Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 67: Tử sinh hữu mệnh
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 67: Kẻ còn sót lại của dĩ vãng • vết thương trong ánh mắt – 2
Giữa vùng tam giác nhạy cảm—xương mu, bụng dưới và đùi—ánh mắt xanh của La Ái Diệu cứ lướt qua lại trên làn da màu mật của Thi Sương Cảnh. Cảnh tượng này quá khêu gợi đối với Thi Sương Cảnh, đến nỗi lời nói của cậu cũng trở nên yếu ớt, điều duy nhất cậu có thể cảm nhận là những đợt run rẩy liên hồi và những phản ứng vô thức bùng dậy.
Không nhìn thấy mặt La Ái Diệu, cũng không thể tưởng tượng nổi hắn đang bị kích thích ra sao bởi vùng nhạy cảm của Thi Sương Cảnh. Cảm giác từ bờ môi, sống mũi, hàm răng, đầu lưỡi… Dường như không chỉ có một chiếc lưỡi, mà là vô số chiếc lưỡi cùng lúc phủ lên nhau, liếm láp, hoặc như một chiếc lưỡi lớn đang mút sâu vài centimet bên trong háng. Chất dịch chảy ra đều bị đầu lưỡi hút sạch, nước bọt rơi ra, lỗ nhỏ cũng bị nhấm nháp.
La Ái Diệu dùng ngón tay vén mép áo ngủ ra, lùa vào phần thịt hồng mềm mại nhất bên trong. Ai cũng nghĩ cái miệng trên dùng để ăn, cái miệng dưới dùng để bài tiết, nhưng hắn lại thấy chúng chẳng khác biệt mấy. Dù sao, tất cả đều là mùi vị thuần khiết của con người.
Khi thân thể của La Ái Diệu chưa hiện hình và hắn chỉ hành động dưới dạng báo thân hoặc pháp thân, hắn sẽ tiêu thụ tế phẩm con người theo cách này: Phật Tử thường không đích thân sát sinh, mà sẽ ủy thác tín đồ lo liệu hết thảy. Lên người tế phẩm đầy kinh văn, cho ăn hoa quả cúng tế Phật Tử, sau bảy ngày Phật Tử giáng lâm, tín đồ chịu cực hình đâm gai nhọn bởi bản thể pháp thân lưu ly, máu thịt tự động bong khỏi xương cốt, chỉ trong thoáng chốc đã biến mất sạch sẽ như chưa từng tồn tại. Phật Tử ăn không phải hương vị thịt người, máu người, mà là cảm giác no đủ như bụi phấn sau khi nhân quả bị nghiền nát. Những tế phẩm con người này đều mắc nợ Phật Tử, trước đó hưởng lợi nhưng không thể hoàn trả, buộc phải dùng mạng đền bù. Phật Tử nếu ưng ý sẽ giữ lại vài bộ phận để cải tạo thành pháp khí, chẳng hạn như đầu, xương, mắt.
Thi Sương Cảnh vốn là tế phẩm đầu tiên đột nhiên xuất hiện. La Ái Diệu tưởng tín đồ của mình đã chết hết hoặc bỏ trốn, nên mới lưu lạc đến xứ người ngoài để tế bái hắn. Việc gì cũng có lần đầu tiên, nhưng đợi hai tháng mới phát hiện ra đây chính là lần cuối cùng. Hơn nữa, mọi chuyện về Thi Sương Cảnh đều do La Ái Diệu đích thân chủ động: hắn tự liên hệ, tự chép giới văn lên người cậu, và thậm chí còn có cả dục vọng. Đây là điều kỳ quái nhất và bí ẩn nhất. Dục vọng? Trước đây Phật Tử không muốn làm vậy với tế phẩm. Tế phẩm con người vốn là sự hấp thu toàn bộ sinh mệnh của linh hồn đã chết, sau đó một người song tính xuất hiện. Biết cậu có hai bộ phận thì sao? Ngày trước Phật Tử đâu muốn ai hầu hạ, sao giờ tự dưng lại muốn? Chẳng lẽ “cái giá” theo cách hiểu của Phật Tử vốn là sai lầm? Hắn tưởng thứ mình lấy đi là sinh mệnh của Thi Sương Cảnh, song thực ra chỉ là… dục vọng?
