Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt
Chương 70: Ốm Đau
Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi rời khỏi sòng bạc, trời đã tối hẳn, đèn đường nối đuôi nhau sáng lên, hắt ánh vàng xuống con đường phủ bóng cây rậm rạp.
Hai người bình tĩnh chào tạm biệt dì, dáng vẻ nghiêm túc chẳng khác gì hai chàng trai ngoan. Chỉ đến khi rẽ khuất một góc, thoát khỏi tầm mắt của sòng bạc, Thịnh Ngộ mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu cố ý chậm lại vài bước, rồi bất ngờ nhảy phóc lên lưng Lộ Dữ Chu.
"Cậu đúng là… Ban ngày nghiêm trang nghiêm túc, suýt nữa thì dì phát hiện rồi! Sao không biết kiềm chế chút?"
Vừa bước vào nhà, Thịnh Ngộ chẳng buồn nhìn đồng hồ, không biết đã mấy giờ. Trong lúc hôn nhau, não thiếu oxy đến mức chẳng cảm nhận được thời gian trôi. Cậu chỉ biết đắm mình vào sắc trời chiều dần buông xuống phía tây, bầu trời từ xanh chuyển sang tím thẫm, rồi tối sẫm, còn bản thân thì vẫn bị Lộ Dữ Chu giữ chặt, không cho rời.
Trong lúc đó, Hạ Dương lên lên xuống xuống, tưởng hai người đi vắng. Cậu ta thuận tay chộp lấy điều khiển, chuyển sang kênh tạp kỹ hài, vừa xem vừa cười ha hả theo tiếng lồng.
Lộ Dữ Chu lợi dụng lúc tiếng ti vi ồn ào, siết nhẹ cổ Thịnh Ngộ, hôn sâu hơn. Cảm xúc trào dâng như dòng lũ vỡ đập, ào ào dâng lên không kiềm chế nổi.
Hôn xong nghỉ, nghỉ xong lại hôn, đến mức Thịnh Ngộ cũng không hiểu nổi sao anh lại có nhiều h* m**n đến thế.
Mãi đến khi dì trở về từ nhà hàng xóm, hỏi hai đứa đi đâu, Hạ Dương mới lắc đầu nói không biết.
Thấy tình hình không giấu được nữa, Lộ Dữ Chu mới buông môi Thịnh Ngộ, ngón tay vẫn lưu luyến ở eo cậu, hơi thở rối loạn, thoang thoảng tràn vào khóe môi người kia.
Điện thoại reo.
Lộ Dữ Chu bình thản như vừa mới nhận ra có người ngoài, ngoái đầu ra cửa nói:
"Bọn cháu đang làm bài, có chuyện gì không?"
"Vãi chưởng!" Hạ Dương áp sát cửa hét lớn:
"Hai người ở trong phòng à! Tớ gọi nãy giờ sao không ai nghe!"
Lộ Dữ Chu thản nhiên đáp:
"Đeo tai nghe, không nghe thấy."
Anh nói dối trơn tru không cần chuẩn bị, Thịnh Ngộ nhìn đến mức ngứa răng muốn cắn.
Hai người lại quấn quýt trong phòng thêm nửa tiếng nữa, rồi mới lần lượt bước xuống lầu.
May là buổi tối, dì không để ý đôi môi hơi đỏ của họ, chỉ dặn dò trên đường về phải cẩn thận, mai dậy sớm ăn cơm.
Lộ Dữ Chu vốn đã quen với những cú trêu chọc bất ngờ của Thịnh Ngộ, thân hình anh lập tức vững vàng, đưa tay ra sau bế cậu lên lưng, bình thản nói:
"Chúng ta có bị phát hiện đâu."
Thịnh Ngộ chỉ đang đùa nghịch, không định để cõng, liền kêu lên một tiếng ngắn, ngượng ngùng vỗ nhẹ vai Lộ Dữ Chu:
"Để tôi xuống đi, nặng lắm."
"Không nặng, gầy hơn rồi."
So với trước khi ra nước ngoài, Thịnh Ngộ gầy đi nhiều. Eo thon đến mức chẳng còn chút thịt, cổ tay gầy trơ xương, đồng hồ phải rút ngắn hai nấc, vòng tay trên cổ tay giờ rộng hơn trước cả một đốt ngón tay.
Đất Alsace không nuôi nổi người.
Thịnh Ngộ không nhận ra, còn tưởng Lộ Dữ Chu đang đùa:
"Xương cốt tôi nở ra thôi. Chủ tịch Thịnh cũng nói tôi không còn béo như trước. Trai đẹp đều vậy, xương to nhìn sẽ gầy."
Lộ Dữ Chu quay đầu, ánh mắt lướt nhẹ qua người cậu, trong đó ẩn hiện nụ cười, lại pha chút cảm xúc khó đoán.
