Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 211: Phúc đến chốn già lam • Chẳng muốn trượt dài theo dòng thời gian
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 211 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
**Chương 211: Phúc đến chốn già lam • Chẳng muốn trượt dài theo dòng thời gian**
Có người từng luận rằng, những đứa trẻ mồ côi vì thiếu vắng gia đình nên sẽ càng khao khát lập gia đình hơn. Nhưng với Thi Sương Cảnh, dường như y vẫn luôn sống bên “người nhà”, dù ký ức có tăm tối, cuộc đời có lưu lạc, song y chẳng hề cảm thấy bất an từ tận đáy lòng. Trước mười tám tuổi, y sống trong cô nhi viện; sau mười tám tuổi, y sống cùng Bắp – giai đoạn sống một mình khá hiếm hoi. Đến năm hai mươi tuổi, y gặp La Ái Diệu, và từ đó đến nay, cùng nhau sánh bước đến tận bây giờ, thậm chí còn lâu hơn cả ngàn năm sau. So với khát vọng về “gia đình”, y cảm thấy mình dường như đã mất đi cơ hội “độc lập” từ lâu rồi. Thi thoảng, y cũng muốn được ở một mình, và studio đã trở thành bến đỗ tránh gió của y. Một phần công việc của y gắn bó với gia đình này, chẳng hạn như kế toán cho chùa; phần khác hoàn toàn thuộc về y, và y càng coi trọng sự nghiệp ban nhạc của mình hơn.
Sự phân chia này rất công bằng, bởi La Ái Diệu cũng có những phần việc mà Thi Sương Cảnh chẳng thể nào thấu hiểu hết. Dường như “tiến độ” của La Ái Diệu thay đổi từng ngày, hai người chỉ trò chuyện qua loa vào lúc quan trọng, còn lại Thi Sương Cảnh đều mặc cho La Ái Diệu tùy ý. Ban đầu, La Ái Diệu định thường xuyên đến Tây Bắc, nơi có đạo tràng Hà Tây do Bất Không để lại vẫn còn công việc tồn đọng, nhưng khi biết Thi Sương Cảnh mang thai đôi, hắn đành trì hoãn. “Anh hy sinh chút này, em hy sinh chút kia, cố gắng công bằng nhất có thể,” La Ái Diệu nói. “Muốn tích lũy sức mạnh trong thời bình, đừng để cuộc sống bào mòn mình.”
La Ái Diệu vốn giỏi lập kế hoạch, còn Thi Sương Cảnh trước đây chẳng biết gì, nhưng giờ đây y đã là người bươn trải xã hội, không thể không khôn ngoan hơn. Lần này mang thai, Thi Sương Cảnh dự sinh vào tháng 12, nhưng mùa xuân lại có lễ hội âm nhạc. Thể lực của y không đủ, trong vòng một tháng phải chạy tới hai nơi, sức khỏe suy giảm nghiêm trọng, khiến lễ hội mùa hè buộc phải hủy bỏ. Sau đó, y nhận được lời mời tham gia một show truyền hình, nhưng y không muốn dính líu đến những toan tính nhỏ nhen của showbiz. Y biết nếu đồng ý, mọi việc sẽ không nằm trong tầm kiểm soát của mình, nên đã từ chối. Khó khăn lắm y mới tìm được một người đại diện cho ban nhạc, nhưng vì chuyện tham gia show hay không, hai người đã nổ ra tranh cãi. Người đại diện vốn tự mãn vì tài “kéo show” của mình, nhưng khi bị Thi Sương Cảnh từ chối thẳng thừng, hắn chẳng còn vai trò gì. Cuối cùng, y đổi sang một người đại diện khác, ít cấp tiến hơn, và nói rõ mong muốn của mình với các thành viên trong ban nhạc: “Ban nhạc cứ thế này thôi. Nó đã đạt đến mức này là đủ rồi.”
Cùng năm đó, tay guitar bass Văn Ánh Tuyết trúng tuyển vào học viện y ở nơi khác, tạm thời rời khỏi thành phố D. Chỉ còn Mao Mao và Triệu Long Thiệt ở lại, họ phải đối mặt với sự thật rằng: Cốt lõi của ban nhạc chính là Thi Sương Cảnh. Mọi người có thể bàn bạc kế hoạch phát triển, nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là y. Thi Sương Cảnh vừa là thành viên, vừa là ông chủ. Lần này, y không đưa ra bất cứ lý do gì, chỉ nói: “Mình muốn nghỉ nửa năm. Có thể thông báo với công chúng rằng ca sĩ hát chính đi trị liệu tâm lý, cần nghỉ ngơi.”