Mấy tuần nay La Ái Diệu cứ mãi đau đáu về chuyện này, liệu có phải trình tự cúng tế xảy ra trục trặc? Vào khoảnh khắc chấp nhận nguyện vọng của Thi Sương Cảnh, tâm niệm của La Ái Diệu đã dao động, điều đáng để hắn suy ngẫm nhiều lần. Ngay từ khoảnh khắc ấy, dục vọng đã gắn liền với hắn, giới luật của Phật Tử đã bị phá vỡ từ đây.
Mùi vị thuần khiết của con người. Làm sao để hình dung đây? Ngay cả La Ái Diệu cũng bí từ. Con người và dục vọng, từ dục vọng gắn với sự chinh phạt giết chóc. Còn mùi vị dục vọng nơi con người? Nhạt hơn máu thịt, trơn hơn cốt tủy, là một vũng nước đục mang cảm giác trái ngược với cát chảy, vậy mà lại dùng để rửa mặt.
Đùi Thi Sương Cảnh run run, chàng trai 20 tuổi lần đầu trải nghiệm thế nào là khoái cảm thực sự. Cơ bắp căng lên, tâm lý hồi hộp, song cảm xúc lại vô cùng thư thái. Áo ngủ của Thi Sương Cảnh bị La Ái Diệu cắn đến đỏ, môi dưới sưng tấy, dương vật cương cứng vểnh lên, dán sát vào bụng dưới, càng lộ rõ lỗ nhỏ rộng mở. Bộ phận dưới của người song tính có vẻ chen chúc, nhưng nhìn mãi rồi cũng quen. Lần đầu tiên Thi Sương Cảnh rên rỉ nhiều như vậy, tiếng thở gấp, tiếng nuốt nước bọt, còn có tiếng nức nở.
Ăn một hồi, vết thương trong lỗ hơi sưng lên, tay La Ái Diệu lén luồn vào áo ngủ của Thi Sương Cảnh, nắn bóp đầu vú cậu, mải mê nghịch núm vú đến biến dạng. Hắn rời miệng ra, mảng thịt trong lỗ nhỏ lật ra ngoài, hơi nhếch lên.
Thi Sương Cảnh thề sẽ không bao giờ uống nhiều nước vào giờ này buổi tối nữa. Cậu bị La Ái Diệu kích thích đến suýt tiểu ra. Điều này hoàn toàn khác với bị chọc đến tiểu.
Bấy giờ La Ái Diệu mới ngồi dậy, dùng tư thế quen thuộc đẩy chân Thi Sương Cảnh ra, đôi chân dang rộng có thể kẹp lấy dương vật La Ái Diệu. Mỗi lần họ gắn kết như vậy đều mang đến khoái cảm vô cùng, đùi dán lên hông, mông dán lên đùi.
“Đeo bao…” Thi Sương Cảnh không quên nhắc nhở La Ái Diệu, song dù cậu cố cách mấy cũng chẳng với tới tủ đầu giường.
“Tôi sẽ xử lý sạch sẽ mà.” Giống như lần trước đâm vào tận cùng vậy.
“Lừa tôi hả! La Ái Diệu! Đeo bao vào!”
Thi Sương Cảnh lần đầu tiên gọi thẳng tên đầy đủ của La Ái Diệu, cậu thực sự không chịu nổi nữa.
Dương vật cọ xát khe môi dưới của cậu, lỗ nhỏ sưng đỏ chờ đợi đã lâu. La Ái Diệu mặc kệ lời cầu xin đeo bao của cậu, hắn sẽ có cơ hội trêu đùa Thi Sương Cảnh thêm lần nữa, một lần trên giường, một lần trong nhà tắm, Thi Sương Cảnh nổi giận thì lại vung nắm đấm thôi, đâu phải cậu chưa từng đánh hắn bao giờ. Nghĩ đoạn, La Ái Diệu bật cười thành tiếng. Cậu là kẻ đầu tiên thấy báo thân của hắn mà còn dám thượng cẳng chân hạ cẳng tay.
