không hề nói dối. Năm tiếng sau, hắn bế Bắp đi, rồi hai tay hắn bỗng nhiên trống rỗng. Bắp biến mất cùng với pháp thân của La Ái Diệu.
“Pháp thân của tôi sẽ chăm sóc Bắp, Bắp hiện đang ở nơi giao thoa giữa Phật và người, xương Phật còn lưa thưa, cần phải trải qua phần lớn thời gian trong pháp giới của tôi.” La Ái Diệu lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt bỏ túi, giao cho Thi Sương Cảnh, nói tiếp: “Em có thể theo dõi tình hình của Bắp qua chiếc đồng hồ này.”
Đồng hồ? Thi Sương Cảnh mở đồng hồ ra, trong bức tranh hình tròn, Bắp đang ngủ yên trong vòng tay đeo đầy châu ngọc, màu sắc bức tranh rất rõ ràng và chân thật, như camera vậy. Hình như y có ấn tượng về chiếc đồng hồ này, nhưng không nhớ ra. La Ái Diệu mới nhắc tới một cái tên, Thi Sương Cảnh tức khắc nổi da gà khắp người. Đây chính là chiếc đồng hồ mà Trang Hiểu dùng để bảo vệ Trang Lý An.
“Mỗi ngày em có thể bế Bắp trong bao lâu? Như này hơi đáng sợ đó……”
“Trước khi Bắp tròn trăm ngày, mỗi ngày em có thể ở cùng con khoảng ba đến bốn tiếng.”
Do hormone thay đổi nên Thi Sương Cảnh khó lòng đối mặt với việc xa con trong thời gian dài, song y sẽ mau chóng quen thôi. Quá trình Bắp thích nghi với nhân gian cũng giống giai đoạn Thi Sương Cảnh mang thai, đều là từ từ gia tăng thời gian. Trước khi tròn trăm ngày thì ba đến bốn tiếng, trước khi tròn một tuổi là tối đa sáu tiếng, từ một tuổi đến hai tuổi thì đã kéo dài đến mười hai tiếng, Bắp sau hai tuổi tuy khác trẻ con bình thường nhưng cũng là Tiểu Phật Tử đầy đủ các thân.
Tên của Bắp là Thi Nghi Ngọc, theo họ Thi Sương Cảnh. Thi Sương Cảnh đặt tên chỉ có một yêu cầu: vừa đẹp vừa dễ viết. Có trời mới thấu hồi nhỏ đi học y đã khổ sở nhường nào khi viết tên mình, nhiều nét chết đi được, cộng nét chữ trong cả họ tên mấy đứa trẻ khác lại cũng không nhiều bằng Thi Sương Cảnh viết một chữ “Sương”.
Bác sĩ Dư chụp một bức ảnh chung trong phòng sinh cho Bắp, Thi Sương Cảnh và La Ái Diệu. Trong ảnh, cha Bắp tựa đầu vào mẹ Bắp, vẻ mặt mẹ Bắp tuy mệt mỏi nhưng tinh thần phơi phới, một tay y bế Bắp chỉ to bằng cái gậy, tay kia thì giơ hình chữ V. Khí chất của cha Bắp tuy lạnh nhạt song ánh mắt vẫn toát lên niềm hân hoan, quả thực đang hạnh phúc khôn xiết, hắn cũng bắt chước mẹ Bắp giơ tay chữ V. Bức ảnh này được bày cùng với rất nhiều bức ảnh thuở nhỏ của Bắp, cân nặng của Bắp, tắm cho Bắp, cho Bắp uống sữa…… Bắp có màu mắt lam sâu thẳm giống cha; song gương mặt lại xinh xắn đúng kiểu con người, giống mẹ nhiều hơn. Cặp mắt hệt như mèo, vừa to vừa có hồn, luôn nhìn vào ống kính.
Cuối cùng họ cũng trở về với quãng thời gian gia đình ba người rồi.