Mao Mao vốn có công việc ổn định, đối với cô, việc đi biểu diễn bên ngoài hay không chẳng mấy quan trọng. Live house chỉ vài trăm người là vùng an toàn của cô, nghỉ thêm nửa năm cũng chẳng sao, vừa hay cô đang hẹn hò. Thu nhập của Triệu Long Thiệt hầu như phụ thuộc hoàn toàn vào ban nhạc, cậu hy vọng ban nhạc sẽ nổi tiếng, nhưng khoản chia sẻ đã rất công bằng rồi – mọi người chia đều tiền. Nửa năm không tham gia hoạt động biểu diễn, cậu chẳng có thu nhập, cũng chẳng có biện pháp sinh sống. Thi Sương Cảnh vốn có thể giúp cậu tìm việc và lo chỗ ở, nhưng Triệu Long Thiệt vốn xốc nổi, y hiểu mình không thể can thiệp vào cuộc đời người khác.
Cuối cùng, bước ngoặt cũng đã đến. Một ca khúc của ban nhạc Vịnh Mãnh Truy bất ngờ trở nên viral trên nền tảng video ngắn, mọi người đồn nhau rằng đó là bài hát may mắn. Bài hát bị cắt ra bốn đoạn, mỗi đoạn đều có mục đích cầu nguyện khác nhau: điệp khúc cầu thi tốt, đoạn chính cầu nhận được offer, đoạn chuyển tiếp cầu tài lộc, khúc dạo đầu cầu video được nhiều lượt xem. Album chính thức đầu tiên của ban nhạc Vịnh Mãnh Truy bỗng “hot” trở lại, mang lại lợi nhuận khổng lồ từ mạng xã hội. Triệu Long Thiệt không chỉ không cần đi làm mà còn mua được nhà và xe ở thành phố D.
Đồng đội chìm đắm trong niềm vui giàu có bất ngờ. Còn thế giới của Thi Sương Cảnh cuối cùng cũng yên tĩnh, y tạm thời không cần chịu trách nhiệm về kế sinh nhai của đồng đội nữa.
Mang thai đôi khác với mang thai đơn, sức khỏe của Thi Sương Cảnh tốt hơn hồi mang thai Bắp nhưng lại tệ hơn hồi mang thai Đậu Đâị. Linh cảm sáng tác cạn kiệt, chăm con cũng chán chường, cả ngày chỉ muốn ở một mình. Điều này không phải do Kiều Kiều Mạch Mạch gây nên. Dù không mang thai, y cũng đã bước vào giai đoạn chững lại của sự nghiệp – mỗi ngày thức dậy đều phải đưa ra không biết bao nhiêu quyết định. Hiện tại, y giao phần lớn công việc kế toán cho cấp dưới, nhưng cuối tháng vẫn phải quay lại làm việc, hoàn thành trách nhiệm của một kế toán trưởng.
Thi Sương Cảnh có trở thành người lớn theo lý tưởng của chính mình không? Y cũng chẳng biết nữa.
La Ái Diệu bước vào phòng nghỉ trong studio Sau Núi, Thi Sương Cảnh đang nằm quay mặt vào tường.
“Chính vì em ý thức được sự nghiệp của mình thuộc về bản thân em, muốn phân biệt rõ ràng với sự nghiệp của tôi, nên tôi chỉ có thể bầu bạn với em, ủng hộ em, nhưng không thể quyết định thay em được,” La Ái Diệu ngồi xuống. “Cảm thấy mệt mỏi với gia đình là chuyện bình thường. Cảm thấy mệt mỏi với tôi cũng là chuyện rất bình thường.”
Thi Sương Cảnh vòng tay trái ra sau, siết chặt cánh tay La Ái Diệu. “Anh không được đi.”
“Tôi không đi. Em muốn tôi nằm cùng không?”
Thi Sương Cảnh im lặng, nhích vào giữa giường. Phòng nghỉ chỉ có một chiếc giường đơn 1m2, La Ái Diệu ôm chặt lấy y.
“Em quen anh gần hai mươi năm rồi. La Ái Diệu à, sao thời gian trôi nhanh thế chứ?”
“Năm nay là năm thứ mười chín.”
“Em ba mươi chín tuổi rồi. Anh có tin được không? Khi em nhận ra mình sắp bốn mươi tuổi, em thực sự rất khủng hoảng.” Thi Sương Cảnh vẫn chẳng dám quay lại đối mặt với La Ái Diệu. Hoặc có lẽ không nhìn đối phương sẽ càng bộc bạch được nhiều tâm tư hơn.
“Tôi thì sắp năm mươi rồi đây.” Giọng La Ái Diệu nhẹ nhàng. Hắn đã ở bên Thi Sương Cảnh gần hai mươi năm mà vẫn chẳng học được nỗi sợ tuổi tác của loài người. Hắn nghiễm nhiên cho rằng Thi Sương Cảnh cũng không nên lo nghĩ vì chuyện đó. Hắn thậm chí chưa cộng thêm một ngàn năm ở giữa đâu đấy.
