Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt
Chương 71: Cơn bệnh dai dẳng
Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày thường ít khi ốm, nhưng khi bệnh thì lại dai dẳng. Thịnh Ngộ chính là ví dụ điển hình nhất.
Lúc đầu chỉ là cảm mạo thông thường, hôm sau đã sốt nhẹ, phải nằm nghỉ ba ngày mới đỡ. Mà Thịnh Ngộ vốn không biết giữ gìn sức khỏe, vừa khỏi đã cùng Hạ Dương ngồi xổm trước sòng bạc ăn mấy cây kem, hôm sau lại ho khan quay lại.
Lộ Dữ Chu như có miễn dịch với virus, hai người ở cùng nhau mấy ngày, Thịnh Ngộ bệnh đi bệnh lại, anh vẫn khỏe mạnh vô sự.
Thịnh Ngộ lo lắng sẽ lây bệnh cho anh, dù nóng sốt vẫn cố quay về phòng mình ngủ, cách ly được hai ba hôm. Đến đêm thứ tư, cậu đang ngủ thì khát nước tỉnh dậy, toàn thân nặng nề, không nhúc nhích được, như bị bóng đè. Thịnh Ngộ cố quay đầu lại —— hóa ra con quỷ lớn lại là Lộ Dữ Chu.
Lộ Dữ Chu vốn ngủ nông, chỉ cần tiếng động nhỏ cũng thức ngay. Anh mở mắt, nhìn cậu với vẻ ngái ngủ, câu đầu tiên:
"Sao vậy? Khó chịu à?"
… Lúc ấy Thịnh Ngộ thật sự muốn chửi thề, nhưng nghe anh hỏi, cậu lại không nỡ mắng.
Không mắng thì thôi, nhưng Thịnh Ngộ vẫn đề phòng, hôm sau trước khi ngủ nhất định khóa chặt cửa phòng.
Ai ngờ đêm đó, Lộ Dữ Chu mở khóa học trên mạng, mở được cái ổ khóa cũ kỹ không cần kỹ thuật.
Cửa vừa bật ra, Thịnh Ngộ đang ngồi trên giường trừng mắt nhìn anh.
"……"
Bị bắt quả tang, hiếm khi Lộ Dữ Chu thấy xấu hổ, anh nghịch dụng cụ bẻ khóa trên tay, cúi đầu dụi mũi, nói:
"Tôi mộng du, cậu tin không?"
Thịnh Ngộ tin được mới lạ.
Sau lần bị bắt tại trận, Lộ Dữ Chu ngoan ngoãn được vài ngày, không lén vào phòng cậu nữa. Mãi đến một hôm, Thịnh Ngộ bất ngờ phát hiện quầng thâm mắt anh nặng hơn ngày thường.
— Ngay cả trong thời kỳ chịu áp lực học tập lớn nhất, anh cũng chưa từng có đôi mắt gấu trúc như thế.
Lộ Dữ Chu chẳng bận tâm. Trong lúc trò chuyện, anh pha siro trị ho, cúi đầu thử nhiệt độ, dựa vào bàn bếp, giọng uể oải:
"Có hơi lo cho cậu nên không ngủ được… đợi mấy hôm ngủ bù là ổn, chuyện nhỏ thôi."
Lời anh nghe nhẹ bẫng, nhưng Thịnh Ngộ lại nghẹn lời không biết đáp thế nào.
Từ hôm đó, hai người lại nằm chung giường. Thịnh Ngộ suy nghĩ nghiêm túc về chuyện nếu lây chéo thì phải làm sao. Cuối cùng cậu nghĩ, cùng lắm hai người vào viện truyền nước cũng được, còn hơn để bạn trai ngày nào cũng thức trắng.
Bệnh tuy tái đi tái lại nhưng không quá nặng, chỉ nghẹt mũi, ho, đau họng xen kẽ, Thịnh Ngộ vẫn chưa đi viện. Đến ngày thứ sáu, Lộ Dữ Chu nhìn không chịu nổi, kéo cậu đi khám.
Bác sĩ hỏi han tình hình, xem kết quả, tỏ vẻ muốn nói gì đó:
"Bình thường có uống đồ lạnh không?"
