Chương 46: Lời thì thầm thiên vị

Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt

Chương 46: Lời thì thầm thiên vị

Anh Ấy Dưới Ánh Nắng Gay Gắt thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe tải dừng trước cửa Phòng thí nghiệm nước hoa. Công nhân xuống xe, cẩn thận xếp các chai lọ lên kệ vào hộp, đóng gói rồi chở về khu nghỉ dưỡng của Phương Bạch Dạng.
Xe và người do quản lý tiệm sắp xếp. Quản lý vội vã chạy ra đón "khách lớn", nhưng Phương Bạch Dạng không định nán lại.
Nước hoa trong tiệm có ít nhất sáu, bảy trăm chai, chưa kể những lọ hóa chất tự pha chế. Anh bảo công nhân chở hết về, gọi điện cho quản gia khu nghỉ dưỡng để phối hợp với lễ tân nhận hàng. Rồi anh muốn mời Biên Vũ về thử từng chai.
Biên Vũ từ chối. Y coi trọng hiệu quả. Nhà còn một lô hàng chưa xong, tối nay phải làm tiếp. Nếu không, thời gian giao hàng cho Tứ thúc công sẽ bị kéo dài. Đổi cả ngày để thử nước hoa mà làm chậm tiến độ, y thấy chẳng có lợi ích gì. Nên y kiên quyết không muốn lãng phí thời gian.
Thái độ dứt khoát của Biên Vũ khiến Phương Bạch Dạng cảm giác khoảnh khắc ấm áp trong tiệm dường như chỉ là một giấc mộng.
Nhưng anh đã từng nói, biết rõ và chấp nhận con người Biên Vũ như vậy, nên chỉ nhẹ nhàng đáp: "Tôi gọi xe cho cậu."
Phương Bạch Dạng định liên hệ tài xế ở Lư Đảo, nhưng nghĩ lại, nếu đưa y về theo cách đó, Biên Vũ chắc chắn sẽ từ chối vì cho là "phiền". Anh mở ứng dụng gọi xe, thiết lập định vị, rồi hỏi: "Địa chỉ nhà cậu là gì?"
"Tôi tự gọi."
"Tôi gọi xe thì có mất tiền đâu." Phương Bạch Dạng nhét điện thoại vào tay y, ra hiệu để y tự điền thông tin.
Cuối cùng, anh cũng thành công khiến Biên Vũ nhập địa chỉ nhà vào điện thoại của mình.
Xe đến là một chiếc xe thương vụ. Biên Vũ lên xe, Phương Bạch Dạng đưa y chai nước hoa gỗ xanh vừa thử, nói sẽ hẹn gặp lại.
Hôm sau, ban ngày, Phương Bạch Dạng liên tục nhắn tin cho Biên Vũ.
Khoảng mười giờ sáng, anh gửi cho y một bức ảnh.
Trong phòng khách biệt thự hướng biển, những chai nước hoa đủ size, đủ màu sắc chất đầy sàn, phủ kín bàn, như thể một hang động mọc lên từ "khoáng nước hoa".
Phương Bạch Dạng: Chai này dùng chăm chỉ chắc mười năm mới hết.
Phương Bạch Dạng: Trong đó có cả nước hoa nữ, tôi không dùng được.
Biên Vũ trả lời: "Không tệ." Y nghĩ cuộc trò chuyện đã xong, liền rời phòng, đi xuống lầu, đang bước trên cầu thang thì điện thoại lại rung.
Phương Bạch Dạng gửi ảnh thứ hai. Góc chụp từ bên phải, anh ngồi giữa đống chai nước hoa, điểm nhấn là chiếc chai đỏ sẫm nằm gọn trong lòng bàn tay trái.
Phương Bạch Dạng: Chai này là nước hoa nữ, nhưng tôi thấy hợp với cậu.
Phương Bạch Dạng: Có mùi hoa hồng.
Biên Vũ đứng trước bàn làm việc, trả lời: Cảm ơn, nhưng tôi không có thói quen xịt nước hoa.