“Em gần bốn mươi tuổi rồi mà vẫn không biết mình rốt cuộc muốn làm gì. ‘Có thể làm gì’ và ‘Muốn làm gì’ là hai chuyện khác nhau, anh hiểu chứ?”
“Tôi nên trả lời vấn đề này ư?” La Ái Diệu hỏi vậy ý là, hắn không cho rằng vấn đề này cần câu trả lời của mình.
“Quỷ Tử Mẫu Thần nói bà Lưu sẽ chờ được thấy Kiều Kiều Mạch Mạch chào đời rồi mới đi. Sao thời gian trôi nhanh quá vậy? La Ái Diệu, em cảm tưởng mình còn chưa làm được gì thì trời gian đã hết mất rồi.” Cuối cùng Thi Sương Cảnh cũng chịu đối mặt với La Ái Diệu. Dường như gương mặt, giọng nói, khí chất của y hoàn toàn chẳng thay đổi theo thời gian, song nỗi thương cảm giữa đôi mày lại mang dấu vết của năm tháng. Y không đến mức khóc, Lưu Thiến cũng sẽ không đi ngay sau khi Kiều Kiều Mạch Mạch chào đời, bà chỉ nói vậy thôi. Không biết nữa. Thi Sương Cảnh thấy La Ái Diệu cũng như thế, chẳng hề thay đổi gì cả. Thời gian ngưng đọng ngàn năm, La Ái Diệu không hề hao tổn. Họ cùng chung chăn gối suốt mười chín năm mà Thi Sương Cảnh vẫn chưa học được tâm thái thản nhiên trước thời gian.
“Tôi cho là vì thế giới thay đổi quá nhanh, năm nào cũng có những biến động sâu sắc, khiến cảm nhận của em về thời gian càng thêm mãnh liệt. Nếu em sống vào thời kỳ trước khi tôi ‘sinh ra’ hoặc sau khi tôi ‘sinh ra’, tất cả sự vật đều sẽ trở nên dài đằng đẵng, mười năm, hai mươi năm, một trăm năm…… Khoảng cách giữa hai dấu chân không phải là một năm, mà là trăm năm, thời gian sẽ không còn rõ ràng nữa.”
“Em không muốn tranh luận với anh đâu. La Ái Diệu, có lẽ em chỉ đang sợ mà thôi.”
La Ái Diệu không hỏi rốt cuộc y sợ điều gì. Hắn hiểu tất cả về y. Hắn không có nghĩa vụ chuyển dịch nỗi sợ của y, mà hắn sẽ âm thầm tiêu hóa hết toàn bộ. Đây là cách của người đã quen với cảnh vật đổi sao dời.
“Ngủ đi. Bởi vì em sợ nên tôi mới xuất hiện ở đây.”
Thay vì nói là khủng hoảng tuổi trung niên thì những gì y gặp phải bây giờ càng giống khủng hoảng chủ nghĩa hiện sinh hơn. Không một phương thuốc nào có thể xoa dịu sự xao động hỗn loạn của linh hồn. Xét về phương diện này, loài người là sinh vật vừa phức tạp vừa tinh vi, tuy sinh mệnh chỉ dài trăm năm nhưng các tầng bậc của sinh mệnh ấy lại cực kỳ phong phú, không phải ai cũng có thể thuận lợi bước sang giai đoạn tiếp theo.
Thi Sương Cảnh tin tưởng La Ái Diệu vô điều kiện, ôm La Ái Diệu là phủ định tính người của mình và thích ứng với quan niệm sinh mệnh vĩnh hằng, y không thích ứng được cũng là bình thường thôi. Thường ngày La Ái Diệu có thể pha trò, chơi đùa cùng Thi Sương Cảnh, song vào thời điểm này hắn phải thể hiện ra phong thái của người ngàn năm tuổi. “Gì mà bốn mươi, năm mươi tuổi chứ, tất cả đều ba mươi tuổi hết. Sợ nhất là tâm hồn già đi.” La Ái Diệu sẽ phụ trách dùng kim cương gõ vào tâm hồn bị năm tháng mài mòn của Thi Sương Cảnh, để nó lại trẻ trung, lại non nớt, lại thô ráp, không lăn xuống sườn dốc của thời gian.
Ngủ một giấc đầy phiền muộn, tỉnh dậy liền thấy cái đầu quả táo của Đậu Đậu. Chẳng biết từ bao giờ, La Ái Diệu đã nhường vị trí của mình cho Đậu Đậu. Thấy Thi Sương Cảnh thức giấc, Đậu Đậu bèn dùng cả tay cả chân leo lên người y, nó chẳng nói chẳng rằng, chỉ cố sức chui vào lòng y, muốn y ôm nó.
