Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt
Chương 74: Tình cảm ngầm
Anh Ấy Thật Tốt - Hải Để Kiến Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Việc trên dưới, Thịnh Ngộ vẫn muốn giành thêm chút nữa.
Không phải vì hiếu thắng, mà bởi cậu và Lộ Dữ Chu đều là nam, sức lực chẳng chênh lệch bao nhiêu, những việc nặng nhọc đáng lẽ nên thay phiên. Cậu không quen làm kẻ chỉ biết nhận trong tình yêu, khi người ta yêu cậu, cậu cũng muốn đáp lại.
Lộ Dữ Chu nhất quyết nói:
“Không cần thiết.”
Thịnh Ngộ không chịu.
Mùa đông ở ngõ Hỉ Thước khác hẳn mùa hè. Tiếng côn trùng rả rích biến mất, thay vào đó là sự ồn ào, náo nhiệt của người. Con ngõ vốn yên tĩnh giờ nhộn nhịp người ra vào chúc tết, thăm hỏi, tụ tập. Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt nhau, nhưng vô số bóng người đã che khuất ánh nhìn.
Thế giới này quá chật chội, tình yêu của họ chỉ có thể lặng lẽ ủ men nơi góc khuất, trao nhau nụ hôn trộm không lời. Chỉ sau khi gánh vác xong mọi chuyện xã giao, cả hai mới trở về căn nhà cũ của riêng mình, kề vai sát má suốt đêm.
Một khi đã nếm trải mật ngọt, Thịnh Ngộ không thể ngừng lại. Mở cửa rồi, cơn khát khao ấy không gì ngăn nổi. Chiếc giường cũ kỹ kêu cọt kẹt mỗi lần động, nhưng không át nổi những âm thanh náo nhiệt khác.
Lần đầu, Lộ Dữ Chu nói “không cần thiết”, Thịnh Ngộ không chịu.
Lần thứ hai, lần thứ ba, cho đến lần thứ n…
Cuối cùng, Thịnh Ngộ chịu thua, bị ngủ đến mức không còn sức phản kháng.
Chỉ mới nằm xuống một lát, cậu đã với tay lấy đồng hồ báo thức, kim đã nhảy qua vài vòng.
Kỳ nghỉ đông mà cậu mong chờ bấy lâu, chưa kịp tận hưởng đã vội khép lại.
—
Thịnh Ngộ trở về Alsace, không lâu sau Lộ Dữ Chu cũng lên thủ đô tham gia trại huấn luyện.
Những ngày xa cách chẳng khác gì trước, nếu có thay đổi, thì là Thịnh Ngộ bận rộn hơn rất nhiều.
Cậu định năm sau học chuyên ngành phiên dịch, dù thầy hướng dẫn phản đối kịch liệt.
Cuối học kỳ trước, điểm trung bình của Thịnh Ngộ đứng thứ ba toàn khối. Sống trong gia đình Thịnh từ nhỏ, cậu đã sớm hình thành khứu giác thương nghiệp nhạy bén. Chính điều đó giúp cậu thể hiện ưu thế trong chuyên ngành hiện tại. Thầy hướng dẫn kỳ vọng rất lớn, tin rằng tương lai cậu sẽ trở thành chuyên gia phân tích tài chính hàng đầu, hiếm có trong ngành.
Nói thẳng ra, Thịnh Ngộ chẳng mấy hứng thú với tài chính. Làm giỏi không có nghĩa là thích. Nửa năm nay, bệnh tình của bà nội dần ổn định, đầu óc cậu cũng rộng mở hơn, muốn thử sức ở lĩnh vực khác.
Ngành phiên dịch của trường Holman cũng là ngành “hot” bậc nhất, chiếm vị trí nổi bật trên trang giới thiệu. Một lần tình cờ, Thịnh Ngộ bấm vào video tuyển sinh, thấy cảnh một đàn anh đã tốt nghiệp đang phiên dịch đồng thời tại Liên Hiệp Quốc. Bên ngoài lớp kính là nguyên thủ các quốc gia, còn micro khuếch tán giọng nói trầm ổn của phiên dịch viên khắp khán phòng.
