Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Người sống sót ngày xưa – Chuột trong tàu điện ngầm (1)
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 58: Người sống sót của ngày xưa cũ • Chuột trong tàu điện ngầm – 1
Dưới ánh đèn của tàu, dây cáp hai bên ray phản chiếu một màu bạc như tuyết; ray ngầm dưới đất và dây treo trên không cũng lấp lánh. Qua ô cửa buồng lái, hầm tàu điện ngầm mang màu bùn tối, không thực, khiến người nhìn như đang lạc vào trong bụng một con mãng xà sắt khổng lồ. Dây cáp, ray và những gờ lởm chởm giống xương rắn bên trong, cả đoàn tàu lẫn hành khách như đang xuyên qua bộ tiêu hoá của mãng xà.
La Ái Diệu ngồi trước bảng điều khiển, ngày càng cảm thấy buồn chán. Đoàn tàu này thực sự đang vận hành hay chỉ là ảo giác của hắn? Đột nhiên, một tia sáng lóe lên, La Ái Diệu đứng yên trên ray, đoàn tàu lăn qua xa, ánh sáng dần tắt khi tàu rời đi. Hầm tàu không trống như tưởng, La Ái Diệu cảm nhận không gian đặc biệt này; khi tia sáng cuối cùng rời khỏi sườn mặt hắn, đôi mắt xanh trong bóng tối như bảo thạch hút ánh sáng rồi phát ra bức xạ yếu ớt, toát lên cảm giác cứng rắn trong không gian “mềm mại và đầy lỗ hổng”.
La Ái Diệu không phải con người thường. Mắt thường và thiên nhãn của người không thể sánh bằng mắt Phật; nếu mở, thế giới trong mắt hắn sẽ chồng lớp nhiều tầng. Mắt thường chỉ thấy cảnh vật trước mắt, thiên nhãn dự báo những bất định, còn mắt Phật thấu hiểu nhân duyên, nghiệp lực, nghiệp báo và chấp niệm của mọi vật. Nói cách khác, trong những biểu tượng vật chất, mắt Phật có thể nhìn ra một mặt khác – tình cảm và nghiệp duyên. La Ái Diệu hiếm khi mở mắt Phật vì thế giới ấy quá phức tạp và phong phú; mở mắt Phật đồng nghĩa với việc phải hành động liên tục, can thiệp hoặc thi pháp, khiến hắn cảm thấy như đang làm việc.
Mắt Phật còn là mắt hư không, có thể phá tan mọi ảo tưởng. Khi mở, bốn bề sẽ chui vào vô giới. Đối với người tu hành, đó là nhìn thấy thượng giới, một cơ hội giác ngộ; đối với yêu ma tà vật, đó là nhìn thẳng vào tính mạng, thấy căn nguyên, Phật Tử chỉ cần “không” để trấn nhiếp yêu ma.
Để tiết kiệm thời gian, Phật Tử mở mắt Phật. Trong khoảnh khắc, một cảnh giới hư không màu lam trải ra từ dưới chân Phật Tử, bức tranh nhân duyên dần mở rộng. Mọi sắc thái của chúng sinh từng đi qua con đường này chồng lên nhau: công trình đào hầm mới, công nhân đổ mồ hôi, cuộc sống gia đình họ, giá đấu thầu tàu điện ban đầu, người điều khiển máy móc khổng lồ, kỹ sư và công nhân sửa ray vào rạng sáng, những người hàng ngày đi tàu qua đây, cùng nỗi do dự, băn khoăn của họ và vòng lặp cuộc đời. “Không” mà mắt Phật thấy không phải sự trống rỗng, mà là “không” sau khi đã phơi bày tất cả.
La Ái Diệu tiến về phía trước dọc theo ray, đoạn đường này không thuộc tuyến ngầm đã quy hoạch, nhưng mọi người vẫn đi qua mà không cảm thấy gì lạ. Đáng ngạc nhiên, La Ái Diệu không lạc vào đoạn không tồn tại này, trừ khi đây là cố ý.
Cố ý ư? La Ái Diệu ghét sự cố ý, cũng ghét kẻ nào kéo hắn vào làm cảnh quan hay nhân vật. Hắn tiếp tục bước, trong hầm tối om có gió ngầm mang mùi tanh của nước thổi qua, nhiệt độ hạ thấp hơn mặt đất. Mắt phải của Phật Tử mở mắt Phật, mắt trái vẫn là mắt người bình thường; hai mắt đối lập nhau khiến hiệu suất cao hơn.