Bên kia, Phương Bạch Dạng gõ lên màn hình: "Vì cậu vốn đã thơm?" rồi từng chữ một xóa đi.
Anh lập tức tỉnh táo, nhận ra câu vừa định gửi hơi… bá đạo.
Phương Bạch Dạng: Vậy đống nước hoa này tính sao?
Biên Vũ: Tặng người khác đi. Ra đường phát mỗi người một chai.
Biên Vũ: Đồ cho không, kiểu gì cũng có người nhận.
Phương Bạch Dạng: Đồ cậu không muốn, cho không người khác thì tôi thấy lãng phí.
Biên Vũ: Ồ, để tôi giúp anh đăng lên Xianyu?
* Xianyu: nền tảng mua bán đồ cũ.
Phương Bạch Dạng: Còn không bằng dùng để tắm.
Không nói là tắm cho ai.
Tứ thúc công thấy Biên Vũ từ lầu hai đi xuống, liền tuôn ra một loạt việc cần làm. Giao y hôm nay phải làm gì trước, cái gì sau, phải lên kế hoạch rõ ràng. Vì hôm qua Biên Vũ cả ngày không ở nhà, bỏ dở nhiều "việc cần làm". Ngoài việc mộc, còn phải khử mốc đồ gỗ, dọn kho, lau chùi.
Mấy hôm trước mưa gió, hôm nay trời quang, nắng đẹp, đủ điều kiện để làm các việc khử ẩm, giặt quần áo, chăn gối, phơi chiếu tre trước khi trời nóng, để hè đến là có thể dùng ngay.
Trên bàn có sữa đậu nành và bánh bao. Biên Vũ nghe Tứ thúc công càm ràm, không ngồi xuống, đứng cầm bát uống vài ngụm, lấy bánh bao ăn vội. Như thể ăn xong bữa sáng là sẵn sàng lao vào làm việc.
"Cũng không sợ đau dạ dày." Tứ thúc công thấy y ăn uống cẩu thả nên trách, "Ăn sáng có mất bao lâu, ngồi xuống mà ăn đi. Điện thoại cháu lại rung nữa rồi, sáng nay khách hàng nhắn tin nhiều thế à?"
"Khách hàng" Phương Bạch Dạng lại gửi tin cho Biên Vũ, tiếp nối câu chuyện dang dở.
Phương Bạch Dạng: Nhưng thấy nhiều màu sắc thế, cậu không tò mò mùi của chúng sao?
Biên Vũ: Chắc tôi không thấy rõ được nhiều màu.
Phương Bạch Dạng: … Xin lỗi, tôi không cố ý.
Phương Bạch Dạng thu hồi tin nhắn trước đó.
Biên Vũ: Ý tôi là ánh sáng trong ảnh anh kém, mấy màu nhìn gần giống nhau.
Phương Bạch Dạng: À, vậy à.
Phương Bạch Dạng: Tôi vừa thử chụp lại vài tấm, nhưng ánh sáng vẫn tệ. Hay là cậu rảnh, qua đây xem thử?
Biên Vũ: Không rảnh, tôi phải làm việc.
Phương Bạch Dạng: Được.
Phương Bạch Dạng: Thế cậu bắt đầu làm lúc nào?
Biên Vũ: Bây giờ.
Biên Vũ: Cuộc trò chuyện này kết thúc chưa?
Phương Bạch Dạng: Kết thúc rồi, cậu cứ bận việc trước đi.
Phương Bạch Dạng gửi một biểu tượng chim nhỏ vẫy cánh.
Nhưng một lúc sau, anh lại nhắn: "Nhưng… sau khi 'cuộc trò chuyện kết thúc', tôi không được phép nhắn tiếp à?"
Biên Vũ: Tôi quen xử lý một việc trọn vẹn trong từng đoạn đối thoại. Việc xong rồi thì kết thúc.
Phương Bạch Dạng: Thói quen công việc?
Biên Vũ: Gần giống.
Phương Bạch Dạng: Thế thì chúng ta giống nhau. Tôi cũng vậy với đồng nghiệp.
Phương Bạch Dạng: Nhưng trong khung chat này, đừng áp dụng quy tắc đó, được không?