Cảnh tượng ấy khiến Thịnh Ngộ thấy—thật sự rất ngầu.
Cậu có thứ mình giỏi, cũng có thứ mình thích. Mười tám tuổi, sao lại không thể thử.
Lần này trại huấn luyện của Lộ Dữ Chu kéo dài hơn một tháng, may mắn không bị quản lý điện thoại. Ban ngày anh lên lớp, buổi tối gọi điện cho Thịnh Ngộ tán gẫu.
Trạng thái của Lộ Dữ Chu rất thoải mái, nhiều lần khiến Thịnh Ngộ tưởng cuộc thi chẳng khó khăn thế.
Nói chuyện vài lần, Lộ Dữ Chu vượt qua vòng loại thứ nhất.
Nói chuyện thêm vài lần, anh vượt luôn vòng loại thứ hai.
Đêm công bố danh sách đội tuyển quốc gia tham dự Olympic Toán quốc tế (IMO), Hạ Dương gọi điện cho Thịnh Ngộ.
Đầu tiên cậu ta hăng hái khen ngợi Lộ Dữ Chu, rồi bắt đầu viển vông:
“Phố mình thế mà cũng sinh ra thiên tài! Này, tớ là anh trai nó, liệu trong người tớ có mấy thiên phú chưa khai phá không? Có khi tớ cũng nên thử sức thi đấu gì đó…”
Thịnh Ngộ cắt ngang:
“Anh, anh à. Cậu có quan hệ huyết thống với tôi này.”
Hạ Dương tỉnh mộng: “…À.”
Kỳ thi IMO năm nay tổ chức tại Paris, thời gian vào đầu tháng bảy.
Đây là lần xa cách thứ hai nhưng cũng là lần gần nhau nhất. Tiếc là trùng tuần thi cuối kỳ, Thịnh Ngộ bận quay như chong chóng, chỉ xin được bốn ngày phép. Khi kéo vali đáp xuống Paris thì ngày thi đầu tiên đã qua.
Cuộc thi mới đi được nửa chặng, chưa kết thúc. Cậu sợ quấy rầy Lộ Dữ Chu nên không đi gặp, chỉ tìm khách sạn gần đội tuyển để ở.
Cậu cũng không báo cho Lộ Dữ Chu biết mình đã đến, chỉ nhắn:
【Ngày mai thi xong thì nhắn cho anh, lúc đó anh đợi em ở khách sạn.】
Ai ngờ Lộ Dữ Chu lại hỏi một câu rất kỳ lạ:
【Mai thi xong, em có lên mạng được không?】
Thịnh Ngộ: 【Chắc được, lúc đó em không ở trên máy bay, sao thế?】
Lộ Dữ Chu: 【Mai thi xong sẽ có buổi phỏng vấn sau cuộc thi, phát trực tiếp. Nhà họ Thịnh chắc chắn sẽ xem, em cũng xem đi.】
Nói rồi anh gửi cho cậu một đường link.
Phỏng vấn sau cuộc thi là kiểu huân chương dành cho tất cả thí sinh. Dù điểm cao hay thấp, chỉ cần đứng trên sân khấu, mỗi người đều xứng đáng có lần được hỏi.
Thịnh Ngộ nghĩ một lát, cảm thấy có lẽ bạn trai muốn khoe trước mặt mình, thế là vui vẻ đồng ý:
【Được.】
Ngày hôm sau, năm giờ chiều theo giờ Paris.
Phóng viên hỏi mấy câu quen thuộc, cuối cùng đưa micro đến trước mặt cậu thiếu niên, mỉm cười:
“Có điều gì muốn nói với bố mẹ không?”
Tháng bảy Paris oi bức, trước ống kính là một chàng trai cao gầy, dáng vẻ nổi bật. Anh chỉ mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay đơn giản, vải mỏng ôm lấy bờ vai thẳng tắp, thân hình gầy gò nhưng rắn rỏi.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, gương mặt anh vẫn bình tĩnh lạnh nhạt. Hàng mi khẽ rũ rồi nâng lên, đôi mắt đen không lộ cảm xúc nhìn thẳng vào ống kính:
“Con thích con trai.”
