Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt
Tuổi Trẻ Của Molly
Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ván bài này y đánh qua loa, sai một nước là thua cả cuộc. Tứ thúc công không hiểu sao y cứ “giả ngốc”, thở dài, lấy cuốn sổ giấy nhớ xé một tờ màu xanh: “Cháu còn định nín thinh đến bao giờ?” Đưa cho Triệu Mịch, “Tiểu Triệu, dán lên mặt nó đi.”
Y lặng lẽ quay nửa gương mặt, mặc hắn dán. Triệu Mịch khẽ cười, nhẹ nhàng dán tờ giấy lên má y.
Tứ thúc công thúc giục y nói thật, hào hứng như nông dân được làm chủ.
Y suy nghĩ vài giây rồi nói: “Tứ thúc công có một cái hộp bí mật.”
“Ê, dừng lại!” Tứ thúc công cắt ngang, “Nói chuyện của cháu đi, lôi ông vào làm gì?”
Y bình thản đáp: “Chuyện này liên quan đến cháu.”
Tứ thúc công nghi ngờ, nhưng không dám ngăn cản, sợ càng ngắt lời lại càng để lộ bí mật mờ ám của mình.
“Cái hộp đó có khóa mộng, rất phức tạp, ngoài ông ra không ai mở được.” Y tiếp tục, “Cháu nhớ có lần Trầm Văn Tân đụng vào, ông tức đến phát điên.”
Tứ thúc công không nhịn được: “Dừng! Dừng! Liên quan gì đến cháu?”
“Lúc đó Trầm Văn Tân đổ lỗi cho cháu, ông liền nổi giận với cháu.” Y nhấn mạnh mối liên hệ.
“Có chuyện đó à?” Tứ thúc công gãi đầu, chẳng nhớ gì.
Y nói: “Nên trải nghiệm của cháu là… bị thằng em không cùng huyết thống vu oan.”
“Sao không nói thẳng ra trải nghiệm đó, lôi ông vào làm gì?” Tứ thúc công phản ứng, biết mình bị y lợi dụng. Thằng nhóc này, chuyện ông từng tức giận với nó mấy năm về trước, vậy mà giờ vẫn chờ cơ hội trả thù ông già này.
“Cái hộp đó đựng gì? Sao không cho ai đụng vào?” Y nhân tiện hỏi ra nghi vấn bấy lâu. Ngoài tò mò, có lẽ cũng là để tiếp tục “trả thù” ông.
Triệu Mịch vốn nhạy cảm với những chi tiết kiểu này, liền trêu: “Chẳng lẽ trong đó là bằng chứng phạm tội?”
“Tất nhiên không!” Tứ thúc công cúi đầu xáo bài, ấp úng, “Ai chẳng có thời trẻ, toàn là đồ kỷ niệm thôi…” Nói xong, mặt ông đỏ bừng đến tận mang tai. Một ông lão 68 tuổi, bỗng chốc như trở lại tuổi thiếu niên.
Triệu Mịch thấy ông không phải kiểu hoảng loạn vì tội lỗi, mà giống như đang nhớ về chuyện tình cảm. Hắn chỉ mỉm cười, không đào sâu. Muốn biết thêm, phải thắng được ván sau.
Xáo bài xong, lần này Tứ thúc công trở thành đồng đội với y. Ông biết nếu thua tiếp, chắc chắn sẽ bị hỏi về cái hộp bí ẩn kia, nên nhẹ nhàng thương lượng: “Thôi được, thằng nhóc, cháu giả vờ đủ rồi, lần này dẫn ông thắng một ván, ông cho cháu lợi lộc.”
Y hơi tò mò: “Lợi lộc gì?”
Tứ thúc công thì thầm: “Cháu giúp ông thắng ván này, ông giảm việc cho cháu tháng này, việc của cháu ông làm thay.”
Y không trả lời ngay, chăm chú sắp bài, đợi đến khi Tứ thúc công nóng ruột mới gật nhẹ: “Ừ.”
Ván bài này, y thắng. Triệu Mịch tất nhiên sững sờ, vì hắn rõ mánh khóe của bộ bài — y không thể nào thắng được.
Nhưng khi Triệu Mịch chuẩn bị đánh lá cuối, hắn kinh ngạc phát hiện lá bài trong tay đã bị đổi. Không biết từ lúc nào, lá “2” đã biến thành lá “3”.
Triệu Mịch chắc chắn mình không nhầm bài, nhưng hắn không hỏi vội. Trong khi Tứ thúc công hớn hở vỗ tay, thúc giục Triệu Mịch nói thật và bảo y dán giấy lên mặt hắn.
