227. Chương 227: Phiên ngoại 8 – Tình cờ gặp gỡ

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử

Chương 227: Phiên ngoại 8 – Tình cờ gặp gỡ

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 227 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
**Phiên ngoại 8: Tấm lòng son sắt – 1**
Mùa hè, sinh viên, thực tập – những từ ngữ ấy đã biến mất khỏi cuộc sống của Thi Sương Cảnh từ lâu. Thậm chí, y còn cảm thấy hào hứng khi lần đầu tiên nghe lại chúng. Dù sống trong núi đã bao năm, y thiếu thốn những tiếng ồn ào của tuổi trẻ, thiếu thốn cả những va chạm với xã hội.
Những năm gần đây, chùa Liên Tương trở thành một ngôi chùa danh tiếng của Mật tông Trung Quốc, thu hút vô số tăng đoàn tới giao lưu. Công việc chủ yếu là dịch kinh thư, biên soạn tài liệu. Mùa hè năm nay, có một đoàn nghiên cứu muốn trú tại chùa Liên Tương, phối hợp cùng tăng nhân trong chùa để hoàn thành việc dịch một bộ kinh tạng Mật giáo Trung Quốc. Đoàn nghiên cứu không chỉ có chuyên gia về Phật giáo, sách cổ, mà còn có những học giả trẻ nghiên cứu tượng Phật, nghệ thuật tôn giáo, lịch sử tôn giáo Đông Á. Họ đều dẫn theo nghiên cứu sinh của mình… Theo cách nhìn của Thi Sương Cảnh, tất cả những nghiên cứu sinh trẻ tuổi ấy đều là “sinh viên”, đều đáng yêu vô cùng.
Những học giả từ khắp nơi đổ về thành phố D. Thi Sương Cảnh quyết định đích thân ra đón đoàn. Y muốn đi thì La Ái Diệu cũng sẽ đi.
Thi Sương Cảnh chuẩn bị một tấm băng rôn lớn ghi “Nhiệt liệt chào mừng đoàn nghiên cứu tám trường hợp tác”. Y không thể căng nổi nó một mình, bèn quay sang La Ái Diệu, nhưng hắn chỉ cầm ly cà phê vờ như không thấy.
“Em như thế làm tôi ngại quá đấy.” La Ái Diệu nói, “Tôi vốn đã tự khen mình đủ rồi, giờ còn phải căng băng rôn mời người ta tới chê bai, dịch sách, nghiên cứu về tôi – họ đều là người lớn cả rồi, có thể tự tìm đường đến chùa chứ.”
Đối với La Ái Diệu, đoàn nghiên cứu này hoàn toàn là một bất ngờ. Hắn không hề chủ động mời họ tới, chỉ nghĩ rằng mọi đoàn nghiên cứu đều đã được dẫn tới trung tâm nghiên cứu Mật giáo thời Đường ở hành lang Hà Tây. Không ngờ lại có người gửi email xin trực tiếp tới chùa Liên Tương để nghiên cứu. Thực ra, họ chú ý tới bộ kinh thư gốc được lưu giữ tại chùa. Để đảm bảo chùa Liên Tương thành lập suôn sẻ, La Ái Diệu đã để lại một số kinh thư dành riêng cho chùa cất giữ. Vì liên quan tới nghi thức Mật tông đặc biệt, những bản gốc này không thể phục chế hay scan thành file điện tử. Trung tâm nghiên cứu Mật giáo thời Đường cũng sở hữu một số kinh thư độc nhất, và sự phân phối này quả thật do La Ái Diệu sắp xếp.
Nhưng điều hài hước hơn là…
“À phải, nghiên cứu viên của đoàn tới rồi, vậy nghiên cứu viên của chùa Liên Tương là anh đây sẽ giới thiệu mình thế nào?” Thi Sương Cảnh hỏi.
La Ái Diệu đáp qua quýt: “Cứ xem tôi như người quét sân thôi.”
“Anh có quét sân đâu.” Thi Sương Cảnh cười, “Cùng lắm thì bảo tôi là người nhà của kế toán chùa.”
“Cứ bàn lùi mãi thế!” La Ái Diệu vươn tay gãi cằm Thi Sương Cảnh, nhưng y đã né ra, mắt thoáng thấy một nhóm người bước ra từ cổng sân bay.
Y dúi một góc băng rôn vào tay La Ái Diệu, kéo căng ra. Đoàn nghiên cứu nhanh chóng phát hiện sự chào đón náo nhiệt này, dù chỉ có hai người nhưng sao cảm giác như hội trường vậy.
Thi Sương Cảnh đếm sơ số lượng, đông không ngờ, ít nhất ba mươi người.
