41. Đón Giao Thừa Bên Anh

Anh Ấy Là Niềm Tự Hào Của Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kết quả khiến không ít người ngạc nhiên là Hình Mộ Bạch và Lâm Sơ Thanh đã vượt qua bài kiểm tra sự ăn ý một cách xuất sắc.
Ngụy Giai Địch và Vu Viện buộc phải ăn vằn thắn cùng nhau, thậm chí còn có người không ngại ấn đầu Ngụy Giai Địch khiến anh ngỡ ngàng, bất giác hôn vợ mình một cái.
Tiểu đội trưởng Tiêu Dương thấy cảnh này liền vội vàng che mắt cô bé Ngụy Y, khi cả nhóm cười ồn ào, anh cười mắng: “Đừng quá trớn thế, không thấy Y Y đang nhìn à?”
____
Hội trường vẫn ồn ào như trước, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười, Hình Mộ Bạch kéo Lâm Sơ Thanh ra ngoài dạo mát. Gió lạnh thổi vù vù, tóc Lâm Sơ Thanh bay xổ tung, cô phải vén lên sau tai mấy lần.
Người đàn ông bên cạnh mặc áo xanh ô liu đơn sơ, như một cây cổ thụ đứng vững trước gió, dáng người thẳng băng, chẳng hề lay động.
Lâm Sơ Thanh nghiêng đầu nhìn anh, càng nhìn càng thấy ưa mắt.
Hình Mộ Bạch cảm nhận được ánh mắt của cô, anh cúi đầu nhìn, lông mi rủ xuống, ánh mắt trầm tĩnh, thờ ơ, trong đôi mắt thoáng hiện nụ cười.
“Năm nào anh cũng ở lại đội trực đêm giao thừa à?”
“Ừ.” Hình Mộ Bạch đáp.
Cô cười: “Em không ngờ anh biết làm vằn thắn đấy.”
Hình Mộ Bạch nhíu mày, “Xem thường anh à? Bất cứ đứa nào trong đội cũng biết làm cả.”
“Chậc.”
Cô im lặng giây lát, hỏi: “Mấy giờ các anh đi ngủ?”
“Sao thế?” Anh hỏi lại.
“Không có gì, chỉ muốn đón giao thừa với anh thôi. Nhưng nếu giờ giấc của các anh vẫn như thường lệ, thì em sẽ ở đây thêm chút rồi về.”
Anh thở dài, kéo cô vào lòng, nói: “Đón thì đón, xong anh sẽ đưa em về.”
Ánh mắt Lâm Sơ Thanh sáng rỡ, ôm eo anh, tựa đầu vào ngực anh hài lòng.
Một lát sau, cô vui vẻ nói: “Hình Mộ Bạch, anh biết không?”
“Hả?” Anh cúi đầu hỏi.
“Đối với em, đêm giao thừa năm nay vô cùng ý nghĩa.”
Anh cười, “Ừm.”
Lát sau, tiếng anh vang lên trên đỉnh đầu cô: “Đối với anh cũng vậy.”
____
Tuy đêm nay Hình Mộ Bạch không giới hạn thời gian tự do của mọi người, nhưng tất cả đều rất tự giác, đúng giờ quay về ký túc xá nghỉ ngơi.
Trời tối sầm, Hình Mộ Bạch đưa Lâm Sơ Thanh đến phòng ký túc xá của mình.
Lâm Sơ Thanh lần đầu tiên đến thăm phòng của anh, cách bài trí vô cùng đơn giản: một chiếc giường đơn, một bàn làm việc, một chiếc ghế dựa và một tủ đựng quần áo, đồ dùng sinh hoạt.
Chiếc chăn trên giường gấp vuông vắn, không một nếp nhăn, hoàn hảo đến từng milimet.
Hình Mộ Bạch ném chìa khóa lên bàn, kéo ghế ra, hất cằm về phía cô: “Ngồi đi.”
Cô ngồi trước bàn làm việc, quan sát đồ đạc trên đó: quả địa cầu, đèn bàn, ống đựng bút, cốc nước.
Lâm Sơ Thanh vô tư lấy cây bút trong ống đựng ra, chọc chọc quả địa cầu, rồi nghiêng đầu nhìn người đàn ông ngồi trên giường, khóe miệng cong lên.
Hình Mộ Bạch nhìn cô một hồi, rồi bất đắc dĩ cười, vươn tay kéo cô về phía mình.
Lâm Sơ Thanh đặt cây bút xuống, nhào vào lòng anh, quàng tay qua cổ anh.