Đêm xuống, con hẻm nhỏ yên tĩnh không một tiếng động. Bóng hai người in dài xuống mặt đất, như đôi uyên ương kề vai sát cánh.
Giằng co một lúc, sự ngượng ngùng của Thịnh Ngộ dần tan. Dù sao thì… Lộ Dữ Chu cũng không phải người xa lạ, mà là bạn trai cậu. Bị bạn trai cõng một chút thì có sao đâu.
Cậu từ từ cúi đầu, nghiêng mặt cọ nhẹ lên vai anh, mí mắt khép hờ:
"Trước khi về nước, trí nhớ bà nội đã bắt đầu hồi phục, nhưng bác sĩ bảo vẫn phải theo dõi thêm. Tiếc là năm nay không thể ăn Tết cùng nhau."
Lộ Dữ Chu: "Ừ."
"Cậu hay cõng người lắm à? Sao vững thế?"
Cách trò chuyện của họ vẫn tự do như ngựa hoang, nghĩ gì nói nấy, không giới hạn chủ đề. Thịnh Ngộ hỏi linh tinh, Lộ Dữ Chu đáp ngắn gọn. Nhưng sự lạnh lùng ấy không hề qua loa. Vài ngày sau, hỏi lại, anh vẫn nhớ rõ từng chữ cậu nói.
"Lần đầu cõng," Lộ Dữ Chu nói, "nếu cậu thích, sau này tôi có thể thường xuyên cõng cậu."
Thịnh Ngộ không vui:
"Không cần, dù sao tôi cũng là một anh chàng cao trên một mét tám mấy, suốt ngày để người ta cõng thì mất mặt lắm."
Thịnh tiểu thiếu gia đi nước ngoài nửa năm, giờ càng quan tâm đến hình tượng.
Lộ Dữ Chu bật cười khẽ, lòng bàn tay còn cố ý ướm thử hai cái, làm Thịnh Ngộ tức muốn mắng:
"Này… đừng… lát nữa ném xuống bây giờ!"
Cứ thế, hai người vừa đi vừa ồn ào trở về nhà.
—
Thịnh Ngộ bị rối loạn múi giờ nên hơn chín giờ tối vẫn tỉnh như sáo. Tắm xong, cậu mở máy tính, thêm vài phim vào danh sách 'muốn xem', định thức xuyên đêm.
Hai hôm nay trời âm u, Lộ Dữ Chu chưa kịp phơi chăn cho cậu. Thực ra, Thịnh Ngộ thấy việc dọn giường cũng phí thời gian, vì dù cậu ngủ phòng nào thì nửa đêm Lộ Dữ Chu cũng sẽ mò sang.
Thế nên cậu chẳng thèm về phòng mình, tự giác leo lên giường Lộ Dữ Chu.
Mùa đông ở thành phố A dễ chịu, nhiệt độ trung bình trên mười độ, nhà cũ thậm chí không cần máy sưởi. Dạo này trời còn ấm hơn, Thịnh Ngộ nằm xem TV trên giường, lười đắp chăn.
Tập đầu tiên mới chiếu được nửa thì Lộ Dữ Chu tắm xong bước vào, mang theo cả hơi nước. Mùi sữa tắm quen thuộc nhanh chóng thoang thoảng quanh mũi Thịnh Ngộ.
"Sao không sấy tóc?" Lộ Dữ Chu nghịch đuôi tóc ướt của cậu.
Người này đúng là chó chê mèo nhiều lông – tóc anh cũng còn ẩm mà nói người khác. Hai người dùng chung một loại sữa tắm, mùi hương giống hệt nhau, nhưng trên người Lộ Dữ Chu lại có cảm giác mát lạnh rất riêng.
Ánh mắt Thịnh Ngộ vẫn dán vào màn hình, tóc vướng mặt, cậu thuận tay hất ra sau. Cổ thon dài lộ ra trước mắt người kia.
"Dù sao cũng chưa ngủ, để tự khô. Tôi lười sấy."
Vừa tắm xong, làn da cậu trắng như ngọc, mịn màng. Đặc biệt là vùng cổ – vốn đã mỏng manh, chỉ cần khẽ chạm cũng để lại vết.
Thịnh Ngộ mải xem phim, không để ý lực tay Lộ Dữ Chu trên da đang tăng dần.
Đến khi phản ứng lại thì mặt đã bị xoay đi, môi bị người kia hôn xuống.
Khác với nụ hôn vội vã ở sòng bạc, lần này Lộ Dữ Chu dịu dàng, kiên nhẫn – kiểu hôn ấy ngược lại khiến Thịnh Ngộ càng bồn chồn.