Phương Bạch Dạng: Tôi nhắn, cậu rảnh thì trả lời.
Biên Vũ: Có gì vui đâu?
Phương Bạch Dạng: Với người khác thì không, với cậu thì có.
Phương Bạch Dạng: Những điều thú vị tôi muốn chia sẻ với cậu, thấy cậu trả lời, tôi thấy rất vui.
Phương Bạch Dạng: Mỗi tin nhắn của cậu, tôi cũng sẽ trả lời.
Phương Bạch Dạng: Đây là quan hệ ngoài công việc.
Biên Vũ im lặng một lúc.
Biên Vũ: Vậy thì được.
Biên Vũ: Nhưng tôi không trả lời hết các tin đâu.
Phương Bạch Dạng: Không sao.
Phương Bạch Dạng: Tôi muốn thử cảm giác chờ người khác trả lời.
Biên Vũ nhướn mày, ném điện thoại sang một bên, ngồi vào bàn làm việc, tiếp tục khắc con "hươu" còn dang dở.
Con "hươu" này không hoàn toàn giống hươu bình thường, sừng là hình cây tùng bách, một chân bị phong hóa. Như thể bụi cây tùng bách hóa thành hươu, nhưng thiếu chân sau bên trái. Biên Vũ đặt tên tác phẩm là "Hươu Gãy Chân", rất trực diện. Y chưa hoàn thành, nhưng đã đăng bản thảo lên cửa hàng online. Nhiều người bình luận muốn mua, có cả bốn, năm ngôn ngữ dưới phần bình luận.
Nhưng y chưa mở chế độ đặt trước. Tứ thúc công định bán đấu giá trên mạng, không theo cách "ai đến trước được trước" như Biên Vũ mà là "ai trả giá cao hơn sẽ được". Tứ thúc công cho rằng như thế mới công bằng.
Đến chiều, Biên Vũ dừng tay khỏi công việc, đứng dậy vươn vai, giơ đôi tay thon dài, ngáp một cái.
Tứ thúc công đang phơi chiếu ngoài sân, thấy ngoài cổng sắt có một người mặc áo dài tay, giày lao động, đội mũ ngư dân, tay cầm kéo và xẻng bước tới.
Nắng gắt, Tứ thúc công phải nheo mắt nhìn, nhận ra là Triệu Mịch, liền vội mở cổng hỏi: "Tiểu Triệu, sao mặc thế này?"
Triệu Mịch nói: "Hôm nay nghỉ, trước đây có hứa với ông là sẽ giúp dọn dây leo trên tường." Hắn không vào ngay, đặt dụng cụ cạnh tường, bắt đầu kiểm tra đám dây leo và hoa bìm bìm rậm rạp.
Triệu Mịch đặt dụng cụ xuống, lấy găng tay lao động từ trong túi, vừa đeo vừa liếc quanh.
Đường phố vắng vẻ, ngõ yên tĩnh, không có bóng người đáng nghi. Triệu Mịch nhẹ thở phào.
Quay lại, hắn thấy Biên Vũ đứng sau cửa sổ trong nhà, từ xa nhìn thẳng về phía hắn. Triệu Mịch vừa đeo xong găng tay, khẽ cười.
"Tiểu Ngộ, cảnh sát Triệu đến giúp, cháu đun ấm nước, lát nữa pha trà." Tứ thúc công vừa phơi chiếu vừa dặn.
"Vâng." Biên Vũ bước vào nhà.
Tứ thúc công nói với Triệu Mịch: "Tiểu Triệu, cảm ơn cháu nhiều quá. Để ông làm xong việc này, sẽ ra giúp cháu ngay."
"Đừng khách sáo, cháu đã hứa rồi mà."
Lát sau, trong nhà vang lên tiếng nước sôi xèo xèo.
Triệu Mịch thấy bóng người kia biến mất, từ từ thu ánh mắt.
Ba phút sau, một bóng trắng như đóa hoa xuất hiện ở cửa, tay trái cầm áo mưa nhựa, tay phải là một chai gì đó trông giống "nước tẩy".