“Phụt—”
Trước màn hình, Thịnh Ngộ phun thẳng một ngụm cà phê lên máy tính.
-
Nửa tiếng sau buổi phát trực tiếp, nhà họ Thịnh và sòng bạc đều náo loạn.
Còn nhân vật chính thì vẫn ung dung gọi điện cho Thịnh Ngộ, hỏi cậu ở khách sạn nào, phòng bao nhiêu.
Thịnh Ngộ cầm điện thoại, thoáng chốc không biết phải làm sao. Muốn hỏi Lộ Dữ Chu rốt cuộc có ý gì nhưng môi mấp máy mãi, bao nhiêu câu dồn lại, cuối cùng chẳng thốt ra nổi một chữ.
Cuối cùng cậu mím môi, tự trấn an—Lộ Dữ Chu không phải kiểu người bồng bột. Làm như vậy nhất định có lý do. Gặp rồi hỏi sau cũng chưa muộn.
“…Pullman, 3812.”
Không biết Thịnh Khải Cơ đã chịu bao nhiêu sức ép, chỉ mười phút sau đã gọi đến máy của Thịnh Ngộ.
Giọng người đàn ông trung niên nghe mệt mỏi, bất lực:
“…Tiểu Ngộ, ba biết con bận thi cuối kỳ, vốn dĩ không muốn chuyện này làm phiền con. Nhưng ba thực sự không đi kịp, mà Alsace lại gần Paris nhất. Con đi tìm Dữ Chu, hỏi trực tiếp xem nó có ý gì…”
Thịnh Ngộ: “…”
Thịnh Khải Cơ: “…Tiểu Ngộ?”
Thịnh Ngộ sực tỉnh, ậm ừ đáp:
“Vâng, được. Con đi ngay.”
Còn Hạ Dương như con ruồi không đầu, quay vòng vòng, cuối cùng cũng tìm tới Thịnh Ngộ.
Hạ Dương: 【Đm! Cậu xem phát sóng trực tiếp chưa? Lão Lộ thích con trai】
Hạ Dương: 【Tớ nổi hết da gà da vịt!】
Hạ Dương: 【Cậu ta không phải thích tớ chứ!】
Thịnh Ngộ: 【Chắc không đâu…】
Hạ Dương: 【Cậu không hiểu rồi! Thằng đó không bao giờ làm chuyện thừa. Nó nói thích con trai, tám phần là đã có người trong lòng, đang mở đường cho người ta. Bên cạnh nó ngoài cậu với tớ ra còn ai nữa?】
Hạ Dương: 【…Khoan đã.】
Hạ Dương: 【Cậu!!!】
Hạ Dương: 【Đệt đệt đệt, bảo sao nó ngày nào cũng bám theo cậu! Khớp rồi! Khớp rồi! Cậu ta chắc chắn thích cậu!】
Hạ Dương: 【Chạy mau!】
Thịnh Ngộ: “…”
Tin nhắn của Hạ Dương tới tấp, dồn kín màn hình khiến cậu chẳng cách nào trả lời nổi.
Đọc đến tin cuối cùng, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa nhẹ.
Thịnh Ngộ ngượng ngùng đặt điện thoại xuống, đứng dậy ra mở, trong lòng thầm nghĩ muộn rồi, không thể chạy được nữa.
Cửa vừa hé, người kia đã vòng tay ôm chặt eo cậu, thuận thế khép cửa lại, đẩy cậu áp lên tường—một chuỗi động tác liền mạch lưu loát.
Thịnh Ngộ bị siết đến mức lồng ngực hơi đau, nhưng cậu không hề giãy giụa, mà còn đưa tay ôm chặt lấy đối phương, hé miệng mặc cho Lộ Dữ Chu càn quét.
Nụ hôn gấp gáp tạm dừng, môi hai người cọ đến đỏ ửng, Lộ Dữ Chu tỉnh táo lại đôi chút. Anh vén mái tóc lòa xòa trước trán cậu, giọng khàn khàn hỏi:
“...Thịnh Khải Cơ tìm em à?”