“May mà em thuê xe khách to nhất.” Thi Sương Cảnh nói, “Chào mừng mọi người! Tôi là Thi Sương Cảnh, kế toán chùa Liên Tương, còn anh ấy là…… “
“Trác Dật Luân.”
Vị chuyên gia tóc muối tiêu chủ động tiến lên bắt tay La Ái Diệu, giới thiệu mình là Trác Dật Luân – chuyên gia tiếng Phạn, chủ trì công việc nghiên cứu tại chùa Liên Tương. Hắn nói nhờ thông tin của mình mà đoàn nghiên cứu mới có thể tới đây. Có học trò lấy điện thoại tra cứu ngay, nhưng thông tin về Trác Dật Luân trên mạng lại rất ít ỏi.
“Tôi chỉ là kẻ trông kho sách thôi. Tiểu Cảnh mới là nhân vật quan trọng trong chùa, mọi người đến rồi sẽ biết.” La Ái Diệu nói khiêm nhường. Thi Sương Cảnh liếc hắn, không nói gì, bởi y cũng chẳng biết phải giải thích từ đâu. Ừm, đúng, địa vị của Thi Sương Cảnh tại chùa Liên Tương chỉ là thứ không tên, chỉ khi đến chùa mới cảm nhận được.
Hơn 7 giờ tối, Thi Sương Cảnh và La Ái Diệu đón đoàn nghiên cứu xong, chiếc xe khách liền chở mọi người đến sau núi Thanh Thành. Họ sẽ ở lại chùa Liên Tương nửa tháng, sinh hoạt trong tòa nhà dưới chân núi. Chỉ vài gian phòng trống trong chùa dành cho ai yếu chân, còn lại đều di chuyển bằng xe buýt hoặc tự lái xe.
Khách sạn cạnh câu lạc bộ golf dưới chân núi sẽ tổ chức tiệc chào mừng buổi tối.
Thi Sương Cảnh khó mà giải thích tại sao mình lại nhiệt tình đến vậy. Cảm giác này khác hẳn khi đón các tín đồ Phật tử ghé thăm hàng năm. Những tín đồ đó quen nếp rồi, họ rất khách sáo với Phật tử và người yêu của Phật tử, còn có một sự kín đáo ngầm hiểu rằng dù không làm chuyện xấu xa gì nhưng cũng không tiện rêu rao. Đoàn nghiên cứu thì khác, Thi Sương Cảnh mang lòng kính nể đối với các tri thức công khai, y vui mừng khi La Ái Diệu đem thành quả của mình tới nhiều công chúng hơn, dù vẫn giới hạn trong tri thức tôn giáo tối nghĩa.
Có mấy chiếc bàn tròn, mọi người tự tìm chỗ ngồi. Thi Sương Cảnh bỗng nhận được tin nhắn của Thi Nghi Ngọc.
**Bắp:** Mẹ ơi, mẹ ra ngoài một lát đi
Trong đầu Thi Sương Cảnh hiện lên dấu chấm hỏi. Y rời khỏi phòng tiệc, thấy Thi Nghi Ngọc đã đứng chờ trước khách sạn. Cậu năm nay mười chín tuổi, vì quan hệ xã giao đơn thuần nên trông cậu cũng rất đơn thuần, thậm chí cậu còn đạp xe tới đây. Thi Sương Cảnh dè chừng ngó ra phía ngoài khách sạn, may mà Đậu Đậu và Kiều Kiều Mạch Mạch không đi theo.
“Con ăn tối chưa? Tối nay chỉ toàn món thông thường của khách sạn thôi, con muốn ăn thêm không?” Thi Sương Cảnh hỏi.
Thi Nghi Ngọc tỏ vẻ khinh bỉ, mà chủ yếu là khinh bỉ bản thân: “Tuy con ham ăn thật, nhưng cũng đâu cần bám theo xuống tận chân núi để ăn tiệc chào mừng! Mẹ à, Trình Tử Trân nói cậu ấy cũng tới.”
“Cái tên nghe quen quá nhỉ.” Thi Sương Cảnh ngẫm nghĩ.
“Là bạn học cấp một của con.”
“À! Con bé cũng ở đây hả?”
Thi Nghi Ngọc không biết phải giải thích thế nào về quá trình bạn học cấp một của mình mặt dày xin vào đoàn nghiên cứu. Cậu không hiểu cơ cấu của trường đại học cho lắm, mà cũng không muốn hiểu. Thi Sương Cảnh nhận ra sự chần chừ của Thi Nghi Ngọc nên không gặng hỏi nhiều, y dẫn Thi Nghi Ngọc vào phòng tiệc, giới thiệu với mọi người Thi Nghi Ngọc là con trai mình. Chiếc bàn tròn bên trái có một cô bé mắt sáng rực, giơ tay gọi cậu, hóa ra đó chính là Trình Tử Trân. Lâu rồi Thi Sương Cảnh không gặp cô bé này, hình như cô đã chuyển tới thành phố D khi học cấp hai, không ngờ cô bé và Thi Nghi Ngọc vẫn còn giữ liên lạc.
