Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt
Chương 23: Đôi môi người mẫu độc quyền
Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên Vũ cầm con dao cạo gấp trên tay: “Anh tin tôi chứ?”
Văn Sân đáp: “Tay nghề của một người thợ khắc, tôi tin.”
“Vậy thì được.” Biên Vũ kéo chiếc ghế lại gần, “Cạo trầy thì đừng trách.”
“Sao lại thế? Trầy xước cũng là dấu ấn cậu để lại.” Văn Sân tự giác ngửa cằm lên.
Biên Vũ đặt ngón tay lên gương mặt hắn, lưỡi dao lóe lên ánh sáng mờ, nhẹ nhàng trượt qua cằm Văn Sân. Kem cạo và những sợi râu dần được gỡ sạch từng chút một.
Làn da bị chạm khiến Văn Sân hơi ngứa, hắn khẽ hé mắt, nhìn thấy đôi mắt cúi xuống của Biên Vũ, mũi khẽ thoang thoảng mùi hoa hòe ẩm ướt tỏa ra từ người y.
Sau lưng Biên Vũ, cây hòe xào xạc, những cánh hoa nhẹ rơi xuống vai và tóc y.
Văn Sân sững người. Cảm giác tiếp xúc ấy mang theo mùi hương khiến hắn bỗng thấy lưu luyến, như thể linh hồn cũng muốn bám chặt vào khoảnh khắc dịu dàng này. Vô thức, hắn đưa tay, âu yếm vân vê đỉnh đầu Biên Vũ.
Biên Vũ khựng lại, liếc hắn một cái. Văn Sân dịu dàng gạt cánh hoa khỏi tóc y: “Tóc cậu có hoa rơi vào.”
Biên Vũ nhắc nhỏ: “Khách đừng cử động khi cạo mặt.”
Văn Sân buông tay, ngoan ngoãn đáp: “Ừ, được.” Không tiện nhìn thẳng vào mặt Biên Vũ nữa, hắn ngước lên phía trên. Bầu trời trong hẻm chằng chịt dây điện hiện ra, và Văn Sân bỗng hiểu ra lời Biên Vũ lúc nãy. Quả thật, bầu trời như bị trói buộc, làm sao thấy được một chú chim xuất chúng.
Biên Vũ mới cạo được nửa mặt thì ông lão vừa xong việc với khách, lau mắt xong, bôi lại thuốc nhuộm, rồi quay lại nhận dao cạo từ tay Biên Vũ: “Thôi được, để tôi.”
Mùi hương dịu dàng kia bỗng dưng rời xa, Văn Sân cảm thấy trống vắng lạ thường. Ngón tay hắn vô thức muốn níu lại mùi hương ấy, nhưng chỉ kịp chạm vào mép tay áo Biên Vũ rồi trượt đi.
“Cạo kiểu gì? Cạo sạch hay vẽ rồng đây?” Ông lão hỏi.
Văn Sân còn ngẩn ngơ, quên mất trả lời.
Ông lão nhìn “bán thành phẩm” do Biên Vũ để lại, lại nói: “Cạo thế này thì chỉ còn cách cạo sạch.” Nói rồi ông bắt tay vào cạo nốt phần râu còn lại.
Tay nghề ông lão vừa khéo léo vừa nhanh nhẹn, chỉ mười phút đã xong việc. Ông lấy khăn ướt lau sạch quanh cằm Văn Sân: “Xong rồi, lại thêm một chàng trai trẻ trung, sáng sủa.” Xong xuôi, ông quay sang tiếp tục phục vụ khách nhuộm tóc.
Văn Sân trả tiền, ánh mắt lướt qua mái tóc Biên Vũ, trầm ngâm một lúc: “Cậu cắt tóc ngắn chắc chắn sẽ rất đẹp.” Hắn đưa tay đo ngang tai y, “Ừ, cắt tới đây là vừa.”
Gần đây, tóc Biên Vũ dài dần, thường buộc gọn khi làm việc. Hôm nay ra ngoài vội, y để xõa, những lọn tóc mềm mại rơi nhẹ trên vai. Y đưa tay vuốt tóc, ánh mắt do dự. Trước đây y từng nghĩ đến việc cắt ngắn, nhưng chưa có dịp. Giờ đây có lẽ là cơ hội, nhưng chờ ông lão xong việc thì không biết đến lúc nào. Ra tiệm tóc gần đó thì lại tốn thời gian, y cũng chẳng muốn.
Văn Sân cảm nhận được tâm trạng đó, vỗ vai y, bảo y ngồi xuống: “Tôi biết cắt tóc, để tôi cắt giúp. Yên tâm, không xấu đâu.”
“Tài nghệ của nghệ sĩ à?”