Thịnh Ngộ vô thức mím môi, l**m đi vệt nước còn sót lại:
“Ừ, ông ấy bảo em đến tìm anh, hỏi rốt cuộc anh nghĩ gì.”
Lộ Dữ Chu nghiêng đầu hôn khóe mắt rồi đến vành tai cậu: “Em không cần lo.”
Thịnh Ngộ khẽ lắc đầu: “Em có thể làm gì không?”
Lộ Dữ Chu dừng lại một thoáng.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức môi chỉ khẽ cọ đã mang theo hơi thở nóng bỏng, hàng mi quá dài của Thịnh Ngộ khẽ quét qua mi mắt dưới của Lộ Dữ Chu.
Dưới hàng mi ấy là hai đôi mắt chân thành như nhau.
“...Em đừng làm gì cả.” Sau một hồi nhìn nhau, cuối cùng Lộ Dữ Chu cúi mắt xuống, không kìm được lại hôn Thịnh Ngộ, trong những khoảng trống ngắn ngủi giữa từng nụ hôn, thấp giọng thì thầm:
“...Con đường này khó đi lắm, để tôi đi trước, em đừng vội.”
Chỉ nửa tiếng ngắn ngủi sau khi công khai, Lộ Dữ Chu đã nghe qua vô số giọng nói khác nhau.
Paris là thành phố bao dung, phóng viên đầu tiên gửi lời chúc mừng, nhưng những cuộc gọi dồn dập trong điện thoại thì chẳng hề dễ chịu.
Bạn bè sau cơn kinh ngạc chỉ gửi lời chúc phúc, thầy giáo đùa vài câu rồi cũng mừng cho anh, phản ứng kịch liệt nhất lại đến từ dì.
Người thân luôn là người quan tâm đến anh nhất, cũng là người khó chấp nhận sự “lệch chuẩn” của anh nhất.
Dì gọi đến hết cuộc này đến cuộc khác, người phụ nữ kiên cường như cỏ dại ấy lần đầu tỏ ra bối rối:
“Cái gì mà thích con trai? Ý là đồng tính ấy à? ...”
“Tại sao cháu lại thích con trai? Có phải phương diện kia gặp vấn đề gì không? Không sao đâu, bệnh thì chữa được, đừng nói lung tung...”
“Dì có tra trên mạng rồi, cái này gọi là đồng tính... được xem như bệnh tâm lý... Mai mốt dì đưa cháu lên thành phố lớn khám thử, khám xong là tốt rồi...”
Giọng điệu bà mang chút dè dặt, như thể đang bàn bạc. Bà coi đồng tính là chướng ngại to lớn trong đời Lộ Dữ Chu, và với tri thức nông cạn của một người chưa học hết tiểu học, bà chỉ muốn giúp anh dọn phẳng chướng ngại ấy.
Lộ Dữ Chu nghe vậy trầm mặc.
Anh không thể thay đổi quan niệm của dì chỉ trong một đêm, cũng không thể giống như khi nói với Thịnh Ngộ, nhẹ nhàng coi đồng tính chỉ bình thường như việc thuận tay trái.
Nhiều vấn đề chỉ có thời gian mới giải quyết được.
May mắn thay, anh còn trẻ, còn có rất nhiều thời gian để chờ đợi. Một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì bốn năm, sẽ có ngày nào đó, khi Thịnh Ngộ công khai, thứ nhận lại chỉ là những lời chúc phúc bình thường.
Đây là con đường gập ghềnh khó đi.
Anh muốn bước đi trước, giẫm nát gai góc thành lối bằng phẳng, chờ đến một mùa xuân, trên đường chỉ còn đầy hoa dại nở rộ...
Đến lúc ấy, Thịnh Ngộ có thể thong thả bước theo.
—------
Chuột: Lần trước em thụ về thì mới qua mấy tháng nên không quen, với lại lúc đấy ẻm cũng thổ lộ rồi nên giờ đổi là hợp lý. Thời gian đủ dài để thay đổi cách gọi, trong tình yêu em thụ cũng ngọt ngào nữa.