Anh Ấy Chết Trước Khi Chia Tay
Chương 6: Luôn ở bên em
Anh Ấy Chết Trước Khi Chia Tay thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn thấy cô như vậy, Hướng Cẩn không nhịn được cười: "Thủy cung ở đây có dịch vụ lặn biển, em có muốn thử không?"
Lặn biển? Đôi mắt Đường Nguyệt sáng rực lên. Cô tưởng tượng cảnh mình bơi giữa làn nước xanh thẳm, đàn cá bơi lướt qua người mình...
"Nhưng trước đây em chưa từng lặn bao giờ, kinh nghiệm bằng 0 luôn." Dù rất muốn nhưng Đường Nguyệt vẫn còn do dự, cần có lòng dũng cảm thật lớn mới dám làm một việc chưa từng thử.
"Không sao, có huấn luyện viên ở bên kia mà, anh cũng sẽ luôn ở cạnh em." Trong ánh mắt dịu dàng của Hướng Cẩn toát lên sự khích lệ rõ ràng: "Anh có chứng chỉ huấn luyện viên lặn, có thể hướng dẫn em."
Đường Nguyệt hơi sững người trong chốc lát, dường như bạn trai mình rất toàn năng, không có việc gì có thể làm khó anh. Cô nhìn anh, chàng trai ấy vẫn luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi, đôi mắt ấm áp như ngọn lửa nhỏ lấp lánh trong gió.
Cô rất muốn thử lặn một lần, hơn nữa, Hướng Cẩn cũng nói sẽ ở bên mình, dù lòng vẫn thấp thỏm sợ không thích ứng được, nhưng cô vẫn đồng ý: "Được vậy thì cùng lặn nhé."
Đến khu vực lặn, nhiệt độ nước rất phù hợp.
Đường Nguyệt đưa tay vào nước rồi lại rụt về. Vì căng thẳng nên lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Cô sắp được lặn xuống nước thật rồi.
Nhân viên đứng cạnh đã chuẩn bị sẵn sàng, Hướng Cẩn thì nghiêm túc nhắc nhở cô những lưu ý quan trọng. Nếu giờ cô rút lui thì mất mặt quá, hơn nữa, rõ ràng chính cô là người đồng ý mà...
Hướng Cẩn đứng bên cạnh, anh đã chọn những vật dụng cần thiết để lặn: "Cái này là tất cả, em kiểm tra lại đi."
"Không cần đâu, vừa rồi anh đã kiểm tra rồi." Đường Nguyệt hít sâu một hơi, âm thầm cổ vũ bản thân.
Khi cô thay đồ lặn xong rồi bước ra, Hướng Cẩn và huấn luyện viên đã chờ sẵn từ trước. Sau đó, cô nắm tay hai người, từ từ bước xuống nước.
Hướng Cẩn vẫn luôn ở sát bên cô, bộ đồ lặn vẫn không thể che giấu được vóc dáng hoàn hảo của anh, anh cao to khỏe khoắn, cơ bắp săn chắc căng tràn sức sống.
Đường Nguyệt chỉ thoáng liếc vội rồi thôi, giờ đây trong đầu cô không hề nghĩ đến những chuyện mỹ miều linh tinh, chuyện làm sao để lặn xuống nước đã chiếm hết tâm trí cô rồi.
Nước dần dần tràn lên gần cổ, nhịp thở của Đường Nguyệt cũng dần trở nên dồn dập hơn, cô vô thức siết chặt lấy tay Hướng Cẩn và huấn luyện viên.
"Em ổn chứ?" Hướng Cẩn vẫn chỉ chú ý đến Đường Nguyệt, phát hiện có điều gì đó bất thường, anh vội bảo dừng lại, lo lắng hỏi thăm tình hình của cô.
Cô hối hận rồi, nhưng khi nhìn thấy hai người đã chuẩn bị đầy đủ ở bên cạnh, cô thật sự không thể nói ra lời. Cô rất thích thế giới dưới biển, nhưng khi vừa xuống nước, cái cảm giác mất kiểm soát, không thể đứng vững khiến cô hoảng hốt.
Trước đó chưa có cảm giác này, nhưng khi bước vào thời khắc quan trọng, cả cơ thể cô sắp chìm xuống nước, cô mới bắt đầu nhận ra.
Mồ hôi của Đường Nguyệt túa ra càng lúc càng nhiều, ngay cả thân nhiệt cũng dần lạnh đi. Cô đứng ở mép khu lặn, nhìn xuống nước, mặt nước trong vắt bỗng chốc trở nên sâu thẳm, không thể thấy rõ tình hình bên dưới.
Thậm chí đây còn chẳng phải biển thật mà đã khiến cô có phản ứng rõ đến thế rồi.
Đường Nguyệt cố gắng bình tĩnh lại, giả vờ như mọi chuyện vẫn ổn: "Không sao đâu, em chỉ hơi hồi hộp thôi."
Hướng Cẩn nhìn cô thật kỹ, ánh mắt anh khiến người khác không thể che giấu được gì. Anh bảo huấn luyện viên đứng cạnh đi nghỉ ngơi trước, cứ để anh lo mọi chuyện ở đây.
"Hả? Cậu á?" Vẻ ngạc nhiên pha chút nghi ngờ hiện lên trên mặt huấn luyện viên. Ban đầu anh ta không đồng ý, mãi đến khi Hướng Cẩn cho anh ta xem chứng chỉ huấn luyện viên lặn của mình, người này mới đồng ý đi qua bên kia.