Không biết bao lâu trôi qua, mắt Phật của La Ái Diệu cuối cùng cũng bắt được manh mối.
Nhân duyên và cuộc đời con người luôn nối liền, tựa như một tờ giấy đã gấp sẵn; chỉ cần kéo một đường từ đầu tới cuối, sẽ mở ra một kiếp đời hoàn chỉnh. Nhưng trong hầm không tự nhiên này, La Ái Diệu nhận thấy các tướng của chúng sinh có những khiếm khuyết vô cùng nhỏ, gần như không thể thấy. Chỉ một ngày nọ họ lên chuyến tàu này, bị đánh cắp đi vài phút thời gian, và trong những phút ấy hầu như không có gì xảy ra. Trên tờ giấy rộng mở của cuộc đời, có một vài lỗ hổng bé tí; hàng vạn con người trong không gian mơ hồ này đều bị lấy đi một chút thời gian. Những lỗ nhỏ ấy chồng lên cuộc đời bình thường của người khác, chỉ nhờ mắt Phật tinh vi mới phát hiện. Không gian ngầm này mềm mại và đầy lỗ hổng, thời gian bị lấy đi ít đến mức không đáng nhắc tới.
La Ái Diệu khép mắt Phật, dùng mắt người quan sát không gian mênh mông. Hắn biết con người đã dự toán xây dựng hệ thống tàu ngầm, sẽ không tạo ra một con đường ngoài kế hoạch. Hơn nữa, tàu điện vận hành theo tuyến rất rõ ràng; đi vòng sẽ làm tăng chi phí. Hắn vẫn không thể xác định đây là con đường thật hay chỉ là ảo ảnh do thuật pháp tạo ra, vì chân hắn vẫn mềm lún, không giống như đang bước trên nền đất cứng.
Điện thoại không hiển thị thời gian và tín hiệu, nhưng trước khi La Ái Diệu lên tàu cũng không có ai tìm hắn. Hắn dần cảm thấy buồn chán, quyết định dịch chuyển khỏi nơi kỳ quái này. Động niệm, chớp mắt, quay lại chỗ cũ. La Ái Diệu hoang mang, lại thử một lần nữa, vẫn quay về chỗ cũ.
Hắn tin chắc mình đã thực hiện dịch chuyển, sao mà đích đến vẫn là hầm tàu? Lần này hắn thực sự tập trung tỉnh táo. Nhân thân không thể di chuyển, vậy sao sắc thân và pháp thân?
Mất kết nối.
La Ái Diệu không cảm ứng được các hóa thân của mình, kể cả tượng Phật Tử trong nhà tín đồ hay tượng Phật đồng đen trên bàn thờ nhà Thi Sương Cảnh; tất cả đều đã mất kết nối. Hắn chỉ còn liên kết với pháp thân bản tông của chính mình, tức là pháp thân ngồi trên ghế sen trong hang Lưu Ly Cô Nguyệt. Nhưng điều đó có ý nghĩa gì? Pháp thân bản tông của La Ái Diệu dĩ nhiên phải đi theo hắn, còn gì nữa!
Đúng là “đánh nhạn bị nhạn mổ vào mắt”, Phật Tử đã hiếu kỳ quá mức; đây thực sự là lần đầu tiên hắn bị giam giữ. Thảo nào gã họ Tưởng lại thận trọng như vậy, ngay cả rồng cũng không thể giải quyết được.
La Ái Diệu nhớ lại lúc Tưởng Lương Lâm cho hắn xem ảnh chụp tác phẩm của Lang Phóng, hắn đã cảm ứng được một quy tắc nào đó. Lúc ấy hắn nói quy tắc của mình nghiêm ngặt hơn, vì cảm nhận trực quan nhất của hắn là “va chạm quy tắc”.
Quy tắc của Phật Tử là sự phân chia tam thế, tam giới và vô tận kiếp của thành, trụ, hoại, không. Phật không có khái niệm chết, cũng không có khái niệm sống; sự tồn tại chính là trong hư không, bảo vệ bất diệt pháp trong đại kiếp và tiểu kiếp. Sự tồn tại của sáu cõi luân hồi chỉ nhằm chứng pháp; dù là người hay súc sinh trong sáu cõi, đều không sinh ra mong cầu trực tiếp nào hướng tới Phật. Nói cách khác, Phật duy trì trật tự vô hình, duy trì pháp chứ không phải nhân lý; con người tồn tại hay không không làm lay chuyển sự tồn tại của Phật.