"Cậu…" Thịnh Ngộ nghiêng đầu, ngắt lời nụ hôn dai dẳng, mấy ngón tay luồn xuống dưới, nắm lấy tay Lộ Dữ Chu nhét vào trong áo mình – như một lời mời vụng về.
Mặt đỏ ửng, không dám nhìn thẳng, giọng khàn khàn, lắp bắp:
"Đừng hôn nữa… Chúng ta… có thể… Cậu không cần phải nói…"
Lộ Dữ Chu khựng lại, thần sắc thoáng ngơ ngác.
Một lát sau, anh quay mặt đi, khẽ nói:
"Vậy… cậu chờ chút. Tôi đi mua…"
Ba chữ cuối gần như không nghe được, mang theo chút bối rối. Thịnh Ngộ ngẩng đầu, mắt ngơ ngác:
"Mua cái đó? Tôi có mang thai đâu."
"…"
Chuyện này phải giải thích sao đây.
Lộ Dữ Chu rõ ràng đã tìm hiểu, nhưng chưa đủ. Anh chỉ biết là phải mang, chứ không nói rõ được lý do.
— Nếu thật sự chuẩn bị chu toàn, đâu đến lúc này mới nhớ ra phải đi mua.
Càng nói càng lúng túng, càng hỏi càng ngây thơ. Hai người nhìn nhau vài giây rồi cùng đỏ mặt, ngượng ngùng dời mắt.
"Tiệm thuốc gần đây đóng cửa rồi," Lộ Dữ Chu nhìn đồng hồ, nhíu mày, giọng kìm nén: "Chờ giao cũng muộn… Thôi, để mai tôi đi mua."
Thịnh Ngộ hiểu ra – đêm nay dừng lại.
Cậu ỉu xìu: "Ồ."
Lộ Dữ Chu đứng dậy xuống giường, tiếng dép lê vang xuống lầu. Chẳng bao lâu sau, anh trở lại, đóng cửa và khóa trái.
Thịnh Ngộ nghe tiếng sột soạt – như tiếng xé bao bì. Quay đầu nhìn, thấy Lộ Dữ Chu đã xé một hộp khăn giấy đặt lên bàn, rồi kéo rèm cửa xuống.
Dưới ánh mắt nghi hoặc, anh dùng một chân đẩy ghế ra ngồi xuống. Thở nhẹ, ánh mắt dán chặt vào Thịnh Ngộ, giọng khàn khàn:
"Muốn thử cách khác không?"
Lúc xuống giường, Thịnh Ngộ còn bối rối. Nhưng khi bị Lộ Dữ Chu ấn eo, khóa ngồi lên đùi anh, cậu lập tức hiểu hết.
……
Tóc họ vẫn ướt, thân nhiệt nóng rực, không khí đặc đặc hơi ẩm.
Thịnh Ngộ cúi đầu nhìn ngón tay Lộ Dữ Chu. Đôi tay trắng, chiếc đồng hồ đen trên cổ tay tạo thành sự tương phản rõ rệt. Chỉ cần hơi dùng sức, gân xanh đã nổi lên.
Cậu không ngờ món quà sinh nhật mình tặng lại xuất hiện trong cảnh này. Dù vậy, cậu vẫn thấy Lộ Dữ Chu đeo chiếc đồng hồ ấy trông cực kỳ gợi cảm – lạnh lùng, quyến rũ.
Chỉ là… từ hôm nay trở đi, rất khó để cậu còn nhìn đôi tay này mà thấy đẹp nữa.
… Thật sự không thể nhìn thẳng.
Mùa đông, khắp người Thịnh Ngộ ướt đẫm mồ hôi. Cậu không nhớ mình đã ngẩng đầu bao nhiêu lần – từ cổ đến xương quai xanh đều ướt sũng.
Lộ Dữ Chu rút khăn giấy, lau cổ cho cậu, xoa lưng an ủi, giọng khàn:
"Chẳng phải cậu tự làm trước rồi à?"
Thịnh Ngộ chôn mặt vào cổ Lộ Dữ Chu, không muốn trả lời.
Tuy không cam tâm, nhưng thật ra cậu chưa từng thử. Một chút kinh nghiệm non nớt bị Lộ Dữ Chu lôi ra sạch sẽ – cảm giác thất bại tràn ngập.
Giá mà trước đó tự tập vài lần… Giờ nghĩ lại chỉ thấy tiếc nuối.
Cậu nhớ tóc vẫn còn ướt, nhưng khi quay lại giường thì gần như đã khô, chỉ còn đuôi tóc hơi ẩm.
Lộ Dữ Chu dọn dẹp xong, rồi thuần thục ôm cậu từ phía sau, ngửi tóc cậu, khẽ hỏi:
"Thật sự không muốn sấy thêm chút nữa?"