Y lật lật mấy tờ giấy nhớ còn lại, hỏi Triệu Mịch: “Muốn dán màu gì?”
“Màu đỏ.” Triệu Mịch yêu cầu, “Cậu gấp thành cái gì đó đi. Tôi đổi bằng câu chuyện thật nhất.”
“Gấp cái gì?” Y xé tờ giấy đỏ, hỏi lại.
“Ừm… hình trái tim.” Triệu Mịch nói.
Y không nói gì, gấp tờ giấy, một góc nhọn thành hình trái tim, để lộ mép keo ở hai đầu, rồi hỏi: “Dán ở đâu?”
Triệu Mịch nghiêng đầu, chỉ má: “Ở đây.” Ai không hiểu, nhìn cảnh này còn tưởng hắn đang bảo y hôn mình.
Y dán tờ giấy hình trái tim lên má Triệu Mịch. Chưa dính chắc, y dùng ngón tay ấn nhẹ vài lần.
Triệu Mịch cảm nhận được sự ấm áp trên má, như chạm đến tận tim, khóe môi bất giác cong lên.
“Chuyện thật nhất là gì?” Y không để hắn hưởng “trái tim” này miễn phí.
Triệu Mịch suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hồi 17 tuổi, tôi là một thiếu niên hư.”
Tứ thúc công đang căng tai nghe, giật mình: “Gì cơ? Cảnh sát mà cũng từng…”
“Không phạm pháp, chỉ là không thích học, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau với đám lưu manh thôi.”
“Không nhìn ra, Tiểu Triệu hồi nhỏ cá tính thế.” Tứ thúc công trêu.
Triệu Mịch nhìn thẳng vào mắt y: “Ừ. Hồi đó, tôi nhuộm tóc đỏ rực, ngày nào cũng trốn học lên núi chơi.” Nửa thế giới dường như biến mất, trong mắt hắn chỉ còn khuôn mặt y.
Lông mày y khẽ rung động, như nhớ ra điều gì đó. Trong ánh mắt Triệu Mịch, y thoáng thấy bóng dáng thiếu niên tóc đỏ năm xưa.
“Sao sau đó lại ngoan?” Giọng Tứ thúc công cắt ngang ký ức của y.
“Sau đó?” Triệu Mịch nhún vai, “Bỗng dưng muốn học hành nghiêm túc, thế là ngoan.”
“Ông tưởng có chuyện mùi mẫn hơn, kiểu yêu sớm rồi chia tay, hay bị gia đình ngăn cản… thế thôi á? Chẳng có gì cả.” Tứ thúc công xua tay, “So với thời trẻ của ông, chỉ là chuyện nhỏ.”
Triệu Mịch không định tranh cãi với Tứ thúc công ai ngỗ ngược hơn. Với khả năng quan sát tinh tế, hắn đã nhận ra biểu cảm nhỏ nhất của y khi nghe những lời này. Trong lòng hắn, một điều đã chắc chắn. Với hắn, xác nhận điều đó mới là điều quan trọng nhất.
Họ chơi thêm ba ván nữa. Ba ván kết thúc, má Triệu Mịch dán thêm ba mẩu giấy. Cả ba lần, y đều dùng cùng một cách đổi bài, khiến Triệu Mịch phải nghiêm túc hỏi: “Cậu phát hiện ra bằng cách nào?”
“Hả?” Y làm bộ không hiểu.
“Vấn đề của bộ bài.” Triệu Mịch chỉ vào đống bài trên bàn.
“À, bộ bài này có gì sai à?” Tứ thúc công vừa thắng vài ván, phấn khích đến quên mất đây là bộ bài có mánh.
“Vấn đề ở hoa văn.” Y cầm một lá bài, lật mặt sau, “Mặt sau bài thường có hoa văn chữ ‘thập’ đều đặn, nhưng bộ này ở góc dưới lại có hình ‘X’. Một ‘X’ là Át, hai ‘X’ là 2, từ 4 trở đi, các ‘X’ xếp chồng thành hình kim tự tháp, đại diện cho các số tiếp theo.”
Tứ thúc công đeo kính lão, dí sát vào xem: “Ồ, đúng thật! Nhưng nhỏ vậy, chơi bài làm sao thấy được?”
“Không thấy được thì dân cờ bạc sống bằng gì.” Y lười nhác ném lá bài vào đống.
“Vậy cậu đổi bài kiểu gì?” Triệu Mịch hỏi tiếp.
“Cảnh sát Triệu có một thói quen.” Y nói rồi nhanh tay xếp gọn bộ bài, “Sau khi xem bài xong, anh sẽ úp bài xuống bàn.”