Người đàn ông một tay ôm chặt eo cô, tay kia đỡ gáy cô, dùng chút sức kéo cô ngả người theo, ngửa cổ hôn môi cô chính xác.
Lâm Sơ Thanh ôm đầu anh, quấn quýt một lúc rồi bất chợt rên lên, đấm nhẹ vào vai anh.
Lại cắn nữa!
Hình Mộ Bạch cười, hơi buông cô ra, nhếch môi cười. Anh để Lâm Sơ Thanh ngồi trên đùi mình, tay cô bắt đầu cởi từng cúc áo anh. Khi cởi xong, ngực săn chắc của anh dần hiện rõ, cô dùng ngón tay chọc chọc, rồi cúi đầu cố tình hôn lên xương quai xanh, mút rồi lại cắn khiến hơi thở anh chậm hẳn lại, bàn tay đang ôm cô bất giác siết chặt.
Hai người âu yếm một lúc, chưa kịp dập lửa, Lâm Sơ Thanh đã cài cúc áo lại cho anh, chiếc áo xộc xệch của anh được cô vuốt phẳng.
Khi tay cô rời khỏi cổ áo anh, Hình Mộ Bạch chợt nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Lát nữa anh đưa em về nhà nhé?”
Lâm Sơ Thanh nghĩ giây lát rồi lắc đầu: “Đến bệnh viện đi, mấy tiếng nữa là đến giờ trực của em rồi.”
“Ừ.”
Hình Mộ Bạch và Lâm Sơ Thanh ngồi ngây người trong phòng đến hơn mười hai giờ mới ra ngoài, anh lái xe đưa cô đến cửa bệnh viện.
Trước khi xuống xe, cô nghiêng người hôn lên má anh: “Hình Mộ Bạch, giao thừa vui vẻ.”
Nói xong, cô nhanh chóng xuống xe bước vào bệnh viện.
Hình Mộ Bạch nhìn bóng lưng cô qua kính cửa sổ, khóe miệng không kìm được giương cao.
Lâm Sơ Thanh, giao thừa vui vẻ.
____
Hình Mộ Bạch lái xe quay về trung đội, đến ký túc xá thì nhìn thấy Dương Nhạc vẫn đang tập luyện trên sân. Lại gần mới thấy, Dương Nhạc dừng động tác, đứng nghiêm chào theo nghi thức quân đội: “Đội trưởng!”
“Sao vẫn chưa đi ngủ?” Hình Mộ Bạch hỏi.
Dương Nhạc: “Em không ngủ được nên qua đây tập luyện.”
Hình Mộ Bạch nhướng mày, “Sao thế?”
Dương Nhạc mím môi, không nói gì.
Im lặng giây lát, Hình Mộ Bạch thở dài: “Có tâm sự à?”
Dương Nhạc gật đầu.
Hình Mộ Bạch bước tới, Dương Nhạc theo sau, nghe anh nói: “Có chuyện gì cứ nói đi. Lúc này đừng coi mình là cấp dưới của tôi, tôi cũng không phải đội trưởng của cậu. Cứ xem tôi như một người bạn đi.”
“Em thấy khó chịu.” Dương Nhạc nhíu mày, nói một câu không đầu không đuôi, rồi tiếp tục: “Chỉ cần nghĩ đến đây là lần cuối đón giao thừa cùng anh em ở đây, trong lòng em lập tức cảm thấy khó chịu, tiếc nuối.”
Hình Mộ Bạch không nói gì, lấy hộp thuốc và bật lửa trong túi ra, đưa một điếu cho Dương Nhạc: “Hút không?”
Dương Nhạc nhận lấy, Hình Mộ Bạch cũng rút một điếu, mở bật lửa đưa trước rồi châm.
“Cảm ơn đội trưởng.”
Hình Mộ Bạch hít một hơi, phẩy phẩy ngón tay kẹp điếu thuốc, ý bảo không cần cảm ơn, rồi bình tĩnh nói: “Sẽ đến ngày xuất ngũ thôi.”
Dương Nhạc cũng thành thạo nhả khói, thở dài khẽ: “Vâng.”
“Sau khi xuất ngũ cậu định làm gì?”
Dương Nhạc nghĩ giây lát, khóe miệng lộ nụ cười: “Em sẽ cùng ba mẹ về quê, tìm một công việc ưng ý, sau đó nhờ người giới thiệu đối tượng kết hôn, nhân lúc ba mẹ còn khỏe thì hiếu kính thật tốt.”
