Anh Ấy Chết Trước Khi Chia Tay
Chương 30: Ta vẫn nhớ người
Anh Ấy Chết Trước Khi Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi ăn xong, nhóm bạn học bàn nhau chuyển địa điểm đến phòng hát karaoke rồi đi ăn đồ nướng. Dù Đường Nguyệt đã từ chối tham gia, nhưng khi về đến nhà đã là mười giờ tối, cô kiệt sức hoàn toàn.
Cô bấm công tắc đèn ở cửa ra vào, chớp sáng rồi tắt ngúm, căn phòng chìm trong bóng tối kèm theo tiếng "tách" khẽ. Đường Nguyệt thử bật tắt vài lần, rồi chắc chắn đèn đã hỏng.
Cô đứng bất lực trong bóng tối, mệt mỏi tràn ngập khiến thần kinh tê dại. Cuối cùng, cô lê bước đến phòng khách, bật ngọn đèn khác, ánh sáng lại hiện diện.
Cô ngồi phịch xuống ghế sofa, chẳng muốn làm gì, chỉ lặng ngắm trần nhà cũng thấy vui rồi.
"Ngày mai hãy tính sau."
Cô tự nhủ vậy.
Sáng hôm sau, Đường Nguyệt dậy sớm, ăn sáng rồi quét dọn sạch sẽ từ trong ra ngoài, lau sàn nhà đến mức soi được mặt.
Buổi chiều, cô ra ngoài mua bóng đèn. Trên đường về, khi đi ngang siêu thị, cô dừng bước. Không biết nghĩ gì, cô bước vào.
Siêu thị đông nghịt người mua sắm, chen chúc ồn ào. Khu rau củ quả tươi ngon bắt mắt, Đường Nguyệt cẩn thận chọn một số món, khi ra khỏi siêu thị thì hai tay đã xách đầy túi đồ ăn.
Về đến nhà, cô xắn tay áo định tự thay bóng đèn. Dù đứng trên ghế vẫn không với tới, cô kê bàn, đặt ghế lên bàn rồi trèo lên, thế mới đủ cao.
Lúc mới leo lên, Đường Nguyệt hơi sợ, sợ bất cẩn ngã thì toang ngay. Mỗi cử chỉ đều chậm rãi, như thể giữ thăng bằng tốt hơn.
Cô vặn từng vòng bóng đèn, tháo chiếc đèn cũ xuống rồi thay cái mới, ánh sáng chói mắt.
Hồi trước, Đường Nguyệt từng làm nũng với Hướng Cẩn: "Một trong những ưu điểm của việc có người yêu là ta có thể thản nhiên để người kia giúp đỡ mình."
Hướng Cẩn đã đáp lại: "Được, có gì cần anh làm thì em cứ nói cho anh biết."
Nhưng giờ đây...
Đường Nguyệt khẽ nhắm mắt, ném bóng đèn cũ vào thùng rác.
"Thấy không, dù chỉ một mình, ta vẫn sống tốt như trước."
Cô định làm sủi cảo cho bữa tối. Cô dùng máy xay ép rau chân vịt lấy nước, trộn với bột làm bột nhào. Chờ bột nghỉ xong, cô chia thành từng phần, cán mỏng, cho nhân vào rồi gấp lại, hai tay bóp nhẹ, khay sủi cảo tròn vo đã xong.
Nước trong nồi sôi lục bục, sủi cảo trồi lên sụp xuống, tỏa hơi nóng hôi hổi.
Đường Nguyệt chọn đĩa đẹp chuyên dùng để đựng sủi cảo chín. Cô rót dấm vào đĩa nhỏ, loại dấm mẹ gửi từ quê về, đặc sản quê cô. Do là thương hiệu nhỏ nên chỉ bán ở quê và vùng lân cận, không thể mua ở Giang Thành.