Thi Sương Cảnh bấu chặt mười ngón tay vào chăn, mấy tuần rồi không làm nên chỗ đó khít như chưa từng mở ra, may mà có La Ái Diệu làm cho. Quần áo vào được rồi thì phần cán sẽ dễ dàng hơn. Vừa cảm nhận, La Ái Diệu liền thúc hông, dương vật chầm chậm ma sát nhưng không đâm vào, lỗ nhỏ của Thi Sương Cảnh vừa bị cắn nên đang cực kỳ nhạy cảm, cứ cọ thế này thì cậu sẽ ra mất.
“Ưm… A a… Ý tôi không phải thế…”
Dương vật hồng hào lắc lư trên bụng, giữa hông và xương mu là cơ bụng bẩm sinh của nam sinh cấp ba chưa từng tập tành.
“Tôi… A a… Phật Tử… Tôi thực sự có thể… Ư… A a… có thể thông minh lên sao…? A…”
Bắp đùi săn chắc như vậy. Hai tay ấn xuống, cảm nhận được lực đối kháng, sau đó lực đối kháng này lại bị khoái cảm tan biến trong cơ thể Thi Sương Cảnh. Bắp đùi lại run rẩy.
“Cũng có thể. Mà không thông minh thì có sao đâu? Nhiều người không thông minh nhưng vẫn có được thứ mình muốn đó thôi.”
Hai cánh tay hắn kéo cặp đùi săn chắc ấy, kẹp vào hông mình. Thi Sương Cảnh chưa từng nghĩ tại sao cơ thể La Ái Diệu lại cân đối đẹp đẽ đến thế, nhưng cánh tay này siết cậu đến phát đau.
“Tôi có mắng cậu thật sao?”
Cái kẻ đeo châu ngọc lên người Thi Sương Cảnh rồi lại đeo châu ngọc lên người Bắp, ấy thế mà tìm khắp người hắn chẳng thấy một viên ngọc thạch mã não nào. La Ái Diệu thậm chí chẳng hề chảy mồ hôi, làm suốt đêm mà vẫn như vậy.
“Có mắng! Chẳng qua anh không dùng từ thô tục thôi… Khoan, đừng đâm nữa, lại muốn cảm nhận sao…? Đau…”
Áo ngủ của Thi Sương Cảnh bị cuộn hết lên, dồn lại trên vai, lộ ra cả mảng ngực lớn. Chuỗi hạt màu mắt xanh của Phật Tử điểm xuyết trên làn da màu mật, đó là nơi ánh nhìn của La Ái Diệu hướng tới.
“Hơi lạnh, bật điều hòa chưa thế… Ư… Hức hức…”
La Ái Diệu rốt cuộc cúi xuống đè lên Thi Sương Cảnh. Đúng là từ nghèo đến giàu thì dễ, thằng nhỏ này mới được bật điều hòa mấy hôm mà đã quen với điều hòa rồi. Sợ lạnh mà sao còn đòi ngủ ở phòng khách? Cái nệm đó sao sánh bằng chiếc giường này? Thi Sương Cảnh sợ lạnh cũng có thể hiểu vì sao La Ái Diệu không muốn ngủ một mình. Làm gì có nguồn nhiệt nào tốt hơn con người chứ.
Cả hai thay đổi tư thế trên giường, có mấy lần Thi Sương Cảnh còn lật lên người La Ái Diệu, cậu toan chạy trốn nhưng rồi bị đảo về tư thế bất đắc dĩ này. Lỗ nhỏ Thi Sương Cảnh nóng lên, bị cắn đến sưng đỏ, rồi lại bị cọ sát càng đỏ hơn.