**La Ái Diệu:** Bắp không hiểu tình yêu đâu, em đừng nghĩ nhiều.
Bị Trình Tử Trân gọi, Thi Nghi Ngọc ngượng ngùng ngồi vào giữa nhóm chuyên gia học giả. Trình Tử Trân khoe với đàn chị nghiên cứu sinh: “Thấy chưa, em không lừa chị mà, em thực sự quen…… con trai của quản lý chùa! Em cần gì phải lừa thầy Hoàng đúng không? Hồi nhỏ em thường hay đến chùa Liên Tương, lên đại học mới biết đó là một ngôi chùa lớn nổi tiếng…… “
**Thi Sương Cảnh:** Cái giọng oang oang này nghe cũng quen ghê.
**La Ái Diệu:** Hồi nhỏ con bé từng tới chùa nhận nuôi hai con mèo, đều chăm sóc rất chu đáo.
**Thi Sương Cảnh:** Thảo nào Bắp chịu tới đây.
**La Ái Diệu:** Cười chết mất, quản lý chùa cơ đấy.
**Thi Sương Cảnh:** Bắp không phải con trai anh à?
**La Ái Diệu:** ……
**Thi Sương Cảnh:** Ai là quản lý chùa?
**La Ái Diệu:** Là tôi.
**Thi Sương Cảnh:** Để xem Bắp có thể chào hàng thêm hai con mèo nữa không.
**La Ái Diệu:** ?
Hai người sôi nổi trò chuyện trong lòng, ở ngoài thì cười tủm tỉm, trông càng thân thiết hơn. Trong bữa tiệc có chuyên gia hỏi Thi Nghi Ngọc đang học trường nào, cậu thản nhiên trả lời là mình học kém quá nên không đi học nữa, bây giờ đang đi trông cổng, nuôi chó mèo cho chùa. Mọi người đâm ra hiếu kỳ về gia đình họ Thi, Trình Tử Trân thì rất thức thời giữ mồm giữ miệng, cô còn phải cảm ơn Thi Nghi Ngọc nữa mà.
Nếu không nhờ Thi Nghi Ngọc thì Trình Tử Trân không thể tham gia đoàn nghiên cứu với tư cách sinh viên chưa tốt nghiệp. Trước đây khoa có gửi email liên hệ chùa Liên Tương nhưng đều như đá chìm đáy biển, đổi sang người khác gửi cũng vô ích. Trình Tử Trân chọn môn nghệ thuật Phật giáo, bỗng nhiên nhìn thấy ảnh chụp chùa Liên Tương, sau giờ học cô liền hào hứng tìm thầy giáo, bảo rằng đó là ngôi chùa mình thường ghé thăm hồi còn học tiểu học. Thầy giáo tìm đúng người rồi, bèn hỏi Trình Tử Trân có quen ai ở chùa Liên Tương không.
Trình Tử Trân giơ điện thoại: “Em quen Thi Nghi Ngọc!”
“Thi Nghi Ngọc là ai?” Thầy giáo thắc mắc.
Thi Nghi Ngọc là ai không quan trọng, quan trọng là sau khi tan học Trình Tử Trân đã nhắn tin cho Thi Nghi Ngọc, đến tối email có phản hồi luôn, việc liên lạc của nhóm nghiên cứu rốt cuộc cũng bắt đầu đi vào quỹ đạo.
Hễ có đông người là Trình Tử Trân lại hứng lên, cô nàng tiếp tục giới thiệu: “Hôm ấy tớ đang học môn nghệ thuật Phật giáo thì trên slide tự dưng hiện ra một bức ảnh tượng Bồ Tát mèo, mặt trước là Bồ Tát đội mũ Đường Tăng, mặt sau tựa vào một chú mèo đồng —— Nhìn là biết ngay chùa Liên Tương nhà cậu, mẹ tớ hay tới đây vái lạy mèo đồng để được phù hộ chơi mạt chược phát tài đấy!”
**Thi Sương Cảnh:** Cười quá đi mất, làm sao đây, Bắp đứng ngồi không yên kìa.
**La Ái Diệu:** Ha ha, tôi đồng ý cho họ tới chính là để chứng kiến cảnh này đấy.
**Thi Sương Cảnh:** ?
**La Ái Diệu:** Mùa hè này sẽ náo nhiệt lắm cho xem, mẹ Bắp à.
**Thi Sương Cảnh:** Anh hóng hớt cả con trai mình à cha Bắp.
**La Ái Diệu:** Chứ không thì chán lắm.
**Thi Sương Cảnh:** Cũng phải.