Cô gắp một cái sủi cảo, chấm dấm chua rồi cho vào miệng, hương thơm nấm hương và vị ngọt bùng nổ trên đầu lưỡi, nước sốt tan ra trong khoang miệng.
Rõ ràng tâm trạng chùng xuống, nhưng cô bỏ công sức làm sủi cảo từ đầu, khi ăn lại thấy ngon hơn tưởng tượng, trong khoảnh khắc như được kích hoạt lại. Đường Nguyệt thầm nghĩ, dù chuyện gì xảy ra cũng nên ăn uống no nê.
Chiếc điện thoại trên bàn vang lên tiếng ngắn gọn, Đường Nguyệt cầm lên, phát hiện lời mời kết bạn trên WeChat. Nguồn hiển thị là tìm qua số điện thoại, không để lại tin nhắn. Cô do dự rồi ấn chấp nhận.
Cô vào khung chat, định gửi dấu chấm hỏi nhưng người kia trả lời ngay như thể luôn chờ tin cô.
"Cô làm cái gì thế? Lề mề mãi mới chấp nhận kết bạn, rề rà thật đấy."
Chỉ có dòng chữ này, nhưng Đường Nguyệt như nghe thấy tiếng quen thuộc bên tai.
"Chung Tiểu Thi?"
"Còn ai trồng khoai đất này?"
Đường Nguyệt bình tĩnh trả lời: "Tôi đang ăn cơm."
Cô gái kia nổi giận: "Cô không quan tâm đến Hướng Cẩn chút nào hả? Vậy mà còn có lòng dạ ăn cơm!"
Đường Nguyệt im lặng.
Cô định lờ đi, nhưng tin nhắn mới xuất hiện khiến mắt cô khựng lại.
"Hướng Cẩn liên lạc với tôi này."
Kèm theo là ảnh chụp màn hình tin nhắn, rõ ràng tên người gửi là Hướng Cẩn.
"Tiểu Thi, anh nhớ em lắm."
"Sau khi anh giải quyết hết mọi chuyện, anh sẽ tìm em."
Hai dòng chữ ngắn ngủi khiến Đường Nguyệt xem đi xem lại rất lâu. Cô như mất trọng lượng, rơi thẳng từ cao xuống, vô số hình ảnh ùa về nhưng rồi dần xa cách.
"Tại sao trước đây em lại đồng ý với lời tỏ tình của anh?"
Ký ức ùa về.
Đêm náo nhiệt, pháo hoa nổ ngợp trời, tia lửa như nhánh cây mềm mại rủ xuống. Người đứng cạnh cô mặc sơ mi trắng, tóc đen nhánh như mực, hàng mi khẽ chớp khi anh nhìn cô.
"Lúc đó em sốc lắm, nhưng điều bất ngờ là em không muốn từ chối. Chắc vì thích anh, còn giờ càng thích hơn."
Tàu điện lao vun vút, những ngày hè đan tay nhau dưới tán cây. Như bọt khí khi mở lon nước có ga, từng hình ảnh trỗi dậy.
Tấm kính máy bán hàng tự động phản chiếu hai người tựa vào nhau. Bức ảnh chụp chung đầy vui vẻ khi qua ải game. Giữa đám đông, anh lặng nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, nụ cười nhẹ nhàng bên môi.
Còn cô thì...
Cô áp lon nước mát lạnh lên mặt bạn trai, cười tinh nghịch như trò đùa thành công. Ảnh của họ được lưu vào điện thoại, cô cài mật mã – chính là ngày họ hẹn hò. Khi quay lại thấy nụ cười ôn hòa của anh, cô đi lướt qua đám người, luồn bàn tay nhỏ vào bàn tay lớn của anh, không còn cắm đầu đi một mình.
Rồi sau đó...
Khi trời vừa hửng sáng, cửa phòng mở ra, anh đi công tác về, mệt mỏi bao trùm.
"Nguyệt Nguyệt, anh nhớ em quá."