Cậu quyết phải lắp một cái đồng hồ trong phòng ngủ mới được, chứ lần nào làm tình cũng cảm tưởng như một ngày một đêm, chẳng biết tốc độ thời gian trôi như thế nào. La Ái Diệu hoàn toàn không chịu thả cậu đi. Cậu tự bê đá đập chân mình rồi. Tội gì cậu phải hỏi vì sao La Ái Diệu không lên giường với mình chứ? Cậu rất chờ mong bị kích thích thành thế này ư? Cậu thừa nhận rằng trong quá trình này cũng có lúc cậu sung sướng, mà những lúc ấy còn nhiều là đằng khác, tuy nhiên đối với cậu thì vẫn quá tiêu hao thể lực.
Làm tình chính là nghiêng ngả, đung đưa, lỗ nhỏ bị kích thích càng dữ dội hơn, bộ phận trong bụng, trong ngực đồng thời run rẩy theo từng động tác đâm vào rút ra. Tim rung lên, ngỡ như đang đập rất nhanh. Ngón tay vuốt qua trán Thi Sương Cảnh, lau đi mồ hôi, rồi ngay sau đó là một nụ hôn nhẹ đặt lên mắt.
“Rốt cuộc vì sao anh lại… không vui…” Thi Sương Cảnh cấp giọng lim dim, cậu đã mệt lắm rồi, đương lúc ý thức trở nên mông lung, cậu lại lần nữa hỏi ra vấn đề mà mình quan tâm nhất.
Tay La Ái Diệu vuốt ve bờ vai Thi Sương Cảnh, thi thoảng lại nhẹ nhàng vỗ về cậu, thả chậm nhịp đẩy hông, hắn nói: “Ngày mai hoặc ngày kia tôi sẽ xử lý tấm bia vỡ trong đường tàu. Chỉ có thể là do nguyên nhân đó thôi.”
“Vậy là anh bị ảnh hưởng à. Sao anh không xử lý từ sớm đi?”
“Tôi lười lắm.”
“…”
“Ngày nào cũng dạy kèm cho cậu từ sáng đến tối, không rảnh.”
“Anh lười thì liên quan gì tới tôi chứ?”
La Ái Diệu vỗ vào mông Thi Sương Cảnh. Giọng điệu thằng nhỏ này càng lúc càng càn rỡ rồi.
Thi Sương Cảnh bối rối vặn hông, tinh dịch chảy ra từ khe hở môi dưới, bị La Ái Diệu vỗ mông xong thì càng không khống chế được.
*
Đêm khuya, Thi Sương Cảnh ngủ li bì trên chiếc giường lớn, La Ái Diệu xuống giường, trở lại phòng khách.
Ở một góc nào đó trên khoảng không phòng khách, La Ái Diệu dùng ngón tay ước chừng đường kính của hang gió. Buổi tối lúc làm tình với Thi Sương Cảnh, hắn lại lần nữa cảm giác có gì đó lóe lên trong hang gió này. Hắn đã thi triển pháp thuật chặn lại rồi cơ mà? Cớ sao trong đó vẫn có thứ lướt qua? Sau khi trở về từ ga tàu, La Ái Diệu rất cảnh giác với những thứ thoắt ẩn thoắt hiện này.
“Bắp, vào phòng ngủ ngủ chung với chủ nhân của mày đi.”
La Ái Diệu đá nhẹ vào nệm hơi, đánh thức mèo con đang nằm ngủ trên đó. Bắp hiểu được tiếng người không? Chú mèo cam thực sự chống chân trước, nhảy xuống khỏi nệm rồi đi vào trong phòng. Có lẽ nó thực sự hiểu được một chút, trong loài mèo, Bắp được xem là thông minh đó chứ.
Editor: Xin phép up bảng mô tả xu hướng của công thụ khi lếu lều, hàng official do chính tác giả đăng, artist là Anemias-13 nha. Lần này thầy La cho ẻm nên tui up bảng của ổng trước nha, lần sau đến lượt em Thi thì tui sẽ up bảng của ẻm hehe.