“Mẹ phải vui lên nhé.” Đậu Đậu cất giọng ồm ồm.
Thi Sương Cảnh giơ tay mở hé rèm cửa sổ, bên ngoài đã là màn đêm. Hình như ngủ một giấc sẽ thả lỏng hơn chút ít, hoặc cũng có thể là La Ái Diệu hỗ trợ cảm xúc rất đúng lúc, nhờ đó mà tâm trạng y thoải mái hơn nhiều lắm.
“Ăn tối chưa?”
“Rồi ạ! Anh đang ở bên ngoài làm bài tập.”
Hóa ra Bắp cũng đang ở studio. Thi Sương Cảnh chống người dậy, tựa vào đầu giường, một tay vẫn ôm chặt Đậu Đậu. Tóc Đậu Đậu không dài cho lắm, để con bé tiện thấy đường nên La Ái Diệu đã cắt cho nó kiểu đầu quả táo.
“Đậu Đậu nè, mẹ có một vấn đề muốn hỏi con.” Thi Sương Cảnh hạ thấp giọng.
Cái đầu quả táo của Đậu Đậu đung đưa, ý là mẹ hỏi đi.
“Con có kiếp trước không? Hẳn cha đã dạy con về ý nghĩa của ‘kiếp trước’ rồi nhỉ.” Thi Sương Cảnh muốn hỏi vấn đề này từ lâu rồi, có lẽ vì trước khi ngủ y mải nghĩ về chuyện sinh tử nên tỉnh dậy trông thấy Đậu Đậu là y lập tức nhớ tới giấc mơ của Bắp.
Đậu Đậu đảo mắt, thành thật đáp: “Không có ạ. Con hiểu ý nghĩa của kiếp trước. Con có kiếp trước ư?”
“Chẳng hạn như Đậu Đậu ở với mẹ, cha mãi chẳng trở về……”
“Cha vẫn luôn ở đây mà.”
Đang nói thì y chợt nhác thấy một bóng người xuất hiện bên cạnh. Bắp ló đầu vào, tai nó thính thật đấy. Thi Sương Cảnh không vạch trần thằng bé, vẫn tiếp tục hỏi Đậu Đậu.
“Trước kia Đậu Đậu có từng biết anh Bắp không?”
“Anh là anh mà, bọn con vẫn luôn biết nhau. Kiếp trước? Kiếp trước của anh sao?”
“Không có gì đâu, xem như mẹ chưa hỏi nhé. Mẹ biết rồi. Vậy là Đậu Đậu sẽ không đau buồn đâu, đúng không?”
Đậu Đậu không hiểu, sao nó phải đau buồn chứ? Rõ ràng ngày nào nó cũng vui vẻ mà. Nó nói cha vẫn luôn ở đây, quả thực cha luôn luôn ở đây mà. Cha sẽ tách pháp thân của mình ra như nhón đất nặn, nặn thành các kiểu hình dạng, bầu bạn với mọi người trong nhà. Bầu bạn với Bắp là mèo đen, bầu bạn với Đậu Đậu là pháp thân dạng người khoác áo cà sa. Sao cha lại đi mãi không về chứ? Trong tâm trí Đậu Đậu không có phương án này.
Thi Sương Cảnh vẫy tay về phía cửa, bảo Bắp tiến vào. Bắp mười tuổi, đã trổ mã một đợt rồi, nó dễ dàng bế Đậu Đậu lên, bảo với Thi Sương Cảnh rằng: “Hẳn giấc mơ ấy chỉ là mơ thôi, mẹ à.”
“Dù không phải mơ thì có lẽ nó cũng đã tan vào trong nghiệp quả của chúng ta rồi, mọi điều tồi tệ đều bốc hơi, chỉ còn lại điều tốt đẹp thôi. Đậu Đậu biết con, các con đều trở thành con của mẹ. Đúng là mẹ không nên sợ hãi.”
Y lại nhác thấy bên cạnh có một người nữa. La Ái Diệu giả vờ gõ cửa, thực ra là tới đón họ lên lầu, Thi Sương Cảnh thiếp đi trong phòng nghỉ, căn nhà trên lầu trống trơn cả rồi.
“Lần sau về ngủ trong phòng ngủ đi. Giường trong phòng ngủ lớn mà, đủ cho tất cả chúng ta cùng nằm đấy.” La Ái Diệu cười nói.
✿Lời của tác giả:
Tiểu Cảnh à, cậu mãi mãi 28 tuổi (20 tuổi thì khổ quá, hoặc là 30 tuổi thật hạnh phúc).