Thịnh Ngộ mềm nhũn, chẳng buồn động:
"Cậu sấy thì tôi sấy."
Tóc Lộ Dữ Chu đã khô từ lâu. Thấy cậu không chịu dậy, anh cũng không ép, chỉ nhẹ nhàng nói:
"Ngủ ngon."
Chiếc chăn nhanh chóng ấm lên bởi hơi nóng từ hai cơ thể.
Thịnh Ngộ quên sạch kế hoạch thức đêm, quên luôn việc mình chưa điều chỉnh múi giờ. Nhưng vừa chui vào lòng bạn trai, cơ thể đã phản bội đồng hồ sinh học, chìm vào giấc ngủ sâu.
Hậu quả của việc lười sấy tóc là hôm sau thức dậy bị cảm.
"A xì——"
Thịnh Ngộ rút khăn xì mũi, cúi người vứt vào thùng rác. Ngồi lại trên giường, cậu kéo chăn lên tận cằm, khó tin nói:
"Sao hai đứa đều không sấy tóc, mà chỉ mình tôi bị cảm? Không công bằng."
Người còn lại cũng chẳng sấy tóc, lúc này bước vào từ ngoài, tay cầm một cốc. Trong cốc bốc khói – thuốc cảm pha loãng.
Lộ Dữ Chu tựa cửa, lười biếng nâng mí, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ cốc, thấy vừa mới đưa cho Thịnh Ngộ:
"Thể chất tôi tốt hơn cậu. Đừng cãi, uống đi."
Thịnh Ngộ nghẹt mũi, giọng khàn đặc:
"Thể trạng tôi cũng đâu kém. Hơn một năm nay chưa ốm… Rõ ràng là do hôm qua cậu kéo quần tôi thấp quá, đ* h** s*c."
Bị chụp nồi oan – Lộ Dữ Chu: "…"
Ừm.
Người ốm lúc nào cũng có đặc quyền vô lý. Lộ Dữ Chu tức mà muốn cười, nhưng không cãi, thản nhiên nhận nồi.
"Được rồi, tổ tông. Lần sau tôi đi mua máy sưởi, trước khi c** q**n sẽ hong ấm cho cậu kỹ."
"Máy sưởi thì thôi," Thịnh Ngộ hớp một ngụm thuốc, chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt vô tình lướt qua phần eo trở xuống của Lộ Dữ Chu. Cảnh đêm qua ùa về, cậu khựng lại, mặt đỏ bừng, lí nhí:
"Lần sau… cậu nhanh một chút là được…"
Lộ Dữ Chu làm sao chịu nổi lời này.
"Này này, đừng hôn – tôi đang cảm!"
Người bên giường bất ngờ cúi xuống định hôn. Thịnh Ngộ luống cuống đẩy ra, nhăn mặt, tái nhợt:
"Cậu muốn bị lây à?"
Có câu: chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Lộ Dữ Chu giờ chỉ muốn… chết luôn cho xong.
"Vài ngày tới chúng ta ở chung. Thật sự lây, cậu nghĩ tôi trốn được sao?" Anh nghiêng người, áp sát, nhướn mày – bộ dạng phó mặc số mệnh.
Thịnh Ngộ lùi ra, tiêu hóa lời này một hồi mới hỏi:
"Cậu không cách ly với tôi à?"
Lộ Dữ Chu: "Ai muốn thì tự cách ly."
Thịnh Ngộ cân nhắc, vẫn thấy không ổn. Cậu còn quý mạng:
"Nhỡ tôi lây cậu, tôi khỏi, rồi cậu truyền lại cho tôi…"
"…"
Lộ Dữ Chu hết cười nổi.
Thịnh Ngộ ngẩng lên, thấy vẻ mặt u ám, trống rỗng của anh, bỗng hiểu vì sao Triệu Lập Minh lại nói đến cái 'khóc tang' là thế nào.
"Này, tôi uống xong rồi," Thịnh Ngộ đặt ly sang bên, nắm lấy tay Lộ Dữ Chu, mân mê các đốt xương, do dự, rồi dịu giọng:
"Tôi sẽ khỏi nhanh thôi… nên là, làm gì ngon mang lên đi, bạn trai."
—----
Chuột: Tui nghĩ là mọi người sẽ thấy gượng ép khi đổi xưng hô 🥲, nhưng mà tui có cảm giác không đổi bây giờ thì sẽ không còn cơ hội nữa. Mọi người thông cảm cho sở thích bé nhỏ của tui nha, cùng nắm tay nhau làm quen với xưng hô mới nào.
Chuột sau khi beta: Tui đã đổi xưng hô được 5c rồi và thấy nó không hợp lắm, tui hận! Cứng đầu đổi cho cố, giờ sửa lòi mắt :_) Chờ đấy, tui chưa chịu thua đâu.