Thịnh Ngộ: "...Có."
"Ăn nhiều đồ cay không?"
Thịnh Ngộ: "Tôi thấy bình thường, không cay lắm."
"Có ăn trứng gà, mấy loại thức ăn dễ kích ứng không?"
Thịnh Ngộ: "Hả? Trứng gà cũng tính là kích ứng à?"
Sau một hồi hỏi thăm, bác sĩ không nói nổi lời, quay sang Lộ Dữ Chu:
"Bạn cậu không tự kiềm chế được, dạo này cậu phải để mắt đến cậu ấy nhiều hơn. Không được vận động mạnh, không uống đồ lạnh, ăn uống thanh đạm, tuyệt đối tránh bồi bổ quá mức, hạn chế ăn thịt bò, thịt cừu hay thức ăn dễ gây kích ứng…"
Một tràng dặn dò dài. Lộ Dữ Chu lần đầu tiên được giao chức ‘người giám sát’, đứng thẳng người, vẻ ngơ ngác. Lát sau mới bắt nhịp, vừa ghi nhớ vừa cau mày.
Bác sĩ kê nhiều thuốc, còn đưa tờ giấy ghi chú những điều cần chú ý. Ra khỏi bệnh viện, Lộ Dữ Chu vẫn cau mày nhìn chằm chằm tờ giấy.
Thấy vậy, Thịnh Ngộ cười:
"Những thứ này chỉ nghe cho biết thôi, làm sao mà làm theo hết được. Cái này không được ăn, cái kia cũng không được, chẳng lẽ bắt tôi nhịn đến chết đói à?"
Lộ Dữ Chu không đáp, cẩn thận cất tờ giấy vào cặp, rồi quay sang quan sát Thịnh Ngộ từ đầu đến chân, ánh mắt nghiêm túc như máy quét.
Thịnh Ngộ lập tức sinh ra linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, sau khi quét vài vòng, Lộ Dữ Chu bước tới, nắm cổ áo Thịnh Ngộ, kéo áo khoác rộng lên tận cổ, còn cài luôn chiếc khuy trên cùng.
"Không được để gió lùa." Giọng anh nghiêm chỉnh như đang ra lệnh.
… Chết thật.
Có lẽ vì tuổi thơ thiếu sự quản thúc của cha mẹ, Lộ Dữ Chu luôn giữ khoảng cách với cuộc sống riêng tư của người khác. Ngay cả người thân như Hạ Dương, anh cũng chỉ nhắc nhở đôi câu chứ chưa từng can thiệp.
Người ta có câu ‘lời hay khó khuyên kẻ cố chấp muốn chết’. Lộ Dữ Chu chính là kiểu người đó. Tôn chỉ giao tiếp của anh chỉ gói gọn trong bốn chữ: ‘Liên quan gì tôi.’
Vậy mà giờ đây, anh đã gạt bỏ tất cả, xếp Thịnh Ngộ vào danh sách giống loài quý hiếm cần bảo vệ.
Dì thấy vậy lên tiếng:
"Không cần quá nghiêm khắc đâu. Tiểu Ngộ cả năm ở nước ngoài, thèm đủ thứ, hiếm khi về ăn Tết, chẳng lẽ bắt nó ôm bụng rỗng à?"
Thịnh Ngộ lập tức hùa theo:
"Đúng đúng, dì nói đúng!"
Hạ Dương cũng vội vàng phụ họa:
"Có que kem thôi mà, trai trẻ sung sức, ăn tí kem làm sao chết được. Phải để virus biết ai mới là chủ của thân thể này chứ."
Thịnh Ngộ ra sức tán thành:
"Chuẩn luôn, chuẩn luôn!"
Lộ Dữ Chu cuối cùng không cãi lại được, tạm thời tha cho Thịnh Ngộ.
Hôm đó Thịnh Ngộ gặm nửa bát sườn cừu, sáng hôm sau tỉnh dậy liền biến thành người câm.
Đến sòng bạc, cậu cố phát ra tiếng:
"Hi…"
Dì: "…"
Hạ Dương: "…"
Từ đó về sau, dì và Hạ Dương cũng không mở miệng giúp cậu nữa.