Chỉ trong chốc lát thôi, rồi ánh mắt anh lại tập trung vào Đường Nguyệt lần nữa, cô vô thức siết nắm tay lại, nỗi thấp thỏm trong lòng bắt lan rộng.
"Em đang sợ à?" Anh bỗng đặt câu hỏi, đánh trúng vào trọng tâm.
Mí mắt của Đường Nguyệt khẽ co giật: "Hả?"
"Lần đầu tiên em lặn mà, có phải em còn sợ không?" Hướng Cẩn dịu giọng: "Em cứ nói với anh là được, đừng giấu trong lòng, anh cũng sẽ giúp em mà."
Mặt nước vốn dĩ đang yên ả lại dập dờn gợn sóng, người ở trước mắt cô như chứa sức mạnh kỳ diệu nào đó, khiến cô không thể kìm lòng được, muốn tin những gì anh nói.
Nếu cô gặp nguy hiểm trong nước, chắc chắn anh sẽ cứu mình lên nhỉ?
Như vừa rồi ấy.
Khi cô sợ hãi, khi nước sắp nhấn chìm lấy cô, chính Hướng Cẩn đã phát hiện sự khác thường của cô. Như thể phát hiện một con thú nhỏ đang cố gắng co người, bảo vệ chính mình, anh vươn đôi bàn tay ấm áp bế con thú nhỏ đó ra.
"Nếu em sợ thì chúng ta sẽ không lặn nữa." Hướng Cẩn an ủi cô.
Anh định đưa Đường Nguyệt rời khỏi đây, ai ngờ cánh tay anh chợt bị kéo lại. Anh cúi đầu mới thấy cô gái đang ra sức túm chặt lấy tay mình.
"Đúng là em sợ." Đường Nguyệt nói nhỏ.
Hướng Cẩn gật đầu, dịu dàng nói: "Anh biết rồi, chúng ta kết thúc vụ lặn ở đây nhé."
"Không phải thế..." Điều bất ngờ là Đường Nguyệt lại cất giọng hơi khàn để ngăn anh lại.
Hướng Cẩn hoang mang.
"Nếu có anh ở bên em thì..." Cô ngập ngừng một cách chậm rãi: "Em bằng lòng thử lại lần nữa."
Vì có anh ở cạnh, hình như cô cũng có thêm lòng dũng cảm.
"Em chắc chứ?" Hướng Cẩn nhẹ nhàng vỗ lưng cô, hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Đường Nguyệt hít sâu mấy lần, cô cảm thấy bản thân đã sẵn sàng: "Tiếp tục đi."
Dù đã hạ quyết tâm nhưng khi bước xuống nước lần nữa, những phản ứng trước đó lại ùa về khiến cô run rẩy trong vô thức.
Hướng Cẩn đưa cô cùng lặn xuống, song song đó, anh quan sát kỹ từng động tác, trạng thái của cô. Chỉ cần phát hiện có điều gì bất thường, anh sẽ lập tức đưa cô quay lại bờ.
Nhưng rồi vẫn thất bại, khi nước bao phủ đầu mình, thân thể Đường Nguyệt lại bắt đầu nổi lên trên theo phản xạ có điều kiện.
"Em xin lỗi."
Cô rất thất vọng về bản thân, rõ ràng hôm nay phải là một buổi hẹn hò vui vẻ, nhưng vì cô nên bọn họ mất khá nhiều thời gian trong việc lặn xuống nước.
Sự thất vọng của cô quá rõ ràng, Hướng Cẩn dừng lại giây lát rồi nói: "Không sao mà."
"Anh không phải bạn bè bình thường của em, anh là bạn trai em, em đừng xin lỗi anh."
Câu nói của anh khiến Đường Nguyệt lấy lại lòng can đảm, giọng cô hơi căng thẳng nhưng vẫn thốt ra: "Vậy chúng ta thử lại nhé?"
Câu nói của cô lại khiến Hướng Cẩn vui mừng, anh nở nụ cười tươi, gật đầu đầy kiên định: "Được."
Bọn họ cứ thử vài lần như vậy. Từ ban đầu, nước không phủ qua đầu, đến giai đoạn sau – rốt cuộc Đường Nguyệt cũng đã không còn sợ hãi nữa. Cô lặn xuống nước, thậm chí còn bơi cùng Hướng Cẩn một quãng ngắn. Dù cô vẫn chưa thích ứng với việc ngâm mình trong nước lâu nhưng đây đã là sự tiến bộ lớn lao với cô rồi.
Sau khi lặn xuống, vì hưng phấn nên tim cô cứ đập thình thịch rộn ràng, cuối cùng cô cũng đã vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Đường Nguyệt về phòng thay đồ để thay quần áo và sấy tóc. Sau khi Đường Nguyệt chuẩn bị xong rồi bước ra, vốn Hướng Cẩn đã nói sẽ chờ cô ngoài cửa nhưng giờ không biết anh đi đâu. Cô nhìn một lượt khắp xung quanh, không thấy bóng người quen thuộc đó đâu cả.
Sau khi nhờ huấn luyện viên vào phòng thay đồ nam tìm mà vẫn không có kết quả, Đường Nguyệt vội vàng đi ra ngoài.