Biên Vũ bước nhẹ nhàng lại gần, như cơn gió thoảng mang theo hương hoa nhài.
"Định cứ thế mà dọn dây leo à?" Biên Vũ nhìn bộ đồ hắn đang mặc.
Triệu Mịch giơ hai tay đeo găng tay bảo hộ lên: "Chuẩn bị thế này là đủ rồi."
"Dây leo đầy côn trùng, động vào là rụng như mưa. Bảo hộ thế này, anh chắc chắn an toàn?" Biên Vũ đưa đồ trên tay: "Áo mưa và thuốc diệt côn trùng."
Triệu Mịch nhận lấy đồ, Biên Vũ quay về, chỉ để lại một câu: "Tôi làm xong sẽ ra giúp."
Không khí và cả chiếc áo mưa thoáng qua mùi hương dịu nhẹ của Biên Vũ.
Triệu Mịch nghĩ, mùi này khác với mùi trước đây của y.
Nhưng hắn không nói rõ là khác ở điểm nào.
Biên Vũ vào nhà, để nước sôi ở chế độ giữ ấm, rồi đi vào kho kiểm tra đồ mộc. Mấy hôm mưa to, dù kho đã dùng chất hút ẩm, máy hút ẩm hoạt động liên tục, nhưng khó đảm bảo đồ không bị ẩm.
Y tháo lớp màng bọc và đệm bong bóng ra từng món, kiểm tra kỹ lưỡng, không có vấn đề gì thì mới gói lại. May mắn là kho chống ẩm tốt, đồ mộc không bị hư hại nghiêm trọng.
Cuối cùng, Biên Vũ dừng lại trước ba bức tranh dầu đặt trên giá gỗ cạnh tường.
Y cầm kính lúp lên, ánh mắt qua thấu kính phóng đại, hàng mi tinh tế khiến người khác khó rời mắt.
Y kiểm tra từng chi tiết trên tranh, kính lúp dừng lại ở góc khung – một đốm xám đen khiến y khựng lại.
Khung tranh dầu đã bị mốc.
Y kiểm tra hai bức còn lại, mỗi bức đều có những đốm mốc lớn nhỏ ở các góc khung.
Dù mốc chưa lan rộng, nhưng với những bức tranh đắt giá, một khiếm khuyết nhỏ cũng là điều nghiêm trọng.
Biên Vũ nghĩ phải khử mốc, nhưng không biết thành phần màu sơn, không dám tự xử lý.
Y quyết định liên hệ chủ nhân bức tranh.
Y chụp ảnh chỗ mốc, gửi cho Văn Sân, hỏi cách xử lý ba bức tranh.
Vài phút sau, Văn Sân trả lời.
Văn Sân: Sorry, đang bận, nên không trả lời ngay được.
Biên Vũ: Ổn, anh đã nhanh lắm rồi.
Văn Sân: Để cậu đợi có 7 phút thôi.
Văn Sân: Tôi xem ảnh rồi, tranh bị mốc là chuyện bình thường.
Văn Sân gửi một video hướng dẫn khử mốc tranh: thường là để nơi khô thoáng, dùng tăm bông chấm ít cồn, chà nhẹ lên vết mốc.
Biên Vũ: Trông không khó.
Văn Sân: Nhưng ba bức này dùng nhiều màu hiếm, chưa chắc đã dùng cồn được.
Biên Vũ dịch "rare pigments" thành "màu hiếm".
Văn Sân: Tôi có dụng cụ an toàn hơn, để tôi đến giúp cậu làm sạch.
Biên Vũ: Phiền anh quá không?
Văn Sân: Tất nhiên là không!
Văn Sân: Tôi đang rất rất rất muốn đến.
Văn Sân: Gặp lại cậu.
Biên Vũ: "Rất" cần phải nhấn mạnh đến ba lần à?
Văn Sân: Không phải cách nhấn mạnh sao?
Biên Vũ: Nhấn mạnh hơi quá.
Văn Sân: Chỉ cần đạt hiệu quả là được. Tóm lại (thành ngữ này dùng đúng chứ?), đợi tôi đến nhé.