Thế là, Thịnh Ngộ cứ nửa khỏe nửa bệnh, lay lắt vượt qua một tuần.
Rất nhanh đến ngày Tiểu Niên*.
(*Tiểu Niên: Ngày lễ truyền thống Trung Quốc, thường trước Tết Nguyên Đán khoảng một tuần, mang ý nghĩa tiễn Táo quân về trời và chuẩn bị đón năm mới.)
Trước đây Thịnh Ngộ từng nói muốn cùng Lộ Dữ Chu ăn Tết, hai bên gia đình thay phiên nhau. Ông cũng đồng ý. Năm nay là năm đầu tiên, ông thấy rất đặc biệt, muốn Tết này Thịnh Ngộ được ở Thịnh gia. Nhưng dì Văn Tú cũng muốn giữ lấy năm đầu tiên này. Hai bên không chịu nhường, cuối cùng thống nhất phân thắng bại bằng cách… ‘thương mại’.
— Đánh mạt chược.
Đây là đề nghị của Văn Tú. Bà không giỏi nhiều trò, chỉ đánh mạt chược là sở trường.
Chủ tịch Thịnh vốn không giỏi, nhưng học cấp tốc nửa tháng, đến ngày Tiểu Niên đúng giờ ra trận, còn mang theo trợ thủ được cho là năng khiếu, Thịnh Gia Trạch.
Phía sòng bạc do Văn Tú và Hạ Dương xuất chiến. Luật chơi đơn giản, từ hai giờ chiều đến sáu giờ, bên nào thắng nhiều hơn thì bên đó quyết định.
Bốn người chiếm trọn căn phòng lớn nhất, ngồi nghiêm chỉnh, khí thế cuồn cuộn.
Đứng ngoài cửa - Thịnh Ngộ: "…"
Cậu không biết chọn năm nay ở nhà nào, nên vẫn ở lại hẻm Hỉ Thước, chờ các trưởng bối thương lượng. Dù sao họ chắc chắn suy xét chu toàn hơn cậu.
… Ai ngờ kết quả lại là ngồi đây đánh mạt chược.
Sớm biết vậy, để cậu bốc thăm xem trúng ai thì theo, còn tiết kiệm nguyên buổi chiều.
Cậu đứng xem một lúc, không hiểu nổi, bèn quay lưng lên lầu tìm Lộ Dữ Chu.
Lộ Dữ Chu đang ở tầng hai nấu mì cho cậu.
Thịnh Ngộ vẫn phải kiêng khem, ăn uống nhạt nhẽo, chẳng có vị gì nên chẳng buồn ăn. Nhưng con trai tuổi này lại hay đói, cứ vài tiếng lại kêu Lộ Dữ Chu nấu thêm bữa nhỏ.
Dạo này trời đột ngột trở lạnh, cuối cùng Lộ Dữ Chu cũng chịu cởi chiếc áo thun quen thuộc, đổi sang áo len mỏng. Làm bếp luôn xắn tay áo lên, dáng người cao gầy đứng trước gian bếp mờ hơi nước.
Tựa vào khung cửa, Thịnh Ngộ bỗng thấy khung cảnh này rất quen. Rất lâu về trước, khi cả hai chưa thân đến vậy, Lộ Dữ Chu cũng từng đứng như thế nấu mì cho cậu. Lúc ấy cậu đã nghĩ, người này không đến nỗi khó gần như vẻ bề ngoài.
"Bọn họ bắt đầu rồi à?" Lộ Dữ Chu như có mắt sau gáy, nhận ra Thịnh Ngộ ngay tức khắc mà không cần quay đầu.
"Ừm…"
Thịnh Ngộ đáp, đi lại gần nhìn vào nồi mì. Thấy trong nồi chỉ có nước loãng với mấy cọng rau xanh lềnh bềnh, mặt mũi lập tức ủ rũ.
Giọng cậu khàn khàn:
"Thịt…"
Trong làn hơi nước, ánh mắt Lộ Dữ Chu như khẽ cong lên, tựa hồ đang cười:
"Cậu đi xem trong tủ lạnh có gì thêm được không."