“Ừ, đúng vậy. Cảm ơn cậu khen. Vậy để tôi thể hiện một chút?”
“Thôi được.” Biên Vũ ngập ngừng ngồi xuống ghế khách.
Văn Sân quàng khăn cắt tóc cho y, tìm bình xịt trên quầy, phun nhẹ hai vòng sương lên đuôi tóc Biên Vũ.
Biên Vũ để mặc hắn làm, nghĩ rằng tay nghề của một nghệ sĩ chắc cũng không khiến sản phẩm tệ quá. Nếu có xấu, cùng lắm dùng tông đơ cạo trọc đầu, trước đây y cũng từng làm vậy.
Văn Sân vuốt nhẹ đuôi tóc Biên Vũ – mềm mại, ít chẻ ngọn, gần như không khô xơ. Hắn hình dung ra khuôn mặt y sau khi cắt ngắn, trong đầu hình thành một ý tưởng rõ ràng, liền bắt tay vào cắt.
Ông lão nhìn thấy, cười nói: “Thú vị thật, tới quầy tôi tốn tiền mà còn tự làm việc.” Ông không xen vào, dẫn khách nhuộm tóc đến vòi nước bên tường xả tóc.
Những lọn tóc mềm nhẹ rơi xuống, thưa thớt trên chiếc khăn trước ngực Biên Vũ, trên nền nhà, hòa cùng những cánh hoa hòe rải rác, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng: hoa và tóc vàng trên nền đá xám.
Ông lão xả tóc xong, sấy khô cho khách, lúc này tóc Biên Vũ đã được cắt gần xong. Ông lại gần hỏi: “Cần tôi giúp gì không?”
Văn Sân đang tập trung, không thể phân tâm, chỉ vẫy tay, không nói. Ông lão đành lấy một cuốn tạp chí, ngồi xuống ghế bên cạnh, vắt chân lên mà đọc.
Khoảng ba mươi phút sau, Văn Sân đặt kéo xuống. Biên Vũ cảm nhận được hơi lạnh từ sương xịt ở gáy, rồi một miếng bọt biển nhẹ nhàng lau sạch phần cổ.
“Xong rồi.” Văn Sân tháo khăn, cầm chiếc gương đưa cho y.
Trong gương, Biên Vũ hiện lên với mái tóc ngắn gọn gàng, tôn rõ đường nét gương mặt và ngũ quan.
Văn Sân biết mình không đoán sai — tóc ngắn quả thật rất hợp với Biên Vũ. Nhìn khuôn mặt trắng muốt như tuyết xuân chưa tan trong gương, hắn không khỏi say mê. Một ý tưởng chợt lóe lên, Văn Sân bước lui ra phía trước y một chút.
Ông lão giơ ngón cái: “Có tay nghề đấy.”
Biên Vũ còn đang ngắm nghía góc nghiêng của kiểu tóc, bỗng nghe “tách” một tiếng — Văn Sân đứng cách đó không xa đã bấm máy.
Hắn quay lại, đưa màn hình cho Biên Vũ xem: “‘Nhà điêu khắc dưới cây hòe’ – cái tên này, cậu thấy thế nào?”
Trong ảnh, Biên Vũ ngồi trên chiếc ghế gỗ vân cũ, tay cầm gương soi. Đường nét cằm y uốn theo tỷ lệ vàng của khung hình, mi mắt khép hờ, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào bóng gương.
Cảm biến CCD của chiếc Leica M240 mang màu sắc đặc trưng kiểu Đức — tông xanh đen ở vùng tối hòa cùng màu mắt y, tạo nên nền ảnh như một bức tranh sơn dầu cổ điển.
Trên bức tường xám, cành hòe mọc nghiêng, ánh nắng thưa xuyên qua lá kép, rải những mảnh sáng vụn lên sống mũi cao thẳng của y.
Bối cảnh xám xịt làm bật lên vẻ lai ấn tượng của Biên Vũ, gợi cảm giác nghệ thuật nhân văn đầy tương phản.
Có lẽ vì thế mà Văn Sân không báo trước khi chụp — nếu nói trước, e rằng khó lòng bắt được khoảnh khắc chân thật nhất. Biên Vũ am hiểu nghệ thuật, nên cũng rất khoan dung với điều này.
“Rất đẹp.” Biên Vũ nhìn ảnh, khẽ nói.
Văn Sân vui vẻ: “Vậy là, kỹ thuật chụp ảnh của tôi được cậu công nhận rồi chứ?”
Biên Vũ nhếch môi: “Ý tôi là Leica.”
Văn Sân lộ vẻ thất vọng thoáng qua, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Vậy thì tôi phải luyện thêm. Phiền cậu làm người mẫu độc quyền cho tôi nhé?”