(Tam thế: quá khứ, hiện tại, tương lai. Tam giới: Dục giới, Sắc giới, Vô sắc giới. Thành, trụ, hoại, không là bốn giai đoạn của một kiếp mà mỗi thế giới đều trải qua và lặp lại.)
Thiết bị đồng hồ cát và quy tắc đằng sau nó hoàn toàn trái ngược với quy tắc của Phật Tử. Nó dựa vào tình cảm mãnh liệt, bản năng sợ hãi, kinh hoàng, sùng bái. Bối cảnh to lớn vô hạn, La Ái Diệu cảm nhận rằng sự phân cấp bản năng cảm xúc mạnh mẽ này phát triển trên nền vũ trụ, và vũ trụ chính là đại thế giới, đại khái là vũ trụ hiện đại. Quy tắc này không lấy con người làm trung tâm, nhưng lại hút sức mạnh của sinh vật giàu cảm xúc nhất. Có lẽ vì con người đã phát triển năng lực cảm nhận đặc biệt nên có thể kết nối với loại quy tắc này. Cách con người hiểu quy tắc này cũng giống như cách họ hiểu Phật pháp: một cơ chế phân cấp, uy nghiêm, không thể nhìn thẳng, chi phối cảm xúc.
Quy tắc của Phật Tử nghiêm ngặt hơn; dù quy tắc này xâm nhập vào Phật Tử, quy tắc của Phật Tử vẫn không chệch hướng. Đồng hồ cát và thế lực đằng sau đang trong giai đoạn phát triển. La Ái Diệu có thời gian hiểu mọi chuyện đang diễn ra, nhưng quy tắc ấy đã không còn đủ sức tự xoay sở. Nói một cách lãng mạn, tức là La Ái Diệu nghiêm khắc hơn. Hắn mạnh mẽ và nhàn nhã, không bận tâm thắng thua; nhưng cũng kén chọn và nghiêm ngặt trong kỷ luật, có thể tự điều chỉnh quy tắc để thích ứng với bất kỳ bất ngờ nào.
Quên đi ba hoa, giờ hắn đang mắc sai lầm. Lần này không phải sai lầm đầu tiên; có vẻ La Ái Diệu đã dần quen với cuộc sống bất ngờ này, mắc sai lầm trong chuyện nhỏ rồi cứ thế tiếp tục, và hắn lại thích thú.
Hắn quyết định bắt đầu từ những lỗ hổng ăn vụng thời gian này.
La Ái Diệu cẩn thận thu thập dấu vết gặm nhấm. Trong cảnh giới hư không, hắn nâng bát, mọi dị tượng mắt Phật nhìn thấy đều được hắn phục chế và bảo tồn trong bát, tựa như hoa trong gương, trăng trong nước; hoa trong gương vẫn là hoa, trăng trong nước vẫn là trăng. La Ái Diệu đã chơi trò này quá thuần thục; mỗi bước tiến thu hoạch ngày càng nhiều, những xao động ẩn trong bóng tối đã tích tụ lâu.
Cơn gió ngầm trong ray trở nên dữ dội, mùi tanh của nước chỉ là lớp nền cho mùi kỳ lạ. Đầu tiên là mùi tanh, sau đó hòa với mùi bụi đá và vị gỉ sắt của kim loại, khuấy trộn và lan tỏa khắp nơi. La Ái Diệu mải mê nghiên cứu sự thất lạc thời gian và không gian của con người; mùi phi nhân loại ấy làm nổi bật sự hoang đường của con người. Bất thình lình, trong một khoảnh khắc, mùi máu và mùi người thối rữa xen vào, cùng hạt bụi của sinh vật khô quắt và phong hoá. Những mùi này không gợi hình ảnh côn trùng mà là loài gặm nhấm nguyên thủy, đang nghiền nát, nhai nuốt, ngấu nghiến.
Editor: Thề mấy đoạn viết theo góc nhìn của ông La làm t như bị tẩu hỏa nhập ma, đọc không có hiểu cái gì