Trong giây phút đầu tiên nhìn thấy cô, Hướng Cẩn nhếch môi mỉm cười.
Giờ nghĩ lại từng chút chuyện cũ khiến cô như rơi từ trên cao xuống, vô số hình ảnh hiện lên nhưng dần xa cách.
"Tại sao lúc trước em lại đồng ý với lời tỏ tình của anh?"
Ký ức ùa về.
Đêm náo nhiệt, pháo hoa nổ ngợp trời, tia lửa như nhánh cây mềm mại rủ xuống. Người đứng cạnh cô mặc sơ mi trắng, tóc đen nhánh như mực, hàng mi khẽ chớp khi anh nhìn cô.
"Lúc đó em sốc lắm, nhưng điều bất ngờ là em không muốn từ chối. Chắc vì thích anh, còn giờ càng thích hơn."
Tàu điện lao vun vút, những ngày hè đan tay nhau dưới tán cây. Như bọt khí khi mở lon nước có ga, từng hình ảnh trỗi dậy.
Tấm kính máy bán hàng tự động phản chiếu hai người tựa vào nhau. Bức ảnh chụp chung đầy vui vẻ khi qua ải game. Giữa đám đông, anh lặng nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, nụ cười nhẹ nhàng bên môi.
Còn cô thì...
Cô áp lon nước mát lạnh lên mặt bạn trai, cười tinh nghịch như trò đùa thành công. Ảnh của họ được lưu vào điện thoại, cô cài mật mã – chính là ngày họ hẹn hò. Khi quay lại thấy nụ cười ôn hòa của anh, cô đi lướt qua đám người, luồn bàn tay nhỏ vào bàn tay lớn của anh, không còn cắm đầu đi một mình.
Rồi sau đó...
Khi trời vừa hửng sáng, cửa phòng mở ra, anh đi công tác về, mệt mỏi bao trùm.
"Nguyệt Nguyệt, anh nhớ em quá."
Trong giây phút đầu tiên nhìn thấy cô, Hướng Cẩn nhếch môi mỉm cười.
Giờ nghĩ lại từng chút chuyện cũ khiến cô như rơi từ trên cao xuống, vô số hình ảnh hiện lên nhưng dần xa cách.
"Tại sao lúc trước em lại đồng ý với lời tỏ tình của anh?"
Ký ức ùa về.
Đêm náo nhiệt, pháo hoa nổ ngợp trời, tia lửa như nhánh cây mềm mại rủ xuống. Người đứng cạnh cô mặc sơ mi trắng, tóc đen nhánh như mực, hàng mi khẽ chớp khi anh nhìn cô.
"Lúc đó em sốc lắm, nhưng điều bất ngờ là em không muốn từ chối. Chắc vì thích anh, còn giờ càng thích hơn."
Tàu điện lao vun vút, những ngày hè đan tay nhau dưới tán cây. Như bọt khí khi mở lon nước có ga, từng hình ảnh trỗi dậy.
Tấm kính máy bán hàng tự động phản chiếu hai người tựa vào nhau. Bức ảnh chụp chung đầy vui vẻ khi qua ải game. Giữa đám đông, anh lặng nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, nụ cười nhẹ nhàng bên môi.
Còn cô thì...
Cô áp lon nước mát lạnh lên mặt bạn trai, cười tinh nghịch như trò đùa thành công. Ảnh của họ được lưu vào điện thoại, cô cài mật mã – chính là ngày họ hẹn hò. Khi quay lại thấy nụ cười ôn hòa của anh, cô đi lướt qua đám người, luồn bàn tay nhỏ vào bàn tay lớn của anh, không còn cắm đầu đi một mình.
Rồi sau đó...
Khi trời vừa hửng sáng, cửa phòng mở ra, anh đi công tác về, mệt mỏi bao trùm.
"Nguyệt Nguyệt, anh nhớ em quá."
Trong giây phút đầu tiên nhìn thấy cô, Hướng Cẩn nhếch môi mỉm cười.