Thịnh Ngộ vội vàng chạy tới lục lọi, lát sau ôm ra một lọ dâng lên như dâng bảo vật.
Lộ Dữ Chu liếc mắt, là sò điệp xào cay.
"Không được."
Thịnh Ngộ mặt mày sụp xuống, lại quay vào lục tiếp. Một lúc sau trở ra.
Là trứng xào ớt xanh.
Lộ Dữ Chu: "Không được."
Thịnh Ngộ bất lực, nhét cả sò lẫn trứng trở lại, lục lọi một hồi, chọn ra được lọ thịt sợi khô xào.
Lộ Dữ Chu khẽ nhíu mi, định từ chối nhưng thấy ánh mắt mong chờ của cậu, cuối cùng không nỡ. Anh nhận lấy, nói:
"Chỉ được cho một thìa thôi……"
Có một thì sẽ có hai. Thịnh Ngộ hiểu rõ nguyên tắc nắm bắt thời cơ, cậu lập tức ghé sát, dí khuôn mặt lại trước mặt anh.
Ánh mắt Lộ Dữ Chu dừng lại trên gương mặt ấy, cuối cùng không nhịn được, khóe môi cong lên, vừa ép môi xuống vừa né đi, thấp giọng nói:
"Đừng quậy, dưới nhà còn có người."
Thịnh Ngộ suy nghĩ hai giây, lập tức hiểu ra.
Cậu xoay người đi đóng cửa bếp.
Lộ Dữ Chu chưa hiểu, còn định hỏi thì Thịnh Ngộ đã áp sát, bất ngờ hôn lên cằm anh một cái.
"……"
Lộ Dữ Chu lùi hai bước, dựa vào mặt bàn, giữ bình tĩnh:
"Như vậy cũng không……"
Thịnh Ngộ lại hôn lên má anh.
Lộ Dữ Chu hít một hơi thật sâu:
"Đừng……"
Lần này, Thịnh Ngộ hôn ngay vào chóp mũi anh.
Cuối cùng, Thịnh Ngộ đổi lấy được một bát mì — ớt bị nhặt bỏ, nhưng mặt trên phủ đầy thịt sợi.
—
Ván mạt chược khói lửa mịt mù ấy rốt cuộc vẫn kết thúc bằng thất bại của Thịnh Khải Cơ. Vị chủ tịch hiếm hoi cả đời mới có một lần thua thảm hại — thua dưới tay ‘quốc túy’*.
(*Quốc túy: ‘Tinh hoa dân tộc’. Ở Trung Quốc, từ này thường chỉ môn mạt chược, bởi họ coi đó là trò chơi truyền thống đặc trưng, mang tính biểu tượng văn hóa.)
Thịnh Ngộ vẫn ngồi ngốc đến tận sáu giờ, chờ họ đánh xong để tiễn ba ra về.
Đánh suốt buổi chiều, Thịnh Khải Cơ đã cởi áo khoác, mở cúc tay áo, toàn thân trông mệt mỏi nhưng vẫn giữ được phong độ. Chỉ là trước khi lên xe, ông khẽ thở dài, dặn Thịnh Ngộ:
"Con bệnh lâu như vậy rồi, sau này nhất định phải tự chăm sóc bản thân. Không có người hầu thì càng phải nhớ giờ uống thuốc……"
Đúng lúc đó, Lộ Dữ Chu vén rèm đi ra, tay bưng ly thuốc ho đã pha đưa thẳng tới trước mặt Thịnh Ngộ:
"Đến giờ rồi, uống thuốc."
Thịnh Ngộ đáp, cầm lấy uống một hơi cạn sạch, chẳng thèm xem có nóng hay không.
Uống xong, cậu đưa chiếc ly về phía sau. Lộ Dữ Chu nhận lấy, không nói gì, lại vén rèm quay vào.
"Ba vừa nói gì ạ?" Thịnh Ngộ nghi ngờ hỏi.
Thịnh Khải Cơ: "…… Không có gì."
Ông lo lắng thừa rồi.