Biên Vũ nhún vai, không nói gì, chỉ đưa máy ảnh lại cho hắn.
Trời dần tối, chân trời hiện lên những vệt mây hồng nhạt.
Biên Vũ nhớ tới lời hứa mời Văn Sân uống cà phê, không biết giờ này còn hợp không. Y hỏi hắn có sợ mất ngủ vì cà phê không, Văn Sân thẳng thắn: “Tôi ngày nào cũng chỉ ngủ 6 tiếng — 3 giờ sáng ngủ, 9 giờ dậy. Không sợ mất ngủ.”
Dù sao thì, cốc cà phê này do Biên Vũ mời, hắn nhất định phải uống.
---
Khách sạn Thiên Nga Lộ, quán cà phê trên tầng hai.
Họ ngồi cạnh cửa sổ kính sát đất, hướng nhìn ra con đường ven biển. Bầu trời lúc này xanh xám, gần tối hẳn.
Trong quán, mỗi bàn đã thắp đèn vàng nhạt, ánh sáng dịu dàng phủ xuống mặt bàn. Xung quanh tối dần, chỉ riêng bàn ăn và người ngồi được bao bọc trong ánh sáng ấm.
Khăn bàn tím được trải phẳng phiu, nhân viên mang ra hai cốc cà phê. Cà phê đựng trong những chiếc cốc gốm trắng thấp, dưới là khay gốm tròn, trên khay đặt sẵn hai viên đường.
“Quán này có chút hơi hướng cổ xưa.” Văn Sân dùng kẹp nhỏ gắp một viên đường vào cốc, khuấy nhẹ bằng muỗng.
“Đã trăm năm rồi, vẫn giữ nguyên phong cách này. Không thời thượng, nhưng cũng không đông đúc.” Biên Vũ nâng cốc uống trực tiếp. Y thích đồ ngọt, nhưng uống cà phê thì không thêm đường — vị giác muốn cảm nhận trọn vẹn hương thơm nguyên bản của hạt cà phê.
“Ừ, tôi cũng thích nơi yên tĩnh, dễ nảy sinh ý tưởng sáng tạo.” Văn Sân nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vô thức lại liếc sang mái tóc ngắn của Biên Vũ.
Không còn mái tóc dài che khuất, ngũ quan y trở thành tâm điểm — từng chi tiết tinh tế như được phóng đại.
Văn Sân chú ý đến đôi môi y — màu hồng nhạt, rất nhẹ.
Khác với gương mặt lạnh lùng, đôi môi Biên Vũ lại có đường nét tinh xảo. Môi trên mỏng, đỉnh môi sắc nét. Môi dưới đầy đặn, đường cong mềm mại, viền môi hơi cùn.
Là một đôi môi vô cùng gợi cảm.
Biên Vũ nâng cốc cà phê, uống một ngụm. Một giọt nhỏ bám trên môi dưới. Y mím môi, l**m giọt cà phê vào, đôi môi lập tức trở nên ẩm ướt, ánh lên chút lấp lánh.
Văn Sân cảm thấy vành tai mình bỗng nóng ran.
“Nhìn gì thế?” Biên Vũ phát hiện ánh mắt hắn.
“Không có gì. Chỉ là… môi cậu đẹp thật.” Văn Sân thành thật, “Nhưng cậu ít cười, tại sao vậy?”
Biên Vũ đặt cốc xuống khay: “Chẳng có gì đáng để vui cả.”
Văn Sân nghĩ, đôi môi đẹp như vậy mà không cười — thật quá đáng tiếc.
“Vậy, nếu hôm nay tôi có thể khiến cậu cười vui vẻ, chúng ta có thể hẹn gặp nhau uống cà phê lần sau được không?”
“Nụ cười của tôi đáng để xem đến vậy sao?”
Thực ra, Văn Sân đã từng thấy Biên Vũ cười — lúc cắt tóc ban ngày. Y cười, tất nhiên là rất đẹp.
Nhưng để y không từ chối, hắn cố tình nói: “Chưa biết. Nên tôi mới muốn xem. Coi như… sự tò mò của một nghệ sĩ?”
“Vậy nhà điêu khắc cũng phải phối hợp chứ?”
“Coi như…” Văn Sân khuấy nhẹ muỗng trong cốc, “…một lần tìm cảm hứng cho nhà điêu khắc?”
Biên Vũ liếc đồng hồ: “Hôm nay tôi không còn nhiều thời gian, mười giờ phải về.”
“Cậu đồng ý rồi chứ?”
Biên Vũ lặng lẽ gật đầu ngầm thừa nhận.
Văn Sân khẽ cong môi, giọng nói lộ rõ niềm vui: “Vậy thì, trong bốn tiếng tiếp theo, cậu phải để tôi mời cậu đi làm điều gì đó nhé.”