Giờ nghĩ lại từng chút chuyện cũ khiến cô như rơi từ trên cao xuống, vô số hình ảnh hiện lên nhưng dần xa cách.
"Tại sao lúc trước em lại đồng ý với lời tỏ tình của anh?"
Ký ức ùa về.
Đêm náo nhiệt, pháo hoa nổ ngợp trời, tia lửa như nhánh cây mềm mại rủ xuống. Người đứng cạnh cô mặc sơ mi trắng, tóc đen nhánh như mực, hàng mi khẽ chớp khi anh nhìn cô.
"Lúc đó em sốc lắm, nhưng điều bất ngờ là em không muốn từ chối. Chắc vì thích anh, còn giờ càng thích hơn."
Tàu điện lao vun vút, những ngày hè đan tay nhau dưới tán cây. Như bọt khí khi mở lon nước có ga, từng hình ảnh trỗi dậy.
Tấm kính máy bán hàng tự động phản chiếu hai người tựa vào nhau. Bức ảnh chụp chung đầy vui vẻ khi qua ải game. Giữa đám đông, anh lặng nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, nụ cười nhẹ nhàng bên môi.
Còn cô thì...
Cô áp lon nước mát lạnh lên mặt bạn trai, cười tinh nghịch như trò đùa thành công. Ảnh của họ được lưu vào điện thoại, cô cài mật mã – chính là ngày họ hẹn hò. Khi quay lại thấy nụ cười ôn hòa của anh, cô đi lướt qua đám người, luồn bàn tay nhỏ vào bàn tay lớn của anh, không còn cắm đầu đi một mình.
Rồi sau đó...
Khi trời vừa hửng sáng, cửa phòng mở ra, anh đi công tác về, mệt mỏi bao trùm.
"Nguyệt Nguyệt, anh nhớ em quá."
Trong giây phút đầu tiên nhìn thấy cô, Hướng Cẩn nhếch môi mỉm cười.
Giờ nghĩ lại từng chút chuyện cũ khiến cô như rơi từ trên cao xuống, vô số hình ảnh hiện lên nhưng dần xa cách.
Sau một đêm trằn trọc, quầng thâm mắt Đường Nguyệt hiện rõ trên mặt. Khi trang điểm cho nữ nghệ sĩ tuyến 18, cô thu hút sự chú ý dù mắt gấu mèo to tướng. Ngay cả quản lý khó tính cũng hạ giọng, sợ nói to là cô lăn ra chết.
Cuối cùng, trang điểm xong, nữ nghệ sĩ hài lòng nhìn bản thân, bỗng nghĩ đến chuyện gì, quay lại quan tâm Đường Nguyệt: "Chị Tiểu Đường, chị không sao chứ? Sao trông chị phờ phạc thế?"
Nữ nghệ sĩ vẫn chưa tốt nghiệp đại học, trông hơi ngây thơ: "Lúc mới nhìn thấy mắt gấu mèo của chị, em sợ chết khiếp."
"Dạo này chị ngủ không ngon ấy mà." Đường Nguyệt gượng cười.
"Bạn trai chị đâu? Nhìn chị không ổn lắm, bảo anh ấy đến đón chị đi."
Đường Nguyệt khựng lại: "Anh ấy không đến được."
Nữ nghệ sĩ chưa hiểu: "Dù bận đến đâu cũng phải chăm bạn gái một tí chứ."
"Không." Đường Nguyệt giải thích: "Ý chị là anh ấy mất rồi."
Hình ảnh như bị bấm tạm dừng. Đầu óc nữ nghệ sĩ trống rỗng, trố mắt nhìn Đường Nguyệt, không biết cô nói thật hay đùa.
Cô không biết đáp thế nào, nhân viên đến gần, chắc câu "anh ấy mất rồi" khiến người ta sốc quá.
Tò mò là bản tính con người.