“Mấy năm trước, em thật sự rất khốn nạn.”
Hình Mộ Bạch cười, nheo mắt hít một hơi: “Tuổi trẻ mà, ai chả có lúc lông bông. Biết sai rồi sửa, có gì xấu đâu.”
Dương Nhạc ngạc nhiên nhìn anh: “Đội trưởng, vậy hồi trẻ anh cũng lông bông ạ?”
“Chậc.” Hình Mộ Bạch dùng ngón tay gõ gõ điếu thuốc: “Cái này thì không.”
“Cậu không nghe ra tôi đang an ủi cậu à?”
Dương Nhạc: “…”
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tên nhóc cậu định mang hết đầu bếp với bác sĩ đi đúng không?” Hình Mộ Bạch nheo mắt nhìn Dương Nhạc, “Đột nhiên không muốn thả cậu đi nữa.”
Dương Nhạc cười, đội trưởng đâu có tiếc rẻ cậu, rõ ràng là không nỡ xa ba mẹ cậu mà.
Hình Mộ Bạch vỗ vai Dương Nhạc: “Mặc kệ cậu ở đâu, làm gì, nhưng nhất định không được quên tâm nguyện ban đầu.”
Dương Nhạc gật đầu: “Rõ ạ!”
“Xuất ngũ rồi mau mau cưới vợ đi, nhân lúc chú Dương với dì Vương còn khỏe thì sinh cho họ đứa cháu mập mạp.”
Hình Mộ Bạch nói vậy khiến Dương Nhạc hơi xấu hổ, cậu cười: “Về quê rồi em sẽ tìm đối tượng.”
Hình Mộ Bạch cười: “Lúc đó cậu không còn là lính cứu hỏa nữa, việc tìm đối tượng sẽ dễ dàng hơn.”
Rất nhiều cô gái nghe thấy đối phương là lính cứu hỏa sẽ không đồng ý phát triển mối quan hệ, điều này cũng là lý do khiến đa số chiến sĩ trong đội vẫn còn độc thân.
Dù sao, không ai muốn kết hôn với người có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
____
Tối mùng một Tết, một cô nhi viện xảy ra hỏa hoạn, nhiều đứa trẻ bị kẹt trong đám lửa, đội cứu hỏa nhanh chóng có mặt cứu viện.
Cùng đến hiện trường còn có xe cấp cứu của bệnh viện số 1 thành phố Thẩm.
Lâm Sơ Thanh vừa đến nơi, đội cứu hỏa đã lao vào cứu người, cứ vài phút lại có một chiến sĩ ôm một đứa trẻ chạy ra, giao cho nhân viên y tế, rồi quay lại cứu đứa trẻ khác.
Hình Mộ Bạch ôm một bé trai chạy đến chỗ Lâm Sơ Thanh, đeo mặt nạ dưỡng khí cho đứa trẻ, đặt lên cáng cứu thương, nói với cô: “Đùi đứa nhóc bị đè nặng, sắp hôn mê rồi, giao cho em nhé.”
“Vâng!” Lâm Sơ Thanh lập tức kiểm tra vết thương, nhíu mày, vết thương quá nặng, đứa bé sắp hôn mê.
Cô không chút do dự, cùng trợ lý đẩy cáng lên xe cấp cứu, lao thẳng đến bệnh viện, không quên kêu nhân viên y tế khác ở lại cứu viện.
____
Sau khi chăm sóc xong lũ trẻ được cứu khỏi cô nhi viện, trời đã gần sáng, cô mệt mỏi lê bước về phòng nghỉ, vừa nằm xuống đã thiếp đi.
Đến tám giờ sáng, sau khi ngủ được vài tiếng, cô thay quần áo định về nhà, vừa ra ngoài thì nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại: Một cô nhi viện ở thành phố Thẩm bốc cháy đêm mùng một Tết, các anh hùng của đội cứu hỏa lần lượt cứu trẻ ra ngoài, nhưng đến lần thứ năm quay lại cứu, một chiến sĩ đã anh dũng hy sinh.
Nhìn thấy tin này, tâm trạng Lâm Sơ Thanh sụp đổ, cô vội vàng gọi cho Hình Mộ Bạch, nhưng không ai nghe máy.
Cô gọi mấy lần vẫn không có phản hồi.
Lâm Sơ Thanh hoảng sợ, cầm điện thoại chạy ra khỏi bệnh viện.
____
Tác giả có chuyện muốn nói: Chắc mọi người cũng đoán được là ai rồi đúng không?