Y cho Triệu Mịch xem kỹ, rồi úp một nửa bộ bài lên bàn ngay trước mặt hắn. Nửa còn lại y giữ trong tay, mô phỏng động tác chia bài: “Và chỉ cần lúc chia bài…” Y vung tay nhanh thoăn thoắt, nửa bộ bài trong lòng bàn tay đã được úp xuống, lật ngược tay — trên lòng bàn tay hiện ra một lá Joker.
“Thì lá đó sẽ được tráo vào.”
Triệu Mịch vội lật phần bài trước mặt mình lên, thấy lá Joker đã lặng lẽ biến thành con “3”. Tất cả diễn ra quá nhanh, hắn không kịp phản ứng.
Ngẩn người một lúc, Triệu Mịch bật cười: “Kỹ thuật này của cậu tôi phải ghi vào sổ ở đồn. Lần sau tuyên truyền chống lừa đảo, cậu đi với tôi nhé.” Hắn đùa, “May mà cậu chưa đi đánh bạc, không thì sòng bài phá sản vì cậu rồi.”
“Sao anh biết tôi chưa từng đánh bạc?”
“Đùa tôi à?”
“Macau, hợp pháp.”
Im lặng một lúc, Triệu Mịch nói: “Tốt nhất là ít đi.”
“Đúng là học được tinh túy…” Tứ thúc công lắc đầu cảm thán, không nói học ai, xé tờ giấy nhớ trên mặt, đứng dậy, “Thôi, dẹp đi, đánh đau cả lưng…” Ông vươn vai, mệt mỏi, nhìn ra sân ngắm cây xanh cho thư giãn mắt, “Hoa tường vi trong sân sắp nở rồi nhỉ?”
Y nói: “Hàng năm vào mùa này nó đều nở.” Giờ là tháng Tư, đúng là sắp nở rồi.
Tứ thúc công chạy ra sân kiểm tra cành tường vi sáng nay ghép thử, để lại Triệu Mịch và y dọn dẹp bài trong nhà.
Y xếp bài gọn gàng, Triệu Mịch đưa tay nhận, bỏ vào hộp, liếc y, khẽ nói: “Tóc ngắn của cậu đẹp lắm.”
Y không đáp, một lúc sau, lạc đề: “Mai nhớ đến lấy đồng hồ.”
“Ừ, được.” Triệu Mịch khẽ gật đầu, “Mai tôi đến.”
Cửa sân vang hai tiếng *đinh đong*, Tứ thúc công mở cửa. Chị Lý xách túi thịt đứng ngoài: “Bác Trầm, cảm ơn bác trước đây làm hộp cho cháu, mà không chịu nhận tiền.”
Tứ thúc công đỏ mặt, cúi đầu: “Ôi, có gì đâu. Vào ngồi chút chứ?”
“Thôi, thịt này người nhà cháu mới mổ gửi đến, bác cầm lấy. Cháu phải về nấu cơm đây.” Chị Lý nhét túi vào tay Tứ thúc công rồi nhanh chân đi, mặc ông từ chối thế nào cũng không được.
“Thật là, khách sáo quá…” Tứ thúc công mở túi, thấy hai hộp thịt bò mắt, “Chà, quý hóa thế này. Đúng lúc luôn, Tiểu Ngộ, Tiểu Triệu, ra sân dựng lò nướng đi, chị Lý gửi thịt bò, tối nay ăn cái này.”
Y ra sân, Triệu Mịch lặng lẽ theo sau. Hai người cùng nhau lấy lò nướng ở góc sân ra, rửa sạch rồi lắp ráp.
Thịt cắt xong, lò nướng dựng xong, Tứ thúc công mới phát hiện nhà hết rau diếp.
Ông định ra ngoài mua, Triệu Mịch đã khoác áo: “Để cháu đi.” Chưa kịp để Tứ thúc công nói gì, hắn đã bước ra ngoài.
“Tiểu Triệu đúng là người tốt.” Tứ thúc công nhìn theo bóng lưng hắn, rồi quay sang y, “Cứ thấy hai đứa như từng quen biết từ lâu rồi.”
Y nhìn về hàng hoa tường vi trong sân, cành mà Tứ thúc công ghép sáng nay, kỳ diệu thay đã hồi sinh giữa đám hoa. Cả bức tường hoa tối nay nụ hé, lặng lẽ mà rực rỡ khoe sắc.
Y nhớ lại cảnh hoa từng thấy như thế này, và phía sau đó, bóng dáng thiếu niên tóc đỏ năm nào.
Dưới ánh hoàng hôn ấy, tuổi trẻ từng rực rỡ.