Đối diện ánh mắt muốn nói của mọi người, Đường Nguyệt dứt khoát kể lại mọi chuyện, tất nhiên lược bỏ việc Hướng Cẩn mất tích, vì cô cần kiểm chứng sự thật.
"Vậy là bạn trai chị qua đời vì tai nạn giao thông." Nữ nghệ sĩ tròn xoe mắt, giọng hơi vi diệu: "Sau khi anh ấy đi rồi, có một cô gái kỳ lạ đến tìm chị."
"...Không phải cô gái kỳ lạ, có thể coi cô ta và bạn trai chị là bạn chơi từ bé."
Mọi người nhìn nhau.
Nhân viên A: "Bạn chơi từ bé, nghe càng tệ hơn."
Nhân viên B: "Cô ta còn nói với chị, cô ta mới là người trong lòng của bạn trai chị?"
"...Ừ."
Nhân viên A kích động: "Giữa hai người này có gì đó mờ ám!"
Nhân viên B: "Vậy thì chia tay cũng là chuyện tốt nhỉ."
Nữ nghệ sĩ sửa lại: "Không phải chia tay, mà anh ấy gặp tai nạn giao thông đấy..."
Mọi người im lặng, bắt đầu nhìn Đường Nguyệt với vẻ cảm thông. Cô định giải thích Hướng Cẩn không phải người như thế, nhưng vừa hé môi, cô lại nhớ đến tấm ảnh chụp màn hình do Chung Tiểu Thi gửi.
Tin nhắn đó là thế nào vậy?
Sự xuất hiện của Chung Tiểu Thi khiến hồ nước trong trở nên đục ngầu, không thể nhìn rõ hình dáng thật.
Giữa bầu không khí tĩnh mịch, đồng nghiệp khuyên: "Cô... nghĩ thoáng chút nhé."
"Đúng thế, điều đầu tiên khi gặp chuyện này vẫn là giữ sức khỏe thật tốt."
Bỗng có tiếng nói vang lên giữa đám người: "Thế mới nói chỉ có sự nghiệp mới không phản bội chính mình."
Mọi người giật mình quay đầu.
"Quản lý ơi? Chẳng phải vừa rồi quản lý đi ra ngoài hả?"
Người quản lý sờ mũi: "Tôi về được một lúc rồi."
"Thôi được rồi, tôi không sao, giờ cũng muộn ấy, mọi người đều lo việc của mình nhé, tôi cũng cần phải về." Đường Nguyệt bất đắc dĩ, nhưng sau chuyện vừa rồi, cô thấy đỡ buồn hơn.
Quản lý cất giọng thấm thía: "Tôi đề nghị cô tự thưởng cho bản thân một kỳ nghỉ lâu dài, nghỉ ngơi cho tốt, ra ngoài nhiều một tí, mua đồ ngon mà ăn. Tạm thời đừng nghĩ đến công việc trong khoảng thời gian này, sau khi tâm trạng khá hơn hẵng tính."
Đường Nguyệt sửng sốt, gật đầu.
Lúc cô gần đi, nghe tiếng thì thầm của vài người.
"Đang yên đang lành, cô nhắc tới bạn trai nhà người ta làm gì?"
"Tôi có biết đâu..."
"Tôi thì biết chút chút này. Lúc bạn trai của chị Tiểu Đường qua đời, cư dân mạng có tràn vào Weibo an ủi chị ấy, chuyện sau đó thì tôi không rõ."
"Tôi không biết thật mà, trên mạng có anti fan mắng tôi diễn tệ nên ít khi nào tôi lướt web lắm, sao cô không nói cho tôi biết sớm hơn!"
"Chuyện đột ngột quá mà, tôi cũng chẳng ngờ cô nhanh miệng đến thế."
Tiếng nói nhỏ dần ở sau lưng...
Hướng Cẩn, anh thấy không.
Rõ ràng anh đã đi rồi, nhưng dường như ở đâu đâu